Bên bờ sông ở vùng đất Dương Liễu có một hộ gia đình mới chuyển đến gần đây, nói là một hộ, kỳ thật chỉ có một thư sinh văn nhược yếu ớt, cùng với một thư đồng hầu hạ gã. Hình như ngay từ lần đầu Liễu Tiêu gặp thư sinh này, gã đã bệnh đến lợi hại như vậy. Ho khan, lúc sáng sớm đã ngồi xuất thần dưới cây dương liễu bên bờ sông. Nhìn như có vẻ đang có tâm sự gì, nhìn thêm một hồi lâu, Liễu Tiêu liền cảm giác ánh mắt của gã hoàn toàn ngây ngẩn ra. Người này thật là uổng phí một túi da đẹp trời sinh, trong mắt không hề có chút thần thái nào, trên mặt cũng chỉ có bệnh khí. Liễu Tiêu khá thông thạo y thuật, lần đầu tiên gặp gã cũng biết, người này tuyệt đối sống không được lâu nữa. Đôi lúc ánh sáng chiếu xuống mặt nước, dòng nước như được phủ một lớp mạ vàng huyền ảo, khiến cho khuôn mặt trắng như tuyết của gã cũng trở nên sinh động sáng lạn hơn, Liễu Tiêu nhịn không được mà nhìn đến hoa mắt, cảm thấy kỳ thật dung mạo của gã đẹp khiếp người. Đáng tiếc nhìn kỹ một chút sẽ phát hiện ra, người…
Chương 29
Kiếm Tại Thiên HạTác giả: Bạch HuyênTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Đam Mỹ, Truyện NgượcBên bờ sông ở vùng đất Dương Liễu có một hộ gia đình mới chuyển đến gần đây, nói là một hộ, kỳ thật chỉ có một thư sinh văn nhược yếu ớt, cùng với một thư đồng hầu hạ gã. Hình như ngay từ lần đầu Liễu Tiêu gặp thư sinh này, gã đã bệnh đến lợi hại như vậy. Ho khan, lúc sáng sớm đã ngồi xuất thần dưới cây dương liễu bên bờ sông. Nhìn như có vẻ đang có tâm sự gì, nhìn thêm một hồi lâu, Liễu Tiêu liền cảm giác ánh mắt của gã hoàn toàn ngây ngẩn ra. Người này thật là uổng phí một túi da đẹp trời sinh, trong mắt không hề có chút thần thái nào, trên mặt cũng chỉ có bệnh khí. Liễu Tiêu khá thông thạo y thuật, lần đầu tiên gặp gã cũng biết, người này tuyệt đối sống không được lâu nữa. Đôi lúc ánh sáng chiếu xuống mặt nước, dòng nước như được phủ một lớp mạ vàng huyền ảo, khiến cho khuôn mặt trắng như tuyết của gã cũng trở nên sinh động sáng lạn hơn, Liễu Tiêu nhịn không được mà nhìn đến hoa mắt, cảm thấy kỳ thật dung mạo của gã đẹp khiếp người. Đáng tiếc nhìn kỹ một chút sẽ phát hiện ra, người… Thật lâu sau, Nhiếp Cảnh từ từ tỉnh lại, mắt vừa hé mở, cảm nhận được gió thổi qua người lạnh buốt, nhưng trong lòng lại có cảm giác ấm áp an bình. Một phen lăn qua lăn lại vừa nãy ra nhiều mồ hôi, dược lực của Hoá Công Tán hình như từ từ mất đi, tay chân hơi khôi phục lại được một chút sức lực.Nhiếp Hi vẫn nặng nề đè như vậy ở trên người y, Nhiếp Cảnh không khỏi khẽ mỉm cười, thuận tay đẩy một cái, thân thể Nhiếp Hi ứng tiếng nghiêng qua