– “Mai Mai, coi như mẹ xin con hãy giúp cha, giúp nhà họ Trương giữ lại gia sản này “_ Bà Thanh nghẹn ngào nắm lấy tay con gái – “Con muốn giúp gia đình ta nhưng có nhất thiết phải dùng cách này không mẹ? Sao mẹ nỡ gả con cho một người mà con chưa hề quen biết…” – Con cứ từ từ suy nghĩ, ngày mai hãy trả lời cũng được, mẹ về phòng trước đây Cô gái bất lực ngồi thụp xuống ghế, đập nhẹ vào cái đầu đang rối như tơ vò của mình: “Tại sao mọi chuyện lại thành ra như vậy chứ???!!” Cô là Trương Tiểu Mai – con gái duy nhất của thương gia Trương Hàn, năm nay vừa tròn 20 tuổi. Thời gian gần đây, công ty của cha cô đang rơi vào tình trạng khủng hoảng, thiếu vốn trầm trọng. Khi ông Hàn ngỏ ý muốn vay vốn, chỉ có phu nhân Nhã Hạnh – chủ tịch tập đoàn Lưu thị đồng ý nhưng điều kiện lại là…con gái ông. – Nếu ngài Trương đây muốn vay vốn, thì hãy gả con gái của mình cho con trai cả của tôi – Nhưng…con bé mới 20 tuổi, vả lại…nếu không nhầm…cậu cả nhà họ Lưu đã từng đính hôn…” – “Vậy thì sao? Chỉ là đính…
Chương 3: Làm gì sai?
Chỉ Là Tôi Nhớ EmTác giả: Sammy– “Mai Mai, coi như mẹ xin con hãy giúp cha, giúp nhà họ Trương giữ lại gia sản này “_ Bà Thanh nghẹn ngào nắm lấy tay con gái – “Con muốn giúp gia đình ta nhưng có nhất thiết phải dùng cách này không mẹ? Sao mẹ nỡ gả con cho một người mà con chưa hề quen biết…” – Con cứ từ từ suy nghĩ, ngày mai hãy trả lời cũng được, mẹ về phòng trước đây Cô gái bất lực ngồi thụp xuống ghế, đập nhẹ vào cái đầu đang rối như tơ vò của mình: “Tại sao mọi chuyện lại thành ra như vậy chứ???!!” Cô là Trương Tiểu Mai – con gái duy nhất của thương gia Trương Hàn, năm nay vừa tròn 20 tuổi. Thời gian gần đây, công ty của cha cô đang rơi vào tình trạng khủng hoảng, thiếu vốn trầm trọng. Khi ông Hàn ngỏ ý muốn vay vốn, chỉ có phu nhân Nhã Hạnh – chủ tịch tập đoàn Lưu thị đồng ý nhưng điều kiện lại là…con gái ông. – Nếu ngài Trương đây muốn vay vốn, thì hãy gả con gái của mình cho con trai cả của tôi – Nhưng…con bé mới 20 tuổi, vả lại…nếu không nhầm…cậu cả nhà họ Lưu đã từng đính hôn…” – “Vậy thì sao? Chỉ là đính… Cả hai cùng đi vào phòng khách. Bà Hạnh đã ngồi chờ sẵn ở đó.Tiểu Mai nhìn sang Khải Phong. Hình như quan hệ giữa anh và mẹ không được tốt, nhìn thấy bà, mặt anh đã lạnh đi mấy phần.– “Con chào mẹ”_ Mai Mai lễ phép cúi chàoPhu nhân Nhã Hạnh gật đầu rồi nói với cô:– “Tiểu Mai, con ngồi đây đợi mẹ một lát, mẹ có chuyện riêng muốn nói với chồng con”Nói rồi bà và Khải Phong đi vào thư phòng.– “Ngồi xuống đi”Khải Phong ngồi xuống ghế:– “Mẹ gọi con vào đây làm gì?”– Hôm nay là ngày nghỉ tuần trăng mật của 2 đứa cơ mà. Sao lại không đi?