Ngoài cửa sổ sấm chớp đùng đùng khiến cho trong lòng Hàn Tinh Y không yên. Cô ngồi bên bàn ăn không ngừng nhìn đồng hồ, trong lòng thầm rủa Diệp Dương, đã mười giờ đêm còn kiên trì muốn chạy đi mua bánh ngọt. Hôm nay là kỷ niệm ngày hai người quen nhau, ngày kỷ niệm kết hôn, cũng cho là sinh nhật của họ, bởi vì họ cùng ngày này được cô nhi viện nhặt về, tuy rằng Diệp Dương lớn hơn cô ba tuổi. Trong ngày đặc biệt của cuộc sống này, ban ngày họ trở về cô nhi gặp qua các mẹ từng chăm sóc hai người, về đến nhà đã tối, nhưng Diệp Dương kiên trì muốn cùng nhau ăn bánh ngọt chúc mừng mới thấy hoàn mỹ, vì vậy anh kiên trì chạy ra ngoài mua bánh ngọt dưới trời mưa to. Hàn Tinh Y lại nhịn không được nhìn đồng hồ. Diệp Dương ra khỏi cửa lúc mười giờ, hiện tại đã là mười một giờ một phút, còn chưa mua được bánh sao? Các cửa hàng chắc hẳn đóng cửa rồi, khi còn nhỏ không được ăn bánh sinh nhật nên bây giờ oán niệm sâu vậy sao? Khi Hàn Tinh Y nhịn không được mà oán thầm, di động ném ở trên bàn bắt…
Quyển 2 - Chương 6
Xuyên Không Ký SựTác giả: Quân Tản DuTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngNgoài cửa sổ sấm chớp đùng đùng khiến cho trong lòng Hàn Tinh Y không yên. Cô ngồi bên bàn ăn không ngừng nhìn đồng hồ, trong lòng thầm rủa Diệp Dương, đã mười giờ đêm còn kiên trì muốn chạy đi mua bánh ngọt. Hôm nay là kỷ niệm ngày hai người quen nhau, ngày kỷ niệm kết hôn, cũng cho là sinh nhật của họ, bởi vì họ cùng ngày này được cô nhi viện nhặt về, tuy rằng Diệp Dương lớn hơn cô ba tuổi. Trong ngày đặc biệt của cuộc sống này, ban ngày họ trở về cô nhi gặp qua các mẹ từng chăm sóc hai người, về đến nhà đã tối, nhưng Diệp Dương kiên trì muốn cùng nhau ăn bánh ngọt chúc mừng mới thấy hoàn mỹ, vì vậy anh kiên trì chạy ra ngoài mua bánh ngọt dưới trời mưa to. Hàn Tinh Y lại nhịn không được nhìn đồng hồ. Diệp Dương ra khỏi cửa lúc mười giờ, hiện tại đã là mười một giờ một phút, còn chưa mua được bánh sao? Các cửa hàng chắc hẳn đóng cửa rồi, khi còn nhỏ không được ăn bánh sinh nhật nên bây giờ oán niệm sâu vậy sao? Khi Hàn Tinh Y nhịn không được mà oán thầm, di động ném ở trên bàn bắt… Diệp Dương tá túc ở một đạo quán, buổi sáng tính toán cáo từ cùng chủ nhân nhưng lại tìm không thấy hắn.Ra ngoài tìm kiếm, lại nghe thấy tiếng của đạo trưởng truyền tới. Diệp ra tới cửa mới phát hiện đang vuốt râu nhìn một đứa nhỏ quỳ gối trước đạo quan, vẻ mặt khó xử.“Đạo trưởng, ngươi có việc gì khó xử sao?”“Này, chính là... Ta cũng không gạt ngươi, cha mẹ đứa nhỏ này đột nhiên phát bệnh mà chết, hiện tại nó lại vô duyên vô cớ mà muốn đến ở nhờ chúng ta… Chỉ là đạo quan nho nhỏ này chỉ có một mình bần đạo ở… Khó xử a!”“Này...” Nhất thời Diệp Dương cũng không biết nói thế nào.“Đạo trưởng, ngươi hãy thu nhận ta đi. Ta sẽ giúp ngươi làm việc, sẽ không gây phiền toái cho ngươi.” Đứa nhỏ quỳ trên mặt đất lộ vẻ kiên cường trên khuôn mặt.