“Tuyết rơi rồi” Không biết là ai lên tiếng.Không khí trong văn phòng nhất thời sôi nổi hẳn “Tuyết đầu mùa năm nay đến sớm thật, vận may sang năm của mình nhất định sẽ rất tốt” Dịch Quả cắn đầu bút bắt đầu ảo tưởng.“Ha ha con nhóc kia lại ảo tưởng chuyện của 800 năm sau? Nghe anh khuyên này, đây đang là hiện thực biết không ? ““Tần Dương chết tiệt, không chọc tôi anh sẽ chết à? Lão nương nghĩ như thế nào kệ ta, hừ!”Tần Dương giơ tay vỗ vào miệng mình: “Được, tiểu nhân biết tội, mời ngài tiếp tục”An Nhiên thở dài, dừng tay ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.Bên ngoài tuyết rơi lả tả như lông ngỗng đang nhẹ nhàng rớt xuống, ngồi ở văn phòng bình yên tầng 19 dòng suy nghĩ cũng chợt như tuyết bay, càng nghĩ càng xa…“An Nhiên ơi An Nhiên”Một tiếng gọi thình lình cất lên, An Nhiên giật mình “Hả?Sao vậy?”Dịch Quả tay chống cằm “Nhiên à bữa nay tuyết đầu mùa chúng ta đi liên hoan đi, xong sẽ ghé quán K, thế nào?” Vẻ mặt cô nàng như muốn nói Chủ ý này không tồi đúng không.“Nhất định phải là hôm nay…

Chương 69

Bảy Năm Lại Bảy NămTác giả: Đào Hắc Tiểu ThấtTruyện Ngôn Tình“Tuyết rơi rồi” Không biết là ai lên tiếng.Không khí trong văn phòng nhất thời sôi nổi hẳn “Tuyết đầu mùa năm nay đến sớm thật, vận may sang năm của mình nhất định sẽ rất tốt” Dịch Quả cắn đầu bút bắt đầu ảo tưởng.“Ha ha con nhóc kia lại ảo tưởng chuyện của 800 năm sau? Nghe anh khuyên này, đây đang là hiện thực biết không ? ““Tần Dương chết tiệt, không chọc tôi anh sẽ chết à? Lão nương nghĩ như thế nào kệ ta, hừ!”Tần Dương giơ tay vỗ vào miệng mình: “Được, tiểu nhân biết tội, mời ngài tiếp tục”An Nhiên thở dài, dừng tay ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.Bên ngoài tuyết rơi lả tả như lông ngỗng đang nhẹ nhàng rớt xuống, ngồi ở văn phòng bình yên tầng 19 dòng suy nghĩ cũng chợt như tuyết bay, càng nghĩ càng xa…“An Nhiên ơi An Nhiên”Một tiếng gọi thình lình cất lên, An Nhiên giật mình “Hả?Sao vậy?”Dịch Quả tay chống cằm “Nhiên à bữa nay tuyết đầu mùa chúng ta đi liên hoan đi, xong sẽ ghé quán K, thế nào?” Vẻ mặt cô nàng như muốn nói Chủ ý này không tồi đúng không.