Tác giả:

Thường Nhạc năm nay hai mươi mốt tuổi, là công tử con nhà giàu, không có ham mê sa đoạ gì, bình thường chỉ thích ra ngoài ngắm cảnh, sau đó về nhà ngủ ngon. Anh thuê một căn hộ đơn, còn nuôi một con mèo. Thường Nhạc nuôi con mèo kia, toàn thân đen tuyền, hai mắt lại vàng óng. Con mèo này rất ít khi kêu to. Nó rất thích dùng đôi mắt mèo vàng óng của nó dõi theo từng nhân vật trong màn hình tivi, chim sẻ bay ngoài cửa sổ, đèn treo tường trên trần nhà. Nó thường an tĩnh nằm dài trên ghế sa lon, tỏ ra lười biếng. Dùng từ ngữ nhân loại mới phát minh để hình dung nó rất vừa vặn: Con mèo này, cao quý lãnh diễm cực kì. Con mèo này đâu chỉ cao quý, nó còn có một cái tên rất khí thế. Chủ nhân của nó gọi nó là Sữa Bò. Mà Sữa Bò lại là mèo đực. Sữa Bò là do tự tay Thường Nhạc nuôi, từ một trái banh lông đen bé tí trở thành một con mèo mun lớn, mặc dù phần lớn thời gian nó chỉ là một con mèo chỉ làm chuyện nó thích, hứng thú nổi lên cũng sẽ cọ vào người Thường Nhạc làm nũng như đòi anh xoa xoa.…

Chương 36

Giảm Thọ Quá Mèo Của Ta Biến Thành Người Rồi!Tác giả: Đại Hải XàTruyện Đam Mỹ, Truyện Điền VănThường Nhạc năm nay hai mươi mốt tuổi, là công tử con nhà giàu, không có ham mê sa đoạ gì, bình thường chỉ thích ra ngoài ngắm cảnh, sau đó về nhà ngủ ngon. Anh thuê một căn hộ đơn, còn nuôi một con mèo. Thường Nhạc nuôi con mèo kia, toàn thân đen tuyền, hai mắt lại vàng óng. Con mèo này rất ít khi kêu to. Nó rất thích dùng đôi mắt mèo vàng óng của nó dõi theo từng nhân vật trong màn hình tivi, chim sẻ bay ngoài cửa sổ, đèn treo tường trên trần nhà. Nó thường an tĩnh nằm dài trên ghế sa lon, tỏ ra lười biếng. Dùng từ ngữ nhân loại mới phát minh để hình dung nó rất vừa vặn: Con mèo này, cao quý lãnh diễm cực kì. Con mèo này đâu chỉ cao quý, nó còn có một cái tên rất khí thế. Chủ nhân của nó gọi nó là Sữa Bò. Mà Sữa Bò lại là mèo đực. Sữa Bò là do tự tay Thường Nhạc nuôi, từ một trái banh lông đen bé tí trở thành một con mèo mun lớn, mặc dù phần lớn thời gian nó chỉ là một con mèo chỉ làm chuyện nó thích, hứng thú nổi lên cũng sẽ cọ vào người Thường Nhạc làm nũng như đòi anh xoa xoa.… Vì để tránh tình huống kì dị ngày thứ hai Thường ca ca ngủ lại tỉnh dậy sẽ nhìn thấy một tên nam nhân xa lạ loã thể ôm chặt đệ đệ của mình, Thường Nhạc dọn gian phòng khách còn lại một chút, biến nó từ nhà kho trở lại nguyên bản phòng khách.Sau đó Thường ca ca trở lại ngủ qua đêm, liền sẽ ở trong phòng khách này.Rất khéo chính là, mới vừa dọn xong phòng khách, hôm sau Thường ca ca đã tới rồi.“Tại sao đột nhiên lại dọn phòng khách riêng vậy?” Thường ca ca rất là nghi hoặc.Thường Nhạc bị anh hỏi như vậy, trong lúc nhất thời c*̃ng không nghĩ ra phải trả lời làm sao, còn đang tự hỏi sẽ nói dối thế nào thì hắc miêu đã biến thành hình người, đột nhiên từ trong phòng đi ra, cắt ngang lời anh.“Xin lỗi, là bởi vì gần đây tôi cùng Thường Nhạc ở cùng một chỗ.” Lại còn bất ngờ rất lễ phép.Thường Nhạc sợ hết hồn: “Cậu sao lại ra đây?” Sau đó nhanh chóng kiểm tra xem trên người hắc miêu có gì không ổn. Lỗ tai mèo cùng đuôi mèo đều đã được biến đi, áo sơ mi quần dài c*̃ng mặc rất chỉnh tề, ngoại trừ màu mắt thì so nó với người chẳng có gì khác nhau cả.Con ngươi của nó vẫn có màu rất xinh đẹp… Thường Nhạc âm thầm thở phào nhẹ nhõm.Thường ca ca cũng có một chút kinh ngạc: “Nhạc Nhạc, đây là… Bạn trai em à?”Thường Nhạc liếc nhìn hắc miêu đang nguỵ trang rất hoàn hảo, ấp úng mà đáp một tiếng ậm ừ, đi tới bên nó nắm lấy tay.“Ca, đây là Sữa …Bò ….. à, Ngưu…ngưu…”“Ngưu ngưu?” Được rồi, tên gia hoả to đùng này, tên sao lại buồn cười như vậy chớ.“… Ừ đúng, cậu ta gọi là Ngưu ngưu.”Thường Nhạc nhịn cười, bị mèo mun dựa vào tư thế ôm eo nhéo một cái.

