Căn biệt thự độc lập màu trắng đứng giữa bụi hoa. Màn cửa sổ của thư phòng lầu hai hé mở, ánh mặt trời ấm áp chiếu vào những đồ dùng sang trọng trong phòng. Một cô gái y phục trắng đứng trước cửa sổ, nhìn cảnh sắc bên ngoài qua cửa kính. Mái tóc dài cột thành đuôi ngựa, vài sợi tóc lam xen kẽ trong đó. Toàn thân tỏa ra khí chất lạnh băng và áp bức khiến người khác nhìn vào phải lùi bước Trên tay cô cầm một ly rượu chân cao giá trị không nhỏ, những giọt rượu màu đỏ sậm trong ly đung đưa qua lại. Cô lơ đãng lắc ly rượu, cũng không quan tâm những giọt rượu nồng nàn trong ly có đổ ra ngoài hay không. Từ khi tiếp quản sự nghiệp Hắc bang của cha, cô phải bỏ dở việc học hành, mới 19 tuổi thì phải gia nhập vào Hắc bang đánh đánh giết giết. Lúc bắt đầu, rất nhiều người bất mãn với cô. Một nha đầu chưa dứt sữa, đạt được thành tích gì chứ ! Nhưng 2 tháng sau, mọi người đối với phương pháp quản lí và kĩ thuật bắn súng điêu luyện, trình độ đánh đấm của cô đầu cam bái hạ phong. Từ nhỏ cha đã huấn…
Chương 26: Trở lại Khúc trang 6
Xuyên Thời Không Tu La Chi NữTác giả: Ô Nha Thất 7Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngCăn biệt thự độc lập màu trắng đứng giữa bụi hoa. Màn cửa sổ của thư phòng lầu hai hé mở, ánh mặt trời ấm áp chiếu vào những đồ dùng sang trọng trong phòng. Một cô gái y phục trắng đứng trước cửa sổ, nhìn cảnh sắc bên ngoài qua cửa kính. Mái tóc dài cột thành đuôi ngựa, vài sợi tóc lam xen kẽ trong đó. Toàn thân tỏa ra khí chất lạnh băng và áp bức khiến người khác nhìn vào phải lùi bước Trên tay cô cầm một ly rượu chân cao giá trị không nhỏ, những giọt rượu màu đỏ sậm trong ly đung đưa qua lại. Cô lơ đãng lắc ly rượu, cũng không quan tâm những giọt rượu nồng nàn trong ly có đổ ra ngoài hay không. Từ khi tiếp quản sự nghiệp Hắc bang của cha, cô phải bỏ dở việc học hành, mới 19 tuổi thì phải gia nhập vào Hắc bang đánh đánh giết giết. Lúc bắt đầu, rất nhiều người bất mãn với cô. Một nha đầu chưa dứt sữa, đạt được thành tích gì chứ ! Nhưng 2 tháng sau, mọi người đối với phương pháp quản lí và kĩ thuật bắn súng điêu luyện, trình độ đánh đấm của cô đầu cam bái hạ phong. Từ nhỏ cha đã huấn… Tôi lướt qua rừng cây l*n đ*nh núi, tìm một chỗ tốt, chôn nghĩa mẫu ở đó. Người Khúc trang chưa chắc sẽ mai táng bà, đặc biệt là sau khi Khúc Kinh Thiên bị tôi sỉ nhục. Tuy rằng không có quan tài, không có một mộ phần tốt, nhưng so với vứt xác nơi hoang dã cũng tốt hơn. Tôi cắm một khúc cây lên mộ, dùng mũi kiếm khắc lên đó từng nét “Nương thân Tống Diệc Nhu chi mộ”. Tôi quỳ xuống dập đầu một cái. Tuy không có quan hệ máu mủ, nhưng người cũng đã đối xử rất tốt với tôi.Bà mới ba mươi mốt tuổi, cứ vậy mà ra đi. Tôi thở dài, nhìn thật lâu vào mộ phần. Từ đây có thể nhìn thấy cà Khúc trang ở lưng chừng núi, Khúc trang mà bà nhớ mãi không quên.Một vài tân khách từ Khúc trang đi ra, mỗi người đều lắc đầu thở dài. Hôn lễ của Khúc Diệp Thương, lại kết thúc bằng bi kịch của Khúc Kinh Thiên. Tôi đứng trên đỉnh núi, gió thổi qua y phục trắng của tôi."Phát nhược lưu tuyền, y như hồ điệp” (1) Một âm thanh trong trẻo sắc bén kéo tôi ra khỏi suy ngẫm của mình.Tôi quay đầu, nhìn thấy một nam tử đứng ở phía sau không xa. Là thiếu niên áo xanh mang kiếm trong tửu quán. Y một thân chính khí, đã hoàn toàn không có vẻ thanh xát lúc gặp trong tửu quán. Ngũ quan thanh tú, phong thái tuấn lãng, phi phàm. Y nhìn khuôn mặt tôi, hơi sững người.