Tiết trời se se lạnh. Dương Tiểu Cần khoác lên mình một cái áo khoác hiệu Lacoste, bước ra khỏi nhà bằng cửa sau. Thấp thỏm quan sát tình hình xung quanh, thấy không có ai, cô mới thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục làm chính sự. Tiểu Cần của chúng ta là đang trên đường tới chỗ hẹn gặp lại đám bạn cũ những năm trung học, không tránh khỏi có chút vui vẻ, vừa đi vừa huýt sáo. Nhưng không may, đi được đến ngã tư, cô lại bắt gặp mụ mụ của mình. Tại sao không may? Đồng chí Tiểu Cần của chúng ta lén trốn khỏi nhà nha. Quay một góc 180 độ, lấy tốc độ nhanh nhất chạy đi, thầm cầu nguyện là chưa bị phát hiện. Rất tiếc, tốc độ của cô chưa sánh được với vận tốc ánh sáng, chỉ sau một cái liếc mắt, Dương thẩm đã tức tốc đuổi theo cô con gái “quý hóa” của mình. Ai… Tại sao lại gọi là cô con gái “quý hóa”? Nói ra liệu có ai hiểu cho nỗi khổ của người mẹ này không… Muốn biết thêm chi tiết, mời mọi người xem qua cái “Sơ yếu lí lịch” cực kì sơ sài của cô 4 năm trước. Họ tên: Dương Tiểu Cần Giới tính: nữ Tuổi:…

Chương 13

Yêu Nghiệt, Buông Tha TaTác giả: Dạy Hư Nương TửTruyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTiết trời se se lạnh. Dương Tiểu Cần khoác lên mình một cái áo khoác hiệu Lacoste, bước ra khỏi nhà bằng cửa sau. Thấp thỏm quan sát tình hình xung quanh, thấy không có ai, cô mới thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục làm chính sự. Tiểu Cần của chúng ta là đang trên đường tới chỗ hẹn gặp lại đám bạn cũ những năm trung học, không tránh khỏi có chút vui vẻ, vừa đi vừa huýt sáo. Nhưng không may, đi được đến ngã tư, cô lại bắt gặp mụ mụ của mình. Tại sao không may? Đồng chí Tiểu Cần của chúng ta lén trốn khỏi nhà nha. Quay một góc 180 độ, lấy tốc độ nhanh nhất chạy đi, thầm cầu nguyện là chưa bị phát hiện. Rất tiếc, tốc độ của cô chưa sánh được với vận tốc ánh sáng, chỉ sau một cái liếc mắt, Dương thẩm đã tức tốc đuổi theo cô con gái “quý hóa” của mình. Ai… Tại sao lại gọi là cô con gái “quý hóa”? Nói ra liệu có ai hiểu cho nỗi khổ của người mẹ này không… Muốn biết thêm chi tiết, mời mọi người xem qua cái “Sơ yếu lí lịch” cực kì sơ sài của cô 4 năm trước. Họ tên: Dương Tiểu Cần Giới tính: nữ Tuổi:… Nơi ta ở nằm xa phòng của các cô nương khác. Ta không xác định được, nhưng nghe hai cô gái nói vậy.“Hồ ma ma nói, ngươi trình độ kém cỏi, cần phải học tập thêm, nên sắp xếp cho ngươi đến sống tại đây.” Cô gái kiệm lời giải thích.Rất may là ta còn chưa bị đuổi. Mà cũng tốt, sống tại đây sẽ ít gặp phiền toái, cứ như vậy nâng cao kỹ nghệ, đến một ngày nào đó ta sẽ trở thành đệ nhất danh kỹ. Oa ha ha ha…“Hồ ma ma có vẻ cho ngươi nhiều thịnh tình, ngươi nên lấy làm biết ơn.” Cô gái kiệm lời nhắc nhở.“Là, là. Ta sẽ cố gắng hoàn thiện chính mình.” Ta cười, ánh mắt vô tình quét qua cô gái nóng nảy.Kể cũng lạ, cô ta không cùng ta sinh sự nữa, nhưng cặp mắt oán hận lại càng tăng lên mấy phần. Hội mệt mỏi sao, ngươi ức chế sao? Hay ngươi chịu thua ta rồi? Hắc hắc, cho ngươi biết, lão nương chính là thiên hạ đệ nhất đánh không chết!“Tự xem lại chính mình.” Cô gái kiệm lời ném cho ta một câu rồi dẫn theo cô gái nóng nảy rời đi.Hai người đi không quay đầu lại, như vậy mà đi…Gió thổi a, gió thổi…Còn ta đây thì như thế nào?! Các người còn chưa nói ta đây là phòng ta, hay phòng bên cạnh mới là, hay toàn bộ dãy nhà sang trọng này đâu?!Đến lúc rồi, phải dùng đầu óc thôi. Họ dẫn ta đến trước phòng này, vậy đây chắc là phòng của ta. Đẩy cửa bước vào.“Két…”Không có ai, hoàn hảo!Căn phòng này dường như còn lớn hơn căn phòng mà có cái gì Bàng Bàng gì gì đó, thật lớn, thật xa hoa nha~ Hì hì, thật sự ta quá là được ưu đãi rồi, chả trách cô gái ban nãy cứ tỏ thái độ khó chịu với ta, cư nhiên là ganh tỵ a~~ (Thật ra thì phòng này là phòng của “Hồ ma ma”, mọi người à.)Giường chiếu đầy đủ, bàn ghế ngay ngắn, sạch sẽ, đặc biệt là tại đây có thật nhiều đồ cổ, thật nhiều tiền a~Ta tiến lại gần bàn, kéo một cái ghế ra và ngồi xuống. Trên bàn có đặt một cái chạp đốt hương liệu và một bộ đồ uống trà. Ta tự rót cho mình một tách trà, chắc không cần phải xin ai đâu nhỉ, dẫu sao đây cũng là phòng của ta, hắc hắc… Đưa tách trà lên ngửi, rồi lại vén tóc, sau đó lại ngửi ngửi… Sau đó, ta nốc sạch tách trà! Chết tiệt! Ta vẫn không bắt chước được bộ dạng yểu điệu tinh tế của Hồ ma ma!Phi! Phi! Phi! Vẫn còn nhiều thời gian để luyện tập mà, không cần vội, không cần vội. Trời sinh ta ra vốn là cô nương hiền thục, trong trắng, muốn học cách mê luyến người khác ắt hẳn phải tốn rất nhiều thời gian. Nhưng là, khách làng chơi đâu phải đến đây để xem ngươi uống trà, kỹ thuật giường chiếu mới thực sự là cái đáng để học nha, hắc hắc. Mà nói về mấy chuyện ấy ấy thì chắc chắn là ta phải thuộc dạng đỉnh của đỉnh. Là công dân đến từ hiện đại, ta chắc chắn là xem qua nhiều AV (adult video) hơn người cổ đại!Nói tóm lại, bây giờ nên nghỉ ngơi đi thôi.Ta đi lại gần chiếc giường trải bra màu trắng, đứng đó nhìn ngắm, vuốt vuốt để cảm nhận độ mềm mại của nó. Rồi. Ta ngã “ạch” lên giường. Sau đó ta ngủ. Ta ngủ mà không cởi giày ra, hai chân để thõng xuống mặt đất, và điều đó đã khiến cho ngày hôm sau của ta trở nên thật tệ hại!

