Tiết trời se se lạnh. Dương Tiểu Cần khoác lên mình một cái áo khoác hiệu Lacoste, bước ra khỏi nhà bằng cửa sau. Thấp thỏm quan sát tình hình xung quanh, thấy không có ai, cô mới thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục làm chính sự. Tiểu Cần của chúng ta là đang trên đường tới chỗ hẹn gặp lại đám bạn cũ những năm trung học, không tránh khỏi có chút vui vẻ, vừa đi vừa huýt sáo. Nhưng không may, đi được đến ngã tư, cô lại bắt gặp mụ mụ của mình. Tại sao không may? Đồng chí Tiểu Cần của chúng ta lén trốn khỏi nhà nha. Quay một góc 180 độ, lấy tốc độ nhanh nhất chạy đi, thầm cầu nguyện là chưa bị phát hiện. Rất tiếc, tốc độ của cô chưa sánh được với vận tốc ánh sáng, chỉ sau một cái liếc mắt, Dương thẩm đã tức tốc đuổi theo cô con gái “quý hóa” của mình. Ai… Tại sao lại gọi là cô con gái “quý hóa”? Nói ra liệu có ai hiểu cho nỗi khổ của người mẹ này không… Muốn biết thêm chi tiết, mời mọi người xem qua cái “Sơ yếu lí lịch” cực kì sơ sài của cô 4 năm trước. Họ tên: Dương Tiểu Cần Giới tính: nữ Tuổi:…

