Tác giả:

Căn biệt thự độc lập màu trắng đứng giữa bụi hoa. Màn cửa sổ của thư phòng lầu hai hé mở, ánh mặt trời ấm áp chiếu vào những đồ dùng sang trọng trong phòng. Một cô gái y phục trắng đứng trước cửa sổ, nhìn cảnh sắc bên ngoài qua cửa kính. Mái tóc dài cột thành đuôi ngựa, vài sợi tóc lam xen kẽ trong đó. Toàn thân tỏa ra khí chất lạnh băng và áp bức khiến người khác nhìn vào phải lùi bước Trên tay cô cầm một ly rượu chân cao giá trị không nhỏ, những giọt rượu màu đỏ sậm trong ly đung đưa qua lại. Cô lơ đãng lắc ly rượu, cũng không quan tâm những giọt rượu nồng nàn trong ly có đổ ra ngoài hay không. Từ khi tiếp quản sự nghiệp Hắc bang của cha, cô phải bỏ dở việc học hành, mới 19 tuổi thì phải gia nhập vào Hắc bang đánh đánh giết giết. Lúc bắt đầu, rất nhiều người bất mãn với cô. Một nha đầu chưa dứt sữa, đạt được thành tích gì chứ ! Nhưng 2 tháng sau, mọi người đối với phương pháp quản lí và kĩ thuật bắn súng điêu luyện, trình độ đánh đấm của cô đầu cam bái hạ phong. Từ nhỏ cha đã huấn…

Chương 12: Mộ dung sở 2

Xuyên Thời Không Tu La Chi NữTác giả: Ô Nha Thất 7Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngCăn biệt thự độc lập màu trắng đứng giữa bụi hoa. Màn cửa sổ của thư phòng lầu hai hé mở, ánh mặt trời ấm áp chiếu vào những đồ dùng sang trọng trong phòng. Một cô gái y phục trắng đứng trước cửa sổ, nhìn cảnh sắc bên ngoài qua cửa kính. Mái tóc dài cột thành đuôi ngựa, vài sợi tóc lam xen kẽ trong đó. Toàn thân tỏa ra khí chất lạnh băng và áp bức khiến người khác nhìn vào phải lùi bước Trên tay cô cầm một ly rượu chân cao giá trị không nhỏ, những giọt rượu màu đỏ sậm trong ly đung đưa qua lại. Cô lơ đãng lắc ly rượu, cũng không quan tâm những giọt rượu nồng nàn trong ly có đổ ra ngoài hay không. Từ khi tiếp quản sự nghiệp Hắc bang của cha, cô phải bỏ dở việc học hành, mới 19 tuổi thì phải gia nhập vào Hắc bang đánh đánh giết giết. Lúc bắt đầu, rất nhiều người bất mãn với cô. Một nha đầu chưa dứt sữa, đạt được thành tích gì chứ ! Nhưng 2 tháng sau, mọi người đối với phương pháp quản lí và kĩ thuật bắn súng điêu luyện, trình độ đánh đấm của cô đầu cam bái hạ phong. Từ nhỏ cha đã huấn… Tôi vừa chạy được vài bước, thì có một bóng áo lam từ trên không bay đến, sau đó đáp xuống trước mặt tôi.Người áo xanh đưa lưng về phía tôi, kiếm nắm trong tay. Thân ảnh cao lớn tỏa ra khí thế lạnh giá. Tôi cười nhẹ, tên này đã cướp đi khí chất ở hiện đại của tôi.“Cười cái gì” . Y xoay người lại cười cười. Tôi vẫn đứng yên. Ánh mắt ấy, tướng mạo đẹp đẽ ấy, nụ cười ấm áp ấy, điều không giống là người trước mắt đang cười với tôi, mà anh ấy đối với tôi chỉ có hận mà thôi.“Sở Sở…”Tôi khẩn trương mở miệng nói ra cái tên mà rất lâu rồi không gọi.Y khẽ cau hàng lông mày đẹp đẽ “ Ngươi…”Lăng Sở không phải đang ở hiện đại sao ? Làm sao vậy, y không phải Lăng Sở, tôi tự nói với chính mình, y không phải. Tôi lui về sau mấy bước, nhìn vào y.Anh đưa tay đỡ lấy tôi, nhẹ nhàng nói : “ Em sao vậy ?”Ngữ khí này, thanh âm này, tôi chỉ có một suy nghĩ, bất kể y có phải Lăng Sở hay không, tôi cũng bắt lấy y, giữ chặt lấy y. Tôi gục trong lòng y mà khóc : “Sở Sở ! Em rất nhớ anh !Anh đừng rời xa em, đừng hận em có được không !...”Y không hiểu gì cả hỏi tôi : “Ngươi làm sao vậy ? Ta không rời xa ngươi, cũng không hận ngươi…”.Đã lâu rồi tôi không có khóc lớn như vậy, bắt đầu từ lúc cha mẹ mất đi, bắt đầu từ lúc tôi là lão đại của Hắc bang, bắt đầu từ lúc tôi giết người đầu tiên, bắt đầu từ lúc Lăng Sở rời xa tôi, bắt đầu từ lúc tôi chết đi…cho đến nay, tôi chỉ muốn ở trong lòng của người áo lam tuấn tú này khóc một trận thật đã. Khóc xong tôi vẫn là Mộ Thiên Vẫn, khóc xong tôi vẫn có thể không có Lăng Sở…Không biết khóc bao lâu, y vẫn cứ ôm lấy tôi không cử động. Tôi ngẩng đầu nhìn y : “Anh thật sự không hận em ? Anh thật sự không hận em đã giết bác của anh ?”Y tuy rằng không hiểu, nhưng vẫn gật đầu, y dùng ngón tay lau đi nước mắt trên mặt tôi. Tôi mãn nguyện nằm trong lòng y, cũng bất kể y bị thương đang chảy máu, cũng bất kể y vốn không phải Lăng Sở, chỉ cần y gật đầu, thì tôi xem như Lăng Sở đã tha thứ cho tôi, tôi rất vui mừng.Sau đó tôi mơ màng thiếp đi.

