"Triệu Tình Lam, tỷ tỷ thân ái của ta, hôm nay chính là ngày chết của ngươi rồi, về sau cõi đời này sẽ không có người tên Triệu Tình Lam, mà ngươi sẽ không bao giờ chắn đường của ta nữa." Vẻ mặt Triệu Tình Yên âm ngoan nói với Triệu Tình Lam. "Làm sao ngươi có thể ác độc như vậy? Trên người chúng ta cũng coi như chảy cùng dòng máu, những năm này ta cũng chưa từng bạc đãi ngươi, làm sao ngươi có thể nhẫn tâm vậy?" Triệu Tình Lam đã bị dồn đến góc tường dùng ánh mắt khó thể tin nhìn muội muội đồng phụ dị mẫu (cùng cha khác mẹ) với mình mà hỏi. "Tỷ tỷ tốt của ta, từ nhỏ đến lớn, ngươi áp chế ta mọi chuyện ở khắp nơi, từ nhân phẩm tài mạo đến cầm kỳ thư họa, chỉ cần là chỗ có ngươi, từ xưa tới nay chưa từng có ai khen ngợi ta." Triệu Tình Yên lạnh lùng nhìn Triệu Tình Lam, giống như Triệu Tình Lam nói một lời rất buồn cười. "Thế nhưng cũng không phải là ta cố ý, tại sao có thể trở thành lý do ngươi hận ta?" Triệu Tình Lam khó mà tin được nói. "Mặc kệ ngươi cố ý hay không, tất cả bởi vì…
Chương 74: Tình Yên ra chiêu
Thứ Nữ Thành ThêTác giả: Tây Song VũTruyện Cổ Đại, Truyện Gia Đấu, Truyện Ngôn Tình, Truyện Trọng Sinh"Triệu Tình Lam, tỷ tỷ thân ái của ta, hôm nay chính là ngày chết của ngươi rồi, về sau cõi đời này sẽ không có người tên Triệu Tình Lam, mà ngươi sẽ không bao giờ chắn đường của ta nữa." Vẻ mặt Triệu Tình Yên âm ngoan nói với Triệu Tình Lam. "Làm sao ngươi có thể ác độc như vậy? Trên người chúng ta cũng coi như chảy cùng dòng máu, những năm này ta cũng chưa từng bạc đãi ngươi, làm sao ngươi có thể nhẫn tâm vậy?" Triệu Tình Lam đã bị dồn đến góc tường dùng ánh mắt khó thể tin nhìn muội muội đồng phụ dị mẫu (cùng cha khác mẹ) với mình mà hỏi. "Tỷ tỷ tốt của ta, từ nhỏ đến lớn, ngươi áp chế ta mọi chuyện ở khắp nơi, từ nhân phẩm tài mạo đến cầm kỳ thư họa, chỉ cần là chỗ có ngươi, từ xưa tới nay chưa từng có ai khen ngợi ta." Triệu Tình Yên lạnh lùng nhìn Triệu Tình Lam, giống như Triệu Tình Lam nói một lời rất buồn cười. "Thế nhưng cũng không phải là ta cố ý, tại sao có thể trở thành lý do ngươi hận ta?" Triệu Tình Lam khó mà tin được nói. "Mặc kệ ngươi cố ý hay không, tất cả bởi vì… Hiển nhiên Chu thị không nghĩ tới Triệu Tình Lam lại bất ngờ đưa cho bà hai nha đầu, lại còn là nha đầu từ trong cung ra, nhưng như vậy cũng tốt, ít nhất bên cạnh bà còn có bốn nha đầu, bình thường thì không sao, nhưng những lúc cần ra ngoài giao tiếp, nếu chỉ hai nha đầu thì có vẻ hơi thiếu, giờ bốn người, cũng coi như có thể diện.Trong suy nghĩ của Chu thị, ở cái huyện Sơn Nam này, nói gì thì nói nhi tử của bà cũng là quan cao nhất, cho nên lúc bà xuất môn ra ngoài, cũng không thể không bằng lão thái thái nhà thổ tài chủ địa phương được. Như vậy chẳng phải sẽ làm mất mặt nhi tử của bà?