Tác giả:

Ánh nắng ấm áp của buổi chiều chiếu xuống tòa biệt thự xây theo phong cách Ba-rốc, bốn chiếc cột nhà thẳng tắp phản chiếu ánh nắng lấp lánh, thảm cỏ xanh tươi trước nhà được cắt tỉa cẩn thận đầy sức sống. Khắp nơi tràn ngập không khí của những ngày cuối hè. Ngược lại với cảnh sắc yên tĩnh bên ngoài, trong nhà vang lên một tiếng quát lớn đầy tức giận. Trong phòng khách rộng lớn, sang trọng với cách bài trí hài hòa giữa hai màu đen – trắng thể hiện sự xa hoa, giàu có của nhà họ Hướng, bà Hướng ngồi vắt chân trên chiếc sofa màu ngà, ngón trỏ sơn màu đỏ tươi đang run run chỉ vào tờ giấy trên bàn, nét mặt tỏ vẻ như không dám tin, nhìn thẳng vào mặt cậu thiếu niên khôi ngô, tuấn tú hỏi: “Đây là cái gì?”. Tiếng quát lớn khiến cho căn phòng rung lên. Mái tóc xoăn nhuộm đỏ của bà Hướng như muốn dựng ngược lên vì tức giận. Cậu thiếu niên mặc bộ vest được may vừa vặn, hai tay khoanh trước ngực, không hề sợ hãi, lơ đãng liếc nhìn tờ giấy trên bàn, thờ ơ nói: “Không phải là kết quả học tập sao ạ…

