-DẬY..DẬY đi Thiên Linh ngủ nữa là muộn học đó. – Anh hai nó đang cố gắng lôi nó ra khỏi chiếc giường thân yêu. -Hai ơi! Hai đuổi hộ em con vịt đang kêu quác quác hộ em mới, nó đang phá giấc ngủ ngàn vàng 3 xu của em đó. – Nó hai mắt vẫn nhắm chặt mà than -Cái con trời đánh này dám kêu hai là vịt hả...hả... Dậy ngay! – Anh nó không khách khí cho nó một đạp từ trên gường hạ cánh không an toàn xuống đất. -Huhu hai ơi! Sao hai ác dữ vậy cẩn thận ế vợ đó biết hem hai. -Mày định chù ẻo hai à con ranh này. – Hai nó vừa nói vừa cho nó một chưởng kêu đến cốp một cái. -Huhu hai thật là vũ phu không biết thương hoa tiếc ngọc là gì cả, không thèm chơi với hai nữa,huhu em mách pama huhu. Anh nó bắt đầu luống cuống. -Thôi thôi cho hai xin lỗi mà, nín đi hai thương, hai mua kẹo cho. -Huhu em có phải con nít đâu. – nó vừa khóc vừa chu mỏ lên cãi một cách đáng yêu. -Hix, vậy em thích cái gì anh sẽ mua cho em. – anh nó vỗ ngực nói. -Thiệt hông? Nó đưa đôi mắt đẫm lệ cộng với ánh mắt nghi ngờ nhìn hai…
Chương 9: Bất ngờ
Cô Bé Du Côn Của TôiTác giả: Zumi-DẬY..DẬY đi Thiên Linh ngủ nữa là muộn học đó. – Anh hai nó đang cố gắng lôi nó ra khỏi chiếc giường thân yêu. -Hai ơi! Hai đuổi hộ em con vịt đang kêu quác quác hộ em mới, nó đang phá giấc ngủ ngàn vàng 3 xu của em đó. – Nó hai mắt vẫn nhắm chặt mà than -Cái con trời đánh này dám kêu hai là vịt hả...hả... Dậy ngay! – Anh nó không khách khí cho nó một đạp từ trên gường hạ cánh không an toàn xuống đất. -Huhu hai ơi! Sao hai ác dữ vậy cẩn thận ế vợ đó biết hem hai. -Mày định chù ẻo hai à con ranh này. – Hai nó vừa nói vừa cho nó một chưởng kêu đến cốp một cái. -Huhu hai thật là vũ phu không biết thương hoa tiếc ngọc là gì cả, không thèm chơi với hai nữa,huhu em mách pama huhu. Anh nó bắt đầu luống cuống. -Thôi thôi cho hai xin lỗi mà, nín đi hai thương, hai mua kẹo cho. -Huhu em có phải con nít đâu. – nó vừa khóc vừa chu mỏ lên cãi một cách đáng yêu. -Hix, vậy em thích cái gì anh sẽ mua cho em. – anh nó vỗ ngực nói. -Thiệt hông? Nó đưa đôi mắt đẫm lệ cộng với ánh mắt nghi ngờ nhìn hai… Nó chán nản không muốn lên lớp, nếu lên chắc hai con bạn sẽ hỏi cung nó, vậy nên cách tốt nhất là tìm một chỗ ngủ. Mà nơi nào là chỗ ngủ tốt nhất.chắc chắn tôi sẽ nói với bạn rằng phòng y tế là nơi tốt nhất nhưng nó đâu có ngờ hành động của nó lại khiến người ta càng hiểu nhầm.Nó nằm trong phòng y tế tự nhiên điện thoại reo.- alô- nó nhấc máy.Trang ở đầu dây lo lắng.- mình không sao đâu- nó an ủi Trang.Trang nói liến thoắng một hồi.- ừ mình xuống liền – nó cụp máy luôn.Nó rời phòng y tế xuống căntin và gặp hai con quỷ.- này Linh làm sao vậy?, sao không lên lớp học vậy? Bộ bị ai đánh hội đồng à. Để tao đi xử chúng? Hay tại vừa lẫy tụi tao đánh mày vào chỗ nào.....