“Sao có thể như vậy được? Dù gì thì đó cũng là người trong cung ban thưởng, để người khác biết con đưa cho ta như vậy lại không hay.” Trong lòng Chu thị mặc dù rất vui vẻ nhưng lại không tiện nói muốn hai người kia, như vậy có vẻ bà lòng dạ hẹp hòi, nên đành giả vờ từ chối.“Tổ mẫu không cần suy nghĩ nhiều, chẳng qua là hiện giờ chúng ta đã đến đây, mọi người cũng phải chịu khổ nhiều, Lam nhi cảm thấy bên cạnh mình không cần nhiều người đến vậy, bên tổ mẫu lại chỉ có hai người, sợ là hầu hạ không chu đáo. Cho nên mới để các nàng tạm thời qua bên này hầu hạ tổ mẫu, đợi sau này về Kinh thành, bên cạnh tổ mẫu có đầy đủ người rồi thì họ lại về bên con.” Trong lòng Triệu Tình Lam cười lạnh, nhìn mắt tổ mẫu đã sáng rỡ rồi mà còn tỏ vẻ ngại ngùng không muốn, người a, có lúc quả thật giả dối đến cực điểm.“Nếu Lam nhi đã nói như thế, vậy thì lưu lại thôi.” Chu thị thỏa mãn gật gật đầu. Lam nhi làm việc thực thỏa đáng, ngay cả suy nghĩ trong lòng bà mà nó cũng đoán được, như vậy cũng tốt, hiện tại bà cũng không còn lo lắng gì nữa. Triệu Tình Yên không ngờ Triệu Tình Lam lại nói ra những lời như vậy, nhưng mà thật kỳ quái, tại sao nàng ta không chọn lúc khác, lại cố tình vào thời điểm này đưa mấy nha đầu qua cho tổ mẫu, đây không phải là đánh vào mặt nàng sao? Người khác sẽ nghĩ nàng thế nào? Còn chẳng phải nói nàng châm ngòi chia rẽ sao? Triệu Tình Lam a Triệu Tình Lam, ngươi thật sự là quá đáng sợ. Ngay cả thời gian cũng tính chính xác đến vậy, không lẽ trong phòng tổ mẫu có người của nàng ta? DD:Le^qu;yDon“Nhị tỷ hiếu thuận như vậy, tổ mẫu thật có phúc.” Triệu Tình Yên cười nói với Chu thị.“Tỷ muội các ngươi đều hiếu thuận, đây chính là phúc khí lớn nhất của tổ mẫu.” Chu thị cười nói, bao ngày như vậy, đến hôm nay mới cảm thấy tâm tình sảng khoái chút, nói xong rồi nhẹ nhàng cười.“Tổ mẫu cũng mệt cả sáng rồi, hay là nghỉ ngơi chút đi ạ, hai nha đầu này để lại đây, Lam nhi xin phép về trước, trong phòng còn chút châm tuyến cần làm, con đi tìm hai nha đầu rồi cùng làm ạ.” Triệu Tình Lam không muốn tiếp tục dối trá cùng Chu thị nên đứng dậy cười nói.“Cũng tốt, con đi đi.” Chu thị cũng biết, kể từ lúc đến nơi này người làm có chút thiếu, các chủ tử khó tránh khỏi phải làm ít đồ châm tuyến, nữ hài tử nhà mình biết làm chút châm tuyến cũng tốt, cho nên không ngăn Triệu Tình Lam.