Vào thời điểm Hoa Mãn Lâu cảm thấy có gì không đúng, tất cả đều đã muộn. Lực hút cường đại trói buộc y gắt gao, nội lực, võ công trước lực hút cường đại này hoàn toàn không thể chống cự. Hoa Mãn Lâu trong lòng thầm quyết tâm, cắn răng, dùng hết sức ném Lục Tiểu Phụng ra khỏi thứ lực hút kh*ng b* kia, sau đó, nội lực khô kiệt, dầu hết đèn tắt…. Lực hút mạnh mẽ kia dần dần như đang xé rách y, Hoa Mãn Lâu cảm giác bản thân mình như đang cùng mặt đất tách càng ngày càng xa, âm thanh Lục Tiểu Phụng la lên bên tai cũng càng ngày càng nhỏ, cảm thấy bản thân như con diều giấy bị đứt dây, theo dòng khí cường đại bay càng xa. Ý thức giống như trong nháy mắt bị hút ra, đau đớn cực độ làm cho y không thể hôn mê, không biết qua bao lâu, cường độ xé rách [?] giảm nhẹ xuống, sau đó thân thể trở nên thật nhẹ như đang rơi, có cảm giác bụng dưới đau quặn lên. Gió thổi qua, có như không hương vị ẩm ướt, là mùi hương của cây. Y nhớ rõ, nơi y vừa tới kia là một bình nguyên, ngay cả một cây đại thụ…
Chương 29-2: Tiểu phiên ngoại
Đào Hoa Mãn LâuTác giả: M và NguyệtTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Kiếm HiệpVào thời điểm Hoa Mãn Lâu cảm thấy có gì không đúng, tất cả đều đã muộn. Lực hút cường đại trói buộc y gắt gao, nội lực, võ công trước lực hút cường đại này hoàn toàn không thể chống cự. Hoa Mãn Lâu trong lòng thầm quyết tâm, cắn răng, dùng hết sức ném Lục Tiểu Phụng ra khỏi thứ lực hút kh*ng b* kia, sau đó, nội lực khô kiệt, dầu hết đèn tắt…. Lực hút mạnh mẽ kia dần dần như đang xé rách y, Hoa Mãn Lâu cảm giác bản thân mình như đang cùng mặt đất tách càng ngày càng xa, âm thanh Lục Tiểu Phụng la lên bên tai cũng càng ngày càng nhỏ, cảm thấy bản thân như con diều giấy bị đứt dây, theo dòng khí cường đại bay càng xa. Ý thức giống như trong nháy mắt bị hút ra, đau đớn cực độ làm cho y không thể hôn mê, không biết qua bao lâu, cường độ xé rách [?] giảm nhẹ xuống, sau đó thân thể trở nên thật nhẹ như đang rơi, có cảm giác bụng dưới đau quặn lên. Gió thổi qua, có như không hương vị ẩm ướt, là mùi hương của cây. Y nhớ rõ, nơi y vừa tới kia là một bình nguyên, ngay cả một cây đại thụ… Chuyện xảy ra do một đêm đi tiểu.Chuyện xảy ra khi Hoa Mãn Lâu vừa mới trở lại đảo Đào Hoa, Phùng Mặc Phong mới mười tuổi.