“Nhất định phải là hôm nay… Đêm nay là đêm duy nhất trong suốt 7 năm qua Mạc Ngôn có thể ngủ trọn giấc. Lúc duỗi tay thấy bên cạnh trống trơn, anh lập tức tỉnh dậy. Người đàn bà chết tiệt này, lại tiếp tục bỏ anh mà đi sao. Không buồn mặc lại quần áo, Mạc Ngôn vội vàng chạy đến phòng khách, để rồi ngây ngẩn cả người.An Nhiên bộ dáng thành thục như một người vợ hiền lành đang lau dọn thư phòng, trên bàn bày đồ ăn nghi ngút khói.Rồi như cảm nhận được sự hiện diện của anh, cô ngước lên: “Anh dậy rồi hả, bữa sáng em làm xong để trên bàn, em đi về đây.” Nói xong cầm lấy áo khoác chuẩn bị đi ra ngoài, đi được 2 bước lại dừng: “Hôm nay, em sẽ đón con đi học về chỗ em.”Mạc Ngôn trong lòng căng thẳng, cố gắng kiềm chế: “Ai cho phép cô đi?” Cô ta lại muốn bỏ đi nữa sao? Sẽ không có chuyện đó đâu, cho dù 2 người ở chung không hạnh phúc, không vui vẻ, cũng sẽ không dễ dàng cho phép cô ta bỏ đi như vậy. Phải ở cùng nhau, chậm rãi tra tấn cô ta.An Nhiên ngây ngẩn cả người, anh ấy thực sự hận mình, hiển nhiên sẽ không buông tha cho mình.Mạc Ngôn lạnh lùng nói: “Từ hôm nay trở đi, cô sẽ ở đây, còn nữa, cô đến làm ở công ty tôi.” Anh sẽ không cho cô ta bất cứ cơ hội nào để bỏ đi, cô ta phải luôn ở trong tầm mắt của anh, anh muốn như vậy.“Anh có cần làm vậy không? Anh hận em như vậy sao? Vậy mà vẫn muốn giữ em ở cạnh sao?” An Nhiên quay đầu lại hỏi.“Cô nói đúng, chính vì tôi hận cô nên mới giữ cô bên cạnh. Cô đáng bị tra tấn, Dư An Nhiên. Cho dù cô có chết, cô chỉ được phép chết lúc ở cạnh tôi.” Rõ ràng muốn giữ cô lại, nhưng lòng tự trọng không cho phép anh thừa nhận sự thật, hơn nữa anh cũng muốn chậm rãi trả thù cô.An Nhiên đột nhiên cảm thấy người đàn ông này bây giờ với cô là một người hoàn toàn xa lạ, khiến cô sợ hãi. Cô một chút cũng không nhìn ra ý đồ của anh: “Không có lí do gì em phải nghe anh cả.”“Cô cho là cô có lựa chọn sao? Nếu cô còn muốn gặp Ân Hữu thì đừng đôi co với tôi.”“Ân Hữu, anh bắt Ân Hữu đi đâu?”“Nó là con tôi, tôi không cho phép cô để nó thiếu thốn tình cảm. Từ nay về sau, con tôi là tiểu thiếu gia nhà họ Đường, không phải họ Dư. Hi vọng cô nhớ kỹ thân phận của mình, tôi không muốn thiên hạ biết con tôi có người mẹ như cô.”Có thể nói lời lạnh lẽo, vô tình đến vậy sao?Anh quay lại phòng thay quần áo, đi đến trước mặt An Nhiên: “Đừng quên có mặt ở công ty đúng giờ.” Nói xong câu nói lạnh lùng này rồi đẩy thẳng cửa bước đi.Không hề ngó ngàng đến bữa sáng cô chuẩn bị cho anh.