Chương 11: Hạnh phúc

Lần Đầu Biết YêuTác giả: Ni Xảo NhiTruyện Ngôn TìnhÁnh nắng ấm áp của buổi chiều chiếu xuống tòa biệt thự xây theo phong cách Ba-rốc, bốn chiếc cột nhà thẳng tắp phản chiếu ánh nắng lấp lánh, thảm cỏ xanh tươi trước nhà được cắt tỉa cẩn thận đầy sức sống. Khắp nơi tràn ngập không khí của những ngày cuối hè. Ngược lại với cảnh sắc yên tĩnh bên ngoài, trong nhà vang lên một tiếng quát lớn đầy tức giận. Trong phòng khách rộng lớn, sang trọng với cách bài trí hài hòa giữa hai màu đen – trắng thể hiện sự xa hoa, giàu có của nhà họ Hướng, bà Hướng ngồi vắt chân trên chiếc sofa màu ngà, ngón trỏ sơn màu đỏ tươi đang run run chỉ vào tờ giấy trên bàn, nét mặt tỏ vẻ như không dám tin, nhìn thẳng vào mặt cậu thiếu niên khôi ngô, tuấn tú hỏi: “Đây là cái gì?”. Tiếng quát lớn khiến cho căn phòng rung lên. Mái tóc xoăn nhuộm đỏ của bà Hướng như muốn dựng ngược lên vì tức giận. Cậu thiếu niên mặc bộ vest được may vừa vặn, hai tay khoanh trước ngực, không hề sợ hãi, lơ đãng liếc nhìn tờ giấy trên bàn, thờ ơ nói: “Không phải là kết quả học tập sao ạ… Bầu trời trong xanh, mây trắng bay nhẹ nhàng, ánh nắng ấm áp, gió thổi hiu hiu.Thời tiết đẹp thế này thích hợp để làm việc gì?Đương nhiên là tụ tập nấu ăn rồi!Hôm nay, ở biệt thự của nhà họ Hàn đông vui tấp nập. Lạc Phán Phán, Hướng VũPhàm, Đoàn Khanh Nhi, Diêu Nguyệt Thi, Hàn Thần Dật năm người tập trung lại nướng đồ ở vườn phía sau. Mùi thức ăn thơm nức bay trong không khí kích thíchkhứu giác của mọi người, ở cách xa đã nghe thấy tiếng cười nói vui vẻ.Sau khi ăn uống vui chơi, Hướng Vũ Phàm kéo tay Lạc Phán Phán ra vườn hoa nhà họ Hàn. Trong vườn hoa có một con đường rải sỏi nhỏ, hai người chầm chậm bướctrên những viên sỏi tròn đáng yêu. Đi hết con đường này là đến bể bơi của nhà họ Hàn rồi.Lạc Phán Phán nhớ lần đầu tiên cô nhận ra mình có tình cảm với Hướng Vũ Phàm làở đó.Hướng Vũ Phàm rõ ràng cũng đang nhớ tới kỷ niệm vui vẻ đó, nở một nụ cười ấm áp."Mình vẫn còn nhớ dáng vẻ ngốc nghếch của cậu khi bị ngã ở bể bơi.""Sao cậu toàn nhớ những chuyện không hay của người ta vậy?" Lạc Phán Phán lườm cậu.Hướng Vũ Phàm vuốt tóc cô, cười vui vẻ nói: "Không còn cách nào, ở phương diện đó mà nói, rõ ràng là cậu ngốc hơn mình nhiều"."Vậy sao?" Lạc Phán Phán liếc nhìn cậu, véo má cậu để trả thù. "Ngoài bơi giỏi hơn mình ra, cậu còn có gì giỏi hơn mình?""Cậu nhầm rồi, có rất nhiều việc mình có thể làm mà cậu không làm được!" Hướng Vũ Phàm nháy mắt với cô, cúi đầu xuống gần cô. "Ví dụ điều này..."Lạc Phán Phán lùi lại phía sau, lấy tay đẩy ngực cậu, lắp bắp hỏi: "Hướng Vũ Phàm,cậu... cậu... cậu muốn làm gì?"."Bây giờ chúng ta đã là người yêu của nhau rồi, cậu nghĩ là mình muốn làm gì?" Nói rồi, cậu cười, tiến sát lại phía cô. Mặt Lạc Phán Phán đỏ bừng lên, cô nhắm mắt lại. Khi mũi hai người sắp chạm nhau, bỗng nhiên cậu dừng lại."Sao thế?" Cô mở mắt ngạc nhiên nhìn cậu, gò má vẫn đỏ bừng."Hình như mình ngửi thấy có mùi gì đó là lạ?" Hướng Vũ Phàm chau mày, giả bộ như ngửi ngửi trên mặt Lạc Phán Phán."Có mùi gì sao?" Lạc Phán Phán chau mày."Có!" Hướng Vũ Phàm gật đầu, chợt nhớ ra điều gì, nhìn cô có vẻ nghiêm trọng. "Lạc Phán Phán, không phải là buổi sáng cậu không đánh răng đấy chứ?"Lạc Phán Phán ngạc nhiên. Đáng chết! Cô bị cậu trêu rồi! Tức giận, cô đưa taymuốn bắt cậu. Hướng Vũ Phàm đã đề phòng từ trước, vội vàng buông cô ra, chạybiến vào cuối con đường. Cô ngạc nhiên giây lát rồi đuổi theo cậu."Đáng chết! Hướng Vũ Phàm! Cậu đứng lại ngay!" Lạc Phán Phán chỉ tay về phíadáng người cao lớn phía trước hét to."Không! Cậu có bản lĩnh thì bắt mình đi!" Hướng Vũ Phàm quay lại, làm mặt hề trêu Lạc Phán Phán, rồi tiếp tục chạy."Hướng Vũ Phàm! Mình mà bắt được cậu thì cậu chết chắc!""Cậu lại đây, lại đây!"Giọng nói trong trẻo của hai người làm không gian xung quanh trở nên ấm áp.Bên này, Diêu Nguyệt Thi ngồi một mình trên ghế xích đu, nhìn ra xa, miệng nở một nụ cười hạnh phúc. Khuôn mặt ngây thơ vô cùng xinh đẹp, trong nắng, vạtváy bay nhè nhẹ. Có lúc, cô dùng những ngón tay thon dài nghịch chiếc iPhone mớimua.Đoàn Khanh Nhi ngồi bên cạnh Hàn Thần Dật, khuôn mặt bầu bĩnh nở một nụ cười vui vẻ. Cô chớp mắt, không ngừng hỏi cậu hết câu này tới câu khác."Hằng ngày cậu đi học vào lúc nào?""Cuối tuần cậu có buồn không?""Trường của cậu có phải là rất đẹp không?"Đoàn Khanh Nhi hỏi không biết chán.Hàn Thần Dật ngồi nhàn rỗi uống cà phê, khuôn mặt vô cùng tuấn tú. Cuối cùng,không chịu nổi những câu hỏi của cô, cậu quyết định chơi một mình, để ĐoànKhanh Nhi ngồi độc thoại bên cạnh.Gió thổi nhè nhẹ, những cành hoa rực rỡ hai bên đường rung rinh trong gió. Không biết từ bao giờ, mầm non đã nhú lên trên những cành cây khô cứng, khắp nơi là một màu xanh non, tươi mới đầy sức sống.Mùa xuân đã về từ lúc nào.Một mùa ấm áp lại đến, hạnh phúc cũng sẽ đến!Ngoại truyện : Đầu ngón tay lạnh cóngNgày đầu tiên Diêu Nguyệt Thi gặp Hạ Tử Vi là khi cô mới mười lăm tuổi.Hôm đó là buổi học đầu tiên của năm học lớp mười. Diêu Nguyệt Thi đến muộn, thầy giáo có cặp lông mày hình chữ bát đang đứng trên bục giảng, dạy bảo cô và một bạn nữ đến muộn trước mặt cả lớp. Cô cúi đầu nhìn nền nhà, người thẳng đơ. Cô bạn cùng lớp sợ đến mức phát khóc, cố gắng kìm nén tiếng nấc trong cổ họng. Trong lớp chỉ có tiếng trách móc của thầy giáo. Thầy giáo không hề nhânnhượng với họ, càng ngày càng lớn tiếng.Tất cả mọi người đều hiểu thầy giáo đang nhân cơ hội này để răn đe học sinh mớinên không ai dám nói gì. Ngoại trừ Hạ Tử Vi.Lúc đó, Diêu Nguyệt Thi không biết cậu tên là Hạ Tử Vi. Cậu chỉ là một cậu bé đang trong thời kỳ vỡ giọng, thấp nhỏ, giống người lùn trong truyện cổ tích, giọng cậu khàn khàn: "Chỉ là đến muộn mà thôi, có cần phải mắng học sinh nữ đến mức phátkhóc như vậy không?".Cậu ngồi gần cửa sổ, dựa lưng vào ghế một cách thoải mái, không thay đổi sắcmặt trước ánh mắt của mọi người. Cậu tỏ ra kiêu ngạo, tự tin, không hề giống một nam sinh mới mười lăm tuổi. Cậu ngồi đó, gió thổi bay bay tóc mái, để lộ đôi mắtđen rất sáng, ánh nắng mặt trời ấm áp bên ngoài chiếu vào, ôm lấy người cậu. Cậu nhìn thẳng vào thầy giáo, thái độ nửa như cười nửa như không. Tuổi nhỏnhư vậy mà cậu đã học được cách giả bộ lạnh lùng để làm xao xuyến lòng các bạn học nữ rồi.Lúc đó, Diêu Nguyệt Thi vô cùng ngạc nhiên, cho đến mãi sau này, cô vẫn khôngsao quên được khuôn mặt tuấn tú của cậu, hình ảnh cậu luôn hiện lên rõ nét trongấn tượng của cô.Hôm đó, thầy giáo rất tức giận, chỉ tay đuổi Hạ Tử Vi ra ngoài. Hạ Tử Vi nhìn thầygiáo nửa như cười nửa như không, thẳng thắn hỏi: "Em không làm điều gì sai, vìsao em lại phải ra ngoài?". Ánh mắt cậu lộ rõ vẻ kiêu ngạo.Thầy giáo tức giận bước xuống bục giảng. Diêu Nguyệt Thi thấy hơi hoảng hốt. Hạ Tử Vi vân ngồi ở đó với ánh mắt ngạo nghễ."Đứng dậy!"Thầy giáo định túm lấy cổ áo của cậu nhưng cậu đã nhanh tay hơn kéo áo thầy.Cuối cùng thầy giáo không thể bắt cậu đứng dậy ra ngoài. Không biết cậu nói gì đó mà thầy giáo bước ra khỏi lớp với nét mặt buồn bực, quên cả tập tài liệu trên bục giảng.Cả lớp ngạc nhiên, nhìn cậu đầy khâm phục.Sau khi bóng dáng thấy giáo khuất hẳn, cậu đứng dậy, bước đến gần cô. Tim DiêuNguyệt Thi đập nhanh, cô suy nghĩ mông lung. Cậu tiến đến trước mặt cô, sau đó... cậu không dừng lại mà đi qua cô, bước đến cạnh cô bé đang khóc. Cậu ôm lấy cô bé, lấy tay áo chùi nước mắt cho cô, ánh mắt rất dịu dàng.Tim Diêu Nguyệt Thi như ngừng đập hai giây, sắc mặt đang đỏ hồng trở nên xanh tái, tay chân lạnh cóng. Cô cảm thấy mọi vật đều biến mất trước mắt cô, cô khôngnhìn thấy gì nữa, đầu óc trông rỗng, nhưng giọng nói của cậu và của cô bé kia vẫn vang lên bên tai cô."Ưu Ưu, không được khóc! Có mình ở bên cậu rồi, mình sẽ không để cho ai bắt nạtcậu! Mình là người bạn trai đội trời đạp đất của Ưu Ưu mà!"Thấy vẻ kiêu ngạo của cậu, cô bạn gái không nhịn được cười, vội lau nước mắt."Lúc nào cậu cũng kiêu ngạo như thế. Có phải là cậu lại dùng chức thị trưởng của bố cậu để dọa khiến cho thầy giáo tức giận bỏ đi không?"Giọng nói ngọt ngào của cô bạn gái khiến cho Hạ Tử Vi cười hài lòng."Đúng! Với những người kiểu này phải dùng chiêu đó để đối phó! Chúng ta đừngđể ý đến ông ta nữa. Nào, Ưu Ưu, nói cho mình biết vì sao hôm nay cậu đi họcmuộn? Có phải là lại ngủ nướng không?..."Diêu Nguyệt Thi không nghe nữa, quay người bước qua họ về chỗ ngồi của mình.Lúc đó cô vẫn chưa hiểu, có thể dễ dàng tìm được những vị trí cố định nhưng khi trái tim đã lệch vị trí thì rất khó quay lại vị trí ban đầu.Thấm thoắt đã ba năm.Thời gian ba năm có thể thay đổi rất nhiều điều. Ví dụ, cậu bạn nhỏ bé kiêu ngạođó giờ đã trở thành cầu thủ bóng rổ cao lm75. Hay Diêu Nguyệt Thi gầy nhỏ hồi đó giờ trở thành hoa khôi của trường. Rồi cô và cô bạn gái của Hạ Tử Vi trở thành bạn thân, có thể kể cho nhau nghe mọi chuyện... Ba năm, chỉ một điều duy nhấtkhông thay đổi là mối tình câm lặng không ai biết của cô.Diêu Nguyệt Thi không biết năm đó mình mong muốn điều gì khi đồng ý kết bạnvới Ưu Ưu, cô chỉ biết khi Ưu Ưu cầm tay cô, muốn cô trở thành người bạn tốt nhấtcủa cô ấy. Lúc đó, cô chỉ nhìn thấy Hạ Tử Vi đứng cách đó không xa. Cô khôngkịp do dự, đồng ý ngay.Nếu không nói đến quan hệ giữa Ưu Ưu và Hạ Tử Vi, thực sự Ưu Ưu là một ngườibạn không tồi. Tính cách của cô vui vẻ, hoạt bát, biết ăn nói, cho dù chuyện cónhàm chán như thế nào, qua lời cô kể cũng trở nên rất thú vị. Một người tính cách lạnh lùng như Diêu Nguyệt Thi cũng thấy buồn cười trước ngữ điệu khoa trương vànét mặt biểu cảm khi kể chuyện của cô. Cô rất chân thành với bạn bè, gặp chuyệngì cũng kể cho Diêu Nguyệt Thi nghe, có lúc hỏi ý kiến, có lúc chỉ kể lể, tâm sự.Ngày tháng trôi qua, Diêu Nguyệt Thi thật lòng coi Ưu Ưu là người bạn tổt nhất. Ngoài mối tình câm lặng trong lòng, cô có thể chia sẻ với Ưu Ưu mọi chuyện củamình. Còn Ưu Ưu, không giữ bất kỳ bí mật nào với cô, cho dù đó là chuyện buồn hay vui trong cuộc sống, cũng như trong tình yêu.Mỗi lần sau khi hẹn hò với Hạ Tử Vi về, Ưu Ưu đều thân mật cầm tay cô, kể chi tiếtnhững chuyện ngọt ngào của mình. Mỗi lần nhắc đến Hạ Tử Vi, cô ấy tỏ ra vô cùng hạnh phúc, còn cô chỉ im lặng lắng nghe. Cô ấy kể Hạ Tử Vi tặng vòng đeo tay, cô ấy kể Hạ Tử Vi cầm tay cô ấy, cô ấy kể Hạ Tử Vi dịu dàng hôn lên trán cô ấy... Lúc đó, Diêu Nguyệt Thi không hề ngắt lời bạn, chỉ im lặng lắng nghe, mỉm cười nhưng trong lòng đau đớn. Nỗi đau đó là vì cô đố kỵ với Ưu Ưu, cũng vì côcảm thấy có lỗi với bạn.Khi Ưu Ưu đắm chìm trong tình yêu, khi Diêu Nguyệt Thi đấu tranh tư tưởng giữa tình bạn và tình yêu, kim đồng hồ vẫn quay đều đặn. Thời gian không dừng lại vì hạnh phúc của bất cứ ai, cũng không dừng lại vì đau khổ của bất cứ người nào. Thời gian trôi qua từng ngày một với những giằng co trong lòng Diêu Nguyệt Thi, khi cô nghĩ mình sẽ không bao giờ thoát ra khỏi vòng luẩn quẩn của mối tình câmlặng thì vận mệnh lại mở ra cho cô một Iối thoát...Hôm đó là một ngày bình thường như bao ngày khác, Diêu Nguyệt Thi và Ưu Ưu cùng nhau đi học, đến thư viện, đến căng tin... Điều khác biệt là Ưu Ưu luôn lơ đãng, đặc biệt là lúc ở thư viện ôn bài, cô nhìn vào sách từ vựng tiếng Anh mà không giở một trang nào. Diêu Nguyệt Thi phát hiện ra sự đau khổ trong ánh mắtcủa người bạn luôn lạc quan của mình."Ưu Ưu, cậu sao thế? Cậu ốm à?" Diêu Nguyệt Thi chau mày, đưa tay sờ trán bạn, hơi lạnh nhưng nhiệt độ vẫn bình thường.Ưu Ưu chớp chớp mắt, ngạc nhiên trước hành động của bạn, hàng mi đen dài,cong cong tuyệt đẹp của cô khẽ chớp chớp. Diêu Nguyệt Thi phát hiện sắc mặt của bạn mình hôm nay xanh tái, tâm trạng vui vẻ hằng ngày biến mất. Cô cười yếu ớt, mệt mỏi nói: "Mình chỉ thấy ngực hơi khó chịu, không có bệnh gì đâu".Diêu Nguyệt Thi cho rằng cô ấy sắp đến kỳ kinh nguyệt, tâm trạng không tốt nên không hỏi nhiều nữa. Giờ tự học buổi tối, Ưu Ưu không đến trường, Diêu NguyệtThi đoán cô không khỏe nên xin nghỉ ở nhà. Cô nhắn tin cho bạn, nhắc nhởnhững điều cần lưu ý khi đến kỳ kinh nguyệt rồi tắt máy. Không ngờ khi tan học vềnhà, cô phát hiện Ưu Ưu đang ở trước cửa nhà mình.Ưu Ưu ngồi sau vườn hoa trước cửa nhà, hai tay ôm lây đầu gối, người hơi run run. Diêu Nguyệt Thi không dám chắc đó là cô, gọi một tiếng, cô chầm chậmngẩng đầu lên. Dưới ánh đèn vàng vọt, Diêu Nguyệt Thi thấy khuôn mặt xanh tái đầy nước mắt của bạn, đôi mắt to tròn đầy đau khổ và hoảng hốt. Cô rất lo lắng,trông Ưu Ưu giống như một con cún nhỏ đáng thương bị bắt nạt."Tiểu Thi, Tử Vi... Cậu ấy... không cần mình nữa..."Ưu Ưu than thở, giọng nói như vỡ vụn trong bóng đêm rồi bị gió lạnh thổi bay đi. Nhưng Diêu Nguyệt Thi vẫn nghe rõ. Cô vô cùng kinh ngạc, vội vàng chạy đến quỳxuống cạnh bạn, ôm lấy bạn hỏi với giọng đầy lo lắng: "Ưu Ưu, đã xảy ra chuyệngì? Cậu nói cho mình nghe, chúng ta sẽ nghĩ cách giải quyết!"."Việc này không thể giải quyết được... Tử Vi đã thích người khác rồi... Mình tậnmắt nhìn thấy cô ta hôn cậu ấy... Tiểu Thi, mình nên làm gì bây giờ? Mình nên làm gì..." Cô khóc nức nở, nói không thành tiếng.Diêu Nguyệt Thi nghĩ lại những chuyện đã xảy ra, cô nhanh chóng hiểu ra vấn đề. Có lẽ hôm qua Ưu Ưu đến tìm Hạ Tử Vi, nhìn thấy cô gái khác hôn Hạ Tử Vi nên không chịu nghe Hạ Tử Vi giải thích mà bỏ đi. Ưu Ưu rất hay suy luận linh tinh,chắc chắn cho rằng Hạ Tử Vi đã thay lòng đổi dạ, yêu người khác rồi. Diêu Nguyệt Thi không tin Hạ Tử Vi là người có mới nới cũ, cô đoán sự việc không như Ưu Ưu nghĩ.Diêu Nguyệt Thi muốn an ủi Ưu Ưu, muốn nói với Ưu Ưu những phỏng đoán của mình, nhưng khi cô nhìn thấy khuôn mặt đau khổ tuyệt vọng của bạn, cô nhớ đếnnhững đêm cô khóc thầm cho mối tình câm lặng của mình. Nỗi đau khổ khi đó của cô chắc chắn không kém gì Ưu Ưu bây giờ.Giây phút đó, cổ họng cô như bị chặn lại, lời an ủi không thốt thành tiếng. Cô cảm thấy vô cùng đau khổ, những đợt sóng trong lòng khiến cô không thở được.Nỗi đau khổ đó ngấm vào tận đáy lòng, không biết là do sự bi thương của Ưu Ưuhay do trái tim của cô đang nhức nhối.Có lẽ là cả hai.Hai tuần trôi qua.Ưu Ưu luôn ở trong tâm trạng buồn bã bởi không có Hạ Tử Vi, Diêu Nguyệt Thi không cònnhìn thấy nụ cười trên môi bạn mình nữa. Thấy Ưu Ưu như vậy, Diêu Nguyệt Thi buồn hơn cả khi cô phải chịu đựng nỗi đau khổ vì mối tình câm lặng của mình vớiHạ Tử Vi. Cô đắn đo, không biết có nên tìm Hạ Tử Vi để làm rõ mọi chuyện không,sự ích kỷ và lòng tốt luôn giằng co trong tâm trí cô. Không ngờ, Hạ Tử Vi đến tìm cô.Hai tuần không gặp, cậu gầy đi rất nhiều, không còn phong thái của hoàng tửbóng rổ những ngày trước nữa."Tiểu Thi, tôi biết cậu là bạn thân nhất của Ưu Ưu. Cậu chuyển lá thư này tới cô ấygiúp tôi được không?"Hạ Tử Vi cầm lá thư màu hồng trao cho Diêu Nguyệt Thi, thấy cô không nhận, nghĩrằng cô tức giận vì cậu đã phụ lòng Ưu Ưu, cậu vội vàng giải thích: "Tôi không biếtƯu Ưu đã kể chuyện đó với cậu như thế nào, nhưng mong cậu tin tôi, tôi tuyệt đối trung thành với Ưu Ưu, tôi không hề làm gì có lỗi với Ưu Ưu! Hôm đó, Ưu Ưu đếntìm tôi, tôi đang chơi trò "quỷ to bắt quỷ nhỏ" với bạn, người thua sẽ phải chịu phạt. Những gì Ưu Ưu nhìn thấy chỉ là trò đùa của hội bạn mà thôi".Diêu Nguyệt Thi im lặng lắng nghe cậu giải thích, im lặng nhìn khuôn mặt gầy gầycủa cậu,trong lòng thấy đau đớn. Cuối cùng, cô vẫn cầm lấy lá thư.Tuy nhiên, lá thư đó không tới được tay Ưu Ưu.Tối hôm đó, Diêu Nguyệt Thi nhìn thấy Ưu Ưu đang ở cách nhà cô ấy không xa. Bên cạnh cô còn có một cậu bạn khác, hai người nắm tay nhau đi dạo, cử chỉ rất thân mật. Ưu Ưu cười hạnh phúc. Nụ cười đó rất quen thuộc với Diêu Nguyệt Thi,mỗi lần nhắc đến Hạ Tử Vi, Ưu Ưu đều cười như thế.Diêu Nguyệt Thi không kể chuyện này với Hạ Tử Vi, chỉ lặng lẽ trả cậu lá thư. Tuynhiên, không biết vì sao Hạ Tử Vi biết được chuyện này."Chỉ là một chuyện hiểu lầm mà thôi! Trong vài ngày, sao cô ấy có thể thích người khác nhanh như vậy?" Cậu đau đớn giống như một con thú bị thương, thốt lên những lời cay đắng.Cô không nói gì, chỉ im lặng ở bên cạnh cậu, lắng nghe tâm sự của cậu. Cô lấy khăn đã ngâm qua nước ấm, giúp cậu băng vết thương ở tay do va đập khi tức giận.Thời gian trôi qua, vết thương đã lành, trên khuôn mặt Hạ Tử Vi không còn lộ rõ vẻ đau khổ nữa. Chỉ có điều, càng ngày cậu càng trở nên trầm mặc, ít nói.Diêu Nguyệt Thi thấy cậu suy sụp tinh thần như vậy, không chịu nổi liền nói với cậu: "Nếu cô ấy không yêu cậu nữa, cho dù cậu có chết thì cô ấy cũng không quantâm đâu"."Cậu không hiểu nỗi đau khổ của tôi. Toàn tâm toàn ý yêu một người nhiều năm như vậy, đột nhiên cô ấy bỏ rơi cậu, sà vào lòng người con trai khác, cảm giác đó cậu không thể hiểu được."Diêu Nguyệt Thi lặng im nhìn cậu, nhẹ nhàng nói: "Hạ Tử Vi, sự thực là cậu cònhạnh phúc hơn tôi, dù sao cậu cũng được ở bên người cậu thích. Tôi thích một người bạn đã ba năm, hằng ngày nhìn thấy cậu ấy ríu rít bên người bạn thân nhất của mình, không thể làm gì, không dám làm gì, chỉ có thể chôn vùi mối tình câm lặng xuống tận đáy lòng, lắng nghe những câu chuyện ngọt ngào, trở thành ngườichứng kiến hạnh phúc của họ. Nhưng tôi không ân hận, dù sao đó cũng là hạnhphúc của Ưu Ưu, dù sao... người tôi thích cũng đã từng hạnh phúc".Hạ Tử Vi hiểu những lời cô nói, mắt mở to, ngạc nhiên nhưng không nói gì.Sau ngày hôm đó, Diêu Nguyệt Thi không gặp lại Hạ Tử Vi nữa, cũng không có tin tức gì về cậu.Sau chuyện đó, Ưu Ưu chuyển đến học ở một trường quý tộc nhưng vẫn luôn coi cô là người bạn thân nhất, thường nhớ đến cô, liên lạc với cô qua điện thoại, QQ, MSN.Ưu Ưu chia sẻ với cô những chuyện thú vị ở trường học, những bí mật nho nhỏ trong lòng, kể cho cô nghe chuyện về người trong lòng cô ấy. Cô bạn Ưu Ưu đã vui vẻ trở lại như ngày nào.Diêu Nguyệt Thi thật lòng chúc phúc cho bạn, mừng vì hạnh phúc của bạn, tính cách cô trở nên cởi mở hơn rất nhiều. Tuy nhiên, cô vẫn dành một góc trong tim mình cho Hạ Tử Vi, có lúc mong có cơ hội gặp lại, chỉ cần nhìn thấy cậu thôi.Thời gian thấm thoắt trôi đi, cuối cùng cũng đến ngày tốt nghiệp.Cô cầm hành lý, nhìn lại một lượt nơi mà cô đã ở suốt ba năm, im lặng bước qua cánh cổng trường ghi đậm dấu tích của thời gian.“Diêu Nguyệt Thi!"Một giọng nói quen thuộc đột ngột vang lên sau lưng cô.Cô ngạc nhiên dừng bước nhưng không quay đầu lại.Giọng nói quen thuộc đó vẫn vang lên."Nếu người đó nói, cậu ấy phát hiện ra những ngày sau, cậu ấy không biết đã thích người con gái băng vết thương cho cậu từ lúc nào. Cậu ấy băn khoăn không biết người con gái đó có đón nhận tình cảm của cậu ấy không?”Tim cô đập mạnh, nước mắt tuôn rơi, rồi cô nở một nụ cười hạnh phúc.Anh Vũ Phàm, cuối cùng em đã tìm được hạnh phúc cho mình rồi!Lời cuối sáchThời gian trôi qua thật nhanh, kể từ khi tôi bắt đầu viết truyện đến giờ, đã sáunăm rồi.Nhìn lại, tôi ngạc nhiên khi phát hiện ra rằng, trong quãng thời gian tuổi trẻ tươiđẹp của tôi, có người đến, có người đi, hoa tàn rồi hoa nở, chỉ có việc viết văn là luôn ở bên tôi.Tôi luôn viết tiểu thuyết dành cho tuổi trẻ, câu chuyện của Lạc Phán Phán không phải là ngoại lệ. Tôi thích văn học trẻ, khóc thoải mái, cười thoải mái, không có tính toán, chỉ có trái tim chân thành tha thiết. Tôi cảm thấy tuổi trẻ của chúng ta nênvô tư như thế.Nhưng gần đây có một số chuyện xảy ra, chú thỏ nhỏ bị chết, con người phân vân giữa ngã ba đường, do dự khi bước chân vào cuộc sống, tâm trạng lo lắng, tinhthần cũng vì thế màbuồn bã.Bông nhiên muốn viết những dòng văn buồn.Vì thế nên có đoạn ngoại truyện về Diêu Nguyệt Thi: "Đầu ngón tay lạnh cóng".Diêu Nguyệt Thi là một nhân vật đáng để tranh luận, sự cảm tính của cô, sự trưởng thành trước tuổi của cô, sự cố chấp của cô, những điều đó chỉ là sự giả tạo? Tháo bỏ lớp mặt nạ kiêu ngạo, cô chỉ là một cô bé mười lăm tuổi hồ đồ mà thôi.Trong xã hội có rất nhiều thiếu niên giống như Diêu Nguyệt Thi, những người kháckhông hiểu họ, thấy hành vi của họ vô cùng kỳ lạ. Sự thực là, nếu thử tìm hiểu, chỉ cần người thân kiên nhẫn theo dõi sự trưởng thành của họ, dẫn họ đi đúngđường, họ sẽ trở thành những người có nhiều cống hiến cho đất nước.So với việc nói nhân vật Diêu Nguyệt Thi trong Lần đầu biết yêu là Diêu Nguyệt Thi,không bằng nói Diêu Nguyệt Thi trong: "Đầu ngón tay lạnh cóng" mới thực sự là Diêu Nguyệt Thi!Sự thực tôi chỉ muốn nói, đời người thực sự rất ngắn ngủi, khóc hay cười thì ngàytháng vẫn trôi qua. Vì thế vì cớ gì chúng ta phải giữ lại những kỷ niệm đau thương? Hãy vui vẻ mà sống từng ngày là tốt nhất.19.11.2010Ni Xảo Nhi