Tôi vừa chạy được vài bước, thì có một bóng áo lam từ trên không bay đến, sau đó đáp xuống trước mặt tôi.

Người áo xanh đưa lưng về phía tôi, kiếm nắm trong tay. Thân ảnh cao lớn tỏa ra khí thế lạnh giá. Tôi cười nhẹ, tên này đã cướp đi khí chất ở hiện đại của tôi.

“Cười cái gì” . Y xoay người lại cười cười. Tôi vẫn đứng yên. Ánh mắt ấy, tướng mạo đẹp đẽ ấy, nụ cười ấm áp ấy, điều không giống là người trước mắt đang cười với tôi, mà anh ấy đối với tôi chỉ có hận mà thôi.

“Sở Sở…”

Tôi khẩn trương mở miệng nói ra cái tên mà rất lâu rồi không gọi.

Y khẽ cau hàng lông mày đẹp đẽ “ Ngươi…”

Lăng Sở không phải đang ở hiện đại sao ? Làm sao vậy, y không phải Lăng Sở, tôi tự nói với chính mình, y không phải. Tôi lui về sau mấy bước, nhìn vào y.

Anh đưa tay đỡ lấy tôi, nhẹ nhàng nói : “ Em sao vậy ?”

Ngữ khí này, thanh âm này, tôi chỉ có một suy nghĩ, bất kể y có phải Lăng Sở hay không, tôi cũng bắt lấy y, giữ chặt lấy y. Tôi gục trong lòng y mà khóc : “Sở Sở ! Em rất nhớ anh !Anh đừng rời xa em, đừng hận em có được không !...”

Y không hiểu gì cả hỏi tôi : “Ngươi làm sao vậy ? Ta không rời xa ngươi, cũng không hận ngươi…”.

Đã lâu rồi tôi không có khóc lớn như vậy, bắt đầu từ lúc cha mẹ mất đi, bắt đầu từ lúc tôi là lão đại của Hắc bang, bắt đầu từ lúc tôi giết người đầu tiên, bắt đầu từ lúc Lăng Sở rời xa tôi, bắt đầu từ lúc tôi chết đi…cho đến nay, tôi chỉ muốn ở trong lòng của người áo lam tuấn tú này khóc một trận thật đã. Khóc xong tôi vẫn là Mộ Thiên Vẫn, khóc xong tôi vẫn có thể không có Lăng Sở…

Không biết khóc bao lâu, y vẫn cứ ôm lấy tôi không cử động. Tôi ngẩng đầu nhìn y : “Anh thật sự không hận em ? Anh thật sự không hận em đã giết bác của anh ?”

Y tuy rằng không hiểu, nhưng vẫn gật đầu, y dùng ngón tay lau đi nước mắt trên mặt tôi. Tôi mãn nguyện nằm trong lòng y, cũng bất kể y bị thương đang chảy máu, cũng bất kể y vốn không phải Lăng Sở, chỉ cần y gật đầu, thì tôi xem như Lăng Sở đã tha thứ cho tôi, tôi rất vui mừng.

Sau đó tôi mơ màng thiếp đi.