Nơi ta ở nằm xa phòng của các cô nương khác. Ta không xác định được, nhưng nghe hai cô gái nói vậy.

“Hồ ma ma nói, ngươi trình độ kém cỏi, cần phải học tập thêm, nên sắp xếp cho ngươi đến sống tại đây.” Cô gái kiệm lời giải thích.

Rất may là ta còn chưa bị đuổi. Mà cũng tốt, sống tại đây sẽ ít gặp phiền toái, cứ như vậy nâng cao kỹ nghệ, đến một ngày nào đó ta sẽ trở thành đệ nhất danh kỹ. Oa ha ha ha…

“Hồ ma ma có vẻ cho ngươi nhiều thịnh tình, ngươi nên lấy làm biết ơn.” Cô gái kiệm lời nhắc nhở.

“Là, là. Ta sẽ cố gắng hoàn thiện chính mình.” Ta cười, ánh mắt vô tình quét qua cô gái nóng nảy.

Kể cũng lạ, cô ta không cùng ta sinh sự nữa, nhưng cặp mắt oán hận lại càng tăng lên mấy phần. Hội mệt mỏi sao, ngươi ức chế sao? Hay ngươi chịu thua ta rồi? Hắc hắc, cho ngươi biết, lão nương chính là thiên hạ đệ nhất đánh không chết!

“Tự xem lại chính mình.” Cô gái kiệm lời ném cho ta một câu rồi dẫn theo cô gái nóng nảy rời đi.

