Lôi Vận Trình mất một giờ ba mươi phút để trang điểm cho bản thân thành một dáng vẻ hoàn hảo nhất. Cô vừa bước ra khỏi phòng, Lôi Dật Thành - Người đã sớm mất hết kiên nhẫn chờ đợi đưa mắt liếc nhìn cô một cái, nhưng anh ta hoàn toàn không có ý tán thưởng: “Thật lòng mà nói, anh thực sự không muốn dẫn em theo, anh cảm thấy rất mất mặt! Em cũng biết anh ngại nhất là cái thằng nhóc đó mà.” Lôi Vận Trình khom người mang đôi giầy cao gót màu bạc vào chân, sau đó xoay hai vòng trước gương, cô len lén chỉnh lại miếng độn ngực, rồi vừa lòng cười híp mắt: “Có đẹp không?” Lôi Dật Thành không thèm liếc nhìn tạo hình “nhấp nhô gợn sóng” của cô, anh xoa xoa thái dương rồi thở dài: “Bố mà biết nhất định sẽ đánh anh chết mất!” “Không sao đâu, em sẽ đỡ cho anh!” Lôi Vận Trình vỗ vỗ ngực một cách cực kì có nghĩa khí, cô cầm chìa khóa ôtô lên ném về phía anh trai: “Để em lái nhé?” “Chờ đến khi em có bằng lái hẵng nói!” Lôi Dật Thành nhanh nhẹn bắt lấy chìa khóa xe trong không trung, oán hận cắn răng…
Tác giả: