Tác giả:

Không từ ngữ nào có thể tả hết sự sợ hãi của Thẩm Lực khi nhìn thấy tấm thiệp cưới. Trong giây lát trời đất quay cuồng, tối sầm. Phút chốc tấm màn ký ức xuất hiện một lỗ hổng lớn. Trong lỗ hổng đó là cơn lốc xoáy mạnh khiến Thẩm Lực choáng váng. Thiệp hồng viền vàng được gửi từ bạn thân nhất của Thẩm Lực đang ở Thanh Thành. Khi chiếc phong bì đựng thiệp mời chưa được bóc ra, Thẩm Lực chỉ thấy ngạc nhiên và vui mừng khác thường. Bởi họ đã từng đánh cuộc với nhau chắc chắn đối phương sẽ lấy vợ trước mình, nhưng Thẩm Lực vẫn cảm thấy đám cưới của bạn có gì đó vội vàng, hấp tấp. Mặc dù một tháng trước anh đã nghe Diêu Thiên Bình tiết lộ đã có người trong mộng, nhưng thực sự không thể tưởng tượng nổi đám cưới lại diễn ra nhanh chóng đến vậy. Diêu Thiên Bình - cái tên thật giống với người, anh có tính cách trầm tĩnh, không bao giờ vội vàng, anh ta chắc chắn sẽ không bao giờ có những hành động bột phát khiến người ta kinh ngạc. Nhưng nói chung, con người không tránh khỏi có những lúc bồng…

Chương 49: Lời kết

Người Đẹp Trả ThùTác giả: Hoa Tưởng DungTruyện Ngôn Tình, Truyện Trinh ThámKhông từ ngữ nào có thể tả hết sự sợ hãi của Thẩm Lực khi nhìn thấy tấm thiệp cưới. Trong giây lát trời đất quay cuồng, tối sầm. Phút chốc tấm màn ký ức xuất hiện một lỗ hổng lớn. Trong lỗ hổng đó là cơn lốc xoáy mạnh khiến Thẩm Lực choáng váng. Thiệp hồng viền vàng được gửi từ bạn thân nhất của Thẩm Lực đang ở Thanh Thành. Khi chiếc phong bì đựng thiệp mời chưa được bóc ra, Thẩm Lực chỉ thấy ngạc nhiên và vui mừng khác thường. Bởi họ đã từng đánh cuộc với nhau chắc chắn đối phương sẽ lấy vợ trước mình, nhưng Thẩm Lực vẫn cảm thấy đám cưới của bạn có gì đó vội vàng, hấp tấp. Mặc dù một tháng trước anh đã nghe Diêu Thiên Bình tiết lộ đã có người trong mộng, nhưng thực sự không thể tưởng tượng nổi đám cưới lại diễn ra nhanh chóng đến vậy. Diêu Thiên Bình - cái tên thật giống với người, anh có tính cách trầm tĩnh, không bao giờ vội vàng, anh ta chắc chắn sẽ không bao giờ có những hành động bột phát khiến người ta kinh ngạc. Nhưng nói chung, con người không tránh khỏi có những lúc bồng… Trong giấc mơ Thẩm Lực trở về Vân Thành, anh lại đi trên con đường thơm ngát mùi hương hoa hợp hoan. Anh đang ôm trong tay chiếc hộp gỗ, trong đó có đựng chiếc đầu của người yêu đầu đời của anh.Anh nhìn thấy bố mẹ của Tần Nhược Yên đang đứng dưới hàng cây hợp hoan. Họ đã chờ đợi rất lâu rồi, chờ chiếc đầu của người con gái bạc phận chết yểu.Thẩm Lực tiến lại gần họ rồi quỳ trước hai người, anh nâng chiếc hộp lên cao. Hai vợ chồng già đỡ lấy chiếc hộp. Họ nhìn thấy khuôn mặt con gái vẫn vẹn nguyên như xưa, giống như đang thiếp đi vậy. Hai vợ chồng già luân phiên cúi xuống thơm vào mặt con rồi khẽ gọi:- Yên Yên à, cuối cùng con đã trở về, bố mẹ đợi con đã mười năm rồi.Trong giấc mơ, nước mắt Thẩm Lực trào ra. Lúc sắp bước ra khỏi hàng cây hợp hoan, anh nhìn thấy một cô gái đang đứng dựa vào cây. Người con gái đó rất đẹp, khuôn mặt cô tươi tắn như hoa, khuôn mặt ửng hồng.- Yên Yên!Thẩm Lực rạng rỡ gọi to.Cô gái nhoẻn cười:- Em không phải là Yên Yên, em là em gái của chị ấy. Tên em là Tần Nhược Hàm.Thẩm Lực sững người, anh nhìn thấy cô gái giơ tay chỉ về phía mặt trời:- Anh trông kìa, chị gái của em đang ở đó đấy!Thẩm Lực ngẩng đầu nhìn theo hướng cô gái chỉ, anh thấy ráng mây bồng bềnh, một người con gái tuyệt sắc đang khoác trên người chiếc áo bảy màu. Cô ấy đang cưỡi gió...Lời kết 2Khi máu tươi đang trào tra từ huyết quản thì một đoá hoa hồng đang hé nụ chờ nở.Hết

Trong giấc mơ Thẩm Lực trở về Vân Thành, anh lại đi trên con đường thơm ngát mùi hương hoa hợp hoan. Anh đang ôm trong tay chiếc hộp gỗ, trong đó có đựng chiếc đầu của người yêu đầu đời của anh.

