Trời dần dần sáng, sáng sớm ánh mặt trời chói mặt còn chưa thoải mái chiếu xuống, trong phòng ngủ đã truyền đến tiếng rời giường rất nhỏ. Tưởng Mặc gần đây luôn ngủ rất nông, chỉ một âm thanh rất nhỏ cũng có thể đánh thức cô, huống chi là âm thanh phát ra kia là từ người bên gối mình. Anh đứng dậy từ cạnh giừơng, trong chớp mắt thoáng lạnh. Nhưng cô đã thành thói quen, anh luôn luôn như thế. Tưởng Mặc nhắm mắt lại, lặng lẽ ở trong lòng đếm thời gian, một giây, hai giây, ba giây, bốn giây … Cô biết anh đang mặc quần áo, động tác rất chậm rất chậm, chắc là sợ đánh thức cô. Anh quay về hướng gương lớn, đầu tiên là mặc áo sơmi lên, sau đó là quần dài, đương nhiên, quần áo này đều được anh lấy ra từ trong tủ quần áo trước đấy , quần áo rải rác trên sàn là kết quả của việc phóng túng đêm qua, đã không thích hợp để mặc tiếp. Từ tiếng sột soạt rất nhỏ phát ra chỗ anh,cô có thể biết, anh đang đeo caravat, trước sau như một, anh vẫn không thành thục lắm, thậm chí cô còn có thể tượng tượng được…
Chương 54
Hào Môn Lãnh ThêTác giả: Phú Sĩ Sơn HạTruyện Ngôn TìnhTrời dần dần sáng, sáng sớm ánh mặt trời chói mặt còn chưa thoải mái chiếu xuống, trong phòng ngủ đã truyền đến tiếng rời giường rất nhỏ. Tưởng Mặc gần đây luôn ngủ rất nông, chỉ một âm thanh rất nhỏ cũng có thể đánh thức cô, huống chi là âm thanh phát ra kia là từ người bên gối mình. Anh đứng dậy từ cạnh giừơng, trong chớp mắt thoáng lạnh. Nhưng cô đã thành thói quen, anh luôn luôn như thế. Tưởng Mặc nhắm mắt lại, lặng lẽ ở trong lòng đếm thời gian, một giây, hai giây, ba giây, bốn giây … Cô biết anh đang mặc quần áo, động tác rất chậm rất chậm, chắc là sợ đánh thức cô. Anh quay về hướng gương lớn, đầu tiên là mặc áo sơmi lên, sau đó là quần dài, đương nhiên, quần áo này đều được anh lấy ra từ trong tủ quần áo trước đấy , quần áo rải rác trên sàn là kết quả của việc phóng túng đêm qua, đã không thích hợp để mặc tiếp. Từ tiếng sột soạt rất nhỏ phát ra chỗ anh,cô có thể biết, anh đang đeo caravat, trước sau như một, anh vẫn không thành thục lắm, thậm chí cô còn có thể tượng tượng được… Vân Phong cùng Sở Khinh Dương, Tưởng Hàm cùng nhau nhìn kết quả giám định DNA,đồng loạt thở dài đối với kết quả này.“Tần Quyến thật sự không phải con gái của cha!”Tưởng Hàm nhún vai “Bên trên viết vô cùng rõ ràng. Vậy cô ta là ai?”Vân Phong và Sở Khinh Dương đều lắc đầu.“Sự xuất hiện của cô ta rất kỳ quái, mà tôi càng hiếu kỳ hơn chính là cha không có khả năng sẽ dễ dàng tin tưởng cô ta, nhưng mà cô ta lại thuận lợi khiến cha thừa nhận mình,rốt cuộc là có chuyện gì?”Sở Khinh Dương tỏ vẻ khó hiểu, khi Tần Quyến xuất hiện, hắn và Tưởng Gia vẫn là người dưng.Còn Vân Phong thì nhắc nhở bọn họ “Chúng ta đi hỏi cha. Chắc chắn sẽ có đáp án.”Ba người cùng nhất trí, nhanh chóng rời khỏi bệnh viện.Trên đường quay về Tưởng Gia, mấy lần Vân Phong muốm lấy điện thoại di động gọi cho Mặc Mặc, nhưng đến cuối cùng vẫn không có dũng khí, anh nghĩ giải thích qua điện thoái vẫn là rất qua loa, anh hiểu rõ sự quật cường của Mặc Mặc, nhưng anh thật sự rất lo lắng để cô một mình chạy đi nơi nào.Vân Phong không yên lòng, nhìn Tưởng Hàm, cô lấy di động của mình ra gọi cho Mặc Mặc: “Mặc Mặc … Em ở đâu vậy?