Bầu trời trong xanh, mây trắng
bay nhẹ nhàng, ánh nắng ấm áp, gió thổi hiu hiu.

Thời tiết đẹp thế này thích hợp để làm việc gì?

Đương nhiên là tụ tập nấu ăn rồi!

Hôm nay, ở biệt thự của nhà họ Hàn đông vui
tấp nập. Lạc Phán Phán, Hướng VũPhàm, Đoàn Khanh
Nhi, Diêu Nguyệt Thi, Hàn Thần Dật năm người tập
trung lại nướng đồ ở vườn phía sau. Mùi thức ăn
thơm nức bay trong không khí kích thíchkhứu giác của
mọi người, ở cách xa đã nghe thấy tiếng cười nói vui
vẻ.

Sau khi ăn uống vui chơi, Hướng Vũ Phàm kéo tay Lạc
Phán Phán ra vườn hoa nhà họ Hàn. Trong vườn hoa có
một con đường rải sỏi nhỏ, hai người chầm chậm
bướctrên những viên sỏi tròn đáng yêu. Đi hết con
đường này là đến bể bơi của nhà họ Hàn rồi.

Lạc Phán Phán nhớ lần đầu tiên cô nhận ra mình
có tình cảm với Hướng Vũ Phàm làở đó.

Hướng Vũ Phàm rõ ràng cũng đang nhớ tới kỷ niệm vui vẻ
đó, nở một nụ cười ấm áp.

"Mình vẫn còn nhớ dáng vẻ ngốc nghếch của cậu khi
bị ngã ở bể bơi."

"Sao cậu toàn nhớ những chuyện không hay của
người ta vậy?" Lạc Phán Phán lườm cậu.

Hướng Vũ Phàm vuốt tóc cô, cười vui vẻ
nói: "Không còn cách nào, ở phương diện đó mà
nói, rõ ràng là cậu ngốc hơn mình nhiều".

"Vậy sao?" Lạc Phán Phán liếc nhìn cậu, véo
má cậu để trả thù. "Ngoài bơi giỏi hơn mình ra,
cậu còn có gì giỏi hơn mình?"

"Cậu nhầm rồi, có rất nhiều việc mình có thể
làm mà cậu không làm được!" Hướng Vũ Phàm
nháy mắt với cô, cúi đầu xuống gần cô. "Ví dụ
điều này..."

Lạc Phán Phán lùi lại phía sau, lấy tay đẩy ngực
cậu, lắp bắp hỏi: "Hướng Vũ Phàm,cậu...
cậu... cậu muốn làm gì?".

"Bây giờ chúng ta đã là người yêu của nhau rồi,
cậu nghĩ là mình muốn làm gì?" Nói rồi, cậu
cười, tiến sát lại phía cô. Mặt Lạc Phán Phán
đỏ bừng lên, cô nhắm mắt lại. Khi mũi hai người
sắp chạm nhau, bỗng nhiên cậu dừng lại.