“Cô nương có phải có quan hệ với Khúc trang dưới núi không ? Tại hạ thấy cô nương chăm chú nhìn Khúc trang, có phải có việc khó nói không ?”Tôi hừ lạnh một tiếng : “Đại hôn của Khúc trang Đại công tử Khúc Diệp Thương, việc lớn như vậy sao ta lại không đến ?”Y hơi cau mày, “Cô nương phải chăng cùng với Khúc Diệp Thương có việc khó nói, cho nên ngay lúc đại hôn của y mới đứng đây ưu sầu không vui ?”“Không phải” Tôi dứt khoát chặn ngang lời y “Hừ, Khúc trang sợ rằng cũng sẽ chẳng còn tích sự gì nữa. Khúc Kinh Thiên đã trở thành phế nhân, trụ cột của Khúc trang đã sụp đổ. Haha, hôn lễ này đúng là rất đáng xem, tân khách sao lại về hết vậy ?”“Sao cô nương lại nói những lời này ?” Y ngẩn người.Tôi mỉm cười với y, không nói gì nữa, phất tay áo nhẹ nhàng xuống núi, biến mất khỏi tầm mắt y.(1) : Câu này nghĩa là : Tóc như dòng suối chảy, áo phấp phới như cánh bướm
Tôi lướt qua rừng cây l*n đ*nh núi, tìm một chỗ tốt, chôn nghĩa mẫu ở đó. Người Khúc trang chưa chắc sẽ mai táng bà, đặc biệt là sau khi Khúc Kinh Thiên bị tôi sỉ nhục. Tuy rằng không có quan tài, không có một mộ phần tốt, nhưng so với vứt xác nơi hoang dã cũng tốt hơn. Tôi cắm một khúc cây lên mộ, dùng mũi kiếm khắc lên đó từng nét “Nương thân Tống Diệc Nhu chi mộ”. Tôi quỳ xuống dập đầu một cái. Tuy không có quan hệ máu mủ, nhưng người cũng đã đối xử rất tốt với tôi.
Bà mới ba mươi mốt tuổi, cứ vậy mà ra đi. Tôi thở dài, nhìn thật lâu vào mộ phần. Từ đây có thể nhìn thấy cà Khúc trang ở lưng chừng núi, Khúc trang mà bà nhớ mãi không quên.
Một vài tân khách từ Khúc trang đi ra, mỗi người đều lắc đầu thở dài. Hôn lễ của Khúc Diệp Thương, lại kết thúc bằng bi kịch của Khúc Kinh Thiên. Tôi đứng trên đỉnh núi, gió thổi qua y phục trắng của tôi.
"Phát nhược lưu tuyền, y như hồ điệp” (1) Một âm thanh trong trẻo sắc bén kéo tôi ra khỏi suy ngẫm của mình.
Tôi quay đầu, nhìn thấy một nam tử đứng ở phía sau không xa. Là thiếu niên áo xanh mang kiếm trong tửu quán. Y một thân chính khí, đã hoàn toàn không có vẻ thanh xát lúc gặp trong tửu quán. Ngũ quan thanh tú, phong thái tuấn lãng, phi phàm. Y nhìn khuôn mặt tôi, hơi sững người.
“Cô nương có phải có quan hệ với Khúc trang dưới núi không ? Tại hạ thấy cô nương chăm chú nhìn Khúc trang, có phải có việc khó nói không ?”
Tôi hừ lạnh một tiếng : “Đại hôn của Khúc trang Đại công tử Khúc Diệp Thương, việc lớn như vậy sao ta lại không đến ?”
Y hơi cau mày, “Cô nương phải chăng cùng với Khúc Diệp Thương có việc khó nói, cho nên ngay lúc đại hôn của y mới đứng đây ưu sầu không vui ?”
“Không phải” Tôi dứt khoát chặn ngang lời y “Hừ, Khúc trang sợ rằng cũng sẽ chẳng còn tích sự gì nữa. Khúc Kinh Thiên đã trở thành phế nhân, trụ cột của Khúc trang đã sụp đổ. Haha, hôn lễ này đúng là rất đáng xem, tân khách sao lại về hết vậy ?”
“Sao cô nương lại nói những lời này ?” Y ngẩn người.
Tôi mỉm cười với y, không nói gì nữa, phất tay áo nhẹ nhàng xuống núi, biến mất khỏi tầm mắt y.
