Căn biệt thự độc lập màu trắng đứng giữa bụi hoa. Màn cửa sổ của thư phòng lầu hai hé mở, ánh mặt trời ấm áp chiếu vào những đồ dùng sang trọng trong phòng. Một cô gái y phục trắng đứng trước cửa sổ, nhìn cảnh sắc bên ngoài qua cửa kính. Mái tóc dài cột thành đuôi ngựa, vài sợi tóc lam xen kẽ trong đó. Toàn thân tỏa ra khí chất lạnh băng và áp bức khiến người khác nhìn vào phải lùi bước Trên tay cô cầm một ly rượu chân cao giá trị không nhỏ, những giọt rượu màu đỏ sậm trong ly đung đưa qua lại. Cô lơ đãng lắc ly rượu, cũng không quan tâm những giọt rượu nồng nàn trong ly có đổ ra ngoài hay không. Từ khi tiếp quản sự nghiệp Hắc bang của cha, cô phải bỏ dở việc học hành, mới 19 tuổi thì phải gia nhập vào Hắc bang đánh đánh giết giết. Lúc bắt đầu, rất nhiều người bất mãn với cô. Một nha đầu chưa dứt sữa, đạt được thành tích gì chứ ! Nhưng 2 tháng sau, mọi người đối với phương pháp quản lí và kĩ thuật bắn súng điêu luyện, trình độ đánh đấm của cô đầu cam bái hạ phong. Từ nhỏ cha đã huấn…
Chương 5: Tá thi hoàn hồn 1
Xuyên Thời Không Tu La Chi NữTác giả: Ô Nha Thất 7Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngCăn biệt thự độc lập màu trắng đứng giữa bụi hoa. Màn cửa sổ của thư phòng lầu hai hé mở, ánh mặt trời ấm áp chiếu vào những đồ dùng sang trọng trong phòng. Một cô gái y phục trắng đứng trước cửa sổ, nhìn cảnh sắc bên ngoài qua cửa kính. Mái tóc dài cột thành đuôi ngựa, vài sợi tóc lam xen kẽ trong đó. Toàn thân tỏa ra khí chất lạnh băng và áp bức khiến người khác nhìn vào phải lùi bước Trên tay cô cầm một ly rượu chân cao giá trị không nhỏ, những giọt rượu màu đỏ sậm trong ly đung đưa qua lại. Cô lơ đãng lắc ly rượu, cũng không quan tâm những giọt rượu nồng nàn trong ly có đổ ra ngoài hay không. Từ khi tiếp quản sự nghiệp Hắc bang của cha, cô phải bỏ dở việc học hành, mới 19 tuổi thì phải gia nhập vào Hắc bang đánh đánh giết giết. Lúc bắt đầu, rất nhiều người bất mãn với cô. Một nha đầu chưa dứt sữa, đạt được thành tích gì chứ ! Nhưng 2 tháng sau, mọi người đối với phương pháp quản lí và kĩ thuật bắn súng điêu luyện, trình độ đánh đấm của cô đầu cam bái hạ phong. Từ nhỏ cha đã huấn… “ Ngươi nói cô ấy có tỉnh lại hay không?”“ Tỉnh chứ, đại phu nói không có gì cả”.“ Sao cô ấy còn chưa tỉnh vậy?”“Ta không biết”Tôi mơ mơ màng màng, có hai âm thanh ồn ào bên tai tôi. Tôi giận bốc lửa, lớn tiếng nạt : “Câm miệng cho ta ! Muốn chết !”Kết quả thế nào, ngay cả mở miệng cũng không dám. Tôi giật mình, cố gắng mở đôi mắt đang nhắm chặt ra. Chỉ mơ hồ thấy hai người ăn mặc như nha hoàn đứng trước mắt.