Mùa xuân - mùa của hạnh phúc yêu thương.... Những con gió xuân mang hương thơm của lá của cỏ cây ùa vào Konoha. Đã 2 năm sau trận chiến khốc liệt ấy... Konoha cùng các làng tham chiến đã dần ổn định và phát triển. Cuộc chiến ấy đã tạo nên một liên minh nhẫn giả đoàn kết và hùng mạnh. Đâu đó trên ngọn đồi anh đào của Làng Lá, một cô gái tóc hồng đứng tựa vào một gốc cây ngước đôi mắt trong veo màu xanh lục bảo lên bầu trời dường như có nhiều ưu tư. Cô chạm tay lên trán mình như một thói quen rồi lại từ mỉm cười khúc khích điều gì đó. Đúng vậy, cảm giác đó vẫn còn nguyên vẹn như 2 năm trước... Khi Sasuke chạm nhẹ vào trán cô rồi hẹn sẽ gặp lại cô. Vậy mà đã 2 năm rồi... 2 năm cô không được nhìn thấy người con trai ấy... 2 năm không được nhìn thấy đôi mắt đen láy lạnh lùng nhưng lại cô đơn ấy. Cô thực sự... Thực sự rất nhớ anh... Có lẽ cũng bởi vì nhớ anh mà mỗi khi có ngày nghỉ hiếm hoi ở bệnh viện hay không phải làm nhiệm vụ, cô kunoichi tóc hồng lại đến đây... Nơi có những cây hoa anh…
Chương 22: Buông tay tôi? tôi không cho phép!
Sakura, Nắm Tay TôiTác giả: ao-chanMùa xuân - mùa của hạnh phúc yêu thương.... Những con gió xuân mang hương thơm của lá của cỏ cây ùa vào Konoha. Đã 2 năm sau trận chiến khốc liệt ấy... Konoha cùng các làng tham chiến đã dần ổn định và phát triển. Cuộc chiến ấy đã tạo nên một liên minh nhẫn giả đoàn kết và hùng mạnh. Đâu đó trên ngọn đồi anh đào của Làng Lá, một cô gái tóc hồng đứng tựa vào một gốc cây ngước đôi mắt trong veo màu xanh lục bảo lên bầu trời dường như có nhiều ưu tư. Cô chạm tay lên trán mình như một thói quen rồi lại từ mỉm cười khúc khích điều gì đó. Đúng vậy, cảm giác đó vẫn còn nguyên vẹn như 2 năm trước... Khi Sasuke chạm nhẹ vào trán cô rồi hẹn sẽ gặp lại cô. Vậy mà đã 2 năm rồi... 2 năm cô không được nhìn thấy người con trai ấy... 2 năm không được nhìn thấy đôi mắt đen láy lạnh lùng nhưng lại cô đơn ấy. Cô thực sự... Thực sự rất nhớ anh... Có lẽ cũng bởi vì nhớ anh mà mỗi khi có ngày nghỉ hiếm hoi ở bệnh viện hay không phải làm nhiệm vụ, cô kunoichi tóc hồng lại đến đây... Nơi có những cây hoa anh… ...Sasuke đứng đó, nhìn dõi theo chiếc bóng bé nhỏ chạy khuất trong chiều tàn. Anh muốn đuổi theo cô nhưng không, đôi chân anh nặng trĩu... Y hệt như cái lòng tự tôn của một tộc nhân Uchiha. Chưa bao giờ anh nghĩ Sakura sẽ rời bỏ anh. Anh thực sự tự tin vào điều đó, anh sẽ chẳng bao giờ mất cô. Nhưng ngay lúc này, chính cô lại tự chạy ra khỏi anh. Anh... phải làm sao đây?..Đôi mắt đen dừng lại ở chiếc túi xanh nhạt thắt nơ bị rơi ở cánh cổng. Có lẽ... nó là của Sakura. Anh thầm nghĩ rồi lặng lẽ nhặt lên.” Ê!!!! dobe!!!” Tiếng của Naruto từ xa vọng lại.Tên kia, cậu quên cái hẹn tối nay ở quán Ichiraku à???Ngài hokage tóc vàng gào lênHn..... Naruto, tôi hỏi cậu một chuyện được không?