"Sao thế?" Cô mở mắt ngạc nhiên nhìn cậu, gò
má vẫn đỏ bừng.

"Hình như mình ngửi thấy có mùi gì đó là
lạ?" Hướng Vũ Phàm chau mày, giả bộ như ngửi ngửi
trên mặt Lạc Phán Phán.

"Có mùi gì sao?" Lạc Phán Phán chau mày.

"Có!" Hướng Vũ Phàm gật đầu, chợt nhớ ra
điều gì, nhìn cô có vẻ nghiêm
trọng. "Lạc Phán Phán, không phải là
buổi sáng cậu không đánh răng đấy chứ?"

Lạc Phán Phán ngạc nhiên. Đáng chết! Cô bị
cậu trêu rồi! Tức giận, cô đưa taymuốn bắt cậu.
Hướng Vũ Phàm đã đề phòng từ trước, vội vàng buông
cô ra, chạybiến vào cuối con đường. Cô
ngạc nhiên giây lát rồi đuổi theo cậu.

"Đáng chết! Hướng Vũ Phàm! Cậu đứng lại
ngay!" Lạc Phán Phán chỉ tay về phíadáng người cao lớn
phía trước hét to.

"Không! Cậu có bản lĩnh thì bắt
mình đi!" Hướng Vũ Phàm quay lại, làm mặt
hề trêu Lạc Phán Phán, rồi tiếp tục chạy.

"Hướng Vũ Phàm! Mình mà bắt được cậu thì cậu chết
chắc!"

"Cậu lại đây, lại đây!"

Giọng nói trong trẻo của hai người làm không gian xung
quanh trở nên ấm áp.

Bên này, Diêu Nguyệt Thi ngồi một mình trên ghế
xích đu, nhìn ra xa, miệng nở một nụ cười hạnh
phúc. Khuôn mặt ngây thơ vô cùng xinh đẹp,
trong nắng, vạtváy bay nhè nhẹ. Có lúc, cô dùng những
ngón tay thon dài nghịch chiếc iPhone mớimua.

Đoàn Khanh Nhi ngồi bên cạnh Hàn Thần Dật, khuôn mặt
bầu bĩnh nở một nụ cười vui vẻ. Cô chớp mắt,
không ngừng hỏi cậu hết câu này tới câu khác.

"Hằng ngày cậu đi học vào lúc nào?"

"Cuối tuần cậu có buồn không?"

"Trường của cậu có phải là rất đẹp không?"

Đoàn Khanh Nhi hỏi không biết chán.

Hàn Thần Dật ngồi nhàn rỗi uống cà phê, khuôn mặt vô
cùng tuấn tú. Cuối cùng,không chịu nổi những câu
hỏi của cô, cậu quyết định chơi một mình, để ĐoànKhanh
Nhi ngồi độc thoại bên cạnh.

Gió thổi nhè nhẹ, những cành hoa rực rỡ hai
bên đường rung rinh trong gió. Không biết từ bao
giờ, mầm non đã nhú lên trên những cành cây khô
cứng, khắp nơi là một màu xanh non, tươi mới đầy sức
sống.

Mùa xuân đã về từ lúc nào.

Một mùa ấm áp lại đến, hạnh phúc cũng sẽ đến!

Ngoại truyện : Đầu ngón
tay lạnh cóng

Ngày đầu tiên Diêu Nguyệt Thi gặp Hạ Tử Vi là
khi cô mới mười lăm tuổi.

Hôm đó là buổi học đầu tiên của năm học lớp mười. Diêu
Nguyệt Thi đến muộn, thầy giáo có cặp lông mày
hình chữ bát đang đứng trên bục giảng, dạy bảo
cô và một bạn nữ đến muộn trước mặt cả
lớp. Cô cúi đầu nhìn nền nhà, người thẳng
đơ. Cô bạn cùng lớp sợ đến mức phát khóc, cố
gắng kìm nén tiếng nấc trong cổ họng. Trong
lớp chỉ có tiếng trách móc của thầy giáo. Thầy giáo
không hề nhânnhượng với họ, càng ngày càng lớn tiếng.

Tất cả mọi người đều hiểu thầy giáo đang nhân cơ
hội này để răn đe học sinh mớinên không ai dám nói gì.
Ngoại trừ Hạ Tử Vi.

Lúc đó, Diêu Nguyệt Thi không biết cậu tên là Hạ
Tử Vi. Cậu chỉ là một cậu bé đang trong thời kỳ vỡ
giọng, thấp nhỏ, giống người lùn trong truyện cổ tích,
giọng cậu khàn khàn: "Chỉ là đến muộn mà thôi,
có cần phải mắng học sinh nữ đến mức phátkhóc như vậy
không?".

Cậu ngồi gần cửa sổ, dựa lưng vào ghế một
cách thoải mái, không thay đổi sắcmặt trước ánh
mắt của mọi người. Cậu tỏ ra kiêu ngạo, tự tin,
không hề giống một nam sinh mới mười lăm
tuổi. Cậu ngồi đó, gió thổi bay bay tóc mái, để
lộ đôi mắtđen rất sáng, ánh nắng mặt trời ấm áp bên
ngoài chiếu vào, ôm lấy người cậu. Cậu
nhìn thẳng vào thầy giáo, thái độ nửa như cười
nửa như không. Tuổi nhỏnhư vậy mà cậu đã học được cách
giả bộ lạnh lùng để làm xao xuyến lòng các bạn
học nữ rồi.

Lúc đó, Diêu Nguyệt Thi vô cùng ngạc nhiên, cho đến
mãi sau này, cô vẫn khôngsao quên được khuôn mặt tuấn
tú của cậu, hình ảnh cậu luôn hiện lên rõ nét trongấn
tượng của cô.

Hôm đó, thầy giáo rất tức giận, chỉ tay đuổi Hạ Tử
Vi ra ngoài. Hạ Tử Vi nhìn thầygiáo nửa như
cười nửa như không, thẳng thắn hỏi: "Em không làm
điều gì sai, vìsao em lại phải ra ngoài?". Ánh
mắt cậu lộ rõ vẻ kiêu ngạo.

Thầy giáo tức giận bước xuống bục giảng. Diêu Nguyệt
Thi thấy hơi hoảng hốt. Hạ Tử Vi vân ngồi ở đó
với ánh mắt ngạo nghễ.

"Đứng dậy!"

Thầy giáo định túm lấy cổ áo của cậu nhưng cậu
đã nhanh tay hơn kéo áo thầy.

Cuối cùng thầy giáo không thể bắt cậu đứng dậy ra
ngoài. Không biết cậu nói gì đó mà thầy
giáo bước ra khỏi lớp với nét mặt buồn bực,
quên cả tập tài liệu trên bục giảng.

Cả lớp ngạc nhiên, nhìn cậu đầy khâm phục.

Sau khi bóng dáng thấy giáo khuất hẳn, cậu đứng dậy,
bước đến gần cô. Tim DiêuNguyệt Thi đập nhanh, cô suy
nghĩ mông lung. Cậu tiến đến trước mặt cô, sau
đó... cậu không dừng lại mà đi qua cô, bước đến
cạnh cô bé đang khóc. Cậu ôm lấy cô bé, lấy tay áo
chùi nước mắt cho cô, ánh mắt rất dịu dàng.

Tim Diêu Nguyệt Thi như ngừng đập hai giây, sắc mặt
đang đỏ hồng trở nên xanh tái, tay chân lạnh cóng.
Cô cảm thấy mọi vật đều biến mất trước mắt cô, cô
khôngnhìn thấy gì nữa, đầu óc trông rỗng, nhưng
giọng nói của cậu và của cô bé kia vẫn vang lên bên
tai cô.

"Ưu Ưu, không được khóc! Có mình ở bên cậu rồi,
mình sẽ không để cho ai bắt nạtcậu! Mình là người bạn
trai đội trời đạp đất của Ưu Ưu mà!"

Thấy vẻ kiêu ngạo của cậu, cô bạn gái không
nhịn được cười, vội lau nước mắt.

"Lúc nào cậu cũng kiêu ngạo như thế. Có phải
là cậu lại dùng chức thị trưởng của bố cậu để dọa
khiến cho thầy giáo tức giận bỏ đi không?"

Giọng nói ngọt ngào của cô bạn gái khiến cho Hạ Tử
Vi cười hài lòng.

"Đúng! Với những người kiểu này phải dùng
chiêu đó để đối phó! Chúng ta đừngđể ý đến ông ta
nữa. Nào, Ưu Ưu, nói cho mình biết vì sao hôm
nay cậu đi họcmuộn? Có phải là lại ngủ nướng
không?..."

Diêu Nguyệt Thi không nghe nữa, quay người bước qua họ
về chỗ ngồi của mình.

Lúc đó cô vẫn chưa hiểu, có thể dễ dàng tìm được
những vị trí cố định nhưng khi trái tim đã lệch vị trí
thì rất khó quay lại vị trí ban đầu.

Thấm thoắt đã ba năm.

Thời gian ba năm có thể thay đổi rất nhiều
điều. Ví dụ, cậu bạn nhỏ bé kiêu ngạođó giờ đã
trở thành cầu thủ bóng rổ cao lm75. Hay Diêu
Nguyệt Thi gầy nhỏ hồi đó giờ trở thành hoa khôi
của trường. Rồi cô và cô bạn gái của Hạ Tử Vi
trở thành bạn thân, có thể kể cho nhau nghe mọi
chuyện... Ba năm, chỉ một điều duy nhấtkhông thay đổi
là mối tình câm lặng không ai biết của cô.

Diêu Nguyệt Thi không biết năm đó mình mong muốn điều
gì khi đồng ý kết bạnvới Ưu Ưu, cô chỉ biết khi Ưu
Ưu cầm tay cô, muốn cô trở thành người bạn tốt nhấtcủa
cô ấy. Lúc đó, cô chỉ nhìn thấy Hạ Tử Vi
đứng cách đó không xa. Cô khôngkịp do dự, đồng
ý ngay.

Nếu không nói đến quan hệ giữa Ưu Ưu và Hạ Tử
Vi, thực sự Ưu Ưu là một ngườibạn không tồi. Tính cách
của cô vui vẻ, hoạt bát, biết ăn nói, cho dù chuyện
cónhàm chán như thế nào, qua lời cô kể cũng trở
nên rất thú vị. Một người tính cách lạnh lùng
như Diêu Nguyệt Thi cũng thấy buồn cười trước ngữ điệu
khoa trương vànét mặt biểu cảm khi kể chuyện của
cô. Cô rất chân thành với bạn bè, gặp chuyệngì cũng
kể cho Diêu Nguyệt Thi nghe, có lúc hỏi ý kiến, có lúc
chỉ kể lể, tâm sự.

Ngày tháng trôi qua, Diêu Nguyệt Thi thật lòng coi Ưu
Ưu là người bạn tổt nhất. Ngoài mối tình câm
lặng trong lòng, cô có thể chia sẻ với Ưu Ưu
mọi chuyện củamình. Còn Ưu Ưu, không giữ bất kỳ bí
mật nào với cô, cho dù đó là chuyện buồn hay vui trong
cuộc sống, cũng như trong tình yêu.

Mỗi lần sau khi hẹn hò với Hạ Tử Vi về, Ưu Ưu đều
thân mật cầm tay cô, kể chi tiếtnhững chuyện ngọt
ngào của mình. Mỗi lần nhắc đến Hạ Tử Vi, cô ấy
tỏ ra vô cùng hạnh phúc, còn cô chỉ im lặng lắng nghe.
Cô ấy kể Hạ Tử Vi tặng vòng đeo tay, cô ấy kể Hạ Tử
Vi cầm tay cô ấy, cô ấy kể Hạ Tử Vi dịu dàng hôn
lên trán cô ấy... Lúc đó, Diêu Nguyệt Thi
không hề ngắt lời bạn, chỉ im lặng lắng nghe, mỉm
cười nhưng trong lòng đau đớn. Nỗi đau đó là vì
cô đố kỵ với Ưu Ưu, cũng vì côcảm thấy có lỗi với bạn.

