Căn biệt thự độc lập màu trắng đứng giữa bụi hoa. Màn cửa sổ của thư phòng lầu hai hé mở, ánh mặt trời ấm áp chiếu vào những đồ dùng sang trọng trong phòng. Một cô gái y phục trắng đứng trước cửa sổ, nhìn cảnh sắc bên ngoài qua cửa kính. Mái tóc dài cột thành đuôi ngựa, vài sợi tóc lam xen kẽ trong đó. Toàn thân tỏa ra khí chất lạnh băng và áp bức khiến người khác nhìn vào phải lùi bước Trên tay cô cầm một ly rượu chân cao giá trị không nhỏ, những giọt rượu màu đỏ sậm trong ly đung đưa qua lại. Cô lơ đãng lắc ly rượu, cũng không quan tâm những giọt rượu nồng nàn trong ly có đổ ra ngoài hay không. Từ khi tiếp quản sự nghiệp Hắc bang của cha, cô phải bỏ dở việc học hành, mới 19 tuổi thì phải gia nhập vào Hắc bang đánh đánh giết giết. Lúc bắt đầu, rất nhiều người bất mãn với cô. Một nha đầu chưa dứt sữa, đạt được thành tích gì chứ ! Nhưng 2 tháng sau, mọi người đối với phương pháp quản lí và kĩ thuật bắn súng điêu luyện, trình độ đánh đấm của cô đầu cam bái hạ phong. Từ nhỏ cha đã huấn…
Chương 67: Sự ra đi của Minh Sát 2
Xuyên Thời Không Tu La Chi NữTác giả: Ô Nha Thất 7Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngCăn biệt thự độc lập màu trắng đứng giữa bụi hoa. Màn cửa sổ của thư phòng lầu hai hé mở, ánh mặt trời ấm áp chiếu vào những đồ dùng sang trọng trong phòng. Một cô gái y phục trắng đứng trước cửa sổ, nhìn cảnh sắc bên ngoài qua cửa kính. Mái tóc dài cột thành đuôi ngựa, vài sợi tóc lam xen kẽ trong đó. Toàn thân tỏa ra khí chất lạnh băng và áp bức khiến người khác nhìn vào phải lùi bước Trên tay cô cầm một ly rượu chân cao giá trị không nhỏ, những giọt rượu màu đỏ sậm trong ly đung đưa qua lại. Cô lơ đãng lắc ly rượu, cũng không quan tâm những giọt rượu nồng nàn trong ly có đổ ra ngoài hay không. Từ khi tiếp quản sự nghiệp Hắc bang của cha, cô phải bỏ dở việc học hành, mới 19 tuổi thì phải gia nhập vào Hắc bang đánh đánh giết giết. Lúc bắt đầu, rất nhiều người bất mãn với cô. Một nha đầu chưa dứt sữa, đạt được thành tích gì chứ ! Nhưng 2 tháng sau, mọi người đối với phương pháp quản lí và kĩ thuật bắn súng điêu luyện, trình độ đánh đấm của cô đầu cam bái hạ phong. Từ nhỏ cha đã huấn… Minh Sát cũng không xuất hiện nữa. Mỗi ngày khi tỉnh lại chỉ nhìn thấy trên bàn có đã sẵn đồ ăn mà tôi thích. Y giống như là mất tích.Hôm nay, sau khi tôi tỉnh lại, nhìn thấy trên bàn ngoài trừ đồ ăn còn có ba bộ kiếm pháp, một bộ là tâm quyết nâng cao nội lực để nhận thức các loại âm thanh. Còn lưu lại một mảnh giấy : Hôm nay là sinh thần của nàng, ta không có thời gian đem đồ ăn tới, nên tặng mấy quyển mật tịch cho nàng. Dưỡng thương cho tốt. Minh Sát.Hai tháng trôi qua, vết thương trên lưng đã tốt hơn nhiều. Võ công cũng có bước tiến triển dài. Tôi cầm Huyền Minh kiếm lên, chỉnh trang y phục chuẩn bị rời đi. Minh Sát xuất hiện trước mặt tôi không một tiếng động.