Mùa xuân - mùa của hạnh phúc yêu thương.... Những con gió xuân mang hương thơm của lá của cỏ cây ùa vào Konoha. Đã 2 năm sau trận chiến khốc liệt ấy... Konoha cùng các làng tham chiến đã dần ổn định và phát triển. Cuộc chiến ấy đã tạo nên một liên minh nhẫn giả đoàn kết và hùng mạnh. Đâu đó trên ngọn đồi anh đào của Làng Lá, một cô gái tóc hồng đứng tựa vào một gốc cây ngước đôi mắt trong veo màu xanh lục bảo lên bầu trời dường như có nhiều ưu tư. Cô chạm tay lên trán mình như một thói quen rồi lại từ mỉm cười khúc khích điều gì đó. Đúng vậy, cảm giác đó vẫn còn nguyên vẹn như 2 năm trước... Khi Sasuke chạm nhẹ vào trán cô rồi hẹn sẽ gặp lại cô. Vậy mà đã 2 năm rồi... 2 năm cô không được nhìn thấy người con trai ấy... 2 năm không được nhìn thấy đôi mắt đen láy lạnh lùng nhưng lại cô đơn ấy. Cô thực sự... Thực sự rất nhớ anh... Có lẽ cũng bởi vì nhớ anh mà mỗi khi có ngày nghỉ hiếm hoi ở bệnh viện hay không phải làm nhiệm vụ, cô kunoichi tóc hồng lại đến đây... Nơi có những cây hoa anh…
Chương 43: Bời vì đó là gia đình
Sakura, Nắm Tay TôiTác giả: ao-chanMùa xuân - mùa của hạnh phúc yêu thương.... Những con gió xuân mang hương thơm của lá của cỏ cây ùa vào Konoha. Đã 2 năm sau trận chiến khốc liệt ấy... Konoha cùng các làng tham chiến đã dần ổn định và phát triển. Cuộc chiến ấy đã tạo nên một liên minh nhẫn giả đoàn kết và hùng mạnh. Đâu đó trên ngọn đồi anh đào của Làng Lá, một cô gái tóc hồng đứng tựa vào một gốc cây ngước đôi mắt trong veo màu xanh lục bảo lên bầu trời dường như có nhiều ưu tư. Cô chạm tay lên trán mình như một thói quen rồi lại từ mỉm cười khúc khích điều gì đó. Đúng vậy, cảm giác đó vẫn còn nguyên vẹn như 2 năm trước... Khi Sasuke chạm nhẹ vào trán cô rồi hẹn sẽ gặp lại cô. Vậy mà đã 2 năm rồi... 2 năm cô không được nhìn thấy người con trai ấy... 2 năm không được nhìn thấy đôi mắt đen láy lạnh lùng nhưng lại cô đơn ấy. Cô thực sự... Thực sự rất nhớ anh... Có lẽ cũng bởi vì nhớ anh mà mỗi khi có ngày nghỉ hiếm hoi ở bệnh viện hay không phải làm nhiệm vụ, cô kunoichi tóc hồng lại đến đây... Nơi có những cây hoa anh… Sâu trong rừng, một căn nhà với thiết kế khá kì quái hiện ra phía trước.- Kia rồi! Chỗ ở của Ses-sama ở đó.Cô bé tóc hồng nhanh nhẹn dẫn đường.Sasuke thận trọng bước đi sau, anh không cảm nhận được một luồng chakra lạ nào ở nơi này.Đẩy cánh cửa ngoài căn phòng rộng nhất, một tấm rèm lớn chắn ngang hiện ra. Đằng sau là bóng của một ai đó.-Thưa Ses-sama, có người muốn đến gặp ngài ạ.Người đằng sau tấm rèm ra hiệu cho -Sakura lại gần mình.Nhưng ngay khi cô bé tóc hồng định bước đi, một cánh tay lớn đã ngăn cô lại.- Em phải luôn ở sau tôi, Sakura!- Ơ nhưng tôi...Người bên trong tấm rèm vẫn tiếp tục ra lệnh cho SakuraĐôi mắt của Sasuke đanh lại, anh nắm chặt tay của Sakura, cất lên chất giọng lạnh lùng đặc trưng:- Đây là cơ hội cuối cùng ta cho ngươi.