Khi Ưu Ưu đắm chìm trong tình yêu, khi Diêu Nguyệt Thi
đấu tranh tư tưởng giữa tình bạn và tình yêu, kim
đồng hồ vẫn quay đều đặn. Thời gian không dừng
lại vì hạnh phúc của bất cứ ai, cũng không
dừng lại vì đau khổ của bất cứ người nào. Thời
gian trôi qua từng ngày một với những giằng co trong
lòng Diêu Nguyệt Thi, khi cô nghĩ mình sẽ không bao
giờ thoát ra khỏi vòng luẩn quẩn của mối tình câmlặng
thì vận mệnh lại mở ra cho cô một Iối thoát...

Hôm đó là một ngày bình thường như bao ngày khác, Diêu
Nguyệt Thi và Ưu Ưu cùng nhau đi học, đến thư viện,
đến căng tin... Điều khác biệt là Ưu Ưu luôn lơ
đãng, đặc biệt là lúc ở thư viện ôn bài, cô nhìn
vào sách từ vựng tiếng Anh mà không giở một trang
nào. Diêu Nguyệt Thi phát hiện ra sự đau khổ
trong ánh mắtcủa người bạn luôn lạc quan của mình.

"Ưu Ưu, cậu sao thế? Cậu ốm à?" Diêu
Nguyệt Thi chau mày, đưa tay sờ trán bạn, hơi lạnh
nhưng nhiệt độ vẫn bình thường.

Ưu Ưu chớp chớp mắt, ngạc nhiên trước hành động của bạn,
hàng mi đen dài,cong cong tuyệt đẹp của cô khẽ chớp chớp.
Diêu Nguyệt Thi phát hiện sắc mặt của bạn mình
hôm nay xanh tái, tâm trạng vui vẻ hằng ngày biến mất.
Cô cười yếu ớt, mệt mỏi nói: "Mình chỉ
thấy ngực hơi khó chịu, không có bệnh gì đâu".

Diêu Nguyệt Thi cho rằng cô ấy sắp đến kỳ kinh
nguyệt, tâm trạng không tốt nên không hỏi nhiều nữa.
Giờ tự học buổi tối, Ưu Ưu không đến trường, Diêu
NguyệtThi đoán cô không khỏe nên xin nghỉ ở
nhà. Cô nhắn tin cho bạn, nhắc nhởnhững điều cần
lưu ý khi đến kỳ kinh nguyệt rồi tắt máy. Không ngờ
khi tan học vềnhà, cô phát hiện Ưu Ưu đang ở trước cửa
nhà mình.

Ưu Ưu ngồi sau vườn hoa trước cửa nhà, hai tay
ôm lây đầu gối, người hơi run run. Diêu
Nguyệt Thi không dám chắc đó là cô, gọi một tiếng,
cô chầm chậmngẩng đầu lên. Dưới ánh đèn vàng vọt, Diêu
Nguyệt Thi thấy khuôn mặt xanh tái đầy nước mắt của
bạn, đôi mắt to tròn đầy đau khổ và hoảng hốt.
Cô rất lo lắng,trông Ưu Ưu giống như một con cún
nhỏ đáng thương bị bắt nạt.

"Tiểu Thi, Tử Vi... Cậu ấy... không cần mình
nữa..."

Ưu Ưu than thở, giọng nói như vỡ vụn trong bóng đêm
rồi bị gió lạnh thổi bay đi. Nhưng Diêu Nguyệt Thi vẫn
nghe rõ. Cô vô cùng kinh ngạc, vội vàng chạy đến
quỳxuống cạnh bạn, ôm lấy bạn hỏi với giọng đầy lo
lắng: "Ưu Ưu, đã xảy ra chuyệngì? Cậu nói cho
mình nghe, chúng ta sẽ nghĩ cách giải quyết!".

"Việc này không thể giải quyết được... Tử Vi
đã thích người khác rồi... Mình tậnmắt nhìn thấy
cô ta hôn cậu ấy... Tiểu Thi, mình nên làm gì bây
giờ? Mình nên làm gì..." Cô khóc nức nở, nói không
thành tiếng.

Diêu Nguyệt Thi nghĩ lại những chuyện đã xảy ra, cô
nhanh chóng hiểu ra vấn đề. Có lẽ hôm qua Ưu
Ưu đến tìm Hạ Tử Vi, nhìn thấy cô gái khác hôn Hạ
Tử Vi nên không chịu nghe Hạ Tử Vi giải thích mà bỏ
đi. Ưu Ưu rất hay suy luận linh tinh,chắc chắn cho
rằng Hạ Tử Vi đã thay lòng đổi dạ, yêu người
khác rồi. Diêu Nguyệt Thi không tin Hạ Tử Vi là
người có mới nới cũ, cô đoán sự việc không như Ưu Ưu
nghĩ.

Diêu Nguyệt Thi muốn an ủi Ưu Ưu, muốn nói với Ưu Ưu
những phỏng đoán của mình, nhưng khi cô nhìn
thấy khuôn mặt đau khổ tuyệt vọng của bạn, cô nhớ
đếnnhững đêm cô khóc thầm cho mối tình câm lặng của
mình. Nỗi đau khổ khi đó của cô chắc chắn
không kém gì Ưu Ưu bây giờ.

Giây phút đó, cổ họng cô như bị chặn lại, lời an
ủi không thốt thành tiếng. Cô cảm thấy vô cùng
đau khổ, những đợt sóng trong lòng khiến cô không
thở được.

Nỗi đau khổ đó ngấm vào tận đáy lòng, không
biết là do sự bi thương của Ưu Ưuhay do trái tim của
cô đang nhức nhối.

Có lẽ là cả hai.

Hai tuần trôi qua.

Ưu Ưu luôn ở trong tâm trạng buồn bã bởi không có
Hạ Tử Vi, Diêu Nguyệt Thi không còn

nhìn thấy nụ cười trên môi bạn mình nữa. Thấy
Ưu Ưu như vậy, Diêu Nguyệt Thi buồn hơn cả khi cô
phải chịu đựng nỗi đau khổ vì mối tình câm lặng
của mình vớiHạ Tử Vi. Cô đắn đo, không biết
có nên tìm Hạ Tử Vi để làm rõ mọi chuyện không,sự ích
kỷ và lòng tốt luôn giằng co trong tâm trí cô.
Không ngờ, Hạ Tử Vi đến tìm cô.

Hai tuần không gặp, cậu gầy đi rất nhiều, không còn
phong thái của hoàng tửbóng rổ những ngày trước nữa.

"Tiểu Thi, tôi biết cậu là bạn thân nhất của Ưu
Ưu. Cậu chuyển lá thư này tới cô ấygiúp tôi được
không?"

Hạ Tử Vi cầm lá thư màu hồng trao cho Diêu Nguyệt Thi,
thấy cô không nhận, nghĩrằng cô tức giận vì cậu đã phụ
lòng Ưu Ưu, cậu vội vàng giải thích: "Tôi không
biếtƯu Ưu đã kể chuyện đó với cậu như thế nào, nhưng
mong cậu tin tôi, tôi tuyệt đối trung thành với Ưu Ưu,
tôi không hề làm gì có lỗi với Ưu Ưu! Hôm đó,
Ưu Ưu đếntìm tôi, tôi đang chơi trò "quỷ to bắt
quỷ nhỏ" với bạn, người thua sẽ phải chịu
phạt. Những gì Ưu Ưu nhìn thấy chỉ là trò
đùa của hội bạn mà thôi".

Diêu Nguyệt Thi im lặng lắng nghe cậu giải thích, im
lặng nhìn khuôn mặt gầy gầycủa cậu,

trong lòng thấy đau đớn. Cuối cùng, cô vẫn
cầm lấy lá thư.

Tuy nhiên, lá thư đó không tới được tay Ưu Ưu.

Tối hôm đó, Diêu Nguyệt Thi nhìn thấy Ưu Ưu đang ở
cách nhà cô ấy không xa. Bên cạnh cô còn có một
cậu bạn khác, hai người nắm tay nhau đi dạo, cử
chỉ rất thân mật. Ưu Ưu cười hạnh phúc. Nụ
cười đó rất quen thuộc với Diêu Nguyệt Thi,mỗi
lần nhắc đến Hạ Tử Vi, Ưu Ưu đều cười như thế.

Diêu Nguyệt Thi không kể chuyện này với Hạ Tử Vi,
chỉ lặng lẽ trả cậu lá thư. Tuynhiên, không biết
vì sao Hạ Tử Vi biết được chuyện này.

"Chỉ là một chuyện hiểu lầm mà thôi! Trong
vài ngày, sao cô ấy có thể thích người khác nhanh
như vậy?" Cậu đau đớn giống như một con thú
bị thương, thốt lên những lời cay đắng.

Cô không nói gì, chỉ im lặng ở bên cạnh cậu,
lắng nghe tâm sự của cậu. Cô lấy khăn đã
ngâm qua nước ấm, giúp cậu băng vết thương ở tay
do va đập khi tức giận.

Thời gian trôi qua, vết thương đã lành, trên khuôn
mặt Hạ Tử Vi không còn lộ rõ vẻ đau khổ nữa.
Chỉ có điều, càng ngày cậu càng trở nên trầm
mặc, ít nói.

Diêu Nguyệt Thi thấy cậu suy sụp tinh thần như vậy,
không chịu nổi liền nói với cậu: "Nếu cô ấy
không yêu cậu nữa, cho dù cậu có chết thì cô ấy
cũng không quantâm đâu".

"Cậu không hiểu nỗi đau khổ của tôi. Toàn tâm
toàn ý yêu một người nhiều năm như vậy, đột nhiên cô
ấy bỏ rơi cậu, sà vào lòng người con trai khác, cảm
giác đó cậu không thể hiểu được."

Diêu Nguyệt Thi lặng im nhìn cậu, nhẹ nhàng
nói: "Hạ Tử Vi, sự thực là cậu cònhạnh phúc hơn
tôi, dù sao cậu cũng được ở bên người cậu
thích. Tôi thích một người bạn đã ba năm,
hằng ngày nhìn thấy cậu ấy ríu rít bên người bạn
thân nhất của mình, không thể làm gì, không dám làm
gì, chỉ có thể chôn vùi mối tình câm lặng xuống
tận đáy lòng, lắng nghe những câu chuyện ngọt ngào,
trở thành ngườichứng kiến hạnh phúc của họ. Nhưng
tôi không ân hận, dù sao đó cũng là hạnhphúc của Ưu
Ưu, dù sao... người tôi thích cũng đã từng
hạnh phúc".

Hạ Tử Vi hiểu những lời cô nói, mắt mở to, ngạc nhiên
nhưng không nói gì.

Sau ngày hôm đó, Diêu Nguyệt Thi không gặp lại
Hạ Tử Vi nữa, cũng không có tin tức gì về cậu.

Sau chuyện đó, Ưu Ưu chuyển đến học ở một trường
quý tộc nhưng vẫn luôn coi cô là người bạn thân
nhất, thường nhớ đến cô, liên lạc với cô qua điện
thoại, QQ, MSN.

Ưu Ưu chia sẻ với cô những chuyện thú vị ở trường học,
những bí mật nho nhỏ trong lòng, kể cho cô nghe chuyện
về người trong lòng cô ấy. Cô bạn Ưu Ưu đã
vui vẻ trở lại như ngày nào.