“Ai, đứa nhỏ, ý của ta không phải là thế này. Bình thường người trong thôn giúp bần đạo nhiều như vậy, bần đạo sao có thể tính toán với ngươi chút ít lương thực này đâu? Chỉ là bần đạo ta đã tuổi già sức yếu, nếu một ngày kia ta trở về với cát bụi, để ngươi lại một mình, sao ta có thể an tâm.”“Đạo trưởng, ta...”“Đứa nhỏ, ngươi còn thân nhân ở nơi nào khác không?” Diệp Dương đánh gãy lời của đứa nhỏ.“Vị đạo trưởng này, cha mẹ vốn là định mang ta đến Trường An tìm người thân, chỉ là nơi này cách Trường An một tháng đường đi nữa, tiền bạc đã tiêu hết vì chữa bệnh cho cha mẹ, ta chỉ là một đứa trẻ… Chỉ cầu xin đạo trường thu nhận ta, cho ta chút cơm ăn.” Đứa nhỏ kia nói xong, liền đập đầu thùng thùng xuống đất.“Đứa nhỏ, ngươi, ngươi mau đứng lên.” Lão đạo vì hành động của đứa nhỏ mà hoảng sợ, vội vàng đem đứa nhỏ nâng dậy.“Đứa nhỏ, đừng để lão đạo trưởng khó xử, trùng hợp là ta cũng muốn đi Trường An, ngươi có thể đi theo ta.”“Ý kiến hay, ý kiến hay.” Bỗng chốc tìm được biện pháp giải quyết, lão đạo trưởng mừng rỡ liên tục v**t v* chòm râu của bản thân: “Đến đến đến, chúng ta tới trước ngồi một chút."
Diệp
Dương tá túc ở một đạo quán, buổi sáng tính toán cáo từ cùng chủ nhân nhưng lại
tìm không thấy hắn.
Ra
ngoài tìm kiếm, lại nghe thấy tiếng của đạo trưởng truyền tới. Diệp ra tới cửa
mới phát hiện đang vuốt râu nhìn một đứa nhỏ quỳ gối trước đạo quan, vẻ mặt khó
xử.
“Đạo
trưởng, ngươi có việc gì khó xử sao?”
“Này,
chính là... Ta cũng không gạt ngươi, cha mẹ đứa nhỏ này đột nhiên phát bệnh mà
chết, hiện tại nó lại vô duyên vô cớ mà muốn đến ở nhờ chúng ta… Chỉ là đạo
quan nho nhỏ này chỉ có một mình bần đạo ở… Khó xử a!”
“Này...”
Nhất thời Diệp Dương cũng không biết nói thế nào.
“Đạo
trưởng, ngươi hãy thu nhận ta đi. Ta sẽ giúp ngươi làm việc, sẽ không gây phiền
toái cho ngươi.” Đứa nhỏ quỳ trên mặt đất lộ vẻ kiên cường trên khuôn mặt.
“Ai,
đứa nhỏ, ý của ta không phải là thế này. Bình thường người trong thôn giúp bần
đạo nhiều như vậy, bần đạo sao có thể tính toán với ngươi chút ít lương thực
này đâu? Chỉ là bần đạo ta đã tuổi già sức yếu, nếu một ngày kia ta trở về với
cát bụi, để ngươi lại một mình, sao ta có thể an tâm.”
“Đạo
trưởng, ta...”
“Đứa
nhỏ, ngươi còn thân nhân ở nơi nào khác không?” Diệp Dương đánh gãy lời của đứa
nhỏ.
“Vị
đạo trưởng này, cha mẹ vốn là định mang ta đến Trường An tìm người thân, chỉ là
nơi này cách Trường An một tháng đường đi nữa, tiền bạc đã tiêu hết vì chữa
bệnh cho cha mẹ, ta chỉ là một đứa trẻ… Chỉ cầu xin đạo trường thu nhận ta, cho
ta chút cơm ăn.” Đứa nhỏ kia nói xong, liền đập đầu thùng thùng xuống đất.
“Đứa
nhỏ, ngươi, ngươi mau đứng lên.” Lão đạo vì hành động của đứa nhỏ mà hoảng sợ,
vội vàng đem đứa nhỏ nâng dậy.
“Đứa
nhỏ, đừng để lão đạo trưởng khó xử, trùng hợp là ta cũng muốn đi Trường An,
ngươi có thể đi theo ta.”
“Ý
kiến hay, ý kiến hay.” Bỗng chốc tìm được biện pháp giải quyết, lão đạo trưởng
mừng rỡ liên tục v**t v* chòm râu của bản thân: “Đến đến đến, chúng ta tới
trước ngồi một chút."