- Ta nghĩ anh nên suy nghĩ lại về điều đó.Một giọng nam lanh lảnh từ bên trong tấm rèm. Cậu ta bắt đầu lẩm nhẩm cái gì đóXoạt...Cô bé tóc hồng sau anh chợt ngả về phía sau- Sakura!Anh kịp đỡ lấy cô. Đôi mắt lục bảo đã nhắm lại, cơ thể cô không cử động nữa. Nhưng nhịp thở thì vẫn còn...Có lẽ không thể bình tĩnh hơn được nữa, con mắt sharingan trở nên sắc lạnh hơn lúc nào hết.- Chidori!!!!Những tia sét vọt đến xé ngang tấm rèm.Khuôn mặt của một đứa trẻ hiện ra. Cậu ta nhìn Sasuke với một đôi mắt màu xám, có cái gì đó sâu thẳm và buồn bã tương đồng với đôi mắt đen của anh ngày trước. Điều đó khiến Sasuke khá bất ngờ.- Ta đã định để 2 người qua vậy mà 2 người lại nhiều chuyện như vậy.Cậu bé với đôi mắt xám chép miệng- Để cô ấy trở lại như lúc đầu.Sasuke kề sát thanh kusanagi và cổ cậu ta- Hà... Những kẻ to xác lúc nào cũng vội vàng và độc ác quá. Anh thử nghĩ xem nếu ta chết thì cô ta có thể trở lại như lúc đầu được không?- Ta có thể dễ dàng đi vào sâu trong tâm trí ngươi và phá huỷ nó đấy, nhóc con.Sasuke khẽ nhếch mép
Sâu trong rừng, một căn nhà với thiết kế khá kì quái hiện ra phía trước.
- Kia rồi! Chỗ ở của Ses-sama ở đó.
Cô bé tóc hồng nhanh nhẹn dẫn đường.
Sasuke thận trọng bước đi sau, anh không cảm nhận được một luồng chakra lạ nào ở nơi này.
Đẩy cánh cửa ngoài căn phòng rộng nhất, một tấm rèm lớn chắn ngang hiện ra. Đằng sau là bóng của một ai đó.
-Thưa Ses-sama, có người muốn đến gặp ngài ạ.
Người đằng sau tấm rèm ra hiệu cho -Sakura lại gần mình.
Nhưng ngay khi cô bé tóc hồng định bước đi, một cánh tay lớn đã ngăn cô lại.
- Em phải luôn ở sau tôi, Sakura!
- Ơ nhưng tôi...
Người bên trong tấm rèm vẫn tiếp tục ra lệnh cho Sakura
Đôi mắt của Sasuke đanh lại, anh nắm chặt tay của Sakura, cất lên chất giọng lạnh lùng đặc trưng:
- Đây là cơ hội cuối cùng ta cho ngươi.
- Ta nghĩ anh nên suy nghĩ lại về điều đó.
Một giọng nam lanh lảnh từ bên trong tấm rèm. Cậu ta bắt đầu lẩm nhẩm cái gì đó
Xoạt...
Cô bé tóc hồng sau anh chợt ngả về phía sau
- Sakura!
Anh kịp đỡ lấy cô. Đôi mắt lục bảo đã nhắm lại, cơ thể cô không cử động nữa. Nhưng nhịp thở thì vẫn còn...
Có lẽ không thể bình tĩnh hơn được nữa, con mắt sharingan trở nên sắc lạnh hơn lúc nào hết.
- Chidori!!!!
Những tia sét vọt đến xé ngang tấm rèm.
Khuôn mặt của một đứa trẻ hiện ra. Cậu ta nhìn Sasuke với một đôi mắt màu xám, có cái gì đó sâu thẳm và buồn bã
tương đồng với đôi mắt đen của anh ngày trước. Điều đó khiến Sasuke khá
bất ngờ.
- Ta đã định để 2 người qua vậy mà 2 người lại nhiều chuyện như vậy.
Cậu bé với đôi mắt xám chép miệng
- Để cô ấy trở lại như lúc đầu.
Sasuke kề sát thanh kusanagi và cổ cậu ta
- Hà... Những kẻ to xác lúc nào cũng vội
vàng và độc ác quá. Anh thử nghĩ xem nếu ta chết thì cô ta có thể trở
lại như lúc đầu được không?
- Ta có thể dễ dàng đi vào sâu trong tâm trí ngươi và phá huỷ nó đấy, nhóc con.
