-DẬY..DẬY đi Thiên Linh ngủ nữa là muộn học đó. – Anh hai nó đang cố gắng lôi nó ra khỏi chiếc giường thân yêu. -Hai ơi! Hai đuổi hộ em con vịt đang kêu quác quác hộ em mới, nó đang phá giấc ngủ ngàn vàng 3 xu của em đó. – Nó hai mắt vẫn nhắm chặt mà than -Cái con trời đánh này dám kêu hai là vịt hả...hả... Dậy ngay! – Anh nó không khách khí cho nó một đạp từ trên gường hạ cánh không an toàn xuống đất. -Huhu hai ơi! Sao hai ác dữ vậy cẩn thận ế vợ đó biết hem hai. -Mày định chù ẻo hai à con ranh này. – Hai nó vừa nói vừa cho nó một chưởng kêu đến cốp một cái. -Huhu hai thật là vũ phu không biết thương hoa tiếc ngọc là gì cả, không thèm chơi với hai nữa,huhu em mách pama huhu. Anh nó bắt đầu luống cuống. -Thôi thôi cho hai xin lỗi mà, nín đi hai thương, hai mua kẹo cho. -Huhu em có phải con nít đâu. – nó vừa khóc vừa chu mỏ lên cãi một cách đáng yêu. -Hix, vậy em thích cái gì anh sẽ mua cho em. – anh nó vỗ ngực nói. -Thiệt hông? Nó đưa đôi mắt đẫm lệ cộng với ánh mắt nghi ngờ nhìn hai…
Chương 63
Cô Bé Du Côn Của TôiTác giả: Zumi-DẬY..DẬY đi Thiên Linh ngủ nữa là muộn học đó. – Anh hai nó đang cố gắng lôi nó ra khỏi chiếc giường thân yêu. -Hai ơi! Hai đuổi hộ em con vịt đang kêu quác quác hộ em mới, nó đang phá giấc ngủ ngàn vàng 3 xu của em đó. – Nó hai mắt vẫn nhắm chặt mà than -Cái con trời đánh này dám kêu hai là vịt hả...hả... Dậy ngay! – Anh nó không khách khí cho nó một đạp từ trên gường hạ cánh không an toàn xuống đất. -Huhu hai ơi! Sao hai ác dữ vậy cẩn thận ế vợ đó biết hem hai. -Mày định chù ẻo hai à con ranh này. – Hai nó vừa nói vừa cho nó một chưởng kêu đến cốp một cái. -Huhu hai thật là vũ phu không biết thương hoa tiếc ngọc là gì cả, không thèm chơi với hai nữa,huhu em mách pama huhu. Anh nó bắt đầu luống cuống. -Thôi thôi cho hai xin lỗi mà, nín đi hai thương, hai mua kẹo cho. -Huhu em có phải con nít đâu. – nó vừa khóc vừa chu mỏ lên cãi một cách đáng yêu. -Hix, vậy em thích cái gì anh sẽ mua cho em. – anh nó vỗ ngực nói. -Thiệt hông? Nó đưa đôi mắt đẫm lệ cộng với ánh mắt nghi ngờ nhìn hai… nó cùng hắn đu đưa theo điệu nhạc chầm bổng, từng bước nhẩy là từng bước trái tim nó sao xuyến,đôi vai nó khẽ run lên bần bật.- em yêu anh hay yêu Khánh – hắn đọt nhiên hỏi làm nó giật mình- chuyện...chuyện này không phải đã rõ ràng rồi sao – người nó bắt đầu toát mồ hôi- anh muốn hỏi lại, để biết thật rõ ràng....từng sự thật một -hắn nhìn nó với ánh mắt sác nẹm khiến nó thật phát hoảng, hắn nói vậy là có ý gì- đã rõ ràng từ lâu rồi thì nhắc lại làm gì – khuân mặt nó trùng xuốnghắn cười gian manh-anh đã biết.............................- hắn chưa kịp nói hết câu đã bị người khác xen vào.- chào....