- Phương nói liếng thoắng không ngừng nghỉ, đến khi nói xong thì phải cung cấp oxi khẩ cấp. Không những thế lại còn lãnh nguyên cái cốc đau điếng từ Lê.- mày ngốc quá,nói như thế thì nó trả lời sao được – Lệ tỏ vẻ hiểu biết.Dạy cho Phương một bài học Lệ quay sang nó.- mày đi đâu mà không lên lớp? Ăn gì chưa? Đi ăn với tao đi?.......- bà này còn ngốc hơn.Nó chán nản lắc đầu trước hai cô bạn thân. Nó không để cho hai cô ú ớ gì đã kéo tuột hai cô bạn vào phòng vip.Mọi người trong trường lại có thêm truyện để bàn tán.- cô ta bị xử đẹp nên nhờ hội học sinh trả thù cho đúng là không biết nhục – một cô gái lên tiếng.- mày nói phải, con nhỏ đó nhìn trông hiền lành mà cáo già gớm.- một cô nữa ngồi chung bàn lên tiếng............Tại phòng vip.Nó bước vào trước con mắt ngạc nhiên, bất ngờ của mọi người khi thấy nó kéo theo hai người con gái, mà đây lại là thủ lĩnh của bang Away.Nó ấn hai cô bạn xuống hai cái ghế và nó ngồi vào chiếc ghế ở giữa hai người.- ê Linh, em quen với họ à – ông Huy vẹt lên tiếng.- ừ – nó trả lời rất thản nhiên.- em quen lâu chưa? Mà sao không thấy em nhắc- ông này quả thật rất nhiều truyện.-5 năm rồi, em không muốn nói thôi – nó vẫn thản nhiên mà không biết một núi lửa đang phun trào....... Rầm.......- Thiên Linh, nói mau em có can hệ gì đến bang Away không? – Nam tức giận quát.-em chỉ là quân sư dấu mặt của bang – nó vẫn thản nhiên đến bất ngờ.- khô....g- Phương định nói cái gì nữa nhưng khi thấy ánh mắt của nó thì ngậm tịt.Mọi người ăn uống trong không khí không mấy tốt đẹp khi có con tắc kè hoa đổi màu liên tục.Trong phòng lại có một người rất ngây thơ vẫn ti toe hát vang:- con tắc kè màu xanh màu đỏ, Huy bắt về Huy nấu cà ri, đem đến trường mời cô mời bạn. Tình nồng thắm như màu cà ri.-sau khi trình bày song ca khúc này, khán giả quá vui sướng phấn kích nên mỗi người đã tặng cho Huy rất nhiều giầy dép đủ loại. Tội nghiệp thằng nhỏ ngây thơ quá...
Nó chán nản không muốn lên lớp, nếu lên chắc hai con bạn sẽ hỏi cung nó, vậy nên cách tốt nhất là tìm một chỗ ngủ. Mà nơi nào là chỗ ngủ tốt nhất.chắc chắn tôi sẽ nói với bạn rằng phòng y tế là nơi tốt nhất nhưng nó đâu có ngờ hành động của nó lại khiến người ta càng hiểu nhầm.
Nó nằm trong phòng y tế tự nhiên điện thoại reo.
- alô- nó nhấc máy.
Trang ở đầu dây lo lắng.
- mình không sao đâu- nó an ủi Trang.
Trang nói liến thoắng một hồi.
- ừ mình xuống liền – nó cụp máy luôn.
Nó rời phòng y tế xuống căntin và gặp hai con quỷ.
- này Linh làm sao vậy?, sao không lên lớp học vậy? Bộ bị ai đánh hội đồng à. Để tao đi xử chúng? Hay tại vừa lẫy tụi tao đánh mày vào chỗ nào.....- Phương nói liếng thoắng không ngừng nghỉ, đến khi nói xong thì phải cung cấp oxi khẩ cấp. Không những thế lại còn lãnh nguyên cái cốc đau điếng từ Lê.