“Xuất hiện rồi sao ?” Tôi châm biếm nói.“Đúng” Y rất bình tĩnh, “Nàng muốn đi ?”“Vết thương trên lưng ta đã hồi phục, phải đi thôi” Tôi lạnh lùng nói, “Lần này ta muốn thiêu rụi cả phủ đệ của hắn thành tro, một người cũng không buông tha !”“Không cần đâu, cái đêm mang nàng về đây ta đã giết sạch người ở trong đó, nhà cũng đốt luôn” Y lạnh nhạt cười, “Nàng đi nhanh như vậy, muốn đi tìm Huyền Thần Y sao ?”Tôi không nói.“Nàng muốn sao thì cứ làm vậy, chỉ cần ngươi cảm thấy vui”“Được” Tôi đáp lại một chữ.“Nhưng qua khỏi năm nay nàng phải quay về Ma giáo tiếp tục làm Giáo chủ của nàng” Y đột nhiên nghĩ đến cái gì đó.Tôi thở dài, “Xem đi. Ma giáo thiếu ta cũng đâu có giải tán”“Sớm biết như vậy, lúc đó ta không nên cho nàng ra ngoài” Giọng nói y áp bức.“Có lẽ vậy. Minh Sát, ta phải đi. Tạm biệt” Tôi nhẹ nhàng đáp.“Sẽ không gặp lại nữa” Trong giọng nói của y mang theo đau khổ, “Ta sẽ rời xa nàng. Sau này cũng sẽ không gặp lại nữa…Nàng phải bảo trọng, việc của Ma giáo nàng tự mình nghĩ cách”Tôi ngạc nhiên nhìn gương mặt tuấn mỹ của y, trong lòng đột nhiên tràn ngập một cảm giác không nói rõ được. Tôi cúi đầu rời đi.“…Được…”
Minh Sát cũng không xuất hiện nữa. Mỗi ngày khi tỉnh lại chỉ nhìn thấy trên bàn có đã sẵn đồ ăn mà tôi thích. Y giống như là mất tích.
Hôm nay, sau khi tôi tỉnh lại, nhìn thấy trên bàn ngoài trừ đồ ăn còn có ba bộ kiếm pháp, một bộ là tâm quyết nâng cao nội lực để nhận thức các loại âm thanh. Còn lưu lại một mảnh giấy : Hôm nay là sinh thần của nàng, ta không có thời gian đem đồ ăn tới, nên tặng mấy quyển mật tịch cho nàng. Dưỡng thương cho tốt. Minh Sát.
Hai tháng trôi qua, vết thương trên lưng đã tốt hơn nhiều. Võ công cũng có bước tiến triển dài. Tôi cầm Huyền Minh kiếm lên, chỉnh trang y phục chuẩn bị rời đi. Minh Sát xuất hiện trước mặt tôi không một tiếng động.
“Xuất hiện rồi sao ?” Tôi châm biếm nói.
“Đúng” Y rất bình tĩnh, “Nàng muốn đi ?”
“Vết thương trên lưng ta đã hồi phục, phải đi thôi” Tôi lạnh lùng nói, “Lần này ta muốn thiêu rụi cả phủ đệ của hắn thành tro, một người cũng không buông tha !”
“Không cần đâu, cái đêm mang nàng về đây ta đã giết sạch người ở trong đó, nhà cũng đốt luôn” Y lạnh nhạt cười, “Nàng đi nhanh như vậy, muốn đi tìm Huyền Thần Y sao ?”
Tôi không nói.
“Nàng muốn sao thì cứ làm vậy, chỉ cần ngươi cảm thấy vui”
“Được” Tôi đáp lại một chữ.
“Nhưng qua khỏi năm nay nàng phải quay về Ma giáo tiếp tục làm Giáo chủ của nàng” Y đột nhiên nghĩ đến cái gì đó.
Tôi thở dài, “Xem đi. Ma giáo thiếu ta cũng đâu có giải tán”
“Sớm biết như vậy, lúc đó ta không nên cho nàng ra ngoài” Giọng nói y áp bức.
“Có lẽ vậy. Minh Sát, ta phải đi. Tạm biệt” Tôi nhẹ nhàng đáp.