- Hả? Cậu sao thế://////Cảm giác trong lòng rất khó chịu...-Hm.....Khi nhìn thấy cô ấy bên cạnh thằng con trai khác..- ể o.o!!!Khó chịu khi cô ấy cười khi nhắc đến người khác-.......Muốn ôm cô ấy nhưng lại luôn tức giận, cáu gắt.Thế là sao, teme.-..........- HAHAHAHAAAA =)))) Cậu không biết thật hả cái tên đần kia:)))))Nhìn dáng vẻ cợt nhả của thằng bạn, Sasuke không khỏi tức giận, mặt anh tím lại..SHARINGAN!!! Con mắt đỏ quyền lực được kích hoạt hướng về Naruto- Haha... Tôi nói tôi nói =))) Thì là cậu.......GHEN chứ sao!!!!!Cái gì, tôi... Ghen?- Rõ ràng thế còn gì! Không ngờ tên Uchiha cái gì cũng ra vẻ nguy hiểm như cậu lại chẳng biết được thứ tình cảm đơn giản như thế:))))) BAKAAA!!!._.Anh... Thật sự đang... GHEN?Uchiha Sasuke - một kẻ ngoài việc nghĩ đến trả thù thì chẳng có thứ gì khiến anh có thể bận tâm. Một kẻ lúc nào cũng nhìn mọi thứ bằng đôi mắt đen lạnh lẽo như anh... Lại đang ghen?
.
.
.
Sasuke đứng đó, nhìn dõi theo chiếc bóng bé nhỏ chạy
khuất trong chiều tàn. Anh muốn đuổi theo cô nhưng không, đôi chân anh
nặng trĩu... Y hệt như cái lòng tự tôn của một tộc nhân Uchiha. Chưa bao giờ anh nghĩ Sakura sẽ rời bỏ
anh. Anh thực sự tự tin vào điều đó, anh sẽ chẳng bao giờ mất cô. Nhưng
ngay lúc này, chính cô lại tự chạy ra khỏi anh. Anh... phải làm sao đây?
.
.
Đôi mắt đen dừng lại ở chiếc túi xanh
nhạt thắt nơ bị rơi ở cánh cổng. Có lẽ... nó là của Sakura. Anh thầm
nghĩ rồi lặng lẽ nhặt lên.
” Ê!!!! dobe!!!” Tiếng của Naruto từ xa vọng lại.
Tên kia, cậu quên cái hẹn tối nay ở quán Ichiraku à???
Ngài hokage tóc vàng gào lên
Hn..... Naruto, tôi hỏi cậu một chuyện được không?
- Hả? Cậu sao thế://////
Cảm giác trong lòng rất khó chịu...
-Hm.....
Khi nhìn thấy cô ấy bên cạnh thằng con trai khác..
- ể o.o!!!
Khó chịu khi cô ấy cười khi nhắc đến người khác
-.......
Muốn ôm cô ấy nhưng lại luôn tức giận, cáu gắt.Thế là sao, teme.
-......
.
.
.
.
- HAHAHAHAAAA =)))) Cậu không biết thật hả cái tên đần kia:)))))
Nhìn dáng vẻ cợt nhả của thằng bạn, Sasuke không khỏi tức giận, mặt anh tím lại..
SHARINGAN!!! Con mắt đỏ quyền lực được kích hoạt hướng về Naruto
- Haha... Tôi nói tôi nói =))) Thì là cậu...
.
.
.
.
GHEN chứ sao!!!!!
Cái gì, tôi... Ghen?
- Rõ ràng thế còn gì! Không ngờ tên
Uchiha cái gì cũng ra vẻ nguy hiểm như cậu lại chẳng biết được thứ tình
cảm đơn giản như thế:))))) BAKAAA!!!
._.
Anh... Thật sự đang... GHEN?
Uchiha Sasuke - một kẻ ngoài việc nghĩ
đến trả thù thì chẳng có thứ gì khiến anh có thể bận tâm. Một kẻ lúc nào cũng nhìn mọi thứ bằng đôi mắt đen lạnh lẽo như anh... Lại đang ghen?