Chương 31

Yêu Nghiệt, Buông Tha TaTác giả: Dạy Hư Nương TửTruyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTiết trời se se lạnh. Dương Tiểu Cần khoác lên mình một cái áo khoác hiệu Lacoste, bước ra khỏi nhà bằng cửa sau. Thấp thỏm quan sát tình hình xung quanh, thấy không có ai, cô mới thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục làm chính sự. Tiểu Cần của chúng ta là đang trên đường tới chỗ hẹn gặp lại đám bạn cũ những năm trung học, không tránh khỏi có chút vui vẻ, vừa đi vừa huýt sáo. Nhưng không may, đi được đến ngã tư, cô lại bắt gặp mụ mụ của mình. Tại sao không may? Đồng chí Tiểu Cần của chúng ta lén trốn khỏi nhà nha. Quay một góc 180 độ, lấy tốc độ nhanh nhất chạy đi, thầm cầu nguyện là chưa bị phát hiện. Rất tiếc, tốc độ của cô chưa sánh được với vận tốc ánh sáng, chỉ sau một cái liếc mắt, Dương thẩm đã tức tốc đuổi theo cô con gái “quý hóa” của mình. Ai… Tại sao lại gọi là cô con gái “quý hóa”? Nói ra liệu có ai hiểu cho nỗi khổ của người mẹ này không… Muốn biết thêm chi tiết, mời mọi người xem qua cái “Sơ yếu lí lịch” cực kì sơ sài của cô 4 năm trước. Họ tên: Dương Tiểu Cần Giới tính: nữ Tuổi:… Ngày đầu tiên tại Hà gia…Sáng ta dậy thật sớm. Tỏ vẻ là một người siêng năng, ta đi tìm hỏi mọi người xem có cần ta giúp đỡ gì không. Bất quá, ai thấy ta hỏi cũng lắc đầu, bảo là cái gì mà da sẽ khô ráp, cái gì mà trầy xước, rồi thì chủ nhân sẽ trách phạt gì gì đó. Thật khó hiểu a…Nói chung ra là! Ta rất rỗi!Đi loanh quanh trong hoa viên, ta nhìn thấy một cái xích đu được làm từ ván gỗ, hai đầu là hai sợi dây buộc chặt. Nhớ lại ngày nhỏ mình cũng hay chơi trò này, ta chợt muốn tìm lại cảm giác đã lâu không gặp ấy. Nghĩ sao làm vậy, ta liền lại gần chiếc xích đu, ngồi xuống và bắt đầu đung đưa.Lúc đầu, chiếc xích đu chỉ đưa rất nhẹ, sau đó càng lúc càng nhanh dần. Nó đu nhanh và cao đến nỗi ta cứ nghĩ là mình đã muốn rơi xuống đất từ trên độ cao 5 m so với mặt nước biển! Trong phút bấn loạn, may mà ta tìm lại được bình tĩnh. Ta thả lỏng người ra, chiếc đu cũng theo đó mà chậm và thấp dần… Đến một lúc nhất định, ta đưa chân xuống chống, định làm cho chiếc xích đu ngừng hẳn. Nhưng là… Ta hụt chân, rất có chí khí mà đổ oạch trên mặt đất. Lúc ta còn đang lồm cồm bò dậy thì nghe từ phía sau có tiếng cười đầy trêu ghẹo.Lúc ta xoay người lại để xem kẻ to gan nào dám cười ta thì… Ách, có lẽ là sau khi ta làm một cú chụp ếch kinh hoàng trong lịch sử, tai ta bị lùng bùng. Như thế nào một người như Hồ quản gia lại có nụ cười đáng khinh như Bạch Hồ?!“Không phải đã bảo ngươi bảo quản tốt cơ thể sao? Như thế nào lại còn như vậy?” Hồ quản gia nheo mắt nhìn ta.“Ta… Ách… Là…” Ta gãi gãi đầu, sau đó ý thức được hành động ngu ngốc của mình, ta bỏ tay xuống.“Hửm?” Hồ quản gia có vẻ như nếu không nghe được câu trả lời của ta thì sẽ tiếp tục truy vấn. Mà, chuyện này cũng đâu phải ta cố tình. Hắn làm gì mà cứ như là ta lên kế hoạch để không “bảo vệ tốt cơ thể mình” ấy!“Là, lần sau ta sẽ cẩn thận hơn.” Ta cúi đầu trả lời.Câu trả lời của ta hình như đáp trúng ý hắn cho nên hắn rất dễ dàng “Ân.” một tiếng rồi rời khỏi.Ta lại tiếp tục chơi đu…Đến trưa thì có một nô bộc đến gọi ta về nhà ăn để dùng bữa trưa. Cảm thấy bụng cũng đã đói, ta liền đi theo tên đó mà không suy nghĩ.Lúc đó là giữa trưa, không gian rất yên tĩnh, người xung quanh cũng khá vắng vẻ. Sau khi dẫn ta đi qua các hành lang dài hun hút, tên đó đẩy ta vào một căn phòng có vẻ u ám. Bị đẩy bất ngờ, ta định quay lại mắng người nhưng cơ thể ta rất nhanh bị kéo vào bên trong!

Ngày đầu tiên tại Hà gia…

Sáng ta dậy thật sớm. Tỏ vẻ là một người siêng năng, ta đi tìm hỏi mọi người xem có cần ta giúp đỡ gì không. Bất quá, ai thấy ta hỏi cũng lắc đầu, bảo là cái gì mà da sẽ khô ráp, cái gì mà trầy xước, rồi thì chủ nhân sẽ trách phạt gì gì đó. Thật khó hiểu a…

Nói chung ra là! Ta rất rỗi!

Đi loanh quanh trong hoa viên, ta nhìn thấy một cái xích đu được làm từ ván gỗ, hai đầu là hai sợi dây buộc chặt. Nhớ lại ngày nhỏ mình cũng hay chơi trò này, ta chợt muốn tìm lại cảm giác đã lâu không gặp ấy. Nghĩ sao làm vậy, ta liền lại gần chiếc xích đu, ngồi xuống và bắt đầu đung đưa.