Diêu Nguyệt Thi thật lòng chúc phúc cho bạn, mừng
vì hạnh phúc của bạn, tính cách cô trở nên cởi
mở hơn rất nhiều. Tuy nhiên, cô vẫn dành một
góc trong tim mình cho Hạ Tử Vi, có lúc mong có cơ hội
gặp lại, chỉ cần nhìn thấy cậu thôi.

Thời gian thấm thoắt trôi đi, cuối cùng cũng đến
ngày tốt nghiệp.

Cô cầm hành lý, nhìn lại một lượt nơi mà cô đã ở
suốt ba năm, im lặng bước qua cánh cổng trường ghi đậm
dấu tích của thời gian.

“Diêu Nguyệt Thi!"

Một giọng nói quen thuộc đột ngột vang lên sau lưng
cô.

Cô ngạc nhiên dừng bước nhưng không quay đầu lại.

Giọng nói quen thuộc đó vẫn vang lên.

"Nếu người đó nói, cậu ấy phát hiện ra những
ngày sau, cậu ấy không biết đã thích người con gái
băng vết thương cho cậu từ lúc nào. Cậu ấy
băn khoăn không biết người con gái đó có đón nhận
tình cảm của cậu ấy không?”

Tim cô đập mạnh, nước mắt tuôn rơi, rồi cô nở
một nụ cười hạnh phúc.

Anh Vũ Phàm, cuối cùng em đã tìm được hạnh phúc
cho mình rồi!

Lời cuối sách

Thời gian
trôi qua thật nhanh, kể từ khi tôi bắt đầu viết
truyện đến giờ, đã sáunăm rồi.

Nhìn lại, tôi ngạc nhiên khi phát hiện ra rằng,
trong quãng thời gian tuổi trẻ tươiđẹp của tôi,
có người đến, có người đi, hoa tàn rồi hoa nở, chỉ có
việc viết văn là luôn ở bên tôi.

Tôi luôn viết tiểu thuyết dành cho tuổi
trẻ, câu chuyện của Lạc Phán Phán không phải là
ngoại lệ. Tôi thích văn học trẻ, khóc thoải mái,
cười thoải mái, không có tính toán, chỉ có trái tim
chân thành tha thiết. Tôi cảm thấy tuổi trẻ
của chúng ta nênvô tư như thế.

Nhưng gần đây có một số chuyện xảy ra, chú
thỏ nhỏ bị chết, con người phân vân giữa ngã ba
đường, do dự khi bước chân vào cuộc sống, tâm trạng
lo lắng, tinhthần cũng vì thế mà

buồn bã.

Bông nhiên muốn viết những dòng văn buồn.

Vì thế nên có đoạn ngoại truyện về Diêu Nguyệt
Thi: "Đầu ngón tay lạnh cóng".

Diêu Nguyệt Thi là một nhân vật đáng để
tranh luận, sự cảm tính của cô, sự trưởng thành
trước tuổi của cô, sự cố chấp của cô, những điều
đó chỉ là sự giả tạo? Tháo bỏ lớp mặt nạ
kiêu ngạo, cô chỉ là một cô bé mười lăm tuổi hồ
đồ mà thôi.

Trong xã hội có rất nhiều thiếu niên giống
như Diêu Nguyệt Thi, những người kháckhông hiểu họ,
thấy hành vi của họ vô cùng kỳ lạ. Sự thực là,
nếu thử tìm hiểu, chỉ cần người thân kiên nhẫn
theo dõi sự trưởng thành của họ, dẫn họ đi
đúngđường, họ sẽ trở thành những người có nhiều
cống hiến cho đất nước.

So với việc nói nhân vật Diêu Nguyệt Thi trong
Lần đầu biết yêu là Diêu Nguyệt Thi,không bằng nói
Diêu Nguyệt Thi trong: "Đầu ngón tay
lạnh cóng" mới thực sự là Diêu Nguyệt Thi!

Sự thực tôi chỉ muốn nói, đời người thực sự
rất ngắn ngủi, khóc hay cười thì ngàytháng vẫn trôi
qua. Vì thế vì cớ gì chúng ta phải giữ lại
những kỷ niệm đau thương? Hãy vui vẻ mà sống từng
ngày là tốt nhất.