Đêm nay là đêm duy nhất trong suốt 7 năm qua Mạc Ngôn có thể ngủ trọn giấc. Lúc duỗi tay thấy bên cạnh trống trơn, anh lập tức tỉnh dậy. Người đàn bà chết tiệt này, lại tiếp tục bỏ anh mà đi sao. Không buồn mặc lại quần áo, Mạc Ngôn vội vàng chạy đến phòng khách, để rồi ngây ngẩn cả người.An Nhiên bộ dáng thành thục như một người vợ hiền lành đang lau dọn thư phòng, trên bàn bày đồ ăn nghi ngút khói.Rồi như cảm nhận được sự hiện diện của anh, cô ngước lên: “Anh dậy rồi hả, bữa sáng em làm xong để trên bàn, em đi về đây.” Nói xong cầm lấy áo khoác chuẩn bị đi ra ngoài, đi được 2 bước lại dừng: “Hôm nay, em sẽ đón con đi học về chỗ em.”Mạc Ngôn trong lòng căng thẳng, cố gắng kiềm chế: “Ai cho phép cô đi?” Cô ta lại muốn bỏ đi nữa sao? Sẽ không có chuyện đó đâu, cho dù 2 người ở chung không hạnh phúc, không vui vẻ, cũng sẽ không dễ dàng cho phép cô ta bỏ đi như vậy. Phải ở cùng nhau, chậm rãi tra tấn cô ta.An Nhiên ngây ngẩn cả người, anh ấy thực sự hận mình, hiển nhiên sẽ không buông tha cho mình.Mạc Ngôn lạnh lùng nói: “Từ hôm nay trở đi, cô sẽ ở đây, còn nữa, cô đến làm ở công ty tôi.” Anh sẽ không cho cô ta bất cứ cơ hội nào để bỏ đi, cô ta phải luôn ở trong tầm mắt của anh, anh muốn như vậy.“Anh có cần làm vậy không? Anh hận em như vậy sao? Vậy mà vẫn muốn giữ em ở cạnh sao?” An Nhiên quay đầu lại hỏi.“Cô nói đúng, chính vì tôi hận cô nên mới giữ cô bên cạnh. Cô đáng bị tra tấn, Dư An Nhiên. Cho dù cô có chết, cô chỉ được phép chết lúc ở cạnh tôi.” Rõ ràng muốn giữ cô lại, nhưng lòng tự trọng không cho phép anh thừa nhận sự thật, hơn nữa anh cũng muốn chậm rãi trả thù cô.An Nhiên đột nhiên cảm thấy người đàn ông này bây giờ với cô là một người hoàn toàn xa lạ, khiến cô sợ hãi. Cô một chút cũng không nhìn ra ý đồ của anh: “Không có lí do gì em phải nghe anh cả.”“Cô cho là cô có lựa chọn sao? Nếu cô còn muốn gặp Ân Hữu thì đừng đôi co với tôi.”“Ân Hữu, anh bắt Ân Hữu đi đâu?”“Nó là con tôi, tôi không cho phép cô để nó thiếu thốn tình cảm. Từ nay về sau, con tôi là tiểu thiếu gia nhà họ Đường, không phải họ Dư. Hi vọng cô nhớ kỹ thân phận của mình, tôi không muốn thiên hạ biết con tôi có người mẹ như cô.”Có thể nói lời lạnh lẽo, vô tình đến vậy sao?Anh quay lại phòng thay quần áo, đi đến trước mặt An Nhiên: “Đừng quên có mặt ở công ty đúng giờ.” Nói xong câu nói lạnh lùng này rồi đẩy thẳng cửa bước đi.Không hề ngó ngàng đến bữa sáng cô chuẩn bị cho anh.

Bảy Năm Lại Bảy NămTác giả: Đào Hắc Tiểu ThấtTruyện Ngôn Tình“Tuyết rơi rồi” Không biết là ai lên tiếng.Không khí trong văn phòng nhất thời sôi nổi hẳn “Tuyết đầu mùa năm nay đến sớm thật, vận may sang năm của mình nhất định sẽ rất tốt” Dịch Quả cắn đầu bút bắt đầu ảo tưởng.