– Ở công ty còn rất nhiều việc, con không có thời gian– Công ty này có mỗi mình con làm việc chắc. Ngày mai con đi đặt lại vé máy bay ngay cho mẹ– “Kết hôn theo ý mẹ còn chưa đủ sao? Con không muốn đi!”Bà Hạnh vẫn nghiêm nghị:– “Mẹ không muốn để người khác nói ra nói vào về chuyện này đâu. Nhất định phải đi”– Mẹ đừng ép con!– Tại sao con không muốn đi? Vì con nhỏ Khánh Ly đó sao?Nghe tới đây Khải Phong đứng vụt dậy hét lớn:– “Mẹ đừng lôi cô ấy vào chuyện này!!”– Con tự quyết định đi…Phong đi ra phía cửa, cố tình không nghe những gì bà Hạnh nói– “Sự nghiệp của cô ta có đứng vững được hay không là tùy ở con đấy!”Tất nhiên ai cũng biết, với quyền lực của phu nhân Lưu thị, chỉ cần muốn là có thể đẩy một diễn viên nổi tiếng xuống vực thẳm của sự nghiệp.Khải Phong đứng khựng lại vài giây rồi cũng bỏ ra ngoài, không quên đóng sầm cửa.Tiểu Mai đang ngồi ở phòng khách, thấy anh đi ra, vẻ mặt đầy tức giận, liền đứng dậy:– Khải Phong…Anh nhìn cô, ánh mắt lạnh lùng nhíu lại có chút khó chịu khiến Mai Mai hoang mang lùi ra phía sau. Khải Phong không giải thích mà cứ thế đi ra cổng chính.Trương Tiểu Mai ngơ ngác nhìn theo bóng lưng anh, quay sang hỏi người giúp việc đứng gần đó: “Này chị, em đã làm sai gì sao?”Chị giúp việc cười trừ, không biết trả lời thế nào. Đúng lúc này, phu nhân Nhã Hạnh đi ra:– Tiểu Mai, mau qua đâyCô liền đi tới chỗ bà Hạnh:– Mẹ có chuyện gì muốn nói với con ạ?– “Cảm ơn con đã đồng ý kết hôn với Khải Phong. Lấy nó chắc phải chịu nhiều ấm ức rồi”_ Bà nắm lấy tay Mai MaiTiểu Mai lắc đầu:– Con không sao đâu ạ– Nếu nó làm gì không phải với con thì cứ nói cho mẹ biết, mẹ sẽ xử lí nóMai mỉm cười:– Cảm ơn mẹ– Mà con về chuẩn bị hành lý đi nhé, ngầy mai 2 đứa sẽ đi nghỉ tuần trăng mật đấyTiểu Mai tròn xoe mắt ngạc nhiên:Dạ?…Ơ nhưng mà…Bà Hạnh xua tay:– “Không nhưng nhị gì hết, ngày mai chắc chắn sẽ đi đấy. Đừng để ý đến những lời thằng Phong nói, chỉ cần con không bỏ cuộc thì mọi chuyện sẽ đâu vào đấy cả thôi ”————-7 pmTiểu Mai đang cùng người giúp việc chuẩn bị bữa tối thì Khải Phong bước vào.– Anh đi làm về rồi à?– “Um”_ Phong gật đầu rồi đi vào phòng làm việc.15’…20’…1 tiếng trôi qua…– Cô chủ, cô có ăn luôn không?_ chị Phương hỏiTiểu Mai ngước nhìn đồng hồ, thở dài:-“Để em đợi anh ấy một lát nữa chị ạ”Vì chỉ làm việc và dọn dẹp theo giờ cố định nên chị Phương xin phép về trước. Tiểu Mai mỉm cười gật đầu: “Chị về cẩn thận”….Khải Phong ngồi trong phòng làm việc lấy điện thoại gọi cho Khánh Ly:– Alo– Ly, hôm nay anh không thể đến gặp em được…– Sao lại thế?…Anh nói sẽ đến mà!– “Ngày mai anh phải đi nghỉ tuần trăng mật. Nếu không đi, mẹ anh sẽ không để yên cho em đâu. Hôm khác anh sẽ mời em ăn tối. Tạm biệt”– “Alo…Alo! Lưu Khải Phong!”