Cậu 12 tuổi, Tôi 12 tuổi: Tôi tỏ tình với cậu, cậu từ chối tôi Cậu 12 tuổi, Tôi 12 tuổi: Cậu được học sinh giỏi, tôi khá.Cậu khinh tôi Cậu 13 tuổi, Tôi 13 tuổi: Tôi lại tỏ tình với cậu.Cậu lại một lần nữa làm trái tim tôi đau Cậu 13 tuổi, Tôi 13 tuổi: giữa học kỳ 1 tôi lại một lần nữa tỏ tình với cậu.Cậu vẫn từ chối Cậu 14 tuổi, Tôi 14 tuổi: Người bạn cũ của tôi xuất hiện.Nó bắt chuyện với cậu, cậu cười với nó-nụ cười đó chưa bao giờ dành cho tôi Cậu 14 tuổi, Tôi 14 tuổi: giữa học kì 2 cậu tỏ tình với nó trước mắt tôi, cậu lại làm tôi khóc Cậu 15 tuổi, Tôi 15 tuổi: Cậu và nó hạnh phúc, tim tôi đau, chỉ có thể từ xa ngắm cậu Cậu 15 tuổi, Tôi 15 tuổi: Nó xô tôi ngã, tôi tức giận, xô nó lại, trớ trêu thay, vừa lúc cậu đi đến. Cậu tát tôi thật đau Cậu 16 tuổi, Tôi 16 tuổi: Cậu và nó chia tay vì một chàng trai khác. Cậu đau, tôi đau hơn cậu Cậu 16 tuổi, Tôi 16 tuổi: Tôi ở bên cậu, an ủi cậu Cậu 16 tuổi, Tôi 16 tuổi: Cậu bị một đám con trai đánh.Tôi đỡ thay cho cậu.Tôi bị thương