Đêm đó, tiểu Phùng Mặc Phong phải đi tiểu đêm, mắt mông lung buồn ngủ mà dậy.Tiểu Mặc Phong giải quyết xong xuôi, tẩy rửa rồi trở về phòng ngủ tiếp. Ai ngờ, đi qua thư phòng lại thấy một bóng đen chớp động trong đó, thân ảnh rất quen thuộc, là Hoàng Dược Sư. Hoàng Dược Sư cất sách lên giá, hướng Phùng Mặc Phong nói: “Đêm còn dài, Mặc Phong, sao còn chưa đi ngủ.”Phùng Mặc Phong vội gật đầu đáp ứng. Hoàng Dược Sư cũng rời đi rồi, mà tiểu Mặc Phong vẫn cứ đứng đó —— chân cứng đơ rồi……Không lâu sau, chân cũng đã bình thường lại rồi, Phùng Mặc Phong định trở về phòng, lại thấy một thân ảnh khác lén trốn vào thư phòng, đúng vị trí trước của Hoàng Dược Sư, rồi cũng cầm đúng quyển sách Hoàng Dược Sư vừa xem tỉ mỉ đọc. Lúc này Phùng Mặc Phong thấy rõ, ra là Tam sư huynh Khúc Linh Phong.Lúc ấy, gió lạnh thổi qua, Phùng Mặc Phong rùng mình, liền quay về phòng ngủ.Ngày hôm sau, Lục Thừa Phong nắm tay Phùng Mặc Phong đi qua thư phòng. Phùng Mặc Phong hỏi: “Tứ sư huynh, sách trong thư phòng nhất định phải xem buổi đêm sao?”Nhìn vẻ mặt ngơ ngác không hiểu của Mặc Phong, Lục Thừa Phong cười đến dịu dàng nói: “Ngoan” rồi kéo đi ra ngoài.Vũ Miên Phong vẫn luôn đi theo đằng sau nhưng đã bị bỏ rơi, tò mò vào thư phòng lấy ra quyển sách, chỉ thấy trên bìa viết năm chữ rồng bay phượng múa —— Long dương thập bát thức!Suy nghĩ tác giả: Lạc Lạc đã lên sân khấu, là bạn tốt của ta đó, sẽ chính thức xuất hiện trong hai chương tới!Tung hoa tung hoa
Chuyện xảy ra do một đêm đi tiểu.
Chuyện xảy ra khi Hoa Mãn Lâu vừa mới trở lại đảo Đào Hoa, Phùng Mặc Phong mới mười tuổi.
Đêm đó, tiểu Phùng Mặc Phong phải đi tiểu đêm, mắt mông lung buồn ngủ mà dậy.
Tiểu Mặc Phong giải quyết xong xuôi, tẩy rửa rồi trở về phòng ngủ tiếp. Ai ngờ, đi qua thư phòng lại thấy một bóng đen chớp động trong đó, thân ảnh rất quen thuộc, là Hoàng Dược Sư. Hoàng Dược Sư cất sách lên giá, hướng Phùng Mặc Phong nói: “Đêm còn dài, Mặc Phong, sao còn chưa đi ngủ.”
Phùng Mặc Phong vội gật đầu đáp ứng. Hoàng Dược Sư cũng rời đi rồi, mà tiểu Mặc Phong vẫn cứ đứng đó —— chân cứng đơ rồi……
Không lâu sau, chân cũng đã bình thường lại rồi, Phùng Mặc Phong định trở về phòng, lại thấy một thân ảnh khác lén trốn vào thư phòng, đúng vị trí trước của Hoàng Dược Sư, rồi cũng cầm đúng quyển sách Hoàng Dược Sư vừa xem tỉ mỉ đọc. Lúc này Phùng Mặc Phong thấy rõ, ra là Tam sư huynh Khúc Linh Phong.
Lúc ấy, gió lạnh thổi qua, Phùng Mặc Phong rùng mình, liền quay về phòng ngủ.
Ngày hôm sau, Lục Thừa Phong nắm tay Phùng Mặc Phong đi qua thư phòng. Phùng Mặc Phong hỏi: “Tứ sư huynh, sách trong thư phòng nhất định phải xem buổi đêm sao?”
Nhìn vẻ mặt ngơ ngác không hiểu của Mặc Phong, Lục Thừa Phong cười đến dịu dàng nói: “Ngoan” rồi kéo đi ra ngoài.
Vũ Miên Phong vẫn luôn đi theo đằng sau nhưng đã bị bỏ rơi, tò mò vào thư phòng lấy ra quyển sách, chỉ thấy trên bìa viết năm chữ rồng bay phượng múa —— Long dương thập bát thức!
Suy nghĩ tác giả: Lạc Lạc đã lên sân khấu, là bạn tốt của ta đó, sẽ chính thức xuất hiện trong hai chương tới!