“Tay nghề châm tuyến của Nhị tỷ ngày càng tốt, hôm trước còn thấy nhị tỷ thêu hoa, hoa kia trông thật sống động, Yên nhi có cố cũng không thể bằng. Tổ mẫu, Yên nhi có một chuyện, không biết có nên nói hay không.” Triệu Tình Yên thấy Triệu Tình Lam muốn rời khỏi cho nên vội vàng nói.Triệu Tình Lam thấy vậy trong lòng suy đoán, e rằng Triệu Tình Yên lại nghĩ ra trò gì mới, xem ra nàng muốn yên ổn cũng không được rồi. Nhưng dù sao nàng cũng là người trải qua bao gian khổ, sao có thể sợ chứ? Binh đến tướng chặn, Triệu Tình Yên nghĩ ra chiêu gì, nàng phá chiêu ấy.“Con nói đi, là chuyện gì?” Lúc này tâm tình Chu thị rất tốt, cho nên hòa ái hơn nhiều.“Tổ mẫu, mặc dù bây giờ còn sớm, nhưng cũng chỉ còn một năm rưỡi nữa là Yên nhi sẽ phải gả qua Dục thân vương phủ rồi. Tổ mẫu cũng biết đấy, châm tuyến của Yên nhi không bằng Nhị tỷ, vì vậy Yên nhi muốn xin tổ mẫu để Nhị tỷ làm giá y hộ Yên nhi.” Triệu Tình Yên ngây thơ nói với Chu thị.Chu thị nghe xong cảm thấy có chút không đúng, sao có thể như vậy được? Giá y của ai người đó tự thêu, sao có thể để tỷ tỷ làm hộ? Châm tuyến không tốt thì còn có nha hoàn trong phòng, để bọn họ làm cũng được, bản thân không làm được không phải còn có kẻ dưới sao? Để cho tỷ tỷ làm là định làm gì? Dien&dannLe
Hiển nhiên Chu thị không nghĩ tới Triệu Tình Lam lại bất ngờ đưa cho bà hai nha đầu, lại còn là nha đầu từ trong cung ra, nhưng như vậy cũng tốt, ít nhất bên cạnh bà còn có bốn nha đầu, bình thường thì không sao, nhưng những lúc cần ra ngoài giao tiếp, nếu chỉ hai nha đầu thì có vẻ hơi thiếu, giờ bốn người, cũng coi như có thể diện.
Trong suy nghĩ của Chu thị, ở cái huyện Sơn Nam này, nói gì thì nói nhi tử của bà cũng là quan cao nhất, cho nên lúc bà xuất môn ra ngoài, cũng không thể không bằng lão thái thái nhà thổ tài chủ địa phương được. Như vậy chẳng phải sẽ làm mất mặt nhi tử của bà?
“Sao có thể như vậy được? Dù gì thì đó cũng là người trong cung ban thưởng, để người khác biết con đưa cho ta như vậy lại không hay.” Trong lòng Chu thị mặc dù rất vui vẻ nhưng lại không tiện nói muốn hai người kia, như vậy có vẻ bà lòng dạ hẹp hòi, nên đành giả vờ từ chối.
“Tổ mẫu không cần suy nghĩ nhiều, chẳng qua là hiện giờ chúng ta đã đến đây, mọi người cũng phải chịu khổ nhiều, Lam nhi cảm thấy bên cạnh mình không cần nhiều người đến vậy, bên tổ mẫu lại chỉ có hai người, sợ là hầu hạ không chu đáo. Cho nên mới để các nàng tạm thời qua bên này hầu hạ tổ mẫu, đợi sau này về Kinh thành, bên cạnh tổ mẫu có đầy đủ người rồi thì họ lại về bên con.” Trong lòng Triệu Tình Lam cười lạnh, nhìn mắt tổ mẫu đã sáng rỡ rồi mà còn tỏ vẻ ngại ngùng không muốn, người a, có lúc quả thật giả dối đến cực điểm.
“Nếu Lam nhi đã nói như thế, vậy thì lưu lại thôi.” Chu thị thỏa mãn gật gật đầu. Lam nhi làm việc thực thỏa đáng, ngay cả suy nghĩ trong lòng bà mà nó cũng đoán được, như vậy cũng tốt, hiện tại bà cũng không còn lo lắng gì nữa.