Hai người đi không quay đầu lại, như vậy mà đi…

Gió thổi a, gió thổi…

Còn ta đây thì như thế nào?! Các người còn chưa nói ta đây là phòng ta, hay phòng bên cạnh mới là, hay toàn bộ dãy nhà sang trọng này đâu?!

Đến lúc rồi, phải dùng đầu óc thôi. Họ dẫn ta đến trước phòng này, vậy đây chắc là phòng của ta. Đẩy cửa bước vào.

“Két…”

Không có ai, hoàn hảo!

Căn phòng này dường như còn lớn hơn căn phòng mà có cái gì Bàng Bàng gì gì đó, thật lớn, thật xa hoa nha~ Hì hì, thật sự ta quá là được ưu đãi rồi, chả trách cô gái ban nãy cứ tỏ thái độ khó chịu với ta, cư nhiên là ganh tỵ a~~ (Thật ra thì phòng này là phòng của “Hồ ma ma”, mọi người à.)

Giường chiếu đầy đủ, bàn ghế ngay ngắn, sạch sẽ, đặc biệt là tại đây có thật nhiều đồ cổ, thật nhiều tiền a~

Ta tiến lại gần bàn, kéo một cái ghế ra và ngồi xuống. Trên bàn có đặt một cái chạp đốt hương liệu và một bộ đồ uống trà. Ta tự rót cho mình một tách trà, chắc không cần phải xin ai đâu nhỉ, dẫu sao đây cũng là phòng của ta, hắc hắc… Đưa tách trà lên ngửi, rồi lại vén tóc, sau đó lại ngửi ngửi… Sau đó, ta nốc sạch tách trà! Chết tiệt! Ta vẫn không bắt chước được bộ dạng yểu điệu tinh tế của Hồ ma ma!

Phi! Phi! Phi! Vẫn còn nhiều thời gian để luyện tập mà, không cần vội, không cần vội. Trời sinh ta ra vốn là cô nương hiền thục, trong trắng, muốn học cách mê luyến người khác ắt hẳn phải tốn rất nhiều thời gian. Nhưng là, khách làng chơi đâu phải đến đây để xem ngươi uống trà, kỹ thuật giường chiếu mới thực sự là cái đáng để học nha, hắc hắc. Mà nói về mấy chuyện ấy ấy thì chắc chắn là ta phải thuộc dạng đỉnh của đỉnh. Là công dân đến từ hiện đại, ta chắc chắn là xem qua nhiều AV (adult video) hơn người cổ đại!

Nói tóm lại, bây giờ nên nghỉ ngơi đi thôi.

Ta đi lại gần chiếc giường trải bra màu trắng, đứng đó nhìn ngắm, vuốt vuốt để cảm nhận độ mềm mại của nó. Rồi. Ta ngã “ạch” lên giường. Sau đó ta ngủ. Ta ngủ mà không cởi giày ra, hai chân để thõng xuống mặt đất, và điều đó đã khiến cho ngày hôm sau của ta trở nên thật tệ hại!