_ Khánh Ly nắm chặt hai tay, nghiến răng:– Tuần trăng mật sao? Anh nghĩ tôi sẽ để yên cho anh và cô ta ở cùng nhau sao?________Sắp xếp xong công việc cũng đã gần 9h, Khải Phong vươn vai đi ra ngoài thì thấy Mai Mai đã ngủ quên trên ghế từ lúc nào.– “Trương Tiểu Mai”_ Anh lay nhẹ vai côTiểu Mai dụi dụi mắt rồi ngồi thẳng dậy: “Anh gọi tôi à?”– Cô ăn tối chưa mà đã ngủ?Mai Mai lắc đầu– Vậy vào ăn đi____Suốt bữa ăn, cả 2 đều không nói gì. Thỉnh thoảng Tiểu Mai lại lén nhìn Phong. Anh vẫn đang chậm rãi gắp thức ăn.– Khải Phong…vậy chúng ta có đi nghỉ tuần trăng mật không?Thấy anh đột nhiên dừng đũa, cô vội nói thêm:– “Nếu không đi cũng được. Tôi sẽ bảo với mẹ giúp anh”– “Ngày mai chúng ta sẽ đi”_ Khải Phong thản nhiên nói– Hả?…_ Mai Mai tưởng mình nghe nhầm liền hỏi lại– “Ngày mai tôi và cô sẽ đi nghỉ tuần trăng mật, lát nữa về phòng chuẩn bị đi, sáng mai đừng dậy muộn đấy. Tôi ăn xong rồi”_ Anh vừa nói vừa đứng dậy đi về phòng.——-Sáng nay Tiểu Mai dậy rất sớm nhưng đứng mãi trước tủ quần áo mà vẫn không biết mặc gì.Nghĩ một lúc, cô quay sang hỏi chị giúp việc:– Nhiều váy quá, em chẳng biết mặc cái nào. Chị chọn cho em một cái đi– Cô chủ à, Tôi đâu biết chọn– Chị cứ lấy đại 1 cái cũng được…10 phút sau, Mai Mai từ phòng thử đồ bước ra. Cô mặc một chiếc váy voan xòe màu trắng thanh khiết. Tiểu Mai nhìn mình trước gương một lúc:– Hình như cổ váy này…khoét hơi sâu thì phảiĐang định chọn bộ khác thì cô nghe thấy tiếng gọi của Khải Phong:– Tiểu Mai! đến giờ rồi, Cô chuẩn bị xong chưa?– Tôi ra ngay đây!_________Tại phòng chờ vip của sân bay…Khải Phong đang ngồi đọc tạp chí còn Tiểu Mai thì cứ ngó nghiêng xung quanh.– “Này anh, chúng ta đi nghỉ ở đâu vậy?” _ Cô quay sang hỏi Phong– Bali– À, mà nghe nói ở đó đẹp lắm. Anh đã đến lần nào chưa?– “Đi khoảng 2, 3 lần gì đấy”_ Phong trả lời nhưng mắt vẫn dán chặt vào quyển báo– “Anh không thể trả lời một câu nào dài hơn sao?”_ Mai Mai nhăn mặtKhải Phong gập quyển báo, ngước lên nhìn cô, không nói gì. Tiểu Mai bỗng thấy hơi mất tự nhiên, liền nói: “Thôi anh đọc tiếp đi”Cô quay đi chỗ khác nhưng vẫn cảm nhận được Khải Phong đang nhìn mình.– “Này anh đừng có nhìn tôi chằm chằm như thế được không?”– Cô thích mặc đồ kiểu đó à?_ Giọng nói của anh vang lênTiểu Mai giật mình chỉnh lại cổ áo:– Mặc thế này… thì sao chứ? Mà váy này là chị Phương chọn, không phải tôi– Thế hả?– “Um, tôi nói thật đấy…anh cười cái gì chứ!”_ Tiểu Mai đỏ bừng mặt, ôm túi xách vào người– Không có gì. Đến giờ rồi, chuẩn bị lên máy bay thôi
Cả hai cùng đi vào phòng khách. Bà Hạnh đã ngồi chờ sẵn ở đó.