Triệu Tình Yên không ngờ Triệu Tình Lam lại nói ra những lời như vậy, nhưng mà thật kỳ quái, tại sao nàng ta không chọn lúc khác, lại cố tình vào thời điểm này đưa mấy nha đầu qua cho tổ mẫu, đây không phải là đánh vào mặt nàng sao? Người khác sẽ nghĩ nàng thế nào? Còn chẳng phải nói nàng châm ngòi chia rẽ sao? Triệu Tình Lam a Triệu Tình Lam, ngươi thật sự là quá đáng sợ. Ngay cả thời gian cũng tính chính xác đến vậy, không lẽ trong phòng tổ mẫu có người của nàng ta? DD:Le^qu;yDon
“Nhị tỷ hiếu thuận như vậy, tổ mẫu thật có phúc.” Triệu Tình Yên cười nói với Chu thị.
“Tỷ muội các ngươi đều hiếu thuận, đây chính là phúc khí lớn nhất của tổ mẫu.” Chu thị cười nói, bao ngày như vậy, đến hôm nay mới cảm thấy tâm tình sảng khoái chút, nói xong rồi nhẹ nhàng cười.
“Tổ mẫu cũng mệt cả sáng rồi, hay là nghỉ ngơi chút đi ạ, hai nha đầu này để lại đây, Lam nhi xin phép về trước, trong phòng còn chút châm tuyến cần làm, con đi tìm hai nha đầu rồi cùng làm ạ.” Triệu Tình Lam không muốn tiếp tục dối trá cùng Chu thị nên đứng dậy cười nói.
“Cũng tốt, con đi đi.” Chu thị cũng biết, kể từ lúc đến nơi này người làm có chút thiếu, các chủ tử khó tránh khỏi phải làm ít đồ châm tuyến, nữ hài tử nhà mình biết làm chút châm tuyến cũng tốt, cho nên không ngăn Triệu Tình Lam.
“Tay nghề châm tuyến của Nhị tỷ ngày càng tốt, hôm trước còn thấy nhị tỷ thêu hoa, hoa kia trông thật sống động, Yên nhi có cố cũng không thể bằng. Tổ mẫu, Yên nhi có một chuyện, không biết có nên nói hay không.” Triệu Tình Yên thấy Triệu Tình Lam muốn rời khỏi cho nên vội vàng nói.
Triệu Tình Lam thấy vậy trong lòng suy đoán, e rằng Triệu Tình Yên lại nghĩ ra trò gì mới, xem ra nàng muốn yên ổn cũng không được rồi. Nhưng dù sao nàng cũng là người trải qua bao gian khổ, sao có thể sợ chứ? Binh đến tướng chặn, Triệu Tình Yên nghĩ ra chiêu gì, nàng phá chiêu ấy.
“Con nói đi, là chuyện gì?” Lúc này tâm tình Chu thị rất tốt, cho nên hòa ái hơn nhiều.
“Tổ mẫu, mặc dù bây giờ còn sớm, nhưng cũng chỉ còn một năm rưỡi nữa là Yên nhi sẽ phải gả qua Dục thân vương phủ rồi. Tổ mẫu cũng biết đấy, châm tuyến của Yên nhi không bằng Nhị tỷ, vì vậy Yên nhi muốn xin tổ mẫu để Nhị tỷ làm giá y hộ Yên nhi.” Triệu Tình Yên ngây thơ nói với Chu thị.