Vì để tránh tình huống kì dị ngày thứ hai Thường ca ca ngủ lại tỉnh dậy sẽ nhìn thấy một tên nam nhân xa lạ loã thể ôm chặt đệ đệ của mình, Thường Nhạc dọn gian phòng khách còn lại một chút, biến nó từ nhà kho trở lại nguyên bản phòng khách.

Sau đó Thường ca ca trở lại ngủ qua đêm, liền sẽ ở trong phòng khách này.

Rất khéo chính là, mới vừa dọn xong phòng khách, hôm sau Thường ca ca đã tới rồi.

“Tại sao đột nhiên lại dọn phòng khách riêng vậy?” Thường ca ca rất là nghi hoặc.

Thường Nhạc bị anh hỏi như vậy, trong lúc nhất thời c*̃ng không nghĩ ra phải trả lời làm sao, còn đang tự hỏi sẽ nói dối thế nào thì hắc miêu đã biến thành hình người, đột nhiên từ trong phòng đi ra, cắt ngang lời anh.

“Xin lỗi, là bởi vì gần đây tôi cùng Thường Nhạc ở cùng một chỗ.” Lại còn bất ngờ rất lễ phép.

Thường Nhạc sợ hết hồn: “Cậu sao lại ra đây?” Sau đó nhanh chóng kiểm tra xem trên người hắc miêu có gì không ổn. Lỗ tai mèo cùng đuôi mèo đều đã được biến đi, áo sơ mi quần dài c*̃ng mặc rất chỉnh tề, ngoại trừ màu mắt thì so nó với người chẳng có gì khác nhau cả.

Con ngươi của nó vẫn có màu rất xinh đẹp… Thường Nhạc âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Thường ca ca cũng có một chút kinh ngạc: “Nhạc Nhạc, đây là… Bạn trai em à?”

Thường Nhạc liếc nhìn hắc miêu đang nguỵ trang rất hoàn hảo, ấp úng mà đáp một tiếng ậm ừ, đi tới bên nó nắm lấy tay.

“Ca, đây là Sữa …Bò ….. à, Ngưu…ngưu…”

“Ngưu ngưu?” Được rồi, tên gia hoả to đùng này, tên sao lại buồn cười như vậy chớ.

“… Ừ đúng, cậu ta gọi là Ngưu ngưu.”

Thường Nhạc nhịn cười, bị mèo mun dựa vào tư thế ôm eo nhéo một cái.