Xuyên Không Ký SựTác giả: Quân Tản DuTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngNgoài cửa sổ sấm chớp đùng đùng khiến cho trong lòng Hàn Tinh Y không yên. Cô ngồi bên bàn ăn không ngừng nhìn đồng hồ, trong lòng thầm rủa Diệp Dương, đã mười giờ đêm còn kiên trì muốn chạy đi mua bánh ngọt. Hôm nay là kỷ niệm ngày hai người quen nhau, ngày kỷ niệm kết hôn, cũng cho là sinh nhật của họ, bởi vì họ cùng ngày này được cô nhi viện nhặt về, tuy rằng Diệp Dương lớn hơn cô ba tuổi. Trong ngày đặc biệt của cuộc sống này, ban ngày họ trở về cô nhi gặp qua các mẹ từng chăm sóc hai người, về đến nhà đã tối, nhưng Diệp Dương kiên trì muốn cùng nhau ăn bánh ngọt chúc mừng mới thấy hoàn mỹ, vì vậy anh kiên trì chạy ra ngoài mua bánh ngọt dưới trời mưa to. Hàn Tinh Y lại nhịn không được nhìn đồng hồ. Diệp Dương ra khỏi cửa lúc mười giờ, hiện tại đã là mười một giờ một phút, còn chưa mua được bánh sao? Các cửa hàng chắc hẳn đóng cửa rồi, khi còn nhỏ không được ăn bánh sinh nhật nên bây giờ oán niệm sâu vậy sao? Khi Hàn Tinh Y nhịn không được mà oán thầm, di động ném ở trên bàn bắt… Diệp Dương tá túc ở một đạo quán, buổi sáng tính toán cáo từ cùng chủ nhân nhưng lại tìm không thấy hắn.Ra ngoài tìm kiếm, lại nghe thấy tiếng của đạo trưởng truyền tới. Diệp ra tới cửa mới phát hiện đang vuốt râu nhìn một đứa nhỏ quỳ gối trước đạo quan, vẻ mặt khó xử.“Đạo trưởng, ngươi có việc gì khó xử sao?”“Này, chính là... Ta cũng không gạt ngươi, cha mẹ đứa nhỏ này đột nhiên phát bệnh mà chết, hiện tại nó lại vô duyên vô cớ mà muốn đến ở nhờ chúng ta… Chỉ là đạo quan nho nhỏ này chỉ có một mình bần đạo ở… Khó xử a!”“Này...” Nhất thời Diệp Dương cũng không biết nói thế nào.“Đạo trưởng, ngươi hãy thu nhận ta đi. Ta sẽ giúp ngươi làm việc, sẽ không gây phiền toái cho ngươi.” Đứa nhỏ quỳ trên mặt đất lộ vẻ kiên cường trên khuôn mặt.“Ai, đứa nhỏ, ý của ta không phải là thế này. Bình thường người trong thôn giúp bần đạo nhiều như vậy, bần đạo sao có thể tính toán với ngươi chút ít lương thực này đâu? Chỉ là bần đạo ta đã tuổi già sức yếu, nếu một ngày kia ta trở về với cát bụi, để ngươi lại một mình, sao ta có thể an tâm.”“Đạo trưởng, ta...”“Đứa nhỏ, ngươi còn thân nhân ở nơi nào khác không?” Diệp Dương đánh gãy lời của đứa nhỏ.“Vị đạo trưởng này, cha mẹ vốn là định mang ta đến Trường An tìm người thân, chỉ là nơi này cách Trường An một tháng đường đi nữa, tiền bạc đã tiêu hết vì chữa bệnh cho cha mẹ, ta chỉ là một đứa trẻ… Chỉ cầu xin đạo trường thu nhận ta, cho ta chút cơm ăn.” Đứa nhỏ kia nói xong, liền đập đầu thùng thùng xuống đất.“Đứa nhỏ, ngươi, ngươi mau đứng lên.” Lão đạo vì hành động của đứa nhỏ mà hoảng sợ, vội vàng đem đứa nhỏ nâng dậy.“Đứa nhỏ, đừng để lão đạo trưởng khó xử, trùng hợp là ta cũng muốn đi Trường An, ngươi có thể đi theo ta.”“Ý kiến hay, ý kiến hay.” Bỗng chốc tìm được biện pháp giải quyết, lão đạo trưởng mừng rỡ liên tục v**t v* chòm râu của bản thân: “Đến đến đến, chúng ta tới trước ngồi một chút."