Tiểu Mai nhìn sang Khải Phong. Hình như quan hệ giữa anh và mẹ không được tốt, nhìn thấy bà, mặt anh đã lạnh đi mấy phần.
– “Con chào mẹ”_ Mai Mai lễ phép cúi chào
Phu nhân Nhã Hạnh gật đầu rồi nói với cô:
– “Tiểu Mai, con ngồi đây đợi mẹ một lát, mẹ có chuyện riêng muốn nói với chồng con”
Nói rồi bà và Khải Phong đi vào thư phòng.
– “Ngồi xuống đi”
Khải Phong ngồi xuống ghế:
– “Mẹ gọi con vào đây làm gì?”
– Hôm nay là ngày nghỉ tuần trăng mật của 2 đứa cơ mà. Sao lại không đi?
– Ở công ty còn rất nhiều việc, con không có thời gian
– Công ty này có mỗi mình con làm việc chắc. Ngày mai con đi đặt lại vé máy bay ngay cho mẹ
– “Kết hôn theo ý mẹ còn chưa đủ sao? Con không muốn đi!”
Bà Hạnh vẫn nghiêm nghị:
– “Mẹ không muốn để người khác nói ra nói vào về chuyện này đâu. Nhất định phải đi”
– Mẹ đừng ép con!
– Tại sao con không muốn đi? Vì con nhỏ Khánh Ly đó sao?
Nghe tới đây Khải Phong đứng vụt dậy hét lớn:
– “Mẹ đừng lôi cô ấy vào chuyện này!!”
– Con tự quyết định đi…
Phong đi ra phía cửa, cố tình không nghe những gì bà Hạnh nói
– “Sự nghiệp của cô ta có đứng vững được hay không là tùy ở con đấy!”
Tất nhiên ai cũng biết, với quyền lực của phu nhân Lưu thị, chỉ cần
muốn là có thể đẩy một diễn viên nổi tiếng xuống vực thẳm của sự nghiệp.
Khải Phong đứng khựng lại vài giây rồi cũng bỏ ra ngoài, không quên đóng sầm cửa.
Tiểu Mai đang ngồi ở phòng khách, thấy anh đi ra, vẻ mặt đầy tức giận, liền đứng dậy:
– Khải Phong…
Anh nhìn cô, ánh mắt lạnh lùng nhíu lại có chút khó chịu khiến Mai
Mai hoang mang lùi ra phía sau. Khải Phong không giải thích mà cứ thế đi ra cổng chính.
Trương Tiểu Mai ngơ ngác nhìn theo bóng lưng anh, quay sang hỏi người giúp việc đứng gần đó: “Này chị, em đã làm sai gì sao?”
Chị giúp việc cười trừ, không biết trả lời thế nào. Đúng lúc này, phu nhân Nhã Hạnh đi ra:
– Tiểu Mai, mau qua đây
Cô liền đi tới chỗ bà Hạnh:
– Mẹ có chuyện gì muốn nói với con ạ?
– “Cảm ơn con đã đồng ý kết hôn với Khải Phong. Lấy nó chắc phải chịu nhiều ấm ức rồi”_ Bà nắm lấy tay Mai Mai
Tiểu Mai lắc đầu:
– Con không sao đâu ạ
– Nếu nó làm gì không phải với con thì cứ nói cho mẹ biết, mẹ sẽ xử lí nó
Mai mỉm cười:
– Cảm ơn mẹ
– Mà con về chuẩn bị hành lý đi nhé, ngầy mai 2 đứa sẽ đi nghỉ tuần trăng mật đấy
Tiểu Mai tròn xoe mắt ngạc nhiên:
Dạ?…Ơ nhưng mà…
Bà Hạnh xua tay:
– “Không nhưng nhị gì hết, ngày mai chắc chắn sẽ đi đấy. Đừng để ý đến
những lời thằng Phong nói, chỉ cần con không bỏ cuộc thì mọi chuyện sẽ
đâu vào đấy cả thôi ”
————-
7 pm
Tiểu Mai đang cùng người giúp việc chuẩn bị bữa tối thì Khải Phong bước vào.