à hình như cậu là cậu Vương Anh của tập đoàn Trịnh Vũ thì phải, rất hân hạnh được làm quen – anh ta đưa tay phải mình ra – tôi là NicKan –hắn nhìn anh ta vẻ hơi khó chịu nhưng cũng đưa tay ra -tôi là Vương Anh –- cảm ơn anh đã đến dự bữa tiệc – Nickan vẻmặt tươi cười tự đắchắn tức lộn ruột ý trong câu nói quá là kích người- hắn dám ám chỉ Thiên Linh Là của cậu ta –hắn nhìn thấy tên Nickan ghé sát vào nó to nhỏ khiến hắn tức lộn ruột- à nhân tiện gặp anh ở đây tôi cũng tiện thông báo anh luôn, tôi và cô ấy sắp đính hôn -lời nói đánh trúng tim của hắnhắn quay sang nó để xác minh nhưng chỉ nhận được một cái cúi đầu, hắn thật suy sụp- chúng tôi có việc xin phép – Nickan để lại một nụ cười đắc thắng rồi kéo nó đi- " xin lỗi, thật xin lỗi em không thể làm gì khác, em không muốm cầm con dao mà đâm vào anh đâu nhưng em không còn lựa chọn " –Cô nhớ lại lúc Nickan thì thầm vào tai nó-em không muốn anh ta bị tổn thương đúng không, thế thì hãy tránh xa anh ta ra, điều đó sẽ giữ an toàn cho anh ta, tôi đã từng cảnh báo em rồi đừng để đến lúc tôi làm điều đó, em biết tôi có thể làm được gì mà –Một bữa tiệc sinh nhật đầy nước mắt..... mặn chát.... cay đắng.......
nó cùng hắn đu đưa theo điệu nhạc chầm bổng, từng bước nhẩy là từng bước trái tim nó sao xuyến,đôi vai nó khẽ run lên bần bật.
- em yêu anh hay yêu Khánh – hắn đọt nhiên hỏi làm nó giật mình
- chuyện...chuyện này không phải đã rõ ràng rồi sao – người nó bắt đầu toát mồ hôi
- anh muốn hỏi lại, để biết thật rõ ràng....từng sự thật một -hắn nhìn nó với ánh mắt sác nẹm khiến nó thật phát hoảng, hắn nói vậy là có ý gì
- đã rõ ràng từ lâu rồi thì nhắc lại làm gì – khuân mặt nó trùng xuống
hắn cười gian manh
-anh đã biết.............................- hắn chưa kịp nói hết câu đã bị người khác xen vào.
- chào....à hình như cậu là cậu Vương Anh của tập đoàn Trịnh Vũ thì phải, rất hân hạnh được làm quen – anh ta đưa tay phải mình ra – tôi là NicKan –
hắn nhìn anh ta vẻ hơi khó chịu nhưng cũng đưa tay ra -tôi là Vương Anh –
- cảm ơn anh đã đến dự bữa tiệc – Nickan vẻmặt tươi cười tự đắc
hắn tức lộn ruột ý trong câu nói quá là kích người
- hắn dám ám chỉ Thiên Linh Là của cậu ta –
hắn nhìn thấy tên Nickan ghé sát vào nó to nhỏ khiến hắn tức lộn ruột
- à nhân tiện gặp anh ở đây tôi cũng tiện thông báo anh luôn, tôi và cô ấy sắp đính hôn -
lời nói đánh trúng tim của hắn
hắn quay sang nó để xác minh nhưng chỉ nhận được một cái cúi đầu, hắn thật suy sụp
- chúng tôi có việc xin phép – Nickan để lại một nụ cười đắc thắng rồi kéo nó đi
- " xin lỗi, thật xin lỗi em không thể làm gì khác, em không muốm cầm con dao mà đâm vào anh đâu nhưng em không còn lựa chọn " –
Cô nhớ lại lúc Nickan thì thầm vào tai nó
-em không muốn anh ta bị tổn thương đúng không, thế thì hãy tránh xa anh ta ra, điều đó sẽ giữ an toàn cho anh ta, tôi đã từng cảnh báo em rồi đừng để đến lúc tôi làm điều đó, em biết tôi có thể làm được gì mà –
Một bữa tiệc sinh nhật đầy nước mắt
..... mặn chát
.... cay đắng.......