Ừm, trở về là tốt rồi, chờ một chút chúng ta cũng về đến nhà … được. chị cúp điện thoại đây”Tưởng Hàm cúp điện thoại, nhìn về phía Vân Phong.Vân Phong mỉm cười “Cám ơn”***Khong khí trong Tưởng Gia ngưng động. Xì gà trong tay Tưởng Lực Hành cháy gần hết, sau một hồi trầm tư cuối cùng ông cũng mở miệng “Ta thật sự nghĩ Tần Quyến là con gái của ra, lúc ta nhận thức nó cung đã lấy mái xét nghiệm, không ngờ được bản báo cáo kia bị người khác động tay chân, nó thật sự không đơn giản.”Khoé miệng Tưởng Ngạn Chiêu vẽ lêcn “Nói như vậy cô ta không phải em gái của con sao?”“Đúng, nó không phải. Nhưng trên thế giới này đúng là còn tồn tại một người khác, đó mới là con gái của ta …” tưởng Lực Hành hơi ngừng lạ “Nhưng mà, Tần Quyến làm sao biết chuyện này?”Tất cả mọi người đều không rõ, Tưởng Ngạn Chiêu nói ra mấu chốt “Mặc kệ cô ta làm sao biết được, chúng ta bây giờ có hai việc cần làm, thứ nhất, tra ra thân phận thực sự của Tần Quyến và mục đích của cô ta, thứ hai, tìm được người con gái thật sự của Tưởng Gia.”Vân Phong gật đầu đồng ý “Tôi và Khinh Đương đã nói qua, cô ta không phải đối thủ trên thương trường, nhưng cô ta là người có khả năng trộm đi tài liệu của Tưởng Gia nhất, hôm tài liệu bị mất, vừa đúng ngày tôi mời ký giả đến, toàn bộ người trong công ty đều ở hội trường, chắc hẳn là cô ta nhân cơ hội lúc đó. Rồi dau đó, tỉnh bơ, tiếp tục ở lại Tưởng gia”Tưởng Mặc cũng nhớ lại mộtc hút đầu mối “Đúng vậy, con còn nhớ khi chị đi đến Sở gia, cô ta cũng từng tìm con bảo con khuyên can cuộc hôn nhân này của chị, khi đó con nghĩ cô ta thật sự thương chị … không cần qua loa chuyện chung thân hạnh phúc của mình.”Tưởng Hàm lộ ra nụ cười thản nhiên “Cô ta muốn cho Mặc Mặc khuyên can con, đừng để Tưởng gia tìm được cây đại thụ mà dựa vào, cô ta hiểu rất rõ thực lực của Sở gia, một khi liên hôn nhất định hai nhà chúng ta sẽ cột vào nhau, kế hoạch của cô ta sẽ bị lệch đi!”Sự phân tích của Tưởng Hàm khiến tất cả mọi thứ đều sáng tỏ, bọn họ cùng nhìn nhau một cái, như vậy do ai đi điều tra thân phận thật của Tần Quyến đây?
Vân Phong cùng Sở Khinh Dương, Tưởng Hàm cùng nhau
nhìn kết quả giám định DNA,đồng loạt thở dài đối với kết quả này.
“Tần Quyến thật sự không phải con gái của cha!”
Tưởng Hàm nhún vai “Bên trên viết vô cùng rõ ràng. Vậy
cô ta là ai?”
Vân Phong và Sở Khinh Dương đều lắc đầu.
“Sự xuất hiện của cô ta rất kỳ quái, mà tôi càng hiếu
kỳ hơn chính là cha không có khả năng sẽ dễ dàng tin tưởng cô ta, nhưng mà cô
ta lại thuận lợi khiến cha thừa nhận mình,rốt cuộc là có chuyện gì?”
Sở Khinh Dương tỏ vẻ khó hiểu, khi Tần Quyến xuất
hiện, hắn và Tưởng Gia vẫn là người dưng.
Còn Vân Phong thì nhắc nhở bọn họ “Chúng ta đi hỏi cha.
Chắc chắn sẽ có đáp án.”
Ba người cùng nhất trí, nhanh chóng rời khỏi bệnh
viện.
Trên đường quay về Tưởng Gia, mấy lần Vân Phong muốm
lấy điện thoại di động gọi cho Mặc Mặc, nhưng đến cuối cùng vẫn không có dũng
khí, anh nghĩ giải thích qua điện thoái vẫn là rất qua loa, anh hiểu rõ sự quật
cường của Mặc Mặc, nhưng anh thật sự rất lo lắng để cô một mình chạy đi nơi
nào.
