Đóa Đóa là một hồ tiên, tuy rằng nó mới bốn trăm tuổi. Vì cái gì nó có thể trở thành hồ tiên, bởi vì người sinh ra nó là một hồ tiên. Cho nên nó không phải tu tiên lâu dài như các hồ ly khác. Ban đêm, Cửu Hoa Sơn mây mù che phủ, ánh trăng trong trẻo nhưng lạnh lùng hắt vào sơn động. Đóa Đóa lăn lăn trong lòng ấm áp của phụ thân – hồ tiên một ngàn năm, dựng thẳng đôi tai nho nhỏ nghe ngóng, hướng đôi mắt trong suốt nhìn phụ thân, “phụ thân, phụ thân, rốt cuộc mẫu thân ở nơi nào?” Hồ phụ thân bất đắc dĩ thở dài, sờ sờ cái lỗ tai nhỏ, nói: “Đóa Đóa, ngươi không có mẫu thân.” “Nhưng, hồ tể đều không phải mẫu hồ ly sinh sao? Mẫu thân của ta đâu, vì cái gì ta chỉ có phụ thân…Ô ô ô, ta muốn có mẫu thân….” Hồ phụ thân nhăn nhăn đôi mi, nói: “Được rồi, được rồi, đợi ngươi học được cách biến thân thì có thể đi tìm hắn.” “Thật sao?” Đóa Đóa kinh hỉ bước xuống giường, móng vuốt nộn nộn giơ lên, trong miệng thì thào lẩm bẩm, không bao lâu, một làn sương mù che phủ, tại chỗ đứng xuất hiện một thiếu…
Chương 27: Vĩ thanh
Tố Trung Tình Chi Hồ Li Tiểu Bảo BốiTác giả: Mặc ThanhTruyện Cổ Đại, Truyện Đam MỹĐóa Đóa là một hồ tiên, tuy rằng nó mới bốn trăm tuổi. Vì cái gì nó có thể trở thành hồ tiên, bởi vì người sinh ra nó là một hồ tiên. Cho nên nó không phải tu tiên lâu dài như các hồ ly khác. Ban đêm, Cửu Hoa Sơn mây mù che phủ, ánh trăng trong trẻo nhưng lạnh lùng hắt vào sơn động. Đóa Đóa lăn lăn trong lòng ấm áp của phụ thân – hồ tiên một ngàn năm, dựng thẳng đôi tai nho nhỏ nghe ngóng, hướng đôi mắt trong suốt nhìn phụ thân, “phụ thân, phụ thân, rốt cuộc mẫu thân ở nơi nào?” Hồ phụ thân bất đắc dĩ thở dài, sờ sờ cái lỗ tai nhỏ, nói: “Đóa Đóa, ngươi không có mẫu thân.” “Nhưng, hồ tể đều không phải mẫu hồ ly sinh sao? Mẫu thân của ta đâu, vì cái gì ta chỉ có phụ thân…Ô ô ô, ta muốn có mẫu thân….” Hồ phụ thân nhăn nhăn đôi mi, nói: “Được rồi, được rồi, đợi ngươi học được cách biến thân thì có thể đi tìm hắn.” “Thật sao?” Đóa Đóa kinh hỉ bước xuống giường, móng vuốt nộn nộn giơ lên, trong miệng thì thào lẩm bẩm, không bao lâu, một làn sương mù che phủ, tại chỗ đứng xuất hiện một thiếu… Đêm tĩnh lặng, sương đọng trên lá.Ánh trăng tỏa sáng trong không gian tĩnh mịch, nơi suối nước trong khe núi tỏa ra một tầng hào quang.Chu Tước ôm Đóa Đóa ngâm mình ở suối nước, tiểu hồ ly đã rất buồn ngủ, nhưng vẫn căm giận làm nũng nói:“Ngươi không cho ta ở thượng sao?” (chấp nhận kiếp thụ đi bé~)Chu Tước tràn đầy sủng ái nhìn tiểu hồ ly trong lòng một cái, hai tay ôm chặt, thấp giọng nói bên tai của nó:“Còn có khí lực oán giận, có lẽ ta làm chưa đủ.”Nhiệt khí truyền vào tai, Đóa Đóa nhất thời cứng lại, quanh thân lại cảm thấy nóng lên, liền nói:“Không…… Ta không có oán giận……”Chu Tước cười cười, bạc thần nóng bỏng hôn lên cái cổ duyên dáng của tiểu hồ ly, giống như hôn bảo bối độc nhất vô nhị, ngữ khí khàn khàn ôn nhu,“Đóa Đóa, ta thích ngươi.”