Sakura, Nắm Tay TôiTác giả: ao-chanMùa xuân - mùa của hạnh phúc yêu thương.... Những con gió xuân mang hương thơm của lá của cỏ cây ùa vào Konoha. Đã 2 năm sau trận chiến khốc liệt ấy... Konoha cùng các làng tham chiến đã dần ổn định và phát triển. Cuộc chiến ấy đã tạo nên một liên minh nhẫn giả đoàn kết và hùng mạnh. Đâu đó trên ngọn đồi anh đào của Làng Lá, một cô gái tóc hồng đứng tựa vào một gốc cây ngước đôi mắt trong veo màu xanh lục bảo lên bầu trời dường như có nhiều ưu tư. Cô chạm tay lên trán mình như một thói quen rồi lại từ mỉm cười khúc khích điều gì đó. Đúng vậy, cảm giác đó vẫn còn nguyên vẹn như 2 năm trước... Khi Sasuke chạm nhẹ vào trán cô rồi hẹn sẽ gặp lại cô. Vậy mà đã 2 năm rồi... 2 năm cô không được nhìn thấy người con trai ấy... 2 năm không được nhìn thấy đôi mắt đen láy lạnh lùng nhưng lại cô đơn ấy. Cô thực sự... Thực sự rất nhớ anh... Có lẽ cũng bởi vì nhớ anh mà mỗi khi có ngày nghỉ hiếm hoi ở bệnh viện hay không phải làm nhiệm vụ, cô kunoichi tóc hồng lại đến đây... Nơi có những cây hoa anh… ...Sasuke đứng đó, nhìn dõi theo chiếc bóng bé nhỏ chạy khuất trong chiều tàn. Anh muốn đuổi theo cô nhưng không, đôi chân anh nặng trĩu... Y hệt như cái lòng tự tôn của một tộc nhân Uchiha. Chưa bao giờ anh nghĩ Sakura sẽ rời bỏ anh. Anh thực sự tự tin vào điều đó, anh sẽ chẳng bao giờ mất cô. Nhưng ngay lúc này, chính cô lại tự chạy ra khỏi anh. Anh... phải làm sao đây?..Đôi mắt đen dừng lại ở chiếc túi xanh nhạt thắt nơ bị rơi ở cánh cổng. Có lẽ... nó là của Sakura. Anh thầm nghĩ rồi lặng lẽ nhặt lên.” Ê!!!! dobe!!!” Tiếng của Naruto từ xa vọng lại.Tên kia, cậu quên cái hẹn tối nay ở quán Ichiraku à???Ngài hokage tóc vàng gào lênHn..... Naruto, tôi hỏi cậu một chuyện được không?- Hả? Cậu sao thế://////Cảm giác trong lòng rất khó chịu...-Hm.....Khi nhìn thấy cô ấy bên cạnh thằng con trai khác..- ể o.o!!!Khó chịu khi cô ấy cười khi nhắc đến người khác-.......Muốn ôm cô ấy nhưng lại luôn tức giận, cáu gắt.Thế là sao, teme.-..........- HAHAHAHAAAA =)))) Cậu không biết thật hả cái tên đần kia:)))))Nhìn dáng vẻ cợt nhả của thằng bạn, Sasuke không khỏi tức giận, mặt anh tím lại..SHARINGAN!!! Con mắt đỏ quyền lực được kích hoạt hướng về Naruto- Haha... Tôi nói tôi nói =))) Thì là cậu.......GHEN chứ sao!!!!!Cái gì, tôi... Ghen?- Rõ ràng thế còn gì! Không ngờ tên Uchiha cái gì cũng ra vẻ nguy hiểm như cậu lại chẳng biết được thứ tình cảm đơn giản như thế:))))) BAKAAA!!!._.Anh... Thật sự đang... GHEN?Uchiha Sasuke - một kẻ ngoài việc nghĩ đến trả thù thì chẳng có thứ gì khiến anh có thể bận tâm. Một kẻ lúc nào cũng nhìn mọi thứ bằng đôi mắt đen lạnh lẽo như anh... Lại đang ghen?