19.11.2010

Ni Xảo Nhi

Lần Đầu Biết YêuTác giả: Ni Xảo NhiTruyện Ngôn TìnhÁnh nắng ấm áp của buổi chiều chiếu xuống tòa biệt thự xây theo phong cách Ba-rốc, bốn chiếc cột nhà thẳng tắp phản chiếu ánh nắng lấp lánh, thảm cỏ xanh tươi trước nhà được cắt tỉa cẩn thận đầy sức sống. Khắp nơi tràn ngập không khí của những ngày cuối hè. Ngược lại với cảnh sắc yên tĩnh bên ngoài, trong nhà vang lên một tiếng quát lớn đầy tức giận. Trong phòng khách rộng lớn, sang trọng với cách bài trí hài hòa giữa hai màu đen – trắng thể hiện sự xa hoa, giàu có của nhà họ Hướng, bà Hướng ngồi vắt chân trên chiếc sofa màu ngà, ngón trỏ sơn màu đỏ tươi đang run run chỉ vào tờ giấy trên bàn, nét mặt tỏ vẻ như không dám tin, nhìn thẳng vào mặt cậu thiếu niên khôi ngô, tuấn tú hỏi: “Đây là cái gì?”. Tiếng quát lớn khiến cho căn phòng rung lên. Mái tóc xoăn nhuộm đỏ của bà Hướng như muốn dựng ngược lên vì tức giận. Cậu thiếu niên mặc bộ vest được may vừa vặn, hai tay khoanh trước ngực, không hề sợ hãi, lơ đãng liếc nhìn tờ giấy trên bàn, thờ ơ nói: “Không phải là kết quả học tập sao ạ… Bầu trời trong xanh, mây trắng bay nhẹ nhàng, ánh nắng ấm áp, gió thổi hiu hiu.Thời tiết đẹp thế này thích hợp để làm việc gì?Đương nhiên là tụ tập nấu ăn rồi!Hôm nay, ở biệt thự của nhà họ Hàn đông vui tấp nập. Lạc Phán Phán, Hướng VũPhàm, Đoàn Khanh Nhi, Diêu Nguyệt Thi, Hàn Thần Dật năm người tập trung lại nướng đồ ở vườn phía sau. Mùi thức ăn thơm nức bay trong không khí kích thíchkhứu giác của mọi người, ở cách xa đã nghe thấy tiếng cười nói vui vẻ.Sau khi ăn uống vui chơi, Hướng Vũ Phàm kéo tay Lạc Phán Phán ra vườn hoa nhà họ Hàn. Trong vườn hoa có một con đường rải sỏi nhỏ, hai người chầm chậm bướctrên những viên sỏi tròn đáng yêu. Đi hết con đường này là đến bể bơi của nhà họ Hàn rồi.Lạc Phán Phán nhớ lần đầu tiên cô nhận ra mình có tình cảm với Hướng Vũ Phàm làở đó.Hướng Vũ Phàm rõ ràng cũng đang nhớ tới kỷ niệm vui vẻ đó, nở một nụ cười ấm áp."Mình vẫn còn nhớ dáng vẻ ngốc nghếch của cậu khi bị ngã ở bể bơi.""Sao cậu toàn nhớ những chuyện không hay của người ta vậy?" Lạc Phán Phán lườm cậu.Hướng Vũ Phàm vuốt tóc cô, cười vui vẻ nói: "Không còn cách nào, ở phương diện đó mà nói, rõ ràng là cậu ngốc hơn mình nhiều"."Vậy sao?" Lạc Phán Phán liếc nhìn cậu, véo má cậu để trả thù. "Ngoài bơi giỏi hơn mình ra, cậu còn có gì giỏi hơn mình?""Cậu nhầm rồi, có rất nhiều việc mình có thể làm mà cậu không làm được!" Hướng Vũ Phàm nháy mắt với cô, cúi đầu xuống gần cô. "Ví dụ điều này..."Lạc Phán Phán lùi lại phía sau, lấy tay đẩy ngực cậu, lắp bắp hỏi: "Hướng Vũ Phàm,cậu... cậu... cậu muốn làm gì?"."Bây giờ chúng ta đã là người yêu của nhau rồi, cậu nghĩ là mình muốn làm gì?" Nói rồi, cậu cười, tiến sát lại phía cô. Mặt Lạc Phán Phán đỏ bừng lên, cô nhắm mắt lại. Khi mũi hai người sắp chạm nhau, bỗng nhiên cậu dừng lại."Sao thế?" Cô mở mắt ngạc nhiên nhìn cậu, gò má vẫn đỏ bừng."Hình như mình ngửi thấy có mùi gì đó là lạ?" Hướng Vũ Phàm chau mày, giả bộ như ngửi ngửi trên mặt Lạc Phán Phán."Có mùi gì sao?" Lạc Phán Phán chau mày."Có!" Hướng Vũ Phàm gật đầu, chợt nhớ ra điều gì, nhìn cô có vẻ nghiêm trọng. "Lạc Phán Phán, không phải là buổi sáng cậu không đánh răng đấy chứ?"Lạc Phán Phán ngạc nhiên. Đáng chết! Cô bị cậu trêu rồi! Tức giận, cô đưa taymuốn bắt cậu. Hướng Vũ Phàm đã đề phòng từ trước, vội vàng buông cô ra, chạybiến vào cuối con đường. Cô ngạc nhiên giây lát rồi đuổi theo cậu."Đáng chết! Hướng Vũ Phàm! Cậu đứng lại ngay!" Lạc Phán Phán chỉ tay về phíadáng người cao lớn phía trước hét to."Không! Cậu có bản lĩnh thì bắt mình đi!" Hướng Vũ Phàm quay lại, làm mặt hề trêu Lạc Phán Phán, rồi tiếp tục chạy."Hướng Vũ Phàm! Mình mà bắt được cậu thì cậu chết chắc!""Cậu lại đây, lại đây!"Giọng nói trong trẻo của hai người làm không gian xung quanh trở nên ấm áp.Bên này, Diêu Nguyệt Thi ngồi một mình trên ghế xích đu, nhìn ra xa, miệng nở một nụ cười hạnh phúc. Khuôn mặt ngây thơ vô cùng xinh đẹp, trong nắng, vạtváy bay nhè nhẹ. Có lúc, cô dùng những ngón tay thon dài nghịch chiếc iPhone mớimua.Đoàn Khanh Nhi ngồi bên cạnh Hàn Thần Dật, khuôn mặt bầu bĩnh nở một nụ cười vui vẻ. Cô chớp mắt, không ngừng hỏi cậu hết câu này tới câu khác."Hằng ngày cậu đi học vào lúc nào?""Cuối tuần cậu có buồn không?""Trường của cậu có phải là rất đẹp không?"Đoàn Khanh Nhi hỏi không biết chán.Hàn Thần Dật ngồi nhàn rỗi uống cà phê, khuôn mặt vô cùng tuấn tú. Cuối cùng,không chịu nổi những câu hỏi của cô, cậu quyết định chơi một mình, để ĐoànKhanh Nhi ngồi độc thoại bên cạnh.Gió thổi nhè nhẹ, những cành hoa rực rỡ hai bên đường rung rinh trong gió. Không biết từ bao giờ, mầm non đã nhú lên trên những cành cây khô cứng, khắp nơi là một màu xanh non, tươi mới đầy sức sống.Mùa xuân đã về từ lúc nào.Một mùa ấm áp lại đến, hạnh phúc cũng sẽ đến!Ngoại truyện : Đầu ngón tay lạnh cóngNgày đầu tiên Diêu Nguyệt Thi gặp Hạ Tử Vi là khi cô mới mười lăm tuổi.Hôm đó là buổi học đầu tiên của năm học lớp mười. Diêu Nguyệt Thi đến muộn, thầy giáo có cặp lông mày hình chữ bát đang đứng trên bục giảng, dạy bảo cô và một bạn nữ đến muộn trước mặt cả lớp. Cô cúi đầu nhìn nền nhà, người thẳng đơ. Cô bạn cùng lớp sợ đến mức phát khóc, cố gắng kìm nén tiếng nấc trong cổ họng. Trong lớp chỉ có tiếng trách móc của thầy giáo. Thầy giáo không hề nhânnhượng với họ, càng ngày càng lớn tiếng.Tất cả mọi người đều hiểu thầy giáo đang nhân cơ hội này để răn đe học sinh mớinên không ai dám nói gì. Ngoại trừ Hạ Tử Vi.Lúc đó, Diêu Nguyệt Thi không biết cậu tên là Hạ Tử Vi. Cậu chỉ là một cậu bé đang trong thời kỳ vỡ giọng, thấp nhỏ, giống người lùn trong truyện cổ tích, giọng cậu khàn khàn: "Chỉ là đến muộn mà thôi, có cần phải mắng học sinh nữ đến mức phátkhóc như vậy không?".Cậu ngồi gần cửa sổ, dựa lưng vào ghế một cách thoải mái, không thay đổi sắcmặt trước ánh mắt của mọi người. Cậu tỏ ra kiêu ngạo, tự tin, không hề giống một nam sinh mới mười lăm tuổi. Cậu ngồi đó, gió thổi bay bay tóc mái, để lộ đôi mắtđen rất sáng, ánh nắng mặt trời ấm áp bên ngoài chiếu vào, ôm lấy người cậu. Cậu nhìn thẳng vào thầy giáo, thái độ nửa như cười nửa như không. Tuổi nhỏnhư vậy mà cậu đã học được cách giả bộ lạnh lùng để làm xao xuyến lòng các bạn học nữ rồi.Lúc đó, Diêu Nguyệt Thi vô cùng ngạc nhiên, cho đến mãi sau này, cô vẫn khôngsao quên được khuôn mặt tuấn tú của cậu, hình ảnh cậu luôn hiện lên rõ nét trongấn tượng của cô.Hôm đó, thầy giáo rất tức giận, chỉ tay đuổi Hạ Tử Vi ra ngoài. Hạ Tử Vi nhìn thầygiáo nửa như cười nửa như không, thẳng thắn hỏi: "Em không làm điều gì sai, vìsao em lại phải ra ngoài?". Ánh mắt cậu lộ rõ vẻ kiêu ngạo.Thầy giáo tức giận bước xuống bục giảng. Diêu Nguyệt Thi thấy hơi hoảng hốt. Hạ Tử Vi vân ngồi ở đó với ánh mắt ngạo nghễ."Đứng dậy!"Thầy giáo định túm lấy cổ áo của cậu nhưng cậu đã nhanh tay hơn kéo áo thầy.Cuối cùng thầy giáo không thể bắt cậu đứng dậy ra ngoài. Không biết cậu nói gì đó mà thầy giáo bước ra khỏi lớp với nét mặt buồn bực, quên cả tập tài liệu trên bục giảng.Cả lớp ngạc nhiên, nhìn cậu đầy khâm phục.Sau khi bóng dáng thấy giáo khuất hẳn, cậu đứng dậy, bước đến gần cô. Tim DiêuNguyệt Thi đập nhanh, cô suy nghĩ mông lung. Cậu tiến đến trước mặt cô, sau đó... cậu không dừng lại mà đi qua cô, bước đến cạnh cô bé đang khóc. Cậu ôm lấy cô bé, lấy tay áo chùi nước mắt cho cô, ánh mắt rất dịu dàng.Tim Diêu Nguyệt Thi như ngừng đập hai giây, sắc mặt đang đỏ hồng trở nên xanh tái, tay chân lạnh cóng. Cô cảm thấy mọi vật đều biến mất trước mắt cô, cô khôngnhìn thấy gì nữa, đầu óc trông rỗng, nhưng giọng nói của cậu và của cô bé kia vẫn vang lên bên tai cô."Ưu Ưu, không được khóc! Có mình ở bên cậu rồi, mình sẽ không để cho ai bắt nạtcậu! Mình là người bạn trai đội trời đạp đất của Ưu Ưu mà!"Thấy vẻ kiêu ngạo của cậu, cô bạn gái không nhịn được cười, vội lau nước mắt."Lúc nào cậu cũng kiêu ngạo như thế. Có phải là cậu lại dùng chức thị trưởng của bố cậu để dọa khiến cho thầy giáo tức giận bỏ đi không?"Giọng nói ngọt ngào của cô bạn gái khiến cho Hạ Tử Vi cười hài lòng."Đúng! Với những người kiểu này phải dùng chiêu đó để đối phó! Chúng ta đừngđể ý đến ông ta nữa. Nào, Ưu Ưu, nói cho mình biết vì sao hôm nay cậu đi họcmuộn? Có phải là lại ngủ nướng không?..."Diêu Nguyệt Thi không nghe nữa, quay người bước qua họ về chỗ ngồi của mình.Lúc đó cô vẫn chưa hiểu, có thể dễ dàng tìm được những vị trí cố định nhưng khi trái tim đã lệch vị trí thì rất khó quay lại vị trí ban đầu.Thấm thoắt đã ba năm.Thời gian ba năm có thể thay đổi rất nhiều điều. Ví dụ, cậu bạn nhỏ bé kiêu ngạođó giờ đã trở thành cầu thủ bóng rổ cao lm75. Hay Diêu Nguyệt Thi gầy nhỏ hồi đó giờ trở thành hoa khôi của trường. Rồi cô và cô bạn gái của Hạ Tử Vi trở thành bạn thân, có thể kể cho nhau nghe mọi chuyện... Ba năm, chỉ một điều duy nhấtkhông thay đổi là mối tình câm lặng không ai biết của cô.Diêu Nguyệt Thi không biết năm đó mình mong muốn điều gì khi đồng ý kết bạnvới Ưu Ưu, cô chỉ biết khi Ưu Ưu cầm tay cô, muốn cô trở thành người bạn tốt nhấtcủa cô ấy. Lúc đó, cô chỉ nhìn thấy Hạ Tử Vi đứng cách đó không xa. Cô khôngkịp do dự, đồng ý ngay.Nếu không nói đến quan hệ giữa Ưu Ưu và Hạ Tử Vi, thực sự Ưu Ưu là một ngườibạn không tồi. Tính cách của cô vui vẻ, hoạt bát, biết ăn nói, cho dù chuyện cónhàm chán như thế nào, qua lời cô kể cũng trở nên rất thú vị. Một người tính cách lạnh lùng như Diêu Nguyệt Thi cũng thấy buồn cười trước ngữ điệu khoa trương vànét mặt biểu cảm khi kể chuyện của cô. Cô rất chân thành với bạn bè, gặp chuyệngì cũng kể cho Diêu Nguyệt Thi nghe, có lúc hỏi ý kiến, có lúc chỉ kể lể, tâm sự.Ngày tháng trôi qua, Diêu Nguyệt Thi thật lòng coi Ưu Ưu là người bạn tổt nhất. Ngoài mối tình câm lặng trong lòng, cô có thể chia sẻ với Ưu Ưu mọi chuyện củamình. Còn Ưu Ưu, không giữ bất kỳ bí mật nào với cô, cho dù đó là chuyện buồn hay vui trong cuộc sống, cũng như trong tình yêu.Mỗi lần sau khi hẹn hò với Hạ Tử Vi về, Ưu Ưu đều thân mật cầm tay cô, kể chi tiếtnhững chuyện ngọt ngào của mình. Mỗi lần nhắc đến Hạ Tử Vi, cô ấy tỏ ra vô cùng hạnh phúc, còn cô chỉ im lặng lắng nghe. Cô ấy kể Hạ Tử Vi tặng vòng đeo tay, cô ấy kể Hạ Tử Vi cầm tay cô ấy, cô ấy kể Hạ Tử Vi dịu dàng hôn lên trán cô ấy... Lúc đó, Diêu Nguyệt Thi không hề ngắt lời bạn, chỉ im lặng lắng nghe, mỉm cười nhưng trong lòng đau đớn. Nỗi đau đó là vì cô đố kỵ với Ưu Ưu, cũng vì côcảm thấy có lỗi với bạn.Khi Ưu Ưu đắm chìm trong tình yêu, khi Diêu Nguyệt Thi đấu tranh tư tưởng giữa tình bạn và tình yêu, kim đồng hồ vẫn quay đều đặn. Thời gian không dừng lại vì hạnh phúc của bất cứ ai, cũng không dừng lại vì đau khổ của bất cứ người nào. Thời gian trôi qua từng ngày một với những giằng co trong lòng Diêu Nguyệt Thi, khi cô nghĩ mình sẽ không bao giờ thoát ra khỏi vòng luẩn quẩn của mối tình câmlặng thì vận mệnh lại mở ra cho cô một Iối thoát...Hôm đó là một ngày bình thường như bao ngày khác, Diêu Nguyệt Thi và Ưu Ưu cùng nhau đi học, đến thư viện, đến căng tin... Điều khác biệt là Ưu Ưu luôn lơ đãng, đặc biệt là lúc ở thư viện ôn bài, cô nhìn vào sách từ vựng tiếng Anh mà không giở một trang nào. Diêu Nguyệt Thi phát hiện ra sự đau khổ trong ánh mắtcủa người bạn luôn lạc quan của mình."