– Anh đi làm về rồi à?
– “Um”_ Phong gật đầu rồi đi vào phòng làm việc.
15’…20’…1 tiếng trôi qua…
– Cô chủ, cô có ăn luôn không?_ chị Phương hỏi
Tiểu Mai ngước nhìn đồng hồ, thở dài:
-“Để em đợi anh ấy một lát nữa chị ạ”
Vì chỉ làm việc và dọn dẹp theo giờ cố định nên chị Phương xin phép về trước. Tiểu Mai mỉm cười gật đầu: “Chị về cẩn thận”
….
Khải Phong ngồi trong phòng làm việc lấy điện thoại gọi cho Khánh Ly:
– Alo
– Ly, hôm nay anh không thể đến gặp em được…
– Sao lại thế?…Anh nói sẽ đến mà!
– “Ngày mai anh phải đi nghỉ tuần trăng mật. Nếu không đi, mẹ anh sẽ
không để yên cho em đâu. Hôm khác anh sẽ mời em ăn tối. Tạm biệt”
– “Alo…Alo! Lưu Khải Phong!”_ Khánh Ly nắm chặt hai tay, nghiến răng:
– Tuần trăng mật sao? Anh nghĩ tôi sẽ để yên cho anh và cô ta ở cùng nhau sao?
________
Sắp xếp xong công việc cũng đã gần 9h, Khải Phong vươn vai đi ra ngoài thì thấy Mai Mai đã ngủ quên trên ghế từ lúc nào.
– “Trương Tiểu Mai”_ Anh lay nhẹ vai cô
Tiểu Mai dụi dụi mắt rồi ngồi thẳng dậy: “Anh gọi tôi à?”
– Cô ăn tối chưa mà đã ngủ?
Mai Mai lắc đầu
– Vậy vào ăn đi
____
Suốt bữa ăn, cả 2 đều không nói gì. Thỉnh thoảng Tiểu Mai lại lén nhìn Phong. Anh vẫn đang chậm rãi gắp thức ăn.
– Khải Phong…vậy chúng ta có đi nghỉ tuần trăng mật không?
Thấy anh đột nhiên dừng đũa, cô vội nói thêm:
– “Nếu không đi cũng được. Tôi sẽ bảo với mẹ giúp anh”
– “Ngày mai chúng ta sẽ đi”_ Khải Phong thản nhiên nói
– Hả?…_ Mai Mai tưởng mình nghe nhầm liền hỏi lại
– “Ngày mai tôi và cô sẽ đi nghỉ tuần trăng mật, lát nữa về phòng
chuẩn bị đi, sáng mai đừng dậy muộn đấy. Tôi ăn xong rồi”_ Anh vừa nói
vừa đứng dậy đi về phòng.
——-
Sáng nay Tiểu Mai dậy rất sớm nhưng đứng mãi trước tủ quần áo mà vẫn không biết mặc gì.
Nghĩ một lúc, cô quay sang hỏi chị giúp việc:
– Nhiều váy quá, em chẳng biết mặc cái nào. Chị chọn cho em một cái đi
– Cô chủ à, Tôi đâu biết chọn
– Chị cứ lấy đại 1 cái cũng được
…
10 phút sau, Mai Mai từ phòng thử đồ bước ra. Cô mặc một chiếc váy voan
xòe màu trắng thanh khiết. Tiểu Mai nhìn mình trước gương một lúc:
– Hình như cổ váy này…khoét hơi sâu thì phải
Đang định chọn bộ khác thì cô nghe thấy tiếng gọi của Khải Phong:
– Tiểu Mai! đến giờ rồi, Cô chuẩn bị xong chưa?
– Tôi ra ngay đây!
_________
Tại phòng chờ vip của sân bay…
Khải Phong đang ngồi đọc tạp chí còn Tiểu Mai thì cứ ngó nghiêng xung quanh.