Chương 14: End

Tôi Yêu Cậu Rồi Sao Cậu Lại Bỏ TôiTác giả: diệu kỳ ái áiCậu 12 tuổi, Tôi 12 tuổi: Tôi tỏ tình với cậu, cậu từ chối tôi Cậu 12 tuổi, Tôi 12 tuổi: Cậu được học sinh giỏi, tôi khá.Cậu khinh tôi Cậu 13 tuổi, Tôi 13 tuổi: Tôi lại tỏ tình với cậu.Cậu lại một lần nữa làm trái tim tôi đau Cậu 13 tuổi, Tôi 13 tuổi: giữa học kỳ 1 tôi lại một lần nữa tỏ tình với cậu.Cậu vẫn từ chối Cậu 14 tuổi, Tôi 14 tuổi: Người bạn cũ của tôi xuất hiện.Nó bắt chuyện với cậu, cậu cười với nó-nụ cười đó chưa bao giờ dành cho tôi Cậu 14 tuổi, Tôi 14 tuổi: giữa học kì 2 cậu tỏ tình với nó trước mắt tôi, cậu lại làm tôi khóc Cậu 15 tuổi, Tôi 15 tuổi: Cậu và nó hạnh phúc, tim tôi đau, chỉ có thể từ xa ngắm cậu Cậu 15 tuổi, Tôi 15 tuổi: Nó xô tôi ngã, tôi tức giận, xô nó lại, trớ trêu thay, vừa lúc cậu đi đến. Cậu tát tôi thật đau Cậu 16 tuổi, Tôi 16 tuổi: Cậu và nó chia tay vì một chàng trai khác. Cậu đau, tôi đau hơn cậu Cậu 16 tuổi, Tôi 16 tuổi: Tôi ở bên cậu, an ủi cậu Cậu 16 tuổi, Tôi 16 tuổi: Cậu bị một đám con trai đánh.Tôi đỡ thay cho cậu.Tôi bị thương Sáng sớm hôm sau, anh bị đánh thức bởi một cuộc gọi.Anh bất mãn hừ một tiếng, hơi men trong người vẫn còn khiến anh rất đau đầu, thêm cuộc điện thoại này nữa càng làm anh thấy khó chịu.Cau có nhận điện thoại, anh nói với giọng không hề dễ nghe." Ai? "" Thưa anh, chúng tôi là cảnh sát. " Đầu dây bên kia là một giọng nói trầm trầm. " Đêm qua chúng tôi tìm thấy thi thể của một cô gái ở giữa hồ của công viên. Khám nghiệm tử thi cho ra kết quả rằng cô ấy tự tử. Trong điện thoại của cô ấy có rất nhiều tin nhắn viết cho anh nhưng chưa gửi, do đó phiền anh tới đây để chúng tôi thẩm vấn một vài vấn đề để làm rõ sự việc vì có lẽ việc cô ấy tự tử có chút liên quan tới anh. "Anh đang mơ màng cũng bị giật mình mà tỉnh hẳn.Nhíu mày nhìn điện thoại, anh nhanh chóng thay quần áo rồi chạy ra công viên.Trong lúc đi, anh cũng đã suy nghĩ rất nhiều thứ.Nhưng vấn đề lớn nhất là lòng anh lúc này đây có rất nhiều lo sợ dù anh không biết lý do.--------------------------" Anh Tạ? " Viên quan cảnh sát liếc nhìn người vừa tới.Anh gật đầu rồi nhìn xung quanh." Cô ấy đã được đưa đi. " Hiểu anh muốn tìm gì, người cảnh sát lên tiếng." Vậy... cô ấy thật sự? " Anh nói lấp lửng." Phải. Nửa đêm hôm qua. " Người cảnh sát thở dài. Đó là một cô gái xinh đẹp, còn trẻ như vậy mà..."Được rồi, anh đi theo tôi. Có một số điều cần phải hỏi anh. "--------------------------Anh thẫn thờ bước ra khỏi công viên, nắng đã trở nên gắt hơn bao giờ hết.Lại nhớ lại lúc người cảnh sát đưa cho anh chiếc điện thoại trắng của cô, bảo anh mở phần tin nhắn.Trong những tin nhắn cô chưa gửi, cất giấu nhiều điều bí mật tới nỗi đau lòng.Thì ra, năm ấy, kẻ hại chết người anh yêu không phải cô, cũng chẳng phải anh. Mà là người cô ấy thực sự yêu.Anh đã dối lòng mình bao năm, chắc cũng nên từ bỏ.Chỉ có anh yêu cô ấy, chứ cô ấy không yêu anh.Giờ anh cũng nhận ra, cô cũng thật giống anh. Cũng mù quáng yêu anh dù không nhận được gì.Không muốn nghĩ tiếp, anh khó chịu vò đầu, tâm trạng nặng nề lê bước tiếp trên con đường nhìn như vô tận.Lại nhớ tới cô, lòng anh man mác buồn.Cô như vậy cũng là do anh.Thực ra anh biết, từ lâu anh cũng đã thích cô nhưng anh không chấp nhận được thứ tình cảm đó, nó khiến anh nghĩ rằng anh phản bội cô ấy, cô ấy mới không yêu anh.Huyễn hoặc của anh đã khiến anh bắt đầu sinh ra cảm giác ghét cô.Việc cô tự vẫn đã khiến anh tỉnh ngộ, không còn chìm trong những ảo tưởng ấy nữa.." Thật có lỗi với em. Chỉ tiếc kiếp này anh không thể nào bù đắp tội lỗi được nữa. Nhưng đừng lo, em đã vì anh mà làm quá nhiều thứ, anh cũng sẽ tìm em để bù đắp lại những lỗi lầm. Chỉ cần em đừng đi trước là được rồi. " Anh ngước lên bầu trời, lẩm bẩm rồi cười nhẹ.Bước vào một tiệm thuốc, anh hỏi mua một lọ thuốc ngủ rồi về nhà.Đổ hết ra bàn, anh đi rót nước rồi uống hết cả lọ thuốc. Xong xuôi, anh vào phòng nằm lên giường, nhẹ nhõm thở ra.Nhắm mắt lại, anh cuối cùng cũng buông bỏ mọi giả dối, buông bỏ lại phiền lòng. Trong anh lúc này chỉ nhen nhóm một ý nghĩ.Anh, muốn gặp lại cô.Muốn lại nhìn thấy cô.Muốn bắt đầu lại với cô.Muốn.... mãi mãi bên cô không xa rời.