Yêu Nghiệt, Buông Tha TaTác giả: Dạy Hư Nương TửTruyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTiết trời se se lạnh. Dương Tiểu Cần khoác lên mình một cái áo khoác hiệu Lacoste, bước ra khỏi nhà bằng cửa sau. Thấp thỏm quan sát tình hình xung quanh, thấy không có ai, cô mới thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục làm chính sự. Tiểu Cần của chúng ta là đang trên đường tới chỗ hẹn gặp lại đám bạn cũ những năm trung học, không tránh khỏi có chút vui vẻ, vừa đi vừa huýt sáo. Nhưng không may, đi được đến ngã tư, cô lại bắt gặp mụ mụ của mình. Tại sao không may? Đồng chí Tiểu Cần của chúng ta lén trốn khỏi nhà nha. Quay một góc 180 độ, lấy tốc độ nhanh nhất chạy đi, thầm cầu nguyện là chưa bị phát hiện. Rất tiếc, tốc độ của cô chưa sánh được với vận tốc ánh sáng, chỉ sau một cái liếc mắt, Dương thẩm đã tức tốc đuổi theo cô con gái “quý hóa” của mình. Ai… Tại sao lại gọi là cô con gái “quý hóa”? Nói ra liệu có ai hiểu cho nỗi khổ của người mẹ này không… Muốn biết thêm chi tiết, mời mọi người xem qua cái “Sơ yếu lí lịch” cực kì sơ sài của cô 4 năm trước. Họ tên: Dương Tiểu Cần Giới tính: nữ Tuổi:… Nơi ta ở nằm xa phòng của các cô nương khác. Ta không xác định được, nhưng nghe hai cô gái nói vậy.“Hồ ma ma nói, ngươi trình độ kém cỏi, cần phải học tập thêm, nên sắp xếp cho ngươi đến sống tại đây.” Cô gái kiệm lời giải thích.Rất may là ta còn chưa bị đuổi. Mà cũng tốt, sống tại đây sẽ ít gặp phiền toái, cứ như vậy nâng cao kỹ nghệ, đến một ngày nào đó ta sẽ trở thành đệ nhất danh kỹ. Oa ha ha ha…“Hồ ma ma có vẻ cho ngươi nhiều thịnh tình, ngươi nên lấy làm biết ơn.” Cô gái kiệm lời nhắc nhở.“Là, là. Ta sẽ cố gắng hoàn thiện chính mình.” Ta cười, ánh mắt vô tình quét qua cô gái nóng nảy.Kể cũng lạ, cô ta không cùng ta sinh sự nữa, nhưng cặp mắt oán hận lại càng tăng lên mấy phần. Hội mệt mỏi sao, ngươi ức chế sao? Hay ngươi chịu thua ta rồi? Hắc hắc, cho ngươi biết, lão nương chính là thiên hạ đệ nhất đánh không chết!“Tự xem lại chính mình.” Cô gái kiệm lời ném cho ta một câu rồi dẫn theo cô gái nóng nảy rời đi.Hai người đi không quay đầu lại, như vậy mà đi…Gió thổi a, gió thổi…Còn ta đây thì như thế nào?! Các người còn chưa nói ta đây là phòng ta, hay phòng bên cạnh mới là, hay toàn bộ dãy nhà sang trọng này đâu?!Đến lúc rồi, phải dùng đầu óc thôi. Họ dẫn ta đến trước phòng này, vậy đây chắc là phòng của ta. Đẩy cửa bước vào.“Két…”Không có ai, hoàn hảo!Căn phòng này dường như còn lớn hơn căn phòng mà có cái gì Bàng Bàng gì gì đó, thật lớn, thật xa hoa nha~ Hì hì, thật sự ta quá là được ưu đãi rồi, chả trách cô gái ban nãy cứ tỏ thái độ khó chịu với ta, cư nhiên là ganh tỵ a~~ (Thật ra thì phòng này là phòng của “Hồ ma ma”, mọi người à.)Giường chiếu đầy đủ, bàn ghế ngay ngắn, sạch sẽ, đặc biệt là tại đây có thật nhiều đồ cổ, thật nhiều tiền a~Ta tiến lại gần bàn, kéo một cái ghế ra và ngồi xuống. Trên bàn có đặt một cái chạp đốt hương liệu và một bộ đồ uống trà. Ta tự rót cho mình một tách trà, chắc không cần phải xin ai đâu nhỉ, dẫu sao đây cũng là phòng của ta, hắc hắc… Đưa tách trà lên ngửi, rồi lại vén tóc, sau đó lại ngửi ngửi… Sau đó, ta nốc sạch tách trà! Chết tiệt! Ta vẫn không bắt chước được bộ dạng yểu điệu tinh tế của Hồ ma ma!Phi! Phi! Phi! Vẫn còn nhiều thời gian để luyện tập mà, không cần vội, không cần vội. Trời sinh ta ra vốn là cô nương hiền thục, trong trắng, muốn học cách mê luyến người khác ắt hẳn phải tốn rất nhiều thời gian. Nhưng là, khách làng chơi đâu phải đến đây để xem ngươi uống trà, kỹ thuật giường chiếu mới thực sự là cái đáng để học nha, hắc hắc. Mà nói về mấy chuyện ấy ấy thì chắc chắn là ta phải thuộc dạng đỉnh của đỉnh. Là công dân đến từ hiện đại, ta chắc chắn là xem qua nhiều AV (adult video) hơn người cổ đại!Nói tóm lại, bây giờ nên nghỉ ngơi đi thôi.Ta đi lại gần chiếc giường trải bra màu trắng, đứng đó nhìn ngắm, vuốt vuốt để cảm nhận độ mềm mại của nó. Rồi. Ta ngã “ạch” lên giường. Sau đó ta ngủ. Ta ngủ mà không cởi giày ra, hai chân để thõng xuống mặt đất, và điều đó đã khiến cho ngày hôm sau của ta trở nên thật tệ hại!

Chương 13