– “Này anh, chúng ta đi nghỉ ở đâu vậy?” _ Cô quay sang hỏi Phong
– Bali
– À, mà nghe nói ở đó đẹp lắm. Anh đã đến lần nào chưa?
– “Đi khoảng 2, 3 lần gì đấy”_ Phong trả lời nhưng mắt vẫn dán chặt vào quyển báo
– “Anh không thể trả lời một câu nào dài hơn sao?”_ Mai Mai nhăn mặt
Khải Phong gập quyển báo, ngước lên nhìn cô, không nói gì. Tiểu Mai bỗng thấy hơi mất tự nhiên, liền nói: “Thôi anh đọc tiếp đi”
Cô quay đi chỗ khác nhưng vẫn cảm nhận được Khải Phong đang nhìn mình.
– “Này anh đừng có nhìn tôi chằm chằm như thế được không?”
– Cô thích mặc đồ kiểu đó à?_ Giọng nói của anh vang lên
Tiểu Mai giật mình chỉnh lại cổ áo:
– Mặc thế này… thì sao chứ? Mà váy này là chị Phương chọn, không phải tôi
– Thế hả?
– “Um, tôi nói thật đấy…anh cười cái gì chứ!”_ Tiểu Mai đỏ bừng mặt, ôm túi xách vào người
– Không có gì. Đến giờ rồi, chuẩn bị lên máy bay thôi
Chỉ Là Tôi Nhớ EmTác giả: Sammy– “Mai Mai, coi như mẹ xin con hãy giúp cha, giúp nhà họ Trương giữ lại gia sản này “_ Bà Thanh nghẹn ngào nắm lấy tay con gái – “Con muốn giúp gia đình ta nhưng có nhất thiết phải dùng cách này không mẹ? Sao mẹ nỡ gả con cho một người mà con chưa hề quen biết…” – Con cứ từ từ suy nghĩ, ngày mai hãy trả lời cũng được, mẹ về phòng trước đây Cô gái bất lực ngồi thụp xuống ghế, đập nhẹ vào cái đầu đang rối như tơ vò của mình: “Tại sao mọi chuyện lại thành ra như vậy chứ???!!” Cô là Trương Tiểu Mai – con gái duy nhất của thương gia Trương Hàn, năm nay vừa tròn 20 tuổi. Thời gian gần đây, công ty của cha cô đang rơi vào tình trạng khủng hoảng, thiếu vốn trầm trọng. Khi ông Hàn ngỏ ý muốn vay vốn, chỉ có phu nhân Nhã Hạnh – chủ tịch tập đoàn Lưu thị đồng ý nhưng điều kiện lại là…con gái ông. – Nếu ngài Trương đây muốn vay vốn, thì hãy gả con gái của mình cho con trai cả của tôi – Nhưng…con bé mới 20 tuổi, vả lại…nếu không nhầm…cậu cả nhà họ Lưu đã từng đính hôn…” – “Vậy thì sao? Chỉ là đính… Cả hai cùng đi vào phòng khách. Bà Hạnh đã ngồi chờ sẵn ở đó.Tiểu Mai nhìn sang Khải Phong. Hình như quan hệ giữa anh và mẹ không được tốt, nhìn thấy bà, mặt anh đã lạnh đi mấy phần.– “Con chào mẹ”_ Mai Mai lễ phép cúi chàoPhu nhân Nhã Hạnh gật đầu rồi nói với cô:– “Tiểu Mai, con ngồi đây đợi mẹ một lát, mẹ có chuyện riêng muốn nói với chồng con”Nói rồi bà và Khải Phong đi vào thư phòng.– “Ngồi xuống đi”Khải Phong ngồi xuống ghế:– “Mẹ gọi con vào đây làm gì?”– Hôm nay là ngày nghỉ tuần trăng mật của 2 đứa cơ mà. Sao lại không đi?