Ưu Ưu, cậu sao thế? Cậu ốm à?" Diêu Nguyệt Thi chau mày, đưa tay sờ trán bạn, hơi lạnh nhưng nhiệt độ vẫn bình thường.Ưu Ưu chớp chớp mắt, ngạc nhiên trước hành động của bạn, hàng mi đen dài,cong cong tuyệt đẹp của cô khẽ chớp chớp. Diêu Nguyệt Thi phát hiện sắc mặt của bạn mình hôm nay xanh tái, tâm trạng vui vẻ hằng ngày biến mất. Cô cười yếu ớt, mệt mỏi nói: "Mình chỉ thấy ngực hơi khó chịu, không có bệnh gì đâu".Diêu Nguyệt Thi cho rằng cô ấy sắp đến kỳ kinh nguyệt, tâm trạng không tốt nên không hỏi nhiều nữa. Giờ tự học buổi tối, Ưu Ưu không đến trường, Diêu NguyệtThi đoán cô không khỏe nên xin nghỉ ở nhà. Cô nhắn tin cho bạn, nhắc nhởnhững điều cần lưu ý khi đến kỳ kinh nguyệt rồi tắt máy. Không ngờ khi tan học vềnhà, cô phát hiện Ưu Ưu đang ở trước cửa nhà mình.Ưu Ưu ngồi sau vườn hoa trước cửa nhà, hai tay ôm lây đầu gối, người hơi run run. Diêu Nguyệt Thi không dám chắc đó là cô, gọi một tiếng, cô chầm chậmngẩng đầu lên. Dưới ánh đèn vàng vọt, Diêu Nguyệt Thi thấy khuôn mặt xanh tái đầy nước mắt của bạn, đôi mắt to tròn đầy đau khổ và hoảng hốt. Cô rất lo lắng,trông Ưu Ưu giống như một con cún nhỏ đáng thương bị bắt nạt."Tiểu Thi, Tử Vi... Cậu ấy... không cần mình nữa..."Ưu Ưu than thở, giọng nói như vỡ vụn trong bóng đêm rồi bị gió lạnh thổi bay đi. Nhưng Diêu Nguyệt Thi vẫn nghe rõ. Cô vô cùng kinh ngạc, vội vàng chạy đến quỳxuống cạnh bạn, ôm lấy bạn hỏi với giọng đầy lo lắng: "Ưu Ưu, đã xảy ra chuyệngì? Cậu nói cho mình nghe, chúng ta sẽ nghĩ cách giải quyết!"."Việc này không thể giải quyết được... Tử Vi đã thích người khác rồi... Mình tậnmắt nhìn thấy cô ta hôn cậu ấy... Tiểu Thi, mình nên làm gì bây giờ? Mình nên làm gì..." Cô khóc nức nở, nói không thành tiếng.Diêu Nguyệt Thi nghĩ lại những chuyện đã xảy ra, cô nhanh chóng hiểu ra vấn đề. Có lẽ hôm qua Ưu Ưu đến tìm Hạ Tử Vi, nhìn thấy cô gái khác hôn Hạ Tử Vi nên không chịu nghe Hạ Tử Vi giải thích mà bỏ đi. Ưu Ưu rất hay suy luận linh tinh,chắc chắn cho rằng Hạ Tử Vi đã thay lòng đổi dạ, yêu người khác rồi. Diêu Nguyệt Thi không tin Hạ Tử Vi là người có mới nới cũ, cô đoán sự việc không như Ưu Ưu nghĩ.Diêu Nguyệt Thi muốn an ủi Ưu Ưu, muốn nói với Ưu Ưu những phỏng đoán của mình, nhưng khi cô nhìn thấy khuôn mặt đau khổ tuyệt vọng của bạn, cô nhớ đếnnhững đêm cô khóc thầm cho mối tình câm lặng của mình. Nỗi đau khổ khi đó của cô chắc chắn không kém gì Ưu Ưu bây giờ.Giây phút đó, cổ họng cô như bị chặn lại, lời an ủi không thốt thành tiếng. Cô cảm thấy vô cùng đau khổ, những đợt sóng trong lòng khiến cô không thở được.Nỗi đau khổ đó ngấm vào tận đáy lòng, không biết là do sự bi thương của Ưu Ưuhay do trái tim của cô đang nhức nhối.Có lẽ là cả hai.Hai tuần trôi qua.Ưu Ưu luôn ở trong tâm trạng buồn bã bởi không có Hạ Tử Vi, Diêu Nguyệt Thi không cònnhìn thấy nụ cười trên môi bạn mình nữa. Thấy Ưu Ưu như vậy, Diêu Nguyệt Thi buồn hơn cả khi cô phải chịu đựng nỗi đau khổ vì mối tình câm lặng của mình vớiHạ Tử Vi. Cô đắn đo, không biết có nên tìm Hạ Tử Vi để làm rõ mọi chuyện không,sự ích kỷ và lòng tốt luôn giằng co trong tâm trí cô. Không ngờ, Hạ Tử Vi đến tìm cô.Hai tuần không gặp, cậu gầy đi rất nhiều, không còn phong thái của hoàng tửbóng rổ những ngày trước nữa."Tiểu Thi, tôi biết cậu là bạn thân nhất của Ưu Ưu. Cậu chuyển lá thư này tới cô ấygiúp tôi được không?"Hạ Tử Vi cầm lá thư màu hồng trao cho Diêu Nguyệt Thi, thấy cô không nhận, nghĩrằng cô tức giận vì cậu đã phụ lòng Ưu Ưu, cậu vội vàng giải thích: "Tôi không biếtƯu Ưu đã kể chuyện đó với cậu như thế nào, nhưng mong cậu tin tôi, tôi tuyệt đối trung thành với Ưu Ưu, tôi không hề làm gì có lỗi với Ưu Ưu! Hôm đó, Ưu Ưu đếntìm tôi, tôi đang chơi trò "quỷ to bắt quỷ nhỏ" với bạn, người thua sẽ phải chịu phạt. Những gì Ưu Ưu nhìn thấy chỉ là trò đùa của hội bạn mà thôi".Diêu Nguyệt Thi im lặng lắng nghe cậu giải thích, im lặng nhìn khuôn mặt gầy gầycủa cậu,trong lòng thấy đau đớn. Cuối cùng, cô vẫn cầm lấy lá thư.Tuy nhiên, lá thư đó không tới được tay Ưu Ưu.Tối hôm đó, Diêu Nguyệt Thi nhìn thấy Ưu Ưu đang ở cách nhà cô ấy không xa. Bên cạnh cô còn có một cậu bạn khác, hai người nắm tay nhau đi dạo, cử chỉ rất thân mật. Ưu Ưu cười hạnh phúc. Nụ cười đó rất quen thuộc với Diêu Nguyệt Thi,mỗi lần nhắc đến Hạ Tử Vi, Ưu Ưu đều cười như thế.Diêu Nguyệt Thi không kể chuyện này với Hạ Tử Vi, chỉ lặng lẽ trả cậu lá thư. Tuynhiên, không biết vì sao Hạ Tử Vi biết được chuyện này."Chỉ là một chuyện hiểu lầm mà thôi! Trong vài ngày, sao cô ấy có thể thích người khác nhanh như vậy?" Cậu đau đớn giống như một con thú bị thương, thốt lên những lời cay đắng.Cô không nói gì, chỉ im lặng ở bên cạnh cậu, lắng nghe tâm sự của cậu. Cô lấy khăn đã ngâm qua nước ấm, giúp cậu băng vết thương ở tay do va đập khi tức giận.Thời gian trôi qua, vết thương đã lành, trên khuôn mặt Hạ Tử Vi không còn lộ rõ vẻ đau khổ nữa. Chỉ có điều, càng ngày cậu càng trở nên trầm mặc, ít nói.Diêu Nguyệt Thi thấy cậu suy sụp tinh thần như vậy, không chịu nổi liền nói với cậu: "Nếu cô ấy không yêu cậu nữa, cho dù cậu có chết thì cô ấy cũng không quantâm đâu"."Cậu không hiểu nỗi đau khổ của tôi. Toàn tâm toàn ý yêu một người nhiều năm như vậy, đột nhiên cô ấy bỏ rơi cậu, sà vào lòng người con trai khác, cảm giác đó cậu không thể hiểu được."Diêu Nguyệt Thi lặng im nhìn cậu, nhẹ nhàng nói: "Hạ Tử Vi, sự thực là cậu cònhạnh phúc hơn tôi, dù sao cậu cũng được ở bên người cậu thích. Tôi thích một người bạn đã ba năm, hằng ngày nhìn thấy cậu ấy ríu rít bên người bạn thân nhất của mình, không thể làm gì, không dám làm gì, chỉ có thể chôn vùi mối tình câm lặng xuống tận đáy lòng, lắng nghe những câu chuyện ngọt ngào, trở thành ngườichứng kiến hạnh phúc của họ. Nhưng tôi không ân hận, dù sao đó cũng là hạnhphúc của Ưu Ưu, dù sao... người tôi thích cũng đã từng hạnh phúc".Hạ Tử Vi hiểu những lời cô nói, mắt mở to, ngạc nhiên nhưng không nói gì.Sau ngày hôm đó, Diêu Nguyệt Thi không gặp lại Hạ Tử Vi nữa, cũng không có tin tức gì về cậu.Sau chuyện đó, Ưu Ưu chuyển đến học ở một trường quý tộc nhưng vẫn luôn coi cô là người bạn thân nhất, thường nhớ đến cô, liên lạc với cô qua điện thoại, QQ, MSN.Ưu Ưu chia sẻ với cô những chuyện thú vị ở trường học, những bí mật nho nhỏ trong lòng, kể cho cô nghe chuyện về người trong lòng cô ấy. Cô bạn Ưu Ưu đã vui vẻ trở lại như ngày nào.Diêu Nguyệt Thi thật lòng chúc phúc cho bạn, mừng vì hạnh phúc của bạn, tính cách cô trở nên cởi mở hơn rất nhiều. Tuy nhiên, cô vẫn dành một góc trong tim mình cho Hạ Tử Vi, có lúc mong có cơ hội gặp lại, chỉ cần nhìn thấy cậu thôi.Thời gian thấm thoắt trôi đi, cuối cùng cũng đến ngày tốt nghiệp.Cô cầm hành lý, nhìn lại một lượt nơi mà cô đã ở suốt ba năm, im lặng bước qua cánh cổng trường ghi đậm dấu tích của thời gian.“Diêu Nguyệt Thi!"Một giọng nói quen thuộc đột ngột vang lên sau lưng cô.Cô ngạc nhiên dừng bước nhưng không quay đầu lại.Giọng nói quen thuộc đó vẫn vang lên."Nếu người đó nói, cậu ấy phát hiện ra những ngày sau, cậu ấy không biết đã thích người con gái băng vết thương cho cậu từ lúc nào. Cậu ấy băn khoăn không biết người con gái đó có đón nhận tình cảm của cậu ấy không?”Tim cô đập mạnh, nước mắt tuôn rơi, rồi cô nở một nụ cười hạnh phúc.Anh Vũ Phàm, cuối cùng em đã tìm được hạnh phúc cho mình rồi!Lời cuối sáchThời gian trôi qua thật nhanh, kể từ khi tôi bắt đầu viết truyện đến giờ, đã sáunăm rồi.Nhìn lại, tôi ngạc nhiên khi phát hiện ra rằng, trong quãng thời gian tuổi trẻ tươiđẹp của tôi, có người đến, có người đi, hoa tàn rồi hoa nở, chỉ có việc viết văn là luôn ở bên tôi.Tôi luôn viết tiểu thuyết dành cho tuổi trẻ, câu chuyện của Lạc Phán Phán không phải là ngoại lệ. Tôi thích văn học trẻ, khóc thoải mái, cười thoải mái, không có tính toán, chỉ có trái tim chân thành tha thiết. Tôi cảm thấy tuổi trẻ của chúng ta nênvô tư như thế.Nhưng gần đây có một số chuyện xảy ra, chú thỏ nhỏ bị chết, con người phân vân giữa ngã ba đường, do dự khi bước chân vào cuộc sống, tâm trạng lo lắng, tinhthần cũng vì thế màbuồn bã.Bông nhiên muốn viết những dòng văn buồn.Vì thế nên có đoạn ngoại truyện về Diêu Nguyệt Thi: "Đầu ngón tay lạnh cóng".Diêu Nguyệt Thi là một nhân vật đáng để tranh luận, sự cảm tính của cô, sự trưởng thành trước tuổi của cô, sự cố chấp của cô, những điều đó chỉ là sự giả tạo? Tháo bỏ lớp mặt nạ kiêu ngạo, cô chỉ là một cô bé mười lăm tuổi hồ đồ mà thôi.Trong xã hội có rất nhiều thiếu niên giống như Diêu Nguyệt Thi, những người kháckhông hiểu họ, thấy hành vi của họ vô cùng kỳ lạ. Sự thực là, nếu thử tìm hiểu, chỉ cần người thân kiên nhẫn theo dõi sự trưởng thành của họ, dẫn họ đi đúngđường, họ sẽ trở thành những người có nhiều cống hiến cho đất nước.So với việc nói nhân vật Diêu Nguyệt Thi trong Lần đầu biết yêu là Diêu Nguyệt Thi,không bằng nói Diêu Nguyệt Thi trong: "Đầu ngón tay lạnh cóng" mới thực sự là Diêu Nguyệt Thi!Sự thực tôi chỉ muốn nói, đời người thực sự rất ngắn ngủi, khóc hay cười thì ngàytháng vẫn trôi qua. Vì thế vì cớ gì chúng ta phải giữ lại những kỷ niệm đau thương? Hãy vui vẻ mà sống từng ngày là tốt nhất.19.11.2010Ni Xảo Nhi

Chương 11: Hạnh phúc