Tác giả:

Ngoài cửa sổ sấm chớp đùng đùng khiến cho trong lòng Hàn Tinh Y không yên. Cô ngồi bên bàn ăn không ngừng nhìn đồng hồ, trong lòng thầm rủa Diệp Dương, đã mười giờ đêm còn kiên trì muốn chạy đi mua bánh ngọt. Hôm nay là kỷ niệm ngày hai người quen nhau, ngày kỷ niệm kết hôn, cũng cho là sinh nhật của họ, bởi vì họ cùng ngày này được cô nhi viện nhặt về, tuy rằng Diệp Dương lớn hơn cô ba tuổi. Trong ngày đặc biệt của cuộc sống này, ban ngày họ trở về cô nhi gặp qua các mẹ từng chăm sóc hai người, về đến nhà đã tối, nhưng Diệp Dương kiên trì muốn cùng nhau ăn bánh ngọt chúc mừng mới thấy hoàn mỹ, vì vậy anh kiên trì chạy ra ngoài mua bánh ngọt dưới trời mưa to. Hàn Tinh Y lại nhịn không được nhìn đồng hồ. Diệp Dương ra khỏi cửa lúc mười giờ, hiện tại đã là mười một giờ một phút, còn chưa mua được bánh sao? Các cửa hàng chắc hẳn đóng cửa rồi, khi còn nhỏ không được ăn bánh sinh nhật nên bây giờ oán niệm sâu vậy sao? Khi Hàn Tinh Y nhịn không được mà oán thầm, di động ném ở trên bàn bắt…

Quyển 2 - Chương 2

Xuyên Không Ký SựTác giả: Quân Tản DuTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngNgoài cửa sổ sấm chớp đùng đùng khiến cho trong lòng Hàn Tinh Y không yên. Cô ngồi bên bàn ăn không ngừng nhìn đồng hồ, trong lòng thầm rủa Diệp Dương, đã mười giờ đêm còn kiên trì muốn chạy đi mua bánh ngọt. Hôm nay là kỷ niệm ngày hai người quen nhau, ngày kỷ niệm kết hôn, cũng cho là sinh nhật của họ, bởi vì họ cùng ngày này được cô nhi viện nhặt về, tuy rằng Diệp Dương lớn hơn cô ba tuổi. Trong ngày đặc biệt của cuộc sống này, ban ngày họ trở về cô nhi gặp qua các mẹ từng chăm sóc hai người, về đến nhà đã tối, nhưng Diệp Dương kiên trì muốn cùng nhau ăn bánh ngọt chúc mừng mới thấy hoàn mỹ, vì vậy anh kiên trì chạy ra ngoài mua bánh ngọt dưới trời mưa to. Hàn Tinh Y lại nhịn không được nhìn đồng hồ. Diệp Dương ra khỏi cửa lúc mười giờ, hiện tại đã là mười một giờ một phút, còn chưa mua được bánh sao? Các cửa hàng chắc hẳn đóng cửa rồi, khi còn nhỏ không được ăn bánh sinh nhật nên bây giờ oán niệm sâu vậy sao? Khi Hàn Tinh Y nhịn không được mà oán thầm, di động ném ở trên bàn bắt… Theo ánh sáng mơ hồ, Diệp Dương tìm được một thôn trang ở chân núi.Diệp Dương thấy rõ, toàn bộ thôn này tuy sạch sẽ khang trang nhưng lại không có kiến trúc của hiện đại, trong lòng nghĩ tám phần bản thân đã xuyên không. Nhưng mà may mắn là hình như anh đến một niên đại hòa bình.Chọn gian nhà lớn nhất muốn ở nhờ, a, quả nhiên là nhà trưởng thôn.Ngụy trang thành hậu nhân của một gia tộc bí mật bị lạc đường, bắt đầu lời nói khách sáo, lời nói khách sáo, lời nói khách sáo.Không biết là cổ nhân dễ bị lửa hay do người hiện đại quá giảo hoạt, sau hai mươi phút đã biết một chút về bối cảnh lịch sử của niên đại này, trưởng thôn cũng nhiệt tình mời, thế là đã giải quyết được vấn đề đầu tiên là chỗ ở.Đại Đường thịnh thế… Cuộc sống an khang, gia đình sung túc. Mặt khác thôn dân đơn thuần chất phác, dù không đến mức đêm khuya không cần đóng cửa, nhưng trộm gà chó cũng không có. Khó trách lại nhiệt tình thu lưu một tên mặc quần áo lố lăng xuất hiện lần đầu tiên vào nửa đêm.Nếu là ở loạn thế… Người kia nhất định ăn thịt người hiện đại… Diệp Dương yên lặng rùng mình, bản thân anh sẽ không bị nấu chứ?Diệp Dương lấy cớ đi nhà vệ sinh chuồn êm ra gọi điện thoại cho Tinh Y, sau đó lại cùng trưởng thôn tán gẫu, lão già này đáng yêu đến mức chỉ thiếu chút nữa nói luôn cả nơi giấu tiền ra.Không nghĩ tới bản thân còn có cơ hội thử một cảm giác ở nhà vệ sinh cổ đại, trong lòng yên lặng ói ra chút rầu rĩ.Sau khi nhờ Tinh Y tra xét tư liệu lịch sử rõ ràng, anh liền về nằm trên chiếc giường gỗ ở phòng khách. Diệp Dương trợn mắt cả đêm cũng không thể đi vào giấc ngủ.Anh không thuộc về nơi này… Tất cả giống như một giấc mộng, có phải khi tỉnh dậy, bản thân vẫn nằm trên cái chiếu kia? Tinh Y lại như con mèo nhỏ cuộn mình trong lòng a, làm nũng nói: “Ông xã, em buồn ngủ quá, anh đi làm điểm tâm được không?"