Đóa Đóa run lên, trong lòng phập phồng, xoay người ôm lấy tay Chu Tước, mang theo giọng nói xúc động: “Ta cũng vậy, Thần Quân, ta cũng thích ngươi, nếu ngươi không cần ta, ta, ta……”Chu Tước yêu say đắm hôn trụ đôi môi đỏ bừng,“Đứa ngốc, sao ta lại không cần ngươi, sự tình này, không bao giờ phát sinh nữa.” Nói xong, đôi moi cực nóng đi xuống dọc theo cổ chậm rãi hôn. Hô hấp của Đóa Đóa dần dần dồn dập, vô lực yếu đuối bám khuỷu tay Chu Tước, mái tóc ngân bạch loạn xạ, phủ kín khuỷu tay Chu Tước. Hai gò má nó ửng đỏ, con mắt mờ mịt, cả người hư nhuyễn, theo từng động tác của Chu Tước mà phập phồng, r*n r* ra tiếng.Bí huyệt mới được khai thác mềm mại mà giãn ra, Chu Tước dễ dàng tiến vào, cảm thụ được tiểu hồ ly mềm mại cùng cực nóng, hết thảy đều làm hắn phát cuồng……“Ân a…… Không…… Sẽ không ly khai……” Đóa Đóa không thể mở to mắt, phía trước nó giống như sụp đổ, cố gắng giữ lại một tia lý trí, nhẹ nhàng nói.Rất nhanh, nó cảm giác được nụ hôn ướt át và nóng của Chu Tước trên mí mắt mình, cùng ôm ấp bá đạo kia —“Đứa ngốc, vĩnh viễn cũng không rời. Phượng Lăng vĩnh viễn cũng không rời Tố Đóa.”Nước gợn một vòng một vòng đẩy ra, lời nói nhỏ nhẹ không thể nghe thấy.Sẽ không ly khai…… Sẽ không ……Đúng vậy, đây là hứa hẹn yêu thương.Toàn văn hoàn.
Đêm tĩnh lặng, sương đọng trên lá.
Ánh trăng tỏa sáng trong không gian tĩnh mịch, nơi suối nước trong khe núi tỏa ra một tầng hào quang.
Chu Tước ôm Đóa Đóa ngâm mình ở suối nước, tiểu hồ ly đã rất buồn ngủ, nhưng vẫn căm giận làm nũng nói:“Ngươi không cho ta ở thượng sao?”
(chấp nhận kiếp thụ đi bé~)
Chu Tước tràn đầy sủng ái nhìn tiểu hồ ly trong lòng một cái, hai tay ôm chặt, thấp giọng nói bên tai của nó:“Còn có khí lực oán giận, có lẽ ta làm chưa đủ.”
Nhiệt khí truyền vào tai, Đóa Đóa nhất thời cứng lại, quanh thân lại cảm thấy nóng lên, liền nói:“Không…… Ta không có oán giận……”
Chu Tước cười cười, bạc thần nóng bỏng hôn lên cái cổ duyên dáng của tiểu hồ ly, giống như hôn bảo bối độc nhất vô nhị, ngữ khí khàn khàn ôn nhu,“Đóa Đóa, ta thích ngươi.”
Đóa Đóa run lên, trong lòng phập phồng, xoay người ôm lấy tay Chu Tước, mang theo giọng nói xúc động: “Ta cũng vậy, Thần Quân, ta cũng thích ngươi, nếu ngươi không cần ta, ta, ta……”
Chu Tước yêu say đắm hôn trụ đôi môi đỏ bừng,“Đứa ngốc, sao ta lại không cần ngươi, sự tình này, không bao giờ phát sinh nữa.” Nói xong, đôi moi cực nóng đi xuống dọc theo cổ chậm rãi hôn. Hô hấp của Đóa Đóa dần dần dồn dập, vô lực yếu đuối bám khuỷu tay Chu Tước, mái tóc ngân bạch loạn xạ, phủ kín khuỷu tay Chu Tước. Hai gò má nó ửng đỏ, con mắt mờ mịt, cả người hư nhuyễn, theo từng động tác của Chu Tước mà phập phồng, r*n r* ra tiếng.
Bí huyệt mới được khai thác mềm mại mà giãn ra, Chu Tước dễ dàng tiến vào, cảm thụ được tiểu hồ ly mềm mại cùng cực nóng, hết thảy đều làm hắn phát cuồng……
“Ân a…… Không…… Sẽ không ly khai……” Đóa Đóa không thể mở to mắt, phía trước nó giống như sụp đổ, cố gắng giữ lại một tia lý trí, nhẹ nhàng nói.
Rất nhanh, nó cảm giác được nụ hôn ướt át và nóng của Chu Tước trên mí mắt mình, cùng ôm ấp bá đạo kia —
“Đứa ngốc, vĩnh viễn cũng không rời. Phượng Lăng vĩnh viễn cũng không rời Tố Đóa.”
Nước gợn một vòng một vòng đẩy ra, lời nói nhỏ nhẹ không thể nghe thấy.
Sẽ không ly khai…… Sẽ không ……
Đúng vậy, đây là hứa hẹn yêu thương.
Toàn văn hoàn.
Tố Trung Tình Chi Hồ Li Tiểu Bảo BốiTác giả: Mặc ThanhTruyện Cổ Đại, Truyện Đam MỹĐóa Đóa là một hồ tiên, tuy rằng nó mới bốn trăm tuổi. Vì cái gì nó có thể trở thành hồ tiên, bởi vì người sinh ra nó là một hồ tiên. Cho nên nó không phải tu tiên lâu dài như các hồ ly khác. Ban đêm, Cửu Hoa Sơn mây mù che phủ, ánh trăng trong trẻo nhưng lạnh lùng hắt vào sơn động. Đóa Đóa lăn lăn trong lòng ấm áp của phụ thân – hồ tiên một ngàn năm, dựng thẳng đôi tai nho nhỏ nghe ngóng, hướng đôi mắt trong suốt nhìn phụ thân, “phụ thân, phụ thân, rốt cuộc mẫu thân ở nơi nào?” Hồ phụ thân bất đắc dĩ thở dài, sờ sờ cái lỗ tai nhỏ, nói: “Đóa Đóa, ngươi không có mẫu thân.” “Nhưng, hồ tể đều không phải mẫu hồ ly sinh sao? Mẫu thân của ta đâu, vì cái gì ta chỉ có phụ thân…Ô ô ô, ta muốn có mẫu thân….” Hồ phụ thân nhăn nhăn đôi mi, nói: “Được rồi, được rồi, đợi ngươi học được cách biến thân thì có thể đi tìm hắn.” “Thật sao?” Đóa Đóa kinh hỉ bước xuống giường, móng vuốt nộn nộn giơ lên, trong miệng thì thào lẩm bẩm, không bao lâu, một làn sương mù che phủ, tại chỗ đứng xuất hiện một thiếu… Đêm tĩnh lặng, sương đọng trên lá.Ánh trăng tỏa sáng trong không gian tĩnh mịch, nơi suối nước trong khe núi tỏa ra một tầng hào quang.Chu Tước ôm Đóa Đóa ngâm mình ở suối nước, tiểu hồ ly đã rất buồn ngủ, nhưng vẫn căm giận làm nũng nói:“Ngươi không cho ta ở thượng sao?” (chấp nhận kiếp thụ đi bé~)Chu Tước tràn đầy sủng ái nhìn tiểu hồ ly trong lòng một cái, hai tay ôm chặt, thấp giọng nói bên tai của nó:“Còn có khí lực oán giận, có lẽ ta làm chưa đủ.”Nhiệt khí truyền vào tai, Đóa Đóa nhất thời cứng lại, quanh thân lại cảm thấy nóng lên, liền nói:“Không…… Ta không có oán giận……”Chu Tước cười cười, bạc thần nóng bỏng hôn lên cái cổ duyên dáng của tiểu hồ ly, giống như hôn bảo bối độc nhất vô nhị, ngữ khí khàn khàn ôn nhu,“Đóa Đóa, ta thích ngươi.”Đóa Đóa run lên, trong lòng phập phồng, xoay người ôm lấy tay Chu Tước, mang theo giọng nói xúc động: “Ta cũng vậy, Thần Quân, ta cũng thích ngươi, nếu ngươi không cần ta, ta, ta……”Chu Tước yêu say đắm hôn trụ đôi môi đỏ bừng,“Đứa ngốc, sao ta lại không cần ngươi, sự tình này, không bao giờ phát sinh nữa.” Nói xong, đôi moi cực nóng đi xuống dọc theo cổ chậm rãi hôn. Hô hấp của Đóa Đóa dần dần dồn dập, vô lực yếu đuối bám khuỷu tay Chu Tước, mái tóc ngân bạch loạn xạ, phủ kín khuỷu tay Chu Tước. Hai gò má nó ửng đỏ, con mắt mờ mịt, cả người hư nhuyễn, theo từng động tác của Chu Tước mà phập phồng, r*n r* ra tiếng.Bí huyệt mới được khai thác mềm mại mà giãn ra, Chu Tước dễ dàng tiến vào, cảm thụ được tiểu hồ ly mềm mại cùng cực nóng, hết thảy đều làm hắn phát cuồng……“Ân a…… Không…… Sẽ không ly khai……” Đóa Đóa không thể mở to mắt, phía trước nó giống như sụp đổ, cố gắng giữ lại một tia lý trí, nhẹ nhàng nói.Rất nhanh, nó cảm giác được nụ hôn ướt át và nóng của Chu Tước trên mí mắt mình, cùng ôm ấp bá đạo kia —“Đứa ngốc, vĩnh viễn cũng không rời. Phượng Lăng vĩnh viễn cũng không rời Tố Đóa.”Nước gợn một vòng một vòng đẩy ra, lời nói nhỏ nhẹ không thể nghe thấy.Sẽ không ly khai…… Sẽ không ……Đúng vậy, đây là hứa hẹn yêu thương.Toàn văn hoàn.