Chu thị nghe xong cảm thấy có chút không đúng, sao có thể như vậy được? Giá y của ai người đó tự thêu, sao có thể để tỷ tỷ làm hộ? Châm tuyến không tốt thì còn có nha hoàn trong phòng, để bọn họ làm cũng được, bản thân không làm được không phải còn có kẻ dưới sao? Để cho tỷ tỷ làm là định làm gì? Dien&dannLe
Thứ Nữ Thành ThêTác giả: Tây Song VũTruyện Cổ Đại, Truyện Gia Đấu, Truyện Ngôn Tình, Truyện Trọng Sinh"Triệu Tình Lam, tỷ tỷ thân ái của ta, hôm nay chính là ngày chết của ngươi rồi, về sau cõi đời này sẽ không có người tên Triệu Tình Lam, mà ngươi sẽ không bao giờ chắn đường của ta nữa." Vẻ mặt Triệu Tình Yên âm ngoan nói với Triệu Tình Lam. "Làm sao ngươi có thể ác độc như vậy? Trên người chúng ta cũng coi như chảy cùng dòng máu, những năm này ta cũng chưa từng bạc đãi ngươi, làm sao ngươi có thể nhẫn tâm vậy?" Triệu Tình Lam đã bị dồn đến góc tường dùng ánh mắt khó thể tin nhìn muội muội đồng phụ dị mẫu (cùng cha khác mẹ) với mình mà hỏi. "Tỷ tỷ tốt của ta, từ nhỏ đến lớn, ngươi áp chế ta mọi chuyện ở khắp nơi, từ nhân phẩm tài mạo đến cầm kỳ thư họa, chỉ cần là chỗ có ngươi, từ xưa tới nay chưa từng có ai khen ngợi ta." Triệu Tình Yên lạnh lùng nhìn Triệu Tình Lam, giống như Triệu Tình Lam nói một lời rất buồn cười. "Thế nhưng cũng không phải là ta cố ý, tại sao có thể trở thành lý do ngươi hận ta?" Triệu Tình Lam khó mà tin được nói. "Mặc kệ ngươi cố ý hay không, tất cả bởi vì… Hiển nhiên Chu thị không nghĩ tới Triệu Tình Lam lại bất ngờ đưa cho bà hai nha đầu, lại còn là nha đầu từ trong cung ra, nhưng như vậy cũng tốt, ít nhất bên cạnh bà còn có bốn nha đầu, bình thường thì không sao, nhưng những lúc cần ra ngoài giao tiếp, nếu chỉ hai nha đầu thì có vẻ hơi thiếu, giờ bốn người, cũng coi như có thể diện.Trong suy nghĩ của Chu thị, ở cái huyện Sơn Nam này, nói gì thì nói nhi tử của bà cũng là quan cao nhất, cho nên lúc bà xuất môn ra ngoài, cũng không thể không bằng lão thái thái nhà thổ tài chủ địa phương được. Như vậy chẳng phải sẽ làm mất mặt nhi tử của bà?“Sao có thể như vậy được? Dù gì thì đó cũng là người trong cung ban thưởng, để người khác biết con đưa cho ta như vậy lại không hay.” Trong lòng Chu thị mặc dù rất vui vẻ nhưng lại không tiện nói muốn hai người kia, như vậy có vẻ bà lòng dạ hẹp hòi, nên đành giả vờ từ chối.“Tổ mẫu không cần suy nghĩ nhiều, chẳng qua là hiện giờ chúng ta đã đến đây, mọi người cũng phải chịu khổ nhiều, Lam nhi cảm thấy bên cạnh mình không cần nhiều người đến vậy, bên tổ mẫu lại chỉ có hai người, sợ là hầu hạ không chu đáo. Cho nên mới để các nàng tạm thời qua bên này hầu hạ tổ mẫu, đợi sau này về Kinh thành, bên cạnh tổ mẫu có đầy đủ người rồi thì họ lại về bên con.” Trong lòng Triệu Tình Lam cười lạnh, nhìn mắt tổ mẫu đã sáng rỡ rồi mà còn tỏ vẻ ngại ngùng không muốn, người a, có lúc quả thật giả dối đến cực điểm.