Lúc đầu, chiếc xích đu chỉ đưa rất nhẹ, sau đó càng lúc càng nhanh dần. Nó đu nhanh và cao đến nỗi ta cứ nghĩ là mình đã muốn rơi xuống đất từ trên độ cao 5 m so với mặt nước biển! Trong phút bấn loạn, may mà ta tìm lại được bình tĩnh. Ta thả lỏng người ra, chiếc đu cũng theo đó mà chậm và thấp dần… Đến một lúc nhất định, ta đưa chân xuống chống, định làm cho chiếc xích đu ngừng hẳn. Nhưng là… Ta hụt chân, rất có chí khí mà đổ oạch trên mặt đất. Lúc ta còn đang lồm cồm bò dậy thì nghe từ phía sau có tiếng cười đầy trêu ghẹo.

Lúc ta xoay người lại để xem kẻ to gan nào dám cười ta thì… Ách, có lẽ là sau khi ta làm một cú chụp ếch kinh hoàng trong lịch sử, tai ta bị lùng bùng. Như thế nào một người như Hồ quản gia lại có nụ cười đáng khinh như Bạch Hồ?!

“Không phải đã bảo ngươi bảo quản tốt cơ thể sao? Như thế nào lại còn như vậy?” Hồ quản gia nheo mắt nhìn ta.

“Ta… Ách… Là…” Ta gãi gãi đầu, sau đó ý thức được hành động ngu ngốc của mình, ta bỏ tay xuống.

“Hửm?” Hồ quản gia có vẻ như nếu không nghe được câu trả lời của ta thì sẽ tiếp tục truy vấn. Mà, chuyện này cũng đâu phải ta cố tình. Hắn làm gì mà cứ như là ta lên kế hoạch để không “bảo vệ tốt cơ thể mình” ấy!

“Là, lần sau ta sẽ cẩn thận hơn.” Ta cúi đầu trả lời.

Câu trả lời của ta hình như đáp trúng ý hắn cho nên hắn rất dễ dàng “Ân.” một tiếng rồi rời khỏi.

Ta lại tiếp tục chơi đu…

Đến trưa thì có một nô bộc đến gọi ta về nhà ăn để dùng bữa trưa. Cảm thấy bụng cũng đã đói, ta liền đi theo tên đó mà không suy nghĩ.

Lúc đó là giữa trưa, không gian rất yên tĩnh, người xung quanh cũng khá vắng vẻ. Sau khi dẫn ta đi qua các hành lang dài hun hút, tên đó đẩy ta vào một căn phòng có vẻ u ám. Bị đẩy bất ngờ, ta định quay lại mắng người nhưng cơ thể ta rất nhanh bị kéo vào bên trong!