Sáng sớm hôm sau, anh bị đánh thức bởi một cuộc gọi.

Anh bất mãn hừ một tiếng, hơi men trong người vẫn còn khiến anh rất đau đầu, thêm cuộc điện thoại này nữa càng làm anh thấy khó chịu.

Cau có nhận điện thoại, anh nói với giọng không hề dễ nghe.

" Ai? "

" Thưa anh, chúng tôi là cảnh sát. " Đầu dây bên kia là một giọng nói trầm trầm. " Đêm qua chúng tôi tìm thấy thi thể của một cô gái ở giữa hồ của công viên. Khám nghiệm tử thi cho ra kết quả rằng cô ấy tự tử. Trong điện thoại của cô ấy có rất nhiều tin nhắn viết cho anh nhưng chưa gửi, do đó phiền anh tới đây để chúng tôi thẩm vấn một vài vấn đề để làm rõ sự việc vì có lẽ việc cô ấy tự tử có chút liên quan tới anh. "

Anh đang mơ màng cũng bị giật mình mà tỉnh hẳn.

Nhíu mày nhìn điện thoại, anh nhanh chóng thay quần áo rồi chạy ra công viên.

Trong lúc đi, anh cũng đã suy nghĩ rất nhiều thứ.

Nhưng vấn đề lớn nhất là lòng anh lúc này đây có rất nhiều lo sợ dù anh không biết lý do.

--------------------------

" Anh Tạ? " Viên quan cảnh sát liếc nhìn người vừa tới.

Anh gật đầu rồi nhìn xung quanh.

" Cô ấy đã được đưa đi. " Hiểu anh muốn tìm gì, người cảnh sát lên tiếng.

" Vậy... cô ấy thật sự? " Anh nói lấp lửng.

" Phải. Nửa đêm hôm qua. " Người cảnh sát thở dài. Đó là một cô gái xinh đẹp, còn trẻ như vậy mà..."Được rồi, anh đi theo tôi. Có một số điều cần phải hỏi anh. "

--------------------------

Anh thẫn thờ bước ra khỏi công viên, nắng đã trở nên gắt hơn bao giờ hết.

Lại nhớ lại lúc người cảnh sát đưa cho anh chiếc điện thoại trắng của cô, bảo anh mở phần tin nhắn.

Trong những tin nhắn cô chưa gửi, cất giấu nhiều điều bí mật tới nỗi đau lòng.

Thì ra, năm ấy, kẻ hại chết người anh yêu không phải cô, cũng chẳng phải anh. Mà là người cô ấy thực sự yêu.

Anh đã dối lòng mình bao năm, chắc cũng nên từ bỏ.

Chỉ có anh yêu cô ấy, chứ cô ấy không yêu anh.

Giờ anh cũng nhận ra, cô cũng thật giống anh. Cũng mù quáng yêu anh dù không nhận được gì.

Không muốn nghĩ tiếp, anh khó chịu vò đầu, tâm trạng nặng nề lê bước tiếp trên con đường nhìn như vô tận.

Lại nhớ tới cô, lòng anh man mác buồn.

Cô như vậy cũng là do anh.

Thực ra anh biết, từ lâu anh cũng đã thích cô nhưng anh không chấp nhận được thứ tình cảm đó, nó khiến anh nghĩ rằng anh phản bội cô ấy, cô ấy mới không yêu anh.