“Nếu Lam nhi đã nói như thế, vậy thì lưu lại thôi.” Chu thị thỏa mãn gật gật đầu. Lam nhi làm việc thực thỏa đáng, ngay cả suy nghĩ trong lòng bà mà nó cũng đoán được, như vậy cũng tốt, hiện tại bà cũng không còn lo lắng gì nữa. Triệu Tình Yên không ngờ Triệu Tình Lam lại nói ra những lời như vậy, nhưng mà thật kỳ quái, tại sao nàng ta không chọn lúc khác, lại cố tình vào thời điểm này đưa mấy nha đầu qua cho tổ mẫu, đây không phải là đánh vào mặt nàng sao? Người khác sẽ nghĩ nàng thế nào? Còn chẳng phải nói nàng châm ngòi chia rẽ sao? Triệu Tình Lam a Triệu Tình Lam, ngươi thật sự là quá đáng sợ. Ngay cả thời gian cũng tính chính xác đến vậy, không lẽ trong phòng tổ mẫu có người của nàng ta? DD:Le^qu;yDon“Nhị tỷ hiếu thuận như vậy, tổ mẫu thật có phúc.” Triệu Tình Yên cười nói với Chu thị.“Tỷ muội các ngươi đều hiếu thuận, đây chính là phúc khí lớn nhất của tổ mẫu.” Chu thị cười nói, bao ngày như vậy, đến hôm nay mới cảm thấy tâm tình sảng khoái chút, nói xong rồi nhẹ nhàng cười.“Tổ mẫu cũng mệt cả sáng rồi, hay là nghỉ ngơi chút đi ạ, hai nha đầu này để lại đây, Lam nhi xin phép về trước, trong phòng còn chút châm tuyến cần làm, con đi tìm hai nha đầu rồi cùng làm ạ.” Triệu Tình Lam không muốn tiếp tục dối trá cùng Chu thị nên đứng dậy cười nói.“Cũng tốt, con đi đi.” Chu thị cũng biết, kể từ lúc đến nơi này người làm có chút thiếu, các chủ tử khó tránh khỏi phải làm ít đồ châm tuyến, nữ hài tử nhà mình biết làm chút châm tuyến cũng tốt, cho nên không ngăn Triệu Tình Lam.“Tay nghề châm tuyến của Nhị tỷ ngày càng tốt, hôm trước còn thấy nhị tỷ thêu hoa, hoa kia trông thật sống động, Yên nhi có cố cũng không thể bằng. Tổ mẫu, Yên nhi có một chuyện, không biết có nên nói hay không.” Triệu Tình Yên thấy Triệu Tình Lam muốn rời khỏi cho nên vội vàng nói.Triệu Tình Lam thấy vậy trong lòng suy đoán, e rằng Triệu Tình Yên lại nghĩ ra trò gì mới, xem ra nàng muốn yên ổn cũng không được rồi. Nhưng dù sao nàng cũng là người trải qua bao gian khổ, sao có thể sợ chứ? Binh đến tướng chặn, Triệu Tình Yên nghĩ ra chiêu gì, nàng phá chiêu ấy.“Con nói đi, là chuyện gì?” Lúc này tâm tình Chu thị rất tốt, cho nên hòa ái hơn nhiều.“Tổ mẫu, mặc dù bây giờ còn sớm, nhưng cũng chỉ còn một năm rưỡi nữa là Yên nhi sẽ phải gả qua Dục thân vương phủ rồi. Tổ mẫu cũng biết đấy, châm tuyến của Yên nhi không bằng Nhị tỷ, vì vậy Yên nhi muốn xin tổ mẫu để Nhị tỷ làm giá y hộ Yên nhi.” Triệu Tình Yên ngây thơ nói với Chu thị.Chu thị nghe xong cảm thấy có chút không đúng, sao có thể như vậy được? Giá y của ai người đó tự thêu, sao có thể để tỷ tỷ làm hộ? Châm tuyến không tốt thì còn có nha hoàn trong phòng, để bọn họ làm cũng được, bản thân không làm được không phải còn có kẻ dưới sao? Để cho tỷ tỷ làm là định làm gì? Dien&dannLe