Vân Phong không yên lòng, nhìn Tưởng Hàm, cô lấy di
động của mình ra gọi cho Mặc Mặc: “Mặc Mặc … Em ở đâu vậy?Ừm, trở về là tốt rồi,
chờ một chút chúng ta cũng về đến nhà … được. chị cúp điện thoại đây”
Tưởng Hàm cúp điện thoại, nhìn về phía Vân Phong.
Vân Phong mỉm cười “Cám ơn”
***
Khong khí trong Tưởng Gia ngưng động. Xì gà trong tay
Tưởng Lực Hành cháy gần hết, sau một hồi trầm tư cuối cùng ông cũng mở miệng
“Ta thật sự nghĩ Tần Quyến là con gái của ra, lúc ta nhận thức nó cung đã lấy
mái xét nghiệm, không ngờ được bản báo cáo kia bị người khác động tay chân, nó
thật sự không đơn giản.”
Khoé miệng Tưởng Ngạn Chiêu vẽ lêcn “Nói như vậy cô ta không phải em gái của con sao?”
“Đúng, nó không phải. Nhưng trên thế giới này đúng là
còn tồn tại một người khác, đó mới là con gái của ta …” tưởng Lực Hành hơi
ngừng lạ “Nhưng mà, Tần Quyến làm sao biết chuyện này?”
Tất cả mọi người đều không rõ, Tưởng Ngạn Chiêu nói ra
mấu chốt “Mặc kệ cô ta làm sao biết được, chúng ta bây giờ có hai việc cần làm,
thứ nhất, tra ra thân phận thực sự của Tần Quyến và mục đích của cô ta, thứ
hai, tìm được người con gái thật sự của Tưởng Gia.”
Vân Phong gật đầu đồng ý “Tôi và Khinh Đương đã nói
qua, cô ta không phải đối thủ trên thương trường, nhưng cô ta là người có khả
năng trộm đi tài liệu của Tưởng Gia nhất, hôm tài liệu bị mất, vừa đúng ngày
tôi mời ký giả đến, toàn bộ người trong công ty đều ở hội trường, chắc hẳn là
cô ta nhân cơ hội lúc đó. Rồi dau đó, tỉnh bơ, tiếp tục ở lại Tưởng gia”
Tưởng Mặc cũng nhớ lại mộtc hút đầu mối “Đúng vậy, con
còn nhớ khi chị đi đến Sở gia, cô ta cũng từng tìm con bảo con khuyên can cuộc
hôn nhân này của chị, khi đó con nghĩ cô ta thật sự thương chị … không cần qua
loa chuyện chung thân hạnh phúc của mình.”
Tưởng Hàm lộ ra nụ
cười thản nhiên “Cô ta muốn cho Mặc Mặc khuyên can con, đừng để Tưởng gia tìm
được cây đại thụ mà dựa vào, cô ta hiểu rất rõ thực lực của Sở gia, một khi
liên hôn nhất định hai nhà chúng ta sẽ cột vào nhau, kế hoạch của cô ta sẽ bị
lệch đi!”
Sự phân tích của Tưởng Hàm khiến tất cả mọi thứ đều
sáng tỏ, bọn họ cùng nhìn nhau một cái, như vậy do ai đi điều tra thân phận
thật của Tần Quyến đây?
Hào Môn Lãnh ThêTác giả: Phú Sĩ Sơn HạTruyện Ngôn TìnhTrời dần dần sáng, sáng sớm ánh mặt trời chói mặt còn chưa thoải mái chiếu xuống, trong phòng ngủ đã truyền đến tiếng rời giường rất nhỏ. Tưởng Mặc gần đây luôn ngủ rất nông, chỉ một âm thanh rất nhỏ cũng có thể đánh thức cô, huống chi là âm thanh phát ra kia là từ người bên gối mình. Anh đứng dậy từ cạnh giừơng, trong chớp mắt thoáng lạnh. Nhưng cô đã thành thói quen, anh luôn luôn như thế. Tưởng Mặc nhắm mắt lại, lặng lẽ ở trong lòng đếm thời gian, một giây, hai giây, ba giây, bốn giây … Cô biết anh đang mặc quần áo, động tác rất chậm rất chậm, chắc là sợ đánh thức cô. Anh quay về hướng gương lớn, đầu tiên là mặc áo sơmi lên, sau đó là quần dài, đương nhiên, quần áo này đều được anh lấy ra từ trong tủ quần áo trước đấy , quần áo rải rác trên sàn là kết quả của việc phóng túng đêm qua, đã không thích hợp để mặc tiếp. Từ tiếng sột soạt rất nhỏ phát ra chỗ anh,cô có thể biết, anh đang đeo caravat, trước sau như một, anh vẫn không thành thục lắm, thậm chí cô còn có thể tượng tượng được… Vân Phong cùng Sở Khinh Dương, Tưởng Hàm cùng nhau nhìn kết quả giám định DNA,đồng loạt thở dài đối với kết quả này.