Tung hoa tung hoa
Đào Hoa Mãn LâuTác giả: M và NguyệtTruyện Cổ Đại, Truyện Đam Mỹ, Truyện Kiếm HiệpVào thời điểm Hoa Mãn Lâu cảm thấy có gì không đúng, tất cả đều đã muộn. Lực hút cường đại trói buộc y gắt gao, nội lực, võ công trước lực hút cường đại này hoàn toàn không thể chống cự. Hoa Mãn Lâu trong lòng thầm quyết tâm, cắn răng, dùng hết sức ném Lục Tiểu Phụng ra khỏi thứ lực hút kh*ng b* kia, sau đó, nội lực khô kiệt, dầu hết đèn tắt…. Lực hút mạnh mẽ kia dần dần như đang xé rách y, Hoa Mãn Lâu cảm giác bản thân mình như đang cùng mặt đất tách càng ngày càng xa, âm thanh Lục Tiểu Phụng la lên bên tai cũng càng ngày càng nhỏ, cảm thấy bản thân như con diều giấy bị đứt dây, theo dòng khí cường đại bay càng xa. Ý thức giống như trong nháy mắt bị hút ra, đau đớn cực độ làm cho y không thể hôn mê, không biết qua bao lâu, cường độ xé rách [?] giảm nhẹ xuống, sau đó thân thể trở nên thật nhẹ như đang rơi, có cảm giác bụng dưới đau quặn lên. Gió thổi qua, có như không hương vị ẩm ướt, là mùi hương của cây. Y nhớ rõ, nơi y vừa tới kia là một bình nguyên, ngay cả một cây đại thụ… Chuyện xảy ra do một đêm đi tiểu.Chuyện xảy ra khi Hoa Mãn Lâu vừa mới trở lại đảo Đào Hoa, Phùng Mặc Phong mới mười tuổi.Đêm đó, tiểu Phùng Mặc Phong phải đi tiểu đêm, mắt mông lung buồn ngủ mà dậy.Tiểu Mặc Phong giải quyết xong xuôi, tẩy rửa rồi trở về phòng ngủ tiếp. Ai ngờ, đi qua thư phòng lại thấy một bóng đen chớp động trong đó, thân ảnh rất quen thuộc, là Hoàng Dược Sư. Hoàng Dược Sư cất sách lên giá, hướng Phùng Mặc Phong nói: “Đêm còn dài, Mặc Phong, sao còn chưa đi ngủ.”Phùng Mặc Phong vội gật đầu đáp ứng. Hoàng Dược Sư cũng rời đi rồi, mà tiểu Mặc Phong vẫn cứ đứng đó —— chân cứng đơ rồi……Không lâu sau, chân cũng đã bình thường lại rồi, Phùng Mặc Phong định trở về phòng, lại thấy một thân ảnh khác lén trốn vào thư phòng, đúng vị trí trước của Hoàng Dược Sư, rồi cũng cầm đúng quyển sách Hoàng Dược Sư vừa xem tỉ mỉ đọc. Lúc này Phùng Mặc Phong thấy rõ, ra là Tam sư huynh Khúc Linh Phong.Lúc ấy, gió lạnh thổi qua, Phùng Mặc Phong rùng mình, liền quay về phòng ngủ.Ngày hôm sau, Lục Thừa Phong nắm tay Phùng Mặc Phong đi qua thư phòng. Phùng Mặc Phong hỏi: “Tứ sư huynh, sách trong thư phòng nhất định phải xem buổi đêm sao?”Nhìn vẻ mặt ngơ ngác không hiểu của Mặc Phong, Lục Thừa Phong cười đến dịu dàng nói: “Ngoan” rồi kéo đi ra ngoài.Vũ Miên Phong vẫn luôn đi theo đằng sau nhưng đã bị bỏ rơi, tò mò vào thư phòng lấy ra quyển sách, chỉ thấy trên bìa viết năm chữ rồng bay phượng múa —— Long dương thập bát thức!Suy nghĩ tác giả: Lạc Lạc đã lên sân khấu, là bạn tốt của ta đó, sẽ chính thức xuất hiện trong hai chương tới!Tung hoa tung hoa