– Ở công ty còn rất nhiều việc, con không có thời gian– Công ty này có mỗi mình con làm việc chắc. Ngày mai con đi đặt lại vé máy bay ngay cho mẹ– “Kết hôn theo ý mẹ còn chưa đủ sao? Con không muốn đi!”Bà Hạnh vẫn nghiêm nghị:– “Mẹ không muốn để người khác nói ra nói vào về chuyện này đâu. Nhất định phải đi”– Mẹ đừng ép con!– Tại sao con không muốn đi? Vì con nhỏ Khánh Ly đó sao?Nghe tới đây Khải Phong đứng vụt dậy hét lớn:– “Mẹ đừng lôi cô ấy vào chuyện này!!”– Con tự quyết định đi…Phong đi ra phía cửa, cố tình không nghe những gì bà Hạnh nói– “Sự nghiệp của cô ta có đứng vững được hay không là tùy ở con đấy!”Tất nhiên ai cũng biết, với quyền lực của phu nhân Lưu thị, chỉ cần muốn là có thể đẩy một diễn viên nổi tiếng xuống vực thẳm của sự nghiệp.Khải Phong đứng khựng lại vài giây rồi cũng bỏ ra ngoài, không quên đóng sầm cửa.Tiểu Mai đang ngồi ở phòng khách, thấy anh đi ra, vẻ mặt đầy tức giận, liền đứng dậy:– Khải Phong…Anh nhìn cô, ánh mắt lạnh lùng nhíu lại có chút khó chịu khiến Mai Mai hoang mang lùi ra phía sau. Khải Phong không giải thích mà cứ thế đi ra cổng chính.Trương Tiểu Mai ngơ ngác nhìn theo bóng lưng anh, quay sang hỏi người giúp việc đứng gần đó: “Này chị, em đã làm sai gì sao?”Chị giúp việc cười trừ, không biết trả lời thế nào. Đúng lúc này, phu nhân Nhã Hạnh đi ra:– Tiểu Mai, mau qua đâyCô liền đi tới chỗ bà Hạnh:– Mẹ có chuyện gì muốn nói với con ạ?– “Cảm ơn con đã đồng ý kết hôn với Khải Phong. Lấy nó chắc phải chịu nhiều ấm ức rồi”_ Bà nắm lấy tay Mai MaiTiểu Mai lắc đầu:– Con không sao đâu ạ– Nếu nó làm gì không phải với con thì cứ nói cho mẹ biết, mẹ sẽ xử lí nóMai mỉm cười:– Cảm ơn mẹ– Mà con về chuẩn bị hành lý đi nhé, ngầy mai 2 đứa sẽ đi nghỉ tuần trăng mật đấyTiểu Mai tròn xoe mắt ngạc nhiên:Dạ?…Ơ nhưng mà…Bà Hạnh xua tay:– “Không nhưng nhị gì hết, ngày mai chắc chắn sẽ đi đấy. Đừng để ý đến những lời thằng Phong nói, chỉ cần con không bỏ cuộc thì mọi chuyện sẽ đâu vào đấy cả thôi ”————-7 pmTiểu Mai đang cùng người giúp việc chuẩn bị bữa tối thì Khải Phong bước vào.– Anh đi làm về rồi à?– “Um”_ Phong gật đầu rồi đi vào phòng làm việc.15’…20’…1 tiếng trôi qua…– Cô chủ, cô có ăn luôn không?_ chị Phương hỏiTiểu Mai ngước nhìn đồng hồ, thở dài:-“Để em đợi anh ấy một lát nữa chị ạ”Vì chỉ làm việc và dọn dẹp theo giờ cố định nên chị Phương xin phép về trước. Tiểu Mai mỉm cười gật đầu: “Chị về cẩn thận”….Khải Phong ngồi trong phòng làm việc lấy điện thoại gọi cho Khánh Ly:– Alo– Ly, hôm nay anh không thể đến gặp em được…– Sao lại thế?…Anh nói sẽ đến mà!– “Ngày mai anh phải đi nghỉ tuần trăng mật. Nếu không đi, mẹ anh sẽ không để yên cho em đâu. Hôm khác anh sẽ mời em ăn tối. Tạm biệt”– “Alo…Alo! Lưu Khải Phong!”