“Sẽ không gặp lại nữa” Trong giọng nói của y mang theo đau khổ, “Ta sẽ rời xa nàng. Sau này cũng sẽ không gặp lại nữa…Nàng phải bảo trọng, việc của Ma giáo nàng tự mình nghĩ cách”
Tôi ngạc nhiên nhìn gương mặt tuấn mỹ của y, trong lòng đột nhiên tràn ngập một cảm giác không nói rõ được. Tôi cúi đầu rời đi.
“…Được…”
Xuyên Thời Không Tu La Chi NữTác giả: Ô Nha Thất 7Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngCăn biệt thự độc lập màu trắng đứng giữa bụi hoa. Màn cửa sổ của thư phòng lầu hai hé mở, ánh mặt trời ấm áp chiếu vào những đồ dùng sang trọng trong phòng. Một cô gái y phục trắng đứng trước cửa sổ, nhìn cảnh sắc bên ngoài qua cửa kính. Mái tóc dài cột thành đuôi ngựa, vài sợi tóc lam xen kẽ trong đó. Toàn thân tỏa ra khí chất lạnh băng và áp bức khiến người khác nhìn vào phải lùi bước Trên tay cô cầm một ly rượu chân cao giá trị không nhỏ, những giọt rượu màu đỏ sậm trong ly đung đưa qua lại. Cô lơ đãng lắc ly rượu, cũng không quan tâm những giọt rượu nồng nàn trong ly có đổ ra ngoài hay không. Từ khi tiếp quản sự nghiệp Hắc bang của cha, cô phải bỏ dở việc học hành, mới 19 tuổi thì phải gia nhập vào Hắc bang đánh đánh giết giết. Lúc bắt đầu, rất nhiều người bất mãn với cô. Một nha đầu chưa dứt sữa, đạt được thành tích gì chứ ! Nhưng 2 tháng sau, mọi người đối với phương pháp quản lí và kĩ thuật bắn súng điêu luyện, trình độ đánh đấm của cô đầu cam bái hạ phong. Từ nhỏ cha đã huấn… Minh Sát cũng không xuất hiện nữa. Mỗi ngày khi tỉnh lại chỉ nhìn thấy trên bàn có đã sẵn đồ ăn mà tôi thích. Y giống như là mất tích.Hôm nay, sau khi tôi tỉnh lại, nhìn thấy trên bàn ngoài trừ đồ ăn còn có ba bộ kiếm pháp, một bộ là tâm quyết nâng cao nội lực để nhận thức các loại âm thanh. Còn lưu lại một mảnh giấy : Hôm nay là sinh thần của nàng, ta không có thời gian đem đồ ăn tới, nên tặng mấy quyển mật tịch cho nàng. Dưỡng thương cho tốt. Minh Sát.Hai tháng trôi qua, vết thương trên lưng đã tốt hơn nhiều. Võ công cũng có bước tiến triển dài. Tôi cầm Huyền Minh kiếm lên, chỉnh trang y phục chuẩn bị rời đi. Minh Sát xuất hiện trước mặt tôi không một tiếng động.“Xuất hiện rồi sao ?” Tôi châm biếm nói.“Đúng” Y rất bình tĩnh, “Nàng muốn đi ?”“Vết thương trên lưng ta đã hồi phục, phải đi thôi” Tôi lạnh lùng nói, “Lần này ta muốn thiêu rụi cả phủ đệ của hắn thành tro, một người cũng không buông tha !”“Không cần đâu, cái đêm mang nàng về đây ta đã giết sạch người ở trong đó, nhà cũng đốt luôn” Y lạnh nhạt cười, “Nàng đi nhanh như vậy, muốn đi tìm Huyền Thần Y sao ?”Tôi không nói.“Nàng muốn sao thì cứ làm vậy, chỉ cần ngươi cảm thấy vui”“Được” Tôi đáp lại một chữ.“Nhưng qua khỏi năm nay nàng phải quay về Ma giáo tiếp tục làm Giáo chủ của nàng” Y đột nhiên nghĩ đến cái gì đó.Tôi thở dài, “Xem đi. Ma giáo thiếu ta cũng đâu có giải tán”“Sớm biết như vậy, lúc đó ta không nên cho nàng ra ngoài” Giọng nói y áp bức.“Có lẽ vậy. Minh Sát, ta phải đi. Tạm biệt” Tôi nhẹ nhàng đáp.