“A ! Cô tỉnh rồi ! Thật tốt, em đi báo với phu nhân !” Cả hai người đều không thấy bóng dáng đâu.Tôi kiềm nén nhịp tim đang đập mãnh liệt của mình, quan sát xung quanh nơi này. Khung cửa sổ chạm khắc hoa văn kiểu cổ, có nhiều thứ vừa nhìn là biết đồ sứ tinh xảo --- nên gọi là đồ cổ . Tôi gắng gượng xuống giường, lấy tay cầm lấy cái bình chạm hoa trước mắt lên, xem xét cẩn thận. Tôi để ý đến những chữ ở dưới đáy bình, tỉ mỉ xem, viết : “Khanh Nguyên năm thứ 27”. Khanh Nguyên là niên đại nào ? Tôi suy nghĩ kĩ lưỡng. Nghĩ không ra trong lịch sử có triều đại này. Như vậy, đây chính là đồ giả .Có đồ giả nào lại ấn lên đó niên đại mà không ai biết không ? Thế là tôi lại quan sát căn phòng lần nữa, thì ra chiếc giường mà tôi nằm là dùng gỗ hồng điêu khắc thành, gối hình vuông, Tấm chăn tơ lụa.Tôi cười lạnh một tiếng, đây chính là mê hồn trận mà đối phương đã tạo ra, dùng để làm rối loạn lòng tôi chăng ? Cũng rất dụng tâm, còn thay trang phục cổ cho tôi nữa.“Tiểu thư, phu nhân đã đến” Một thanh âm thanh thúy kéo suy nghĩ của tôi quay trở lại.Một nữ nhân mặc váy dài màu tím bước qua bậc cửa đang đi đến. Bà có cặp mắt thon dài, trên trán vẽ một đóa mai, dáng vẻ không quá 27, 28 tuổi. Bà tươi cười nhìn tôi. Tôi trừng lại bà ấy không chút lưu tình. Bà sững người một lát, ngay sau đó ngón trỏ nhẹ nhàng xoa chóp mũi cười lớn.Tôi lạnh lùng nhìn bà ta cười xong. Không nói lời nào. Tình huống này thì phải đợi đối phương mở miệng trước, như vậy mới không bị động.“Đúng rồi, ta vẫn chưa hỏi con tên gì” Bà ta từ tốn hỏi.“Mộ Thiên Vẫn” Tôi khẽ trả lời.Bà ta trầm tư một lát, thử dò hỏi : “ Con là người của Mộ Dung gia ?”Tôi họ Mộ, không phải Mộ Dung. Tôi cau mày, chưa từng nghe qua có ai họ Mộ Dung. Tô Cách đâu ? Anh ta sẽ đến tìm tôi chứ ? Đúng rồi, Tô Cách…. Tôi kinh ngạc, tôi không phải là bị Tây Môn Ngạo bắn chết rồi sao ? Một phát xuyên tim, đó là phong cách giết người của hắn, làm sao mà…..
“ Ngươi nói cô ấy có tỉnh lại hay không?”
“ Tỉnh chứ, đại phu nói không có gì cả”.
“ Sao cô ấy còn chưa tỉnh vậy?”
“Ta không biết”
Tôi mơ mơ màng màng, có hai âm thanh ồn ào bên tai tôi. Tôi giận bốc lửa, lớn tiếng nạt : “Câm miệng cho ta ! Muốn chết !”
Kết quả thế nào, ngay cả mở miệng cũng không dám. Tôi giật mình, cố gắng mở đôi mắt đang nhắm chặt ra. Chỉ mơ hồ thấy hai người ăn mặc như nha hoàn đứng trước mắt.
“A ! Cô tỉnh rồi ! Thật tốt, em đi báo với phu nhân !” Cả hai người đều không thấy bóng dáng đâu.