Xuyên Thời Không Tu La Chi NữTác giả: Ô Nha Thất 7Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngCăn biệt thự độc lập màu trắng đứng giữa bụi hoa. Màn cửa sổ của thư phòng lầu hai hé mở, ánh mặt trời ấm áp chiếu vào những đồ dùng sang trọng trong phòng. Một cô gái y phục trắng đứng trước cửa sổ, nhìn cảnh sắc bên ngoài qua cửa kính. Mái tóc dài cột thành đuôi ngựa, vài sợi tóc lam xen kẽ trong đó. Toàn thân tỏa ra khí chất lạnh băng và áp bức khiến người khác nhìn vào phải lùi bước Trên tay cô cầm một ly rượu chân cao giá trị không nhỏ, những giọt rượu màu đỏ sậm trong ly đung đưa qua lại. Cô lơ đãng lắc ly rượu, cũng không quan tâm những giọt rượu nồng nàn trong ly có đổ ra ngoài hay không. Từ khi tiếp quản sự nghiệp Hắc bang của cha, cô phải bỏ dở việc học hành, mới 19 tuổi thì phải gia nhập vào Hắc bang đánh đánh giết giết. Lúc bắt đầu, rất nhiều người bất mãn với cô. Một nha đầu chưa dứt sữa, đạt được thành tích gì chứ ! Nhưng 2 tháng sau, mọi người đối với phương pháp quản lí và kĩ thuật bắn súng điêu luyện, trình độ đánh đấm của cô đầu cam bái hạ phong. Từ nhỏ cha đã huấn… Tôi vừa chạy được vài bước, thì có một bóng áo lam từ trên không bay đến, sau đó đáp xuống trước mặt tôi.Người áo xanh đưa lưng về phía tôi, kiếm nắm trong tay. Thân ảnh cao lớn tỏa ra khí thế lạnh giá. Tôi cười nhẹ, tên này đã cướp đi khí chất ở hiện đại của tôi.“Cười cái gì” . Y xoay người lại cười cười. Tôi vẫn đứng yên. Ánh mắt ấy, tướng mạo đẹp đẽ ấy, nụ cười ấm áp ấy, điều không giống là người trước mắt đang cười với tôi, mà anh ấy đối với tôi chỉ có hận mà thôi.“Sở Sở…”Tôi khẩn trương mở miệng nói ra cái tên mà rất lâu rồi không gọi.Y khẽ cau hàng lông mày đẹp đẽ “ Ngươi…”Lăng Sở không phải đang ở hiện đại sao ? Làm sao vậy, y không phải Lăng Sở, tôi tự nói với chính mình, y không phải. Tôi lui về sau mấy bước, nhìn vào y.Anh đưa tay đỡ lấy tôi, nhẹ nhàng nói : “ Em sao vậy ?”Ngữ khí này, thanh âm này, tôi chỉ có một suy nghĩ, bất kể y có phải Lăng Sở hay không, tôi cũng bắt lấy y, giữ chặt lấy y. Tôi gục trong lòng y mà khóc : “Sở Sở ! Em rất nhớ anh !Anh đừng rời xa em, đừng hận em có được không !...”Y không hiểu gì cả hỏi tôi : “Ngươi làm sao vậy ? Ta không rời xa ngươi, cũng không hận ngươi…”.Đã lâu rồi tôi không có khóc lớn như vậy, bắt đầu từ lúc cha mẹ mất đi, bắt đầu từ lúc tôi là lão đại của Hắc bang, bắt đầu từ lúc tôi giết người đầu tiên, bắt đầu từ lúc Lăng Sở rời xa tôi, bắt đầu từ lúc tôi chết đi…cho đến nay, tôi chỉ muốn ở trong lòng của người áo lam tuấn tú này khóc một trận thật đã. Khóc xong tôi vẫn là Mộ Thiên Vẫn, khóc xong tôi vẫn có thể không có Lăng Sở…Không biết khóc bao lâu, y vẫn cứ ôm lấy tôi không cử động. Tôi ngẩng đầu nhìn y : “Anh thật sự không hận em ? Anh thật sự không hận em đã giết bác của anh ?”Y tuy rằng không hiểu, nhưng vẫn gật đầu, y dùng ngón tay lau đi nước mắt trên mặt tôi. Tôi mãn nguyện nằm trong lòng y, cũng bất kể y bị thương đang chảy máu, cũng bất kể y vốn không phải Lăng Sở, chỉ cần y gật đầu, thì tôi xem như Lăng Sở đã tha thứ cho tôi, tôi rất vui mừng.Sau đó tôi mơ màng thiếp đi.

Chương 12: Mộ dung sở 2