_ Khánh Ly nắm chặt hai tay, nghiến răng:– Tuần trăng mật sao? Anh nghĩ tôi sẽ để yên cho anh và cô ta ở cùng nhau sao?________Sắp xếp xong công việc cũng đã gần 9h, Khải Phong vươn vai đi ra ngoài thì thấy Mai Mai đã ngủ quên trên ghế từ lúc nào.– “Trương Tiểu Mai”_ Anh lay nhẹ vai côTiểu Mai dụi dụi mắt rồi ngồi thẳng dậy: “Anh gọi tôi à?”– Cô ăn tối chưa mà đã ngủ?Mai Mai lắc đầu– Vậy vào ăn đi____Suốt bữa ăn, cả 2 đều không nói gì. Thỉnh thoảng Tiểu Mai lại lén nhìn Phong. Anh vẫn đang chậm rãi gắp thức ăn.– Khải Phong…vậy chúng ta có đi nghỉ tuần trăng mật không?Thấy anh đột nhiên dừng đũa, cô vội nói thêm:– “Nếu không đi cũng được. Tôi sẽ bảo với mẹ giúp anh”– “Ngày mai chúng ta sẽ đi”_ Khải Phong thản nhiên nói– Hả?…_ Mai Mai tưởng mình nghe nhầm liền hỏi lại– “Ngày mai tôi và cô sẽ đi nghỉ tuần trăng mật, lát nữa về phòng chuẩn bị đi, sáng mai đừng dậy muộn đấy. Tôi ăn xong rồi”_ Anh vừa nói vừa đứng dậy đi về phòng.——-Sáng nay Tiểu Mai dậy rất sớm nhưng đứng mãi trước tủ quần áo mà vẫn không biết mặc gì.Nghĩ một lúc, cô quay sang hỏi chị giúp việc:– Nhiều váy quá, em chẳng biết mặc cái nào. Chị chọn cho em một cái đi– Cô chủ à, Tôi đâu biết chọn– Chị cứ lấy đại 1 cái cũng được…10 phút sau, Mai Mai từ phòng thử đồ bước ra. Cô mặc một chiếc váy voan xòe màu trắng thanh khiết. Tiểu Mai nhìn mình trước gương một lúc:– Hình như cổ váy này…khoét hơi sâu thì phảiĐang định chọn bộ khác thì cô nghe thấy tiếng gọi của Khải Phong:– Tiểu Mai! đến giờ rồi, Cô chuẩn bị xong chưa?– Tôi ra ngay đây!_________Tại phòng chờ vip của sân bay…Khải Phong đang ngồi đọc tạp chí còn Tiểu Mai thì cứ ngó nghiêng xung quanh.– “Này anh, chúng ta đi nghỉ ở đâu vậy?” _ Cô quay sang hỏi Phong– Bali– À, mà nghe nói ở đó đẹp lắm. Anh đã đến lần nào chưa?– “Đi khoảng 2, 3 lần gì đấy”_ Phong trả lời nhưng mắt vẫn dán chặt vào quyển báo– “Anh không thể trả lời một câu nào dài hơn sao?”_ Mai Mai nhăn mặtKhải Phong gập quyển báo, ngước lên nhìn cô, không nói gì. Tiểu Mai bỗng thấy hơi mất tự nhiên, liền nói: “Thôi anh đọc tiếp đi”Cô quay đi chỗ khác nhưng vẫn cảm nhận được Khải Phong đang nhìn mình.– “Này anh đừng có nhìn tôi chằm chằm như thế được không?”– Cô thích mặc đồ kiểu đó à?_ Giọng nói của anh vang lênTiểu Mai giật mình chỉnh lại cổ áo:– Mặc thế này… thì sao chứ? Mà váy này là chị Phương chọn, không phải tôi– Thế hả?– “Um, tôi nói thật đấy…anh cười cái gì chứ!”_ Tiểu Mai đỏ bừng mặt, ôm túi xách vào người– Không có gì. Đến giờ rồi, chuẩn bị lên máy bay thôi