Trong một căn nhà hộ nhỏ bé tầm 40m2, có một người ngồi ở trong phòng, Kiều Kiều uống từng ngụm bia, ha hả, hôm nay là đêm giáng sinh, mọi người đều đi chơi, vậy mà cô lại không có chỗ nào để đi, bạn bè đều có người nhà của họ, vào lúc này sẽ không tới đây với cô, lại nghĩ tới xung đột hôm nay ở công ty, cô cười khổ, làm sao cô lại chán nản như vậy? Mấy ngày nữa là cô tròn ba mươi tuổi, đương nhiên, hôm nay cô vẫn là hai mươi chín, nhưng vẫn là một người cô đơn, bạn bè không có ai bên cạnh, mỗi lần gọi điện thoại hay gặp mặt cha mẹ, đều là nghe họ oán trách mấy câu, cô thật sự muốn khóc, cũng không biết nên làm thế nào. Không phải là cô không muốn tìm, mà do cô không hiểu đàn ông, người bên cạnh giới thiệu cũng không đáng tin, cô thật rối rắm, ai cũng nói cô kén chọn, thật ra không phải như vậy, thực sự không phải. Cô chỉ muốn tìm một người tâm đầu ý hợp, tại sao lại khó như vậy?-Trucxinh- Hôm nay ở công ty, đồng nghiệp lại nhắc tới chuyện cô còn độc thân, cô tức giận, liền nói vài…
Chương 70: Tử Mạn cùng Quách Vũ Phi
Trùng Sinh Chi Kiều Kiều (Kiều Kiều Trọng Sinh)Tác giả: VivianTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên KhôngTrong một căn nhà hộ nhỏ bé tầm 40m2, có một người ngồi ở trong phòng, Kiều Kiều uống từng ngụm bia, ha hả, hôm nay là đêm giáng sinh, mọi người đều đi chơi, vậy mà cô lại không có chỗ nào để đi, bạn bè đều có người nhà của họ, vào lúc này sẽ không tới đây với cô, lại nghĩ tới xung đột hôm nay ở công ty, cô cười khổ, làm sao cô lại chán nản như vậy? Mấy ngày nữa là cô tròn ba mươi tuổi, đương nhiên, hôm nay cô vẫn là hai mươi chín, nhưng vẫn là một người cô đơn, bạn bè không có ai bên cạnh, mỗi lần gọi điện thoại hay gặp mặt cha mẹ, đều là nghe họ oán trách mấy câu, cô thật sự muốn khóc, cũng không biết nên làm thế nào. Không phải là cô không muốn tìm, mà do cô không hiểu đàn ông, người bên cạnh giới thiệu cũng không đáng tin, cô thật rối rắm, ai cũng nói cô kén chọn, thật ra không phải như vậy, thực sự không phải. Cô chỉ muốn tìm một người tâm đầu ý hợp, tại sao lại khó như vậy?-Trucxinh- Hôm nay ở công ty, đồng nghiệp lại nhắc tới chuyện cô còn độc thân, cô tức giận, liền nói vài… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."không có, tôi chỉ thấy tò mò thôi. Luôn thể hiện là cô gái cái gì cũng biết. Luôn luôn len lén quan sát người khác, sau đó tự mình mỉm cười quỷ dị.""Tôi không có, hơn nữa, cứ cho là tôi quan sát người khác, cho là tôi cười đi, thế nhưng chẳng có liên quan gì đến anh mà? Tôi có làm điều gì tổn hai đến ai đâu? anh đúng là nhiễu sự.""Ha hả. Tôi đây còn chưa làm cái gì đâu? Thế mà em đã muốn động chạm sao a?""anh ——" Phương Khuynh Nhan giận trừng mắt."Hai người đã thông đồng với nhau rồi sao?" Hoa Ấu Lâm sán lại gần."Ha ha." Tiểu Bạch cười lạnh, không giải thích.Phương Khuynh Nhan nhìn hắn ta không có phản ứng gì, tự mình cũng không giải thích. Quay đầu tiếp tục ăn đủ mọi thứ.Hai zzzHoa Ấu Lâm thấy hai vị này đều tỏ thái độ như thế, cảm thấy rất không có ý nghĩa, nhanh chóng rút lui.Bó tay, hai cái người này chẳng phản ứng cái gì cả, tiếu Bạch sắc mặt không tốt nở nụ cười lạnh, cô, cô, thật sự là có tinh thần hóng chuyện đó, nhưng mà rất là thương tiếc cho sinh mệnh của mình. Rất là yêu mạng sống nên tốt nhất là xa lánh mấy anh chàng thâm trầm này.Nam sinh trong trường học của bọn họ, người bình thường tươi sáng như Lâm Hiểu Nam dường như là không có a, đều là mấy tên kỳ quái, mặc dù hình như đều là kẻ có tiền có thế, thế nhưng, khó mà chấp nhận nổi a. Hu hu.Sao mà trường học của họ quái gở vậy?
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
"không có, tôi chỉ thấy tò mò thôi. Luôn thể hiện là cô gái cái gì cũng biết. Luôn luôn len lén quan sát người khác, sau đó tự mình mỉm cười quỷ dị."