Sasuke khẽ nhếch mép
Sakura, Nắm Tay TôiTác giả: ao-chanMùa xuân - mùa của hạnh phúc yêu thương.... Những con gió xuân mang hương thơm của lá của cỏ cây ùa vào Konoha. Đã 2 năm sau trận chiến khốc liệt ấy... Konoha cùng các làng tham chiến đã dần ổn định và phát triển. Cuộc chiến ấy đã tạo nên một liên minh nhẫn giả đoàn kết và hùng mạnh. Đâu đó trên ngọn đồi anh đào của Làng Lá, một cô gái tóc hồng đứng tựa vào một gốc cây ngước đôi mắt trong veo màu xanh lục bảo lên bầu trời dường như có nhiều ưu tư. Cô chạm tay lên trán mình như một thói quen rồi lại từ mỉm cười khúc khích điều gì đó. Đúng vậy, cảm giác đó vẫn còn nguyên vẹn như 2 năm trước... Khi Sasuke chạm nhẹ vào trán cô rồi hẹn sẽ gặp lại cô. Vậy mà đã 2 năm rồi... 2 năm cô không được nhìn thấy người con trai ấy... 2 năm không được nhìn thấy đôi mắt đen láy lạnh lùng nhưng lại cô đơn ấy. Cô thực sự... Thực sự rất nhớ anh... Có lẽ cũng bởi vì nhớ anh mà mỗi khi có ngày nghỉ hiếm hoi ở bệnh viện hay không phải làm nhiệm vụ, cô kunoichi tóc hồng lại đến đây... Nơi có những cây hoa anh… Sâu trong rừng, một căn nhà với thiết kế khá kì quái hiện ra phía trước.- Kia rồi! Chỗ ở của Ses-sama ở đó.Cô bé tóc hồng nhanh nhẹn dẫn đường.Sasuke thận trọng bước đi sau, anh không cảm nhận được một luồng chakra lạ nào ở nơi này.Đẩy cánh cửa ngoài căn phòng rộng nhất, một tấm rèm lớn chắn ngang hiện ra. Đằng sau là bóng của một ai đó.-Thưa Ses-sama, có người muốn đến gặp ngài ạ.Người đằng sau tấm rèm ra hiệu cho -Sakura lại gần mình.Nhưng ngay khi cô bé tóc hồng định bước đi, một cánh tay lớn đã ngăn cô lại.- Em phải luôn ở sau tôi, Sakura!- Ơ nhưng tôi...Người bên trong tấm rèm vẫn tiếp tục ra lệnh cho SakuraĐôi mắt của Sasuke đanh lại, anh nắm chặt tay của Sakura, cất lên chất giọng lạnh lùng đặc trưng:- Đây là cơ hội cuối cùng ta cho ngươi.- Ta nghĩ anh nên suy nghĩ lại về điều đó.Một giọng nam lanh lảnh từ bên trong tấm rèm. Cậu ta bắt đầu lẩm nhẩm cái gì đóXoạt...Cô bé tóc hồng sau anh chợt ngả về phía sau- Sakura!Anh kịp đỡ lấy cô. Đôi mắt lục bảo đã nhắm lại, cơ thể cô không cử động nữa. Nhưng nhịp thở thì vẫn còn...Có lẽ không thể bình tĩnh hơn được nữa, con mắt sharingan trở nên sắc lạnh hơn lúc nào hết.- Chidori!!!!Những tia sét vọt đến xé ngang tấm rèm.Khuôn mặt của một đứa trẻ hiện ra. Cậu ta nhìn Sasuke với một đôi mắt màu xám, có cái gì đó sâu thẳm và buồn bã tương đồng với đôi mắt đen của anh ngày trước. Điều đó khiến Sasuke khá bất ngờ.- Ta đã định để 2 người qua vậy mà 2 người lại nhiều chuyện như vậy.Cậu bé với đôi mắt xám chép miệng- Để cô ấy trở lại như lúc đầu.Sasuke kề sát thanh kusanagi và cổ cậu ta- Hà... Những kẻ to xác lúc nào cũng vội vàng và độc ác quá. Anh thử nghĩ xem nếu ta chết thì cô ta có thể trở lại như lúc đầu được không?- Ta có thể dễ dàng đi vào sâu trong tâm trí ngươi và phá huỷ nó đấy, nhóc con.Sasuke khẽ nhếch mép