Tôi kiềm nén nhịp tim đang đập mãnh liệt của mình, quan sát xung quanh nơi này. Khung cửa sổ chạm khắc hoa văn kiểu cổ, có nhiều thứ vừa nhìn là biết đồ sứ tinh xảo --- nên gọi là đồ cổ . Tôi gắng gượng xuống giường, lấy tay cầm lấy cái bình chạm hoa trước mắt lên, xem xét cẩn thận. Tôi để ý đến những chữ ở dưới đáy bình, tỉ mỉ xem, viết : “Khanh Nguyên năm thứ 27”. Khanh Nguyên là niên đại nào ? Tôi suy nghĩ kĩ lưỡng. Nghĩ không ra trong lịch sử có triều đại này. Như vậy, đây chính là đồ giả .
Có đồ giả nào lại ấn lên đó niên đại mà không ai biết không ? Thế là tôi lại quan sát căn phòng lần nữa, thì ra chiếc giường mà tôi nằm là dùng gỗ hồng điêu khắc thành, gối hình vuông, Tấm chăn tơ lụa.
Tôi cười lạnh một tiếng, đây chính là mê hồn trận mà đối phương đã tạo ra, dùng để làm rối loạn lòng tôi chăng ? Cũng rất dụng tâm, còn thay trang phục cổ cho tôi nữa.
“Tiểu thư, phu nhân đã đến” Một thanh âm thanh thúy kéo suy nghĩ của tôi quay trở lại.
Một nữ nhân mặc váy dài màu tím bước qua bậc cửa đang đi đến. Bà có cặp mắt thon dài, trên trán vẽ một đóa mai, dáng vẻ không quá 27, 28 tuổi. Bà tươi cười nhìn tôi. Tôi trừng lại bà ấy không chút lưu tình. Bà sững người một lát, ngay sau đó ngón trỏ nhẹ nhàng xoa chóp mũi cười lớn.
Tôi lạnh lùng nhìn bà ta cười xong. Không nói lời nào. Tình huống này thì phải đợi đối phương mở miệng trước, như vậy mới không bị động.
“Đúng rồi, ta vẫn chưa hỏi con tên gì” Bà ta từ tốn hỏi.
“Mộ Thiên Vẫn” Tôi khẽ trả lời.
Bà ta trầm tư một lát, thử dò hỏi : “ Con là người của Mộ Dung gia ?”
Tôi họ Mộ, không phải Mộ Dung. Tôi cau mày, chưa từng nghe qua có ai họ Mộ Dung. Tô Cách đâu ? Anh ta sẽ đến tìm tôi chứ ? Đúng rồi, Tô Cách…. Tôi kinh ngạc, tôi không phải là bị Tây Môn Ngạo bắn chết rồi sao ? Một phát xuyên tim, đó là phong cách giết người của hắn, làm sao mà…..
Xuyên Thời Không Tu La Chi NữTác giả: Ô Nha Thất 7Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngCăn biệt thự độc lập màu trắng đứng giữa bụi hoa. Màn cửa sổ của thư phòng lầu hai hé mở, ánh mặt trời ấm áp chiếu vào những đồ dùng sang trọng trong phòng. Một cô gái y phục trắng đứng trước cửa sổ, nhìn cảnh sắc bên ngoài qua cửa kính. Mái tóc dài cột thành đuôi ngựa, vài sợi tóc lam xen kẽ trong đó. Toàn thân tỏa ra khí chất lạnh băng và áp bức khiến người khác nhìn vào phải lùi bước Trên tay cô cầm một ly rượu chân cao giá trị không nhỏ, những giọt rượu màu đỏ sậm trong ly đung đưa qua lại. Cô lơ đãng lắc ly rượu, cũng không quan tâm những giọt rượu nồng nàn trong ly có đổ ra ngoài hay không. Từ khi tiếp quản sự nghiệp Hắc bang của cha, cô phải bỏ dở việc học hành, mới 19 tuổi thì phải gia nhập vào Hắc bang đánh đánh giết giết. Lúc bắt đầu, rất nhiều người bất mãn với cô. Một nha đầu chưa dứt sữa, đạt được thành tích gì chứ ! Nhưng 2 tháng sau, mọi người đối với phương pháp quản lí và kĩ thuật bắn súng điêu luyện, trình độ đánh đấm của cô đầu cam bái hạ phong. Từ nhỏ cha đã huấn… “ Ngươi nói cô ấy có tỉnh lại hay không?”