một bên, nhưng không có bất kì phản ứng gì.Nhiếp Cảnh thất kinh, trở mình ngồi dậy, đỡ hắn dậy, quát lên: “Nhị đệ? Ngươi?” Chỉ thấy chỗ tay đụng vào lạnh đến kinh người, đột nhiên cảm giác được có chút không ổn.Dường như bắt đầu từ lúc giết người phá vòng vây ở Đỗ gia trang, thân thể Nhiếp Hi cứ lạnh buốt khác thường như vậy. Lúc đó hắn vì dụ Đỗ Kiến Vũ mắc lừa, phun ra rất nhiều máu đen, lẽ nào… kỳ thật không phải là giả vờ, lúc Nhiếp Hi cưỡng ép bức ra Hoá Công Tán, liền bị nội thương rất nặng?Tay Nhiếp Cảnh không ngừng run rẩy, cơ hồ không thể vững vàng ôm được đệ đệ. Có lẽ bởi vì trước kia quá thống khổ, tâm sự của Nhiếp Hi giấu rất sâu, ngay cả huynh trưởng cũng khó mà đoán được gì. Nhiếp Cảnh vốn tưởng rằng, Nhiếp Hi hận y như thế, hết thảy đều là muốn đối đầu với y, hết thảy đều là trả thù…Chẳng lẽ, khi g**t ch*t Đỗ Kiến Vũ và mấy đệ tử ở Đỗ gia, đều đã đem hết toàn lực? Cho nên… sau đó Nhiếp Cảnh muốn giết hết người ở hiện trường, y thật sự vô phương đáp ứng, lại không thể tỏ ra yếu thế sẽ mang đến nguy hiểm lớn hơn cho hai người, liền thà khiến Nhiếp Cảnh tưởng rằng hắn cố tình để huynh trưởng chịu nhục.Tính tình của Nhiếp Hi… vốn không chịu biện bạch bất cứ cái gì. Huống gì đối mặt là người khó đối mặt nhất trong cuộc đời của hắn… Không thể cho đi ái tình, không thể trốn tránh si tâm… Khi Nhiếp Cảnh đau khổ đến gần phát cuồng, thậm chí lúc đó không tiếc tự tổn hại bản thân, đối với Nhiếp Hi, chỉ sợ cũng là dằn vặt vô cùng khó chịu đi.Nếu ta mềm lòng đối với ngươi, đó là ta điên rồi. Ngươi đã sớm mong ta phát điên.Hôm nay, cuối cùng Nhiếp Hi cũng cùng y nổi điên, nhưng thống khổ như vậy…Nhiếp Cảnh hôn trên bờ môi hắn một cái, run rẩy đặt tay trên lưng Nhiếp Hi, một dòng nội lực truyền vào trong cơ thể hắn.Một hồi sau hai mắt Nhiếp Hi bỗng nhiên mở ra, nhìn Nhiếp Cảnh, ánh mắt như nước đá có một tia gợn sóng, không biến sắc đẩy y ra.Tim Nhiếp Cảnh buốt lạnh một trận.
Thật lâu sau, Nhiếp Cảnh từ từ tỉnh lại, mắt vừa hé mở, cảm nhận được gió thổi qua người lạnh buốt, nhưng trong lòng lại có cảm giác ấm áp an bình. Một phen lăn qua lăn lại vừa nãy ra nhiều mồ hôi, dược lực của Hoá Công Tán hình như từ từ mất đi, tay chân hơi khôi phục lại được một chút sức lực.
Nhiếp Hi vẫn nặng nề đè như vậy ở trên người y, Nhiếp Cảnh không khỏi khẽ mỉm cười, thuận tay đẩy một cái, thân thể Nhiếp Hi ứng tiếng nghiêng qua một bên, nhưng không có bất kì phản ứng gì.
Nhiếp Cảnh thất kinh, trở mình ngồi dậy, đỡ hắn dậy, quát lên: “Nhị đệ? Ngươi?” Chỉ thấy chỗ tay đụng vào lạnh đến kinh người, đột nhiên cảm giác được có chút không ổn.