Huyễn hoặc của anh đã khiến anh bắt đầu sinh ra cảm giác ghét cô.

Việc cô tự vẫn đã khiến anh tỉnh ngộ, không còn chìm trong những ảo tưởng ấy nữa..

" Thật có lỗi với em. Chỉ tiếc kiếp này anh không thể nào bù đắp tội lỗi được nữa. Nhưng đừng lo, em đã vì anh mà làm quá nhiều thứ, anh cũng sẽ tìm em để bù đắp lại những lỗi lầm. Chỉ cần em đừng đi trước là được rồi. " Anh ngước lên bầu trời, lẩm bẩm rồi cười nhẹ.

Bước vào một tiệm thuốc, anh hỏi mua một lọ thuốc ngủ rồi về nhà.

Đổ hết ra bàn, anh đi rót nước rồi uống hết cả lọ thuốc. Xong xuôi, anh vào phòng nằm lên giường, nhẹ nhõm thở ra.

Nhắm mắt lại, anh cuối cùng cũng buông bỏ mọi giả dối, buông bỏ lại phiền lòng. Trong anh lúc này chỉ nhen nhóm một ý nghĩ.

Anh, muốn gặp lại cô.

Muốn lại nhìn thấy cô.

Muốn bắt đầu lại với cô.

Muốn.... mãi mãi bên cô không xa rời.