Theo ánh sáng mơ hồ, Diệp Dương
tìm được một thôn trang ở chân núi.

Diệp Dương thấy rõ, toàn bộ
thôn này tuy sạch sẽ khang trang nhưng lại không có kiến trúc của hiện đại,
trong lòng nghĩ tám phần bản thân đã xuyên không. Nhưng mà may mắn là hình như
anh đến một niên đại hòa bình.

Chọn gian nhà lớn nhất muốn ở
nhờ, a, quả nhiên là nhà trưởng thôn.

Ngụy trang thành hậu nhân của
một gia tộc bí mật bị lạc đường, bắt đầu lời nói khách sáo, lời nói khách sáo,
lời nói khách sáo.

Không biết là cổ nhân dễ bị lửa
hay do người hiện đại quá giảo hoạt, sau hai mươi phút đã biết một chút về bối
cảnh lịch sử của niên đại này, trưởng thôn cũng nhiệt tình mời, thế là đã giải
quyết được vấn đề đầu tiên là chỗ ở.

Đại Đường thịnh thế… Cuộc sống
an khang, gia đình sung túc. Mặt khác thôn dân đơn thuần chất phác, dù không
đến mức đêm khuya không cần đóng cửa, nhưng trộm gà chó cũng không có. Khó
trách lại nhiệt tình thu lưu một tên mặc quần áo lố lăng xuất hiện lần đầu tiên
vào nửa đêm.

Nếu
là ở loạn thế… Người kia nhất định ăn thịt người hiện đại… Diệp Dương yên lặng
rùng mình, bản thân anh sẽ không bị nấu chứ?

Diệp
Dương lấy cớ đi nhà vệ sinh chuồn êm ra gọi điện thoại cho Tinh Y, sau đó lại
cùng trưởng thôn tán gẫu, lão già này đáng yêu đến mức chỉ thiếu chút nữa nói
luôn cả nơi giấu tiền ra.

Không
nghĩ tới bản thân còn có cơ hội thử một cảm giác ở nhà vệ sinh cổ đại, trong
lòng yên lặng ói ra chút rầu rĩ.

Sau
khi nhờ Tinh Y tra xét tư liệu lịch sử rõ ràng, anh liền về nằm trên chiếc
giường gỗ ở phòng khách. Diệp Dương trợn mắt cả đêm cũng không thể đi vào giấc
ngủ.

Anh
không thuộc về nơi này… Tất cả giống như một giấc mộng, có phải khi tỉnh dậy,
bản thân vẫn nằm trên cái chiếu kia? Tinh Y lại như con mèo nhỏ cuộn mình trong
lòng a, làm nũng nói: “Ông xã, em buồn ngủ quá, anh đi làm điểm tâm được
không?"