Dường như bắt đầu từ lúc giết người phá vòng vây ở Đỗ gia trang, thân thể Nhiếp Hi cứ lạnh buốt khác thường như vậy. Lúc đó hắn vì dụ Đỗ Kiến Vũ mắc lừa, phun ra rất nhiều máu đen, lẽ nào… kỳ thật không phải là giả vờ, lúc Nhiếp Hi cưỡng ép bức ra Hoá Công Tán, liền bị nội thương rất nặng?
Tay Nhiếp Cảnh không ngừng run rẩy, cơ hồ không thể vững vàng ôm được đệ đệ. Có lẽ bởi vì trước kia quá thống khổ, tâm sự của Nhiếp Hi giấu rất sâu, ngay cả huynh trưởng cũng khó mà đoán được gì. Nhiếp Cảnh vốn tưởng rằng, Nhiếp Hi hận y như thế, hết thảy đều là muốn đối đầu với y, hết thảy đều là trả thù…
Chẳng lẽ, khi g**t ch*t Đỗ Kiến Vũ và mấy đệ tử ở Đỗ gia, đều đã đem hết toàn lực? Cho nên… sau đó Nhiếp Cảnh muốn giết hết người ở hiện trường, y thật sự vô phương đáp ứng, lại không thể tỏ ra yếu thế sẽ mang đến nguy hiểm lớn hơn cho hai người, liền thà khiến Nhiếp Cảnh tưởng rằng hắn cố tình để huynh trưởng chịu nhục.
Tính tình của Nhiếp Hi… vốn không chịu biện bạch bất cứ cái gì. Huống gì đối mặt là người khó đối mặt nhất trong cuộc đời của hắn… Không thể cho đi ái tình, không thể trốn tránh si tâm… Khi Nhiếp Cảnh đau khổ đến gần phát cuồng, thậm chí lúc đó không tiếc tự tổn hại bản thân, đối với Nhiếp Hi, chỉ sợ cũng là dằn vặt vô cùng khó chịu đi.
Nếu ta mềm lòng đối với ngươi, đó là ta điên rồi. Ngươi đã sớm mong ta phát điên.
Hôm nay, cuối cùng Nhiếp Hi cũng cùng y nổi điên, nhưng thống khổ như vậy…
Nhiếp Cảnh hôn trên bờ môi hắn một cái, run rẩy đặt tay trên lưng Nhiếp Hi, một dòng nội lực truyền vào trong cơ thể hắn.
Một hồi sau hai mắt Nhiếp Hi bỗng nhiên mở ra, nhìn Nhiếp Cảnh, ánh mắt như nước đá có một tia gợn sóng, không biến sắc đẩy y ra.
Tim Nhiếp Cảnh buốt lạnh một trận.
Kiếm Tại Thiên HạTác giả: Bạch HuyênTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Đam Mỹ, Truyện NgượcBên bờ sông ở vùng đất Dương Liễu có một hộ gia đình mới chuyển đến gần đây, nói là một hộ, kỳ thật chỉ có một thư sinh văn nhược yếu ớt, cùng với một thư đồng hầu hạ gã. Hình như ngay từ lần đầu Liễu Tiêu gặp thư sinh này, gã đã bệnh đến lợi hại như vậy. Ho khan, lúc sáng sớm đã ngồi xuất thần dưới cây dương liễu bên bờ sông. Nhìn như có vẻ đang có tâm sự gì, nhìn thêm một hồi lâu, Liễu Tiêu liền cảm giác ánh mắt của gã hoàn toàn ngây ngẩn ra. Người này thật là uổng phí một túi da đẹp trời sinh, trong mắt không hề có chút thần thái nào, trên mặt cũng chỉ có bệnh khí. Liễu Tiêu khá thông thạo y thuật, lần đầu tiên gặp gã cũng biết, người này tuyệt đối sống không được lâu nữa. Đôi lúc ánh sáng chiếu xuống mặt nước, dòng nước như được phủ một lớp mạ vàng huyền