Tôi Yêu Cậu Rồi Sao Cậu Lại Bỏ TôiTác giả: diệu kỳ ái áiCậu 12 tuổi, Tôi 12 tuổi: Tôi tỏ tình với cậu, cậu từ chối tôi Cậu 12 tuổi, Tôi 12 tuổi: Cậu được học sinh giỏi, tôi khá.Cậu khinh tôi Cậu 13 tuổi, Tôi 13 tuổi: Tôi lại tỏ tình với cậu.Cậu lại một lần nữa làm trái tim tôi đau Cậu 13 tuổi, Tôi 13 tuổi: giữa học kỳ 1 tôi lại một lần nữa tỏ tình với cậu.Cậu vẫn từ chối Cậu 14 tuổi, Tôi 14 tuổi: Người bạn cũ của tôi xuất hiện.Nó bắt chuyện với cậu, cậu cười với nó-nụ cười đó chưa bao giờ dành cho tôi Cậu 14 tuổi, Tôi 14 tuổi: giữa học kì 2 cậu tỏ tình với nó trước mắt tôi, cậu lại làm tôi khóc Cậu 15 tuổi, Tôi 15 tuổi: Cậu và nó hạnh phúc, tim tôi đau, chỉ có thể từ xa ngắm cậu Cậu 15 tuổi, Tôi 15 tuổi: Nó xô tôi ngã, tôi tức giận, xô nó lại, trớ trêu thay, vừa lúc cậu đi đến. Cậu tát tôi thật đau Cậu 16 tuổi, Tôi 16 tuổi: Cậu và nó chia tay vì một chàng trai khác. Cậu đau, tôi đau hơn cậu Cậu 16 tuổi, Tôi 16 tuổi: Tôi ở bên cậu, an ủi cậu Cậu 16 tuổi, Tôi 16 tuổi: Cậu bị một đám con trai đánh.Tôi đỡ thay cho cậu.Tôi bị thương Sáng sớm hôm sau, anh bị đánh thức bởi một cuộc gọi.Anh bất mãn hừ một tiếng, hơi men trong người vẫn còn khiến anh rất đau đầu, thêm cuộc điện thoại này nữa càng làm anh thấy khó chịu.Cau có nhận điện thoại, anh nói với giọng không hề dễ nghe." Ai? "" Thưa anh, chúng tôi là cảnh sát. " Đầu dây bên kia là một giọng nói trầm trầm. " Đêm qua chúng tôi tìm thấy thi thể của một cô gái ở giữa hồ của công viên. Khám nghiệm tử thi cho ra kết quả rằng cô ấy tự tử. Trong điện thoại của cô ấy có rất nhiều tin nhắn viết cho anh nhưng chưa gửi, do đó phiền anh tới đây để chúng tôi thẩm vấn một vài vấn đề để làm rõ sự việc vì có lẽ việc cô ấy tự tử có chút liên quan tới anh. "Anh đang mơ màng cũng bị giật mình mà tỉnh hẳn.Nhíu mày nhìn điện thoại, anh nhanh chóng thay quần áo rồi chạy ra công viên.Trong lúc đi, anh cũng đã suy nghĩ rất nhiều thứ.Nhưng vấn đề lớn nhất là lòng anh lúc này đây có rất nhiều lo sợ dù anh không biết lý do.--------------------------" Anh Tạ? " Viên quan cảnh sát liếc nhìn người vừa tới.Anh gật đầu rồi nhìn xung quanh." Cô ấy đã được đưa đi. " Hiểu anh muốn tìm gì, người cảnh sát lên tiếng." Vậy... cô ấy thật sự? " Anh nói lấp lửng." Phải. Nửa đêm hôm qua. " Người cảnh sát thở dài. Đó là một cô gái xinh đẹp, còn trẻ như vậy mà..."Được rồi, anh đi theo tôi. Có một số điều cần phải hỏi anh. "--------------------------Anh thẫn thờ bước ra khỏi công viên, nắng đã trở nên gắt hơn bao giờ hết.Lại nhớ lại lúc người cảnh sát đưa cho anh chiếc điện thoại trắng của cô, bảo anh mở phần tin nhắn.Trong những tin nhắn cô chưa gửi, cất giấu nhiều điều bí mật tới nỗi đau lòng.Thì ra, năm ấy, kẻ hại chết người anh yêu không phải cô, cũng chẳng phải anh. Mà là người cô ấy thực sự yêu.Anh đã dối lòng mình bao năm, chắc cũng nên từ bỏ.Chỉ có anh yêu cô ấy, chứ cô ấy không yêu anh.Giờ anh cũng nhận ra, cô cũng thật giống anh. Cũng mù quáng yêu anh dù không nhận được gì.Không muốn nghĩ tiếp, anh khó chịu vò đầu, tâm trạng nặng nề lê bước tiếp trên con đường nhìn như vô tận.Lại nhớ tới cô, lòng anh man mác buồn.Cô như vậy cũng là do anh.Thực ra anh biết, từ lâu anh cũng đã thích cô nhưng anh không chấp nhận được thứ tình cảm đó, nó khiến anh nghĩ rằng anh phản bội cô ấy, cô ấy mới không yêu anh.Huyễn hoặc của anh đã khiến anh bắt đầu sinh ra cảm giác ghét cô.Việc cô tự vẫn đã khiến anh tỉnh ngộ, không còn chìm trong những ảo tưởng ấy nữa.." Thật có lỗi với em. Chỉ tiếc kiếp này anh không thể nào bù đắp tội lỗi được nữa. Nhưng đừng lo, em đã vì anh mà làm quá nhiều thứ, anh cũng sẽ tìm em để bù đắp lại những lỗi lầm. Chỉ cần em đừng đi trước là được rồi. " Anh ngước lên bầu trời, lẩm bẩm rồi cười nhẹ.Bước vào một tiệm thuốc, anh hỏi mua một lọ thuốc ngủ rồi về nhà.Đổ hết ra bàn, anh đi rót nước rồi uống hết cả lọ thuốc. Xong xuôi, anh vào phòng nằm lên giường, nhẹ nhõm thở ra.Nhắm mắt lại, anh cuối cùng cũng buông bỏ mọi giả dối, buông bỏ lại phiền lòng. Trong anh lúc này chỉ nhen nhóm một ý nghĩ.Anh, muốn gặp lại cô.Muốn lại nhìn thấy cô.Muốn bắt đầu lại với cô.Muốn.... mãi mãi bên cô không xa rời.

Chương 14: End