Giảm Thọ Quá Mèo Của Ta Biến Thành Người Rồi!Tác giả: Đại Hải XàTruyện Đam Mỹ, Truyện Điền VănThường Nhạc năm nay hai mươi mốt tuổi, là công tử con nhà giàu, không có ham mê sa đoạ gì, bình thường chỉ thích ra ngoài ngắm cảnh, sau đó về nhà ngủ ngon. Anh thuê một căn hộ đơn, còn nuôi một con mèo. Thường Nhạc nuôi con mèo kia, toàn thân đen tuyền, hai mắt lại vàng óng. Con mèo này rất ít khi kêu to. Nó rất thích dùng đôi mắt mèo vàng óng của nó dõi theo từng nhân vật trong màn hình tivi, chim sẻ bay ngoài cửa sổ, đèn treo tường trên trần nhà. Nó thường an tĩnh nằm dài trên ghế sa lon, tỏ ra lười biếng. Dùng từ ngữ nhân loại mới phát minh để hình dung nó rất vừa vặn: Con mèo này, cao quý lãnh diễm cực kì. Con mèo này đâu chỉ cao quý, nó còn có một cái tên rất khí thế. Chủ nhân của nó gọi nó là Sữa Bò. Mà Sữa Bò lại là mèo đực. Sữa Bò là do tự tay Thường Nhạc nuôi, từ một trái banh lông đen bé tí trở thành một con mèo mun lớn, mặc dù phần lớn thời gian nó chỉ là một con mèo chỉ làm chuyện nó thích, hứng thú nổi lên cũng sẽ cọ vào người Thường Nhạc làm nũng như đòi anh xoa xoa.… Vì để tránh tình huống kì dị ngày thứ hai Thường ca ca ngủ lại tỉnh dậy sẽ nhìn thấy một tên nam nhân xa lạ loã thể ôm chặt đệ đệ của mình, Thường Nhạc dọn gian phòng khách còn lại một chút, biến nó từ nhà kho trở lại nguyên bản phòng khách.Sau đó Thường ca ca trở lại ngủ qua đêm, liền sẽ ở trong phòng khách này.Rất khéo chính là, mới vừa dọn xong phòng khách, hôm sau Thường ca ca đã tới rồi.“Tại sao đột nhiên lại dọn phòng khách riêng vậy?” Thường ca ca rất là nghi hoặc.Thường Nhạc bị anh hỏi như vậy, trong lúc nhất thời c*̃ng không nghĩ ra phải trả lời làm sao, còn đang tự hỏi sẽ nói dối thế nào thì hắc miêu đã biến thành hình người, đột nhiên từ trong phòng đi ra, cắt ngang lời anh.“Xin lỗi, là bởi vì gần đây tôi cùng Thường Nhạc ở cùng một chỗ.” Lại còn bất ngờ rất lễ phép.Thường Nhạc sợ hết hồn: “Cậu sao lại ra đây?” Sau đó nhanh chóng kiểm tra xem trên người hắc miêu có gì không ổn. Lỗ tai mèo cùng đuôi mèo đều đã được biến đi, áo sơ mi quần dài c*̃ng mặc rất chỉnh tề, ngoại trừ màu mắt thì so nó với người chẳng có gì khác nhau cả.Con ngươi của nó vẫn có màu rất xinh đẹp… Thường Nhạc âm thầm thở phào nhẹ nhõm.Thường ca ca cũng có một chút kinh ngạc: “Nhạc Nhạc, đây là… Bạn trai em à?”Thường Nhạc liếc nhìn hắc miêu đang nguỵ trang rất hoàn hảo, ấp úng mà đáp một tiếng ậm ừ, đi tới bên nó nắm lấy tay.“Ca, đây là Sữa …Bò ….. à, Ngưu…ngưu…”“Ngưu ngưu?” Được rồi, tên gia hoả to đùng này, tên sao lại buồn cười như vậy chớ.“… Ừ đúng, cậu ta gọi là Ngưu ngưu.”Thường Nhạc nhịn cười, bị mèo mun dựa vào tư thế ôm eo nhéo một cái.

Chương 36