ảo, khiến cho khuôn mặt trắng như tuyết của gã cũng trở nên sinh động sáng lạn hơn, Liễu Tiêu nhịn không được mà nhìn đến hoa mắt, cảm thấy kỳ thật dung mạo của gã đẹp khiếp người. Đáng tiếc nhìn kỹ một chút sẽ phát hiện ra, người… Thật lâu sau, Nhiếp Cảnh từ từ tỉnh lại, mắt vừa hé mở, cảm nhận được gió thổi qua người lạnh buốt, nhưng trong lòng lại có cảm giác ấm áp an bình. Một phen lăn qua lăn lại vừa nãy ra nhiều mồ hôi, dược lực của Hoá Công Tán hình như từ từ mất đi, tay chân hơi khôi phục lại được một chút sức lực.Nhiếp Hi vẫn nặng nề đè như vậy ở trên người y, Nhiếp Cảnh không khỏi khẽ mỉm cười, thuận tay đẩy một cái, thân thể Nhiếp Hi ứng tiếng nghiêng qua một bên, nhưng không có bất kì phản ứng gì.Nhiếp Cảnh thất kinh, trở mình ngồi dậy, đỡ hắn dậy, quát lên: “Nhị đệ? Ngươi?” Chỉ thấy chỗ tay đụng vào lạnh đến kinh người, đột nhiên cảm giác được có chút không ổn.Dường như bắt đầu từ lúc giết người phá vòng vây ở Đỗ gia trang, thân thể Nhiếp Hi cứ lạnh buốt khác thường như vậy. Lúc đó hắn vì dụ Đỗ Kiến Vũ mắc lừa, phun ra rất nhiều máu đen, lẽ nào… kỳ thật không phải là giả vờ, lúc Nhiếp Hi cưỡng ép bức ra Hoá Công Tán, liền bị nội thương rất nặng?Tay Nhiếp Cảnh không ngừng run rẩy, cơ hồ không thể vững vàng ôm được đệ đệ. Có lẽ bởi vì trước kia quá thống khổ, tâm sự của Nhiếp Hi giấu rất sâu, ngay cả huynh trưởng cũng khó mà đoán được gì. Nhiếp Cảnh vốn tưởng rằng, Nhiếp Hi hận y như thế, hết thảy đều là muốn đối đầu với y, hết thảy đều là trả thù…Chẳng lẽ, khi g**t ch*t Đỗ Kiến Vũ và mấy đệ tử ở Đỗ gia, đều đã đem hết toàn lực? Cho nên… sau đó Nhiếp Cảnh muốn giết hết người ở hiện trường, y thật sự vô phương đáp ứng, lại không thể tỏ ra yếu thế sẽ mang đến nguy hiểm lớn hơn cho hai người, liền thà khiến Nhiếp Cảnh tưởng rằng hắn cố tình để huynh trưởng chịu nhục.Tính tình của Nhiếp Hi… vốn không chịu biện bạch bất cứ cái gì. Huống gì đối mặt là người khó đối mặt nhất trong cuộc đời của hắn… Không thể cho đi ái tình, không thể trốn tránh si tâm… Khi Nhiếp Cảnh đau khổ đến gần phát cuồng, thậm chí lúc đó không tiếc tự tổn hại bản thân, đối với Nhiếp Hi, chỉ sợ cũng là dằn vặt vô cùng khó chịu đi.Nếu ta mềm lòng đối với ngươi, đó là ta điên rồi. Ngươi đã sớm mong ta phát điên.Hôm nay, cuối cùng Nhiếp Hi cũng cùng y nổi điên, nhưng thống khổ như vậy…Nhiếp Cảnh hôn trên bờ môi hắn một cái, run rẩy đặt tay trên lưng Nhiếp Hi, một dòng nội lực truyền vào trong cơ thể hắn.Một hồi sau hai mắt Nhiếp Hi bỗng nhiên mở ra, nhìn Nhiếp Cảnh, ánh mắt như nước đá có một tia gợn sóng, không biến sắc đẩy y ra.Tim Nhiếp Cảnh buốt lạnh một trận.