“Tần Quyến thật sự không phải con gái của cha!”Tưởng Hàm nhún vai “Bên trên viết vô cùng rõ ràng. Vậy cô ta là ai?”Vân Phong và Sở Khinh Dương đều lắc đầu.“Sự xuất hiện của cô ta rất kỳ quái, mà tôi càng hiếu kỳ hơn chính là cha không có khả năng sẽ dễ dàng tin tưởng cô ta, nhưng mà cô ta lại thuận lợi khiến cha thừa nhận mình,rốt cuộc là có chuyện gì?”Sở Khinh Dương tỏ vẻ khó hiểu, khi Tần Quyến xuất hiện, hắn và Tưởng Gia vẫn là người dưng.Còn Vân Phong thì nhắc nhở bọn họ “Chúng ta đi hỏi cha. Chắc chắn sẽ có đáp án.”Ba người cùng nhất trí, nhanh chóng rời khỏi bệnh viện.Trên đường quay về Tưởng Gia, mấy lần Vân Phong muốm lấy điện thoại di động gọi cho Mặc Mặc, nhưng đến cuối cùng vẫn không có dũng khí, anh nghĩ giải thích qua điện thoái vẫn là rất qua loa, anh hiểu rõ sự quật cường của Mặc Mặc, nhưng anh thật sự rất lo lắng để cô một mình chạy đi nơi nào.Vân Phong không yên lòng, nhìn Tưởng Hàm, cô lấy di động của mình ra gọi cho Mặc Mặc: “Mặc Mặc … Em ở đâu vậy?Ừm, trở về là tốt rồi, chờ một chút chúng ta cũng về đến nhà … được. chị cúp điện thoại đây”Tưởng Hàm cúp điện thoại, nhìn về phía Vân Phong.Vân Phong mỉm cười “Cám ơn”***Khong khí trong Tưởng Gia ngưng động. Xì gà trong tay Tưởng Lực Hành cháy gần hết, sau một hồi trầm tư cuối cùng ông cũng mở miệng “Ta thật sự nghĩ Tần Quyến là con gái của ra, lúc ta nhận thức nó cung đã lấy mái xét nghiệm, không ngờ được bản báo cáo kia bị người khác động tay chân, nó thật sự không đơn giản.”Khoé miệng Tưởng Ngạn Chiêu vẽ lêcn “Nói như vậy cô ta không phải em gái của con sao?”“Đúng, nó không phải. Nhưng trên thế giới này đúng là còn tồn tại một người khác, đó mới là con gái của ta …” tưởng Lực Hành hơi ngừng lạ “Nhưng mà, Tần Quyến làm sao biết chuyện này?”Tất cả mọi người đều không rõ, Tưởng Ngạn Chiêu nói ra mấu chốt “Mặc kệ cô ta làm sao biết được, chúng ta bây giờ có hai việc cần làm, thứ nhất, tra ra thân phận thực sự của Tần Quyến và mục đích của cô ta, thứ hai, tìm được người con gái thật sự của Tưởng Gia.”Vân Phong gật đầu đồng ý “Tôi và Khinh Đương đã nói qua, cô ta không phải đối thủ trên thương trường, nhưng cô ta là người có khả năng trộm đi tài liệu của Tưởng Gia nhất, hôm tài liệu bị mất, vừa đúng ngày tôi mời ký giả đến, toàn bộ người trong công ty đều ở hội trường, chắc hẳn là cô ta nhân cơ hội lúc đó. Rồi dau đó, tỉnh bơ, tiếp tục ở lại Tưởng gia”Tưởng Mặc cũng nhớ lại mộtc hút đầu mối “Đúng vậy, con còn nhớ khi chị đi đến Sở gia, cô ta cũng từng tìm con bảo con khuyên can cuộc hôn nhân này của chị, khi đó con nghĩ cô ta thật sự thương chị … không cần qua loa chuyện chung thân hạnh phúc của mình.”Tưởng Hàm lộ ra nụ cười thản nhiên “Cô ta muốn cho Mặc Mặc khuyên can con, đừng để Tưởng gia tìm được cây đại thụ mà dựa vào, cô ta hiểu rất rõ thực lực của Sở gia, một khi liên hôn nhất định hai nhà chúng ta sẽ cột vào nhau, kế hoạch của cô ta sẽ bị lệch đi!”Sự phân tích của Tưởng Hàm khiến tất cả mọi thứ đều sáng tỏ, bọn họ cùng nhìn nhau một cái, như vậy do ai đi điều tra thân phận thật của Tần Quyến đây?