- mày ngốc quá,nói như thế thì nó trả lời sao được – Lệ tỏ vẻ hiểu biết.
Dạy cho Phương một bài học Lệ quay sang nó.
- mày đi đâu mà không lên lớp? Ăn gì chưa? Đi ăn với tao đi?.......- bà này còn ngốc hơn.
Nó chán nản lắc đầu trước hai cô bạn thân. Nó không để cho hai cô ú ớ gì đã kéo tuột hai cô bạn vào phòng vip.
Mọi người trong trường lại có thêm truyện để bàn tán.
- cô ta bị xử đẹp nên nhờ hội học sinh trả thù cho đúng là không biết nhục – một cô gái lên tiếng.
- mày nói phải, con nhỏ đó nhìn trông hiền lành mà cáo già gớm.- một cô nữa ngồi chung bàn lên tiếng............
Tại phòng vip.
Nó bước vào trước con mắt ngạc nhiên, bất ngờ của mọi người khi thấy nó kéo theo hai người con gái, mà đây lại là thủ lĩnh của bang Away.
Nó ấn hai cô bạn xuống hai cái ghế và nó ngồi vào chiếc ghế ở giữa hai người.
- ê Linh, em quen với họ à – ông Huy vẹt lên tiếng.
- ừ – nó trả lời rất thản nhiên.
- em quen lâu chưa? Mà sao không thấy em nhắc- ông này quả thật rất nhiều truyện.
-5 năm rồi, em không muốn nói thôi – nó vẫn thản nhiên mà không biết một núi lửa đang phun trào.
...... Rầm.......
- Thiên Linh, nói mau em có can hệ gì đến bang Away không? – Nam tức giận quát.
-em chỉ là quân sư dấu mặt của bang – nó vẫn thản nhiên đến bất ngờ.
- khô....g- Phương định nói cái gì nữa nhưng khi thấy ánh mắt của nó thì ngậm tịt.
Mọi người ăn uống trong không khí không mấy tốt đẹp khi có con tắc kè hoa đổi màu liên tục.
Trong phòng lại có một người rất ngây thơ vẫn ti toe hát vang:
- con tắc kè màu xanh màu đỏ, Huy bắt về Huy nấu cà ri, đem đến trường mời cô mời bạn. Tình nồng thắm như màu cà ri.-
sau khi trình bày song ca khúc này, khán giả quá vui sướng phấn kích nên mỗi người đã tặng cho Huy rất nhiều giầy dép đủ loại. Tội nghiệp thằng nhỏ ngây thơ quá...
Cô Bé Du Côn Của TôiTác giả: Zumi-DẬY..DẬY đi Thiên Linh ngủ nữa là muộn học đó. – Anh hai nó đang cố gắng lôi nó ra khỏi chiếc giường thân yêu. -Hai ơi! Hai đuổi hộ em con vịt đang kêu quác quác hộ em mới, nó đang phá giấc ngủ ngàn vàng 3 xu của em đó. – Nó hai mắt vẫn nhắm chặt mà than -Cái con trời đánh này dám kêu hai là vịt hả...hả... Dậy ngay! – Anh nó không khách khí cho nó một đạp từ trên gường hạ cánh không an toàn xuống đất. -Huhu hai ơi! Sao hai ác dữ vậy cẩn thận ế vợ đó biết hem hai. -Mày định chù ẻo hai à con ranh này. – Hai nó vừa nói vừa cho nó một chưởng kêu đến cốp một cái. -Huhu hai thật là vũ phu không biết thương hoa tiếc ngọc là gì cả, không thèm chơi với hai nữa,huhu em mách pama huhu. Anh nó bắt đầu luống cuống. -Thôi thôi cho hai xin lỗi mà, nín đi hai thương, hai mua kẹo cho. -Huhu em có phải con nít đâu. – nó vừa khóc vừa chu mỏ lên cãi một cách đáng yêu. -Hix, vậy em thích cái