"Tôi không có, hơn nữa, cứ cho là tôi quan sát người khác, cho là tôi cười đi, thế nhưng chẳng có liên quan gì đến anh mà? Tôi có làm điều gì tổn hai đến ai đâu? anh đúng là nhiễu sự."
"Ha hả. Tôi đây còn chưa làm cái gì đâu? Thế mà em đã muốn động chạm sao a?"
"anh ——" Phương Khuynh Nhan giận trừng mắt.
"Hai người đã thông đồng với nhau rồi sao?" Hoa Ấu Lâm sán lại gần.
"Ha ha." Tiểu Bạch cười lạnh, không giải thích.
Phương Khuynh Nhan nhìn hắn ta không có phản ứng gì, tự mình cũng không giải thích. Quay đầu tiếp tục ăn đủ mọi thứ.Hai zzz
Hoa Ấu Lâm thấy hai vị này đều tỏ thái độ như thế, cảm thấy rất không có ý nghĩa, nhanh chóng rút lui.
Bó tay, hai cái người này chẳng phản ứng cái gì cả, tiếu Bạch sắc mặt không tốt nở nụ cười lạnh, cô, cô, thật sự là có tinh thần hóng chuyện đó, nhưng mà rất là thương tiếc cho sinh mệnh của mình. Rất là yêu mạng sống nên tốt nhất là xa lánh mấy anh chàng thâm trầm này.
Nam sinh trong trường học của bọn họ, người bình thường tươi sáng như Lâm Hiểu Nam dường như là không có a, đều là mấy tên kỳ quái, mặc dù hình như đều là kẻ có tiền có thế, thế nhưng, khó mà chấp nhận nổi a. Hu hu.
Sao mà trường học của họ quái gở vậy?
Trùng Sinh Chi Kiều Kiều (Kiều Kiều Trọng Sinh)Tác giả: VivianTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên KhôngTrong một căn nhà hộ nhỏ bé tầm 40m2, có một người ngồi ở trong phòng, Kiều Kiều uống từng ngụm bia, ha hả, hôm nay là đêm giáng sinh, mọi người đều đi chơi, vậy mà cô lại không có chỗ nào để đi, bạn bè đều có người nhà của họ, vào lúc này sẽ không tới đây với cô, lại nghĩ tới xung đột hôm nay ở công ty, cô cười khổ, làm sao cô lại chán nản như vậy? Mấy ngày nữa là cô tròn ba mươi tuổi, đương nhiên, hôm nay cô vẫn là hai mươi chín, nhưng vẫn là một người cô đơn, bạn bè không có ai bên cạnh, mỗi lần gọi điện thoại hay gặp mặt cha mẹ, đều là nghe họ oán trách mấy câu, cô thật sự muốn khóc, cũng không biết nên làm thế nào. Không phải là cô không muốn tìm, mà do cô không hiểu đàn ông, người bên cạnh giới thiệu cũng không đáng tin, cô thật rối rắm, ai cũng nói cô kén chọn, thật ra không phải như vậy, thực sự không phải. Cô chỉ muốn tìm một người tâm đầu ý hợp, tại sao lại khó như vậy?-Trucxinh- Hôm nay ở công ty, đồng nghiệp lại nhắc tới chuyện cô còn độc thân, cô tức giận, liền nói vài… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."không có, tôi chỉ thấy tò mò thôi. Luôn thể hiện là cô gái cái gì cũng biết. Luôn luôn len lén quan sát người khác, sau đó tự mình mỉm cười quỷ dị.""Tôi không có, hơn nữa, cứ cho là tôi quan sát người khác, cho là tôi cười đi, thế nhưng chẳng có liên quan gì đến anh mà? Tôi có làm điều gì tổn hai đến ai đâu? anh đúng là nhiễu sự.""Ha hả. Tôi đây còn chưa làm cái gì đâu? Thế mà em đã muốn động chạm sao a?""anh ——" Phương Khuynh Nhan giận trừng mắt."Hai người đã thông đồng với nhau rồi sao?" Hoa Ấu Lâm sán lại gần."Ha ha." Tiểu Bạch cười lạnh, không giải thích.Phương Khuynh Nhan nhìn hắn ta không có phản ứng gì, tự mình cũng không giải thích. Quay đầu tiếp tục ăn đủ mọi thứ.Hai zzzHoa Ấu Lâm thấy hai vị này đều tỏ thái độ như thế, cảm thấy rất không có ý nghĩa, nhanh chóng rút lui.Bó tay, hai cái người này chẳng phản ứng cái gì cả, tiếu Bạch sắc mặt không tốt nở nụ cười lạnh, cô, cô, thật sự là có tinh thần hóng chuyện đó, nhưng mà rất là thương tiếc cho sinh mệnh của mình. Rất là yêu mạng sống nên tốt nhất là xa lánh mấy anh chàng thâm trầm này.Nam sinh trong trường học của bọn họ, người bình thường tươi sáng như Lâm Hiểu Nam dường như là không có a, đều là mấy tên kỳ quái, mặc dù hình như đều là kẻ có tiền có thế, thế nhưng, khó mà chấp nhận nổi a. Hu hu.Sao mà trường học của họ quái gở vậy?