“ Tỉnh chứ, đại phu nói không có gì cả”.“ Sao cô ấy còn chưa tỉnh vậy?”“Ta không biết”Tôi mơ mơ màng màng, có hai âm thanh ồn ào bên tai tôi. Tôi giận bốc lửa, lớn tiếng nạt : “Câm miệng cho ta ! Muốn chết !”Kết quả thế nào, ngay cả mở miệng cũng không dám. Tôi giật mình, cố gắng mở đôi mắt đang nhắm chặt ra. Chỉ mơ hồ thấy hai người ăn mặc như nha hoàn đứng trước mắt.“A ! Cô tỉnh rồi ! Thật tốt, em đi báo với phu nhân !” Cả hai người đều không thấy bóng dáng đâu.Tôi kiềm nén nhịp tim đang đập mãnh liệt của mình, quan sát xung quanh nơi này. Khung cửa sổ chạm khắc hoa văn kiểu cổ, có nhiều thứ vừa nhìn là biết đồ sứ tinh xảo --- nên gọi là đồ cổ . Tôi gắng gượng xuống giường, lấy tay cầm lấy cái bình chạm hoa trước mắt lên, xem xét cẩn thận. Tôi để ý đến những chữ ở dưới đáy bình, tỉ mỉ xem, viết : “Khanh Nguyên năm thứ 27”. Khanh Nguyên là niên đại nào ? Tôi suy nghĩ kĩ lưỡng. Nghĩ không ra trong lịch sử có triều đại này. Như vậy, đây chính là đồ giả .Có đồ giả nào lại ấn lên đó niên đại mà không ai biết không ? Thế là tôi lại quan sát căn phòng lần nữa, thì ra chiếc giường mà tôi nằm là dùng gỗ hồng điêu khắc thành, gối hình vuông, Tấm chăn tơ lụa.Tôi cười lạnh một tiếng, đây chính là mê hồn trận mà đối phương đã tạo ra, dùng để làm rối loạn lòng tôi chăng ? Cũng rất dụng tâm, còn thay trang phục cổ cho tôi nữa.“Tiểu thư, phu nhân đã đến” Một thanh âm thanh thúy kéo suy nghĩ của tôi quay trở lại.Một nữ nhân mặc váy dài màu tím bước qua bậc cửa đang đi đến. Bà có cặp mắt thon dài, trên trán vẽ một đóa mai, dáng vẻ không quá 27, 28 tuổi. Bà tươi cười nhìn tôi. Tôi trừng lại bà ấy không chút lưu tình. Bà sững người một lát, ngay sau đó ngón trỏ nhẹ nhàng xoa chóp mũi cười lớn.Tôi lạnh lùng nhìn bà ta cười xong. Không nói lời nào. Tình huống này thì phải đợi đối phương mở miệng trước, như vậy mới không bị động.“Đúng rồi, ta vẫn chưa hỏi con tên gì” Bà ta từ tốn hỏi.“Mộ Thiên Vẫn” Tôi khẽ trả lời.Bà ta trầm tư một lát, thử dò hỏi : “ Con là người của Mộ Dung gia ?”Tôi họ Mộ, không phải Mộ Dung. Tôi cau mày, chưa từng nghe qua có ai họ Mộ Dung. Tô Cách đâu ? Anh ta sẽ đến tìm tôi chứ ? Đúng rồi, Tô Cách…. Tôi kinh ngạc, tôi không phải là bị Tây Môn Ngạo bắn chết rồi sao ? Một phát xuyên tim, đó là phong cách giết người của hắn, làm sao mà…..