“Ha ha con nhóc kia lại ảo tưởng chuyện của 800 năm sau? Nghe anh khuyên này, đây đang là hiện thực biết không ? ““Tần Dương chết tiệt, không chọc tôi anh sẽ chết à? Lão nương nghĩ như thế nào kệ ta, hừ!”Tần Dương giơ tay vỗ vào miệng mình: “Được, tiểu nhân biết tội, mời ngài tiếp tục”An Nhiên thở dài, dừng tay ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.Bên ngoài tuyết rơi lả tả như lông ngỗng đang nhẹ nhàng rớt xuống, ngồi ở văn phòng bình yên tầng 19 dòng suy nghĩ cũng chợt như tuyết bay, càng nghĩ càng xa…“An Nhiên ơi An Nhiên”Một tiếng gọi thình lình cất lên, An Nhiên giật mình “Hả?Sao vậy?”Dịch Quả tay chống cằm “Nhiên à bữa nay tuyết đầu mùa chúng ta đi liên hoan đi, xong sẽ ghé quán K, thế nào?” Vẻ mặt cô nàng như muốn nói Chủ ý này không tồi đúng không.“Nhất định phải là hôm nay… Đêm nay là đêm duy nhất trong suốt 7 năm qua Mạc Ngôn có thể ngủ trọn giấc. Lúc duỗi tay thấy bên cạnh trống trơn, anh lập tức tỉnh dậy. Người đàn bà chết tiệt này, lại tiếp tục bỏ anh mà đi sao. Không buồn mặc lại quần áo, Mạc Ngôn vội vàng chạy đến phòng khách, để rồi ngây ngẩn cả người.An Nhiên bộ dáng thành thục như một người vợ hiền lành đang lau dọn thư phòng, trên bàn bày đồ ăn nghi ngút khói.Rồi như cảm nhận được sự hiện diện của anh, cô ngước lên: “Anh dậy rồi hả, bữa sáng em làm xong để trên bàn, em đi về đây.” Nói xong cầm lấy áo khoác chuẩn bị đi ra ngoài, đi được 2 bước lại dừng: “Hôm nay, em sẽ đón con đi học về chỗ em.”Mạc Ngôn trong lòng căng thẳng, cố gắng kiềm chế: “Ai cho phép cô đi?” Cô ta lại muốn bỏ đi nữa sao? Sẽ không có chuyện đó đâu, cho dù 2 người ở chung không hạnh phúc, không vui vẻ, cũng sẽ không dễ dàng cho phép cô ta bỏ đi như vậy. Phải ở cùng nhau, chậm rãi tra tấn cô ta.An Nhiên ngây ngẩn cả người, anh ấy thực sự hận mình, hiển nhiên sẽ không buông tha cho mình.Mạc Ngôn lạnh lùng nói: “Từ hôm nay trở đi, cô sẽ ở đây, còn nữa, cô đến làm ở công ty tôi.” Anh sẽ không cho cô ta bất cứ cơ hội nào để bỏ đi, cô ta phải luôn ở trong tầm mắt của anh, anh muốn như vậy.“Anh có cần làm vậy không? Anh hận em như vậy sao? Vậy mà vẫn muốn giữ em ở cạnh sao?” An Nhiên quay đầu lại hỏi.“Cô nói đúng, chính vì tôi hận cô nên mới giữ cô bên cạnh. Cô đáng bị tra tấn, Dư An Nhiên. Cho dù cô có chết, cô chỉ được phép chết lúc ở cạnh tôi.” Rõ ràng muốn giữ cô lại, nhưng lòng tự trọng không cho phép anh thừa nhận sự thật, hơn nữa anh cũng muốn chậm rãi trả thù cô.An Nhiên đột nhiên cảm thấy người đàn ông này bây giờ với cô là một người hoàn toàn xa lạ, khiến cô sợ hãi. Cô một chút cũng không nhìn ra ý đồ của anh: “Không có lí do gì em phải nghe anh cả.”“Cô cho là cô có lựa chọn sao? Nếu cô còn muốn gặp Ân Hữu thì đừng đôi co với tôi.”“Ân Hữu, anh bắt Ân Hữu đi đâu?”“Nó là con tôi, tôi không cho phép cô để nó thiếu thốn tình cảm. Từ nay về sau, con tôi là tiểu thiếu gia nhà họ Đường, không phải họ Dư. Hi vọng cô nhớ kỹ thân phận của mình, tôi không muốn thiên hạ biết con tôi có người mẹ như cô.”Có thể nói lời lạnh lẽo, vô tình đến vậy sao?Anh quay lại phòng thay quần áo, đi đến trước mặt An Nhiên: “Đừng quên có mặt ở công ty đúng giờ.” Nói xong câu nói lạnh lùng này rồi đẩy thẳng cửa bước đi.Không hề ngó ngàng đến bữa sáng cô chuẩn bị cho anh.

Chương 69