gì anh sẽ mua cho em. – anh nó vỗ ngực nói. -Thiệt hông? Nó đưa đôi mắt đẫm lệ cộng với ánh mắt nghi ngờ nhìn hai… Nó chán nản không muốn lên lớp, nếu lên chắc hai con bạn sẽ hỏi cung nó, vậy nên cách tốt nhất là tìm một chỗ ngủ. Mà nơi nào là chỗ ngủ tốt nhất.chắc chắn tôi sẽ nói với bạn rằng phòng y tế là nơi tốt nhất nhưng nó đâu có ngờ hành động của nó lại khiến người ta càng hiểu nhầm.Nó nằm trong phòng y tế tự nhiên điện thoại reo.- alô- nó nhấc máy.Trang ở đầu dây lo lắng.- mình không sao đâu- nó an ủi Trang.Trang nói liến thoắng một hồi.- ừ mình xuống liền – nó cụp máy luôn.Nó rời phòng y tế xuống căntin và gặp hai con quỷ.- này Linh làm sao vậy?, sao không lên lớp học vậy? Bộ bị ai đánh hội đồng à. Để tao đi xử chúng? Hay tại vừa lẫy tụi tao đánh mày vào chỗ nào.....- Phương nói liếng thoắng không ngừng nghỉ, đến khi nói xong thì phải cung cấp oxi khẩ cấp. Không những thế lại còn lãnh nguyên cái cốc đau điếng từ Lê.- mày ngốc quá,nói như thế thì nó trả lời sao được – Lệ tỏ vẻ hiểu biết.Dạy cho Phương một bài học Lệ quay sang nó.- mày đi đâu mà không lên lớp? Ăn gì chưa? Đi ăn với tao đi?.......- bà này còn ngốc hơn.Nó chán nản lắc đầu trước hai cô bạn thân. Nó không để cho hai cô ú ớ gì đã kéo tuột hai cô bạn vào phòng vip.Mọi người trong trường lại có thêm truyện để bàn tán.- cô ta bị xử đẹp nên nhờ hội học sinh trả thù cho đúng là không biết nhục – một cô gái lên tiếng.- mày nói phải, con nhỏ đó nhìn trông hiền lành mà cáo già gớm.- một cô nữa ngồi chung bàn lên tiếng............Tại phòng vip.Nó bước vào trước con mắt ngạc nhiên, bất ngờ của mọi người khi thấy nó kéo theo hai người con gái, mà đây lại là thủ lĩnh của bang Away.Nó ấn hai cô bạn xuống hai cái ghế và nó ngồi vào chiếc ghế ở giữa hai người.- ê Linh, em quen với họ à – ông Huy vẹt lên tiếng.- ừ – nó trả lời rất thản nhiên.- em quen lâu chưa? Mà sao không thấy em nhắc- ông này quả thật rất nhiều truyện.-5 năm rồi, em không muốn nói thôi – nó vẫn thản nhiên mà không biết một núi lửa đang phun trào....... Rầm.......- Thiên Linh, nói mau em có can hệ gì đến bang Away không? – Nam tức giận quát.-em chỉ là quân sư dấu mặt của bang – nó vẫn thản nhiên đến bất ngờ.- khô....g- Phương định nói cái gì nữa nhưng khi thấy ánh mắt của nó thì ngậm tịt.Mọi người ăn uống trong không khí không mấy tốt đẹp khi có con tắc kè hoa đổi màu liên tục.Trong phòng lại có một người rất ngây thơ vẫn ti toe hát vang:- con tắc kè màu xanh màu đỏ, Huy bắt về Huy nấu cà ri, đem đến trường mời cô mời bạn. Tình nồng thắm như màu cà ri.-sau khi trình bày song ca khúc này, khán giả quá vui sướng phấn kích nên mỗi người đã tặng cho Huy rất nhiều giầy dép đủ loại. Tội nghiệp thằng nhỏ ngây thơ quá...