Anh nhìn thấy bố mẹ của Tần Nhược Yên đang đứng dưới hàng cây hợp hoan. Họ đã chờ đợi rất lâu rồi, chờ chiếc đầu của người con gái bạc phận chết yểu.

Thẩm Lực tiến lại gần họ rồi quỳ trước hai người, anh nâng chiếc hộp lên cao. Hai vợ chồng già đỡ lấy chiếc hộp. Họ nhìn thấy khuôn mặt con gái vẫn vẹn nguyên như xưa, giống như đang thiếp đi vậy. Hai vợ chồng già luân phiên cúi xuống thơm vào mặt con rồi khẽ gọi:

- Yên Yên à, cuối cùng con đã trở về, bố mẹ đợi con đã mười năm rồi.

Trong giấc mơ, nước mắt Thẩm Lực trào ra. Lúc sắp bước ra khỏi hàng cây hợp hoan, anh nhìn thấy một cô gái đang đứng dựa vào cây. Người con gái đó rất đẹp, khuôn mặt cô tươi tắn như hoa, khuôn mặt ửng hồng.

- Yên Yên!

Thẩm Lực rạng rỡ gọi to.

Cô gái nhoẻn cười:

- Em không phải là Yên Yên, em là em gái của chị ấy. Tên em là Tần Nhược Hàm.

Thẩm Lực sững người, anh nhìn thấy cô gái giơ tay chỉ về phía mặt trời:

- Anh trông kìa, chị gái của em đang ở đó đấy!

Thẩm Lực ngẩng đầu nhìn theo hướng cô gái chỉ, anh thấy ráng mây bồng bềnh, một người con gái tuyệt sắc đang khoác trên người chiếc áo bảy màu. Cô ấy đang cưỡi gió...

Lời kết 2

Khi máu tươi đang trào tra từ huyết quản thì một đoá hoa hồng đang hé nụ chờ nở.

Hết

Người Đẹp Trả ThùTác giả: Hoa Tưởng DungTruyện Ngôn Tình, Truyện Trinh ThámKhông từ ngữ nào có thể tả hết sự sợ hãi của Thẩm Lực khi nhìn thấy tấm thiệp cưới. Trong giây lát trời đất quay cuồng, tối sầm. Phút chốc tấm màn ký ức xuất hiện một lỗ hổng lớn. Trong lỗ hổng đó là cơn lốc xoáy mạnh khiến Thẩm Lực choáng váng. Thiệp hồng viền vàng được gửi từ bạn thân nhất của Thẩm Lực đang ở Thanh Thành. Khi chiếc phong bì đựng thiệp mời chưa được bóc ra, Thẩm Lực chỉ thấy ngạc nhiên và vui mừng khác thường. Bởi họ đã từng đánh cuộc với nhau chắc chắn đối phương sẽ lấy vợ trước mình, nhưng Thẩm Lực vẫn cảm thấy đám cưới của bạn có gì đó vội vàng, hấp tấp. Mặc dù một tháng trước anh đã nghe Diêu Thiên Bình tiết lộ đã có người trong mộng, nhưng thực sự không thể tưởng tượng nổi đám cưới lại diễn ra nhanh chóng đến vậy. Diêu Thiên Bình - cái tên thật giống với người, anh có tính cách trầm tĩnh, không bao giờ vội vàng, anh ta chắc chắn sẽ không bao giờ có những hành động bột phát khiến người ta kinh ngạc. Nhưng nói chung, con người không tránh khỏi có những lúc bồng… Trong giấc mơ Thẩm Lực trở về Vân Thành, anh lại đi trên con đường thơm ngát mùi hương hoa hợp hoan. Anh đang ôm trong tay chiếc hộp gỗ, trong đó có đựng chiếc đầu của người yêu đầu đời của anh.Anh nhìn thấy bố mẹ của Tần Nhược Yên đang đứng dưới hàng cây hợp hoan. Họ đã chờ đợi rất lâu rồi, chờ chiếc đầu của người con gái bạc phận chết yểu.Thẩm Lực tiến lại gần họ rồi quỳ trước hai người, anh nâng chiếc hộp lên cao. Hai vợ chồng già đỡ lấy chiếc hộp. Họ nhìn thấy khuôn mặt con gái vẫn vẹn nguyên như xưa, giống như đang thiếp đi vậy. Hai vợ chồng già luân phiên cúi xuống thơm vào mặt con rồi khẽ gọi:- Yên Yên à, cuối cùng con đã trở về, bố mẹ đợi con đã mười năm rồi.Trong giấc mơ, nước mắt Thẩm Lực trào ra. Lúc sắp bước ra khỏi hàng cây hợp hoan, anh nhìn thấy một cô gái đang đứng dựa vào cây. Người con gái đó rất đẹp, khuôn mặt cô tươi tắn như hoa, khuôn mặt ửng hồng.- Yên Yên!Thẩm Lực rạng rỡ gọi to.Cô gái nhoẻn cười:- Em không phải là Yên Yên, em là em gái của chị ấy. Tên em là Tần Nhược Hàm.Thẩm Lực sững người, anh nhìn thấy cô gái giơ tay chỉ về phía mặt trời:- Anh trông kìa, chị gái của em đang ở đó đấy!Thẩm Lực ngẩng đầu nhìn theo hướng cô gái chỉ, anh thấy ráng mây bồng bềnh, một người con gái tuyệt sắc đang khoác trên người chiếc áo bảy màu. Cô ấy đang cưỡi gió...Lời kết 2Khi máu tươi đang trào tra từ huyết quản thì một đoá hoa hồng đang hé nụ chờ nở.Hết

Chương 49: Lời kết