Cô Bé Du Côn Của TôiTác giả: Zumi-DẬY..DẬY đi Thiên Linh ngủ nữa là muộn học đó. – Anh hai nó đang cố gắng lôi nó ra khỏi chiếc giường thân yêu. -Hai ơi! Hai đuổi hộ em con vịt đang kêu quác quác hộ em mới, nó đang phá giấc ngủ ngàn vàng 3 xu của em đó. – Nó hai mắt vẫn nhắm chặt mà than -Cái con trời đánh này dám kêu hai là vịt hả...hả... Dậy ngay! – Anh nó không khách khí cho nó một đạp từ trên gường hạ cánh không an toàn xuống đất. -Huhu hai ơi! Sao hai ác dữ vậy cẩn thận ế vợ đó biết hem hai. -Mày định chù ẻo hai à con ranh này. – Hai nó vừa nói vừa cho nó một chưởng kêu đến cốp một cái. -Huhu hai thật là vũ phu không biết thương hoa tiếc ngọc là gì cả, không thèm chơi với hai nữa,huhu em mách pama huhu. Anh nó bắt đầu luống cuống. -Thôi thôi cho hai xin lỗi mà, nín đi hai thương, hai mua kẹo cho. -Huhu em có phải con nít đâu. – nó vừa khóc vừa chu mỏ lên cãi một cách đáng yêu. -Hix, vậy em thích cái gì anh sẽ mua cho em. – anh nó vỗ ngực nói. -Thiệt hông? Nó đưa đôi mắt đẫm lệ cộng với ánh mắt nghi ngờ nhìn hai… nó cùng hắn đu đưa theo điệu nhạc chầm bổng, từng bước nhẩy là từng bước trái tim nó sao xuyến,đôi vai nó khẽ run lên bần bật.- em yêu anh hay yêu Khánh – hắn đọt nhiên hỏi làm nó giật mình- chuyện...chuyện này không phải đã rõ ràng rồi sao – người nó bắt đầu toát mồ hôi- anh muốn hỏi lại, để biết thật rõ ràng....từng sự thật một -hắn nhìn nó với ánh mắt sác nẹm khiến nó thật phát hoảng, hắn nói vậy là có ý gì- đã rõ ràng từ lâu rồi thì nhắc lại làm gì – khuân mặt nó trùng xuốnghắn cười gian manh-anh đã biết.............................- hắn chưa kịp nói hết câu đã bị người khác xen vào.- chào....à hình như cậu là cậu Vương Anh của tập đoàn Trịnh Vũ thì phải, rất hân hạnh được làm quen – anh ta đưa tay phải mình ra – tôi là NicKan –hắn nhìn anh ta vẻ hơi khó chịu nhưng cũng đưa tay ra -tôi là Vương Anh –- cảm ơn anh đã đến dự bữa tiệc – Nickan vẻmặt tươi cười tự đắchắn tức lộn ruột ý trong câu nói quá là kích người- hắn dám ám chỉ Thiên Linh Là của cậu ta –hắn nhìn thấy tên Nickan ghé sát vào nó to nhỏ khiến hắn tức lộn ruột- à nhân tiện gặp anh ở đây tôi cũng tiện thông báo anh luôn, tôi và cô ấy sắp đính hôn -lời nói đánh trúng tim của hắnhắn quay sang nó để xác minh nhưng chỉ nhận được một cái cúi đầu, hắn thật suy sụp- chúng tôi có việc xin phép – Nickan để lại một nụ cười đắc thắng rồi kéo nó đi- " xin lỗi, thật xin lỗi em không thể làm gì khác, em không muốm cầm con dao mà đâm vào anh đâu nhưng em không còn lựa chọn " –Cô nhớ lại lúc Nickan thì thầm vào tai nó-em không muốn anh ta bị tổn thương đúng không, thế thì hãy tránh xa anh ta ra, điều đó sẽ giữ an toàn cho anh ta, tôi đã từng cảnh báo em rồi đừng để đến lúc tôi làm điều đó, em biết tôi có thể làm được gì mà –Một bữa tiệc sinh nhật đầy nước mắt..... mặn chát.... cay đắng.......