Yêu Nghiệt, Buông Tha TaTác giả: Dạy Hư Nương TửTruyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTiết trời se se lạnh. Dương Tiểu Cần khoác lên mình một cái áo khoác hiệu Lacoste, bước ra khỏi nhà bằng cửa sau. Thấp thỏm quan sát tình hình xung quanh, thấy không có ai, cô mới thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục làm chính sự. Tiểu Cần của chúng ta là đang trên đường tới chỗ hẹn gặp lại đám bạn cũ những năm trung học, không tránh khỏi có chút vui vẻ, vừa đi vừa huýt sáo. Nhưng không may, đi được đến ngã tư, cô lại bắt gặp mụ mụ của mình. Tại sao không may? Đồng chí Tiểu Cần của chúng ta lén trốn khỏi nhà nha. Quay một góc 180 độ, lấy tốc độ nhanh nhất chạy đi, thầm cầu nguyện là chưa bị phát hiện. Rất tiếc, tốc độ của cô chưa sánh được với vận tốc ánh sáng, chỉ sau một cái liếc mắt, Dương thẩm đã tức tốc đuổi theo cô con gái “quý hóa” của mình. Ai… Tại sao lại gọi là cô con gái “quý hóa”? Nói ra liệu có ai hiểu cho nỗi khổ của người mẹ này không… Muốn biết thêm chi tiết, mời mọi người xem qua cái “Sơ yếu lí lịch” cực kì sơ sài của cô 4 năm trước. Họ tên: Dương Tiểu Cần Giới tính: nữ Tuổi:… Ngày đầu tiên tại Hà gia…Sáng ta dậy thật sớm. Tỏ vẻ là một người siêng năng, ta đi tìm hỏi mọi người xem có cần ta giúp đỡ gì không. Bất quá, ai thấy ta hỏi cũng lắc đầu, bảo là cái gì mà da sẽ khô ráp, cái gì mà trầy xước, rồi thì chủ nhân sẽ trách phạt gì gì đó. Thật khó hiểu a…Nói chung ra là! Ta rất rỗi!Đi loanh quanh trong hoa viên, ta nhìn thấy một cái xích đu được làm từ ván gỗ, hai đầu là hai sợi dây buộc chặt. Nhớ lại ngày nhỏ mình cũng hay chơi trò này, ta chợt muốn tìm lại cảm giác đã lâu không gặp ấy. Nghĩ sao làm vậy, ta liền lại gần chiếc xích đu, ngồi xuống và bắt đầu đung đưa.Lúc đầu, chiếc xích đu chỉ đưa rất nhẹ, sau đó càng lúc càng nhanh dần. Nó đu nhanh và cao đến nỗi ta cứ nghĩ là mình đã muốn rơi xuống đất từ trên độ cao 5 m so với mặt nước biển! Trong phút bấn loạn, may mà ta tìm lại được bình tĩnh. Ta thả lỏng người ra, chiếc đu cũng theo đó mà chậm và thấp dần… Đến một lúc nhất định, ta đưa chân xuống chống, định làm cho chiếc xích đu ngừng hẳn. Nhưng là… Ta hụt chân, rất có chí khí mà đổ oạch trên mặt đất. Lúc ta còn đang lồm cồm bò dậy thì nghe từ phía sau có tiếng cười đầy trêu ghẹo.Lúc ta xoay người lại để xem kẻ to gan nào dám cười ta thì… Ách, có lẽ là sau khi ta làm một cú chụp ếch kinh hoàng trong lịch sử, tai ta bị lùng bùng. Như thế nào một người như Hồ quản gia lại có nụ cười đáng khinh như Bạch Hồ?!“Không phải đã bảo ngươi bảo quản tốt cơ thể sao? Như thế nào lại còn như vậy?” Hồ quản gia nheo mắt nhìn ta.“Ta… Ách… Là…” Ta gãi gãi đầu, sau đó ý thức được hành động ngu ngốc của mình, ta bỏ tay xuống.“Hửm?” Hồ quản gia có vẻ như nếu không nghe được câu trả lời của ta thì sẽ tiếp tục truy vấn. Mà, chuyện này cũng đâu phải ta cố tình. Hắn làm gì mà cứ như là ta lên kế hoạch để không “bảo vệ tốt cơ thể mình” ấy!“Là, lần sau ta sẽ cẩn thận hơn.” Ta cúi đầu trả lời.Câu trả lời của ta hình như đáp trúng ý hắn cho nên hắn rất dễ dàng “Ân.” một tiếng rồi rời khỏi.Ta lại tiếp tục chơi đu…Đến trưa thì có một nô bộc đến gọi ta về nhà ăn để dùng bữa trưa. Cảm thấy bụng cũng đã đói, ta liền đi theo tên đó mà không suy nghĩ.Lúc đó là giữa trưa, không gian rất yên tĩnh, người xung quanh cũng khá vắng vẻ. Sau khi dẫn ta đi qua các hành lang dài hun hút, tên đó đẩy ta vào một căn phòng có vẻ u ám. Bị đẩy bất ngờ, ta định quay lại mắng người nhưng cơ thể ta rất nhanh bị kéo vào bên trong!

Chương 31