(1) : Câu này nghĩa là : Tóc như dòng suối chảy, áo phấp phới như cánh bướm
Xuyên Thời Không Tu La Chi NữTác giả: Ô Nha Thất 7Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngCăn biệt thự độc lập màu trắng đứng giữa bụi hoa. Màn cửa sổ của thư phòng lầu hai hé mở, ánh mặt trời ấm áp chiếu vào những đồ dùng sang trọng trong phòng. Một cô gái y phục trắng đứng trước cửa sổ, nhìn cảnh sắc bên ngoài qua cửa kính. Mái tóc dài cột thành đuôi ngựa, vài sợi tóc lam xen kẽ trong đó. Toàn thân tỏa ra khí chất lạnh băng và áp bức khiến người khác nhìn vào phải lùi bước Trên tay cô cầm một ly rượu chân cao giá trị không nhỏ, những giọt rượu màu đỏ sậm trong ly đung đưa qua lại. Cô lơ đãng lắc ly rượu, cũng không quan tâm những giọt rượu nồng nàn trong ly có đổ ra ngoài hay không. Từ khi tiếp quản sự nghiệp Hắc bang của cha, cô phải bỏ dở việc học hành, mới 19 tuổi thì phải gia nhập vào Hắc bang đánh đánh giết giết. Lúc bắt đầu, rất nhiều người bất mãn với cô. Một nha đầu chưa dứt sữa, đạt được thành tích gì chứ ! Nhưng 2 tháng sau, mọi người đối với phương pháp quản lí và kĩ thuật bắn súng điêu luyện, trình độ đánh đấm của cô đầu cam bái hạ phong. Từ nhỏ cha đã huấn… Tôi lướt qua rừng cây l*n đ*nh núi, tìm một chỗ tốt, chôn nghĩa mẫu ở đó. Người Khúc trang chưa chắc sẽ mai táng bà, đặc biệt là sau khi Khúc Kinh Thiên bị tôi sỉ nhục. Tuy rằng không có quan tài, không có một mộ phần tốt, nhưng so với vứt xác nơi hoang dã cũng tốt hơn. Tôi cắm một khúc cây lên mộ, dùng mũi kiếm khắc lên đó từng nét “Nương thân Tống Diệc Nhu chi mộ”. Tôi quỳ xuống dập đầu một cái. Tuy không có quan hệ máu mủ, nhưng người cũng đã đối xử rất tốt với tôi.Bà mới ba mươi mốt tuổi, cứ vậy mà ra đi. Tôi thở dài, nhìn thật lâu vào mộ phần. Từ đây có thể nhìn thấy cà Khúc trang ở lưng chừng núi, Khúc trang mà bà nhớ mãi không quên.Một vài tân khách từ Khúc trang đi ra, mỗi người đều lắc đầu thở dài. Hôn lễ của Khúc Diệp Thương, lại kết thúc bằng bi kịch của Khúc Kinh Thiên. Tôi đứng trên đỉnh núi, gió thổi qua y phục trắng của tôi."Phát nhược lưu tuyền, y như hồ điệp” (1) Một âm thanh trong trẻo sắc bén kéo tôi ra khỏi suy ngẫm của mình.Tôi quay đầu, nhìn thấy một nam tử đứng ở phía sau không xa. Là thiếu niên áo xanh mang kiếm trong tửu quán. Y một thân chính khí, đã hoàn toàn không có vẻ thanh xát lúc gặp trong tửu quán. Ngũ quan thanh tú, phong thái tuấn lãng, phi phàm. Y nhìn khuôn mặt tôi, hơi sững người.“Cô nương có phải có quan hệ với Khúc trang dưới núi không ? Tại hạ thấy cô nương chăm chú nhìn Khúc trang, có phải có việc khó nói không ?”Tôi hừ lạnh một tiếng : “Đại hôn của Khúc trang Đại công tử Khúc Diệp Thương, việc lớn như vậy sao ta lại không đến ?”Y hơi cau mày, “Cô nương phải chăng cùng với Khúc Diệp Thương có việc khó nói, cho nên ngay lúc đại hôn của y mới đứng đây ưu sầu không vui ?”“Không phải” Tôi dứt khoát chặn ngang lời y “Hừ, Khúc trang sợ rằng cũng sẽ chẳng còn tích sự gì nữa. Khúc Kinh Thiên đã trở thành phế nhân, trụ cột của Khúc trang đã sụp đổ. Haha, hôn lễ này đúng là rất đáng xem, tân khách sao lại về hết vậy ?”“Sao cô nương lại nói những lời này ?” Y ngẩn người.Tôi mỉm cười với y, không nói gì nữa, phất tay áo nhẹ nhàng xuống núi, biến mất khỏi tầm mắt y.(1) : Câu này nghĩa là : Tóc như dòng suối chảy, áo phấp phới như cánh bướm