Xuyên Không Ký SựTác giả: Quân Tản DuTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngNgoài cửa sổ sấm chớp đùng đùng khiến cho trong lòng Hàn Tinh Y không yên. Cô ngồi bên bàn ăn không ngừng nhìn đồng hồ, trong lòng thầm rủa Diệp Dương, đã mười giờ đêm còn kiên trì muốn chạy đi mua bánh ngọt. Hôm nay là kỷ niệm ngày hai người quen nhau, ngày kỷ niệm kết hôn, cũng cho là sinh nhật của họ, bởi vì họ cùng ngày này được cô nhi viện nhặt về, tuy rằng Diệp Dương lớn hơn cô ba tuổi. Trong ngày đặc biệt của cuộc sống này, ban ngày họ trở về cô nhi gặp qua các mẹ từng chăm sóc hai người, về đến nhà đã tối, nhưng Diệp Dương kiên trì muốn cùng nhau ăn bánh ngọt chúc mừng mới thấy hoàn mỹ, vì vậy anh kiên trì chạy ra ngoài mua bánh ngọt dưới trời mưa to. Hàn Tinh Y lại nhịn không được nhìn đồng hồ. Diệp Dương ra khỏi cửa lúc mười giờ, hiện tại đã là mười một giờ một phút, còn chưa mua được bánh sao? Các cửa hàng chắc hẳn đóng cửa rồi, khi còn nhỏ không được ăn bánh sinh nhật nên bây giờ oán niệm sâu vậy sao? Khi Hàn Tinh Y nhịn không được mà oán thầm, di động ném ở trên bàn bắt… Theo ánh sáng mơ hồ, Diệp Dương tìm được một thôn trang ở chân núi.Diệp Dương thấy rõ, toàn bộ thôn này tuy sạch sẽ khang trang nhưng lại không có kiến trúc của hiện đại, trong lòng nghĩ tám phần bản thân đã xuyên không. Nhưng mà may mắn là hình như anh đến một niên đại hòa bình.Chọn gian nhà lớn nhất muốn ở nhờ, a, quả nhiên là nhà trưởng thôn.Ngụy trang thành hậu nhân của một gia tộc bí mật bị lạc đường, bắt đầu lời nói khách sáo, lời nói khách sáo, lời nói khách sáo.Không biết là cổ nhân dễ bị lửa hay do người hiện đại quá giảo hoạt, sau hai mươi phút đã biết một chút về bối cảnh lịch sử của niên đại này, trưởng thôn cũng nhiệt tình mời, thế là đã giải quyết được vấn đề đầu tiên là chỗ ở.Đại Đường thịnh thế… Cuộc sống an khang, gia đình sung túc. Mặt khác thôn dân đơn thuần chất phác, dù không đến mức đêm khuya không cần đóng cửa, nhưng trộm gà chó cũng không có. Khó trách lại nhiệt tình thu lưu một tên mặc quần áo lố lăng xuất hiện lần đầu tiên vào nửa đêm.Nếu là ở loạn thế… Người kia nhất định ăn thịt người hiện đại… Diệp Dương yên lặng rùng mình, bản thân anh sẽ không bị nấu chứ?Diệp Dương lấy cớ đi nhà vệ sinh chuồn êm ra gọi điện thoại cho Tinh Y, sau đó lại cùng trưởng thôn tán gẫu, lão già này đáng yêu đến mức chỉ thiếu chút nữa nói luôn cả nơi giấu tiền ra.Không nghĩ tới bản thân còn có cơ hội thử một cảm giác ở nhà vệ sinh cổ đại, trong lòng yên lặng ói ra chút rầu rĩ.Sau khi nhờ Tinh Y tra xét tư liệu lịch sử rõ ràng, anh liền về nằm trên chiếc giường gỗ ở phòng khách. Diệp Dương trợn mắt cả đêm cũng không thể đi vào giấc ngủ.Anh không thuộc về nơi này… Tất cả giống như một giấc mộng, có phải khi tỉnh dậy, bản thân vẫn nằm trên cái chiếu kia? Tinh Y lại như con mèo nhỏ cuộn mình trong lòng a, làm nũng nói: “Ông xã, em buồn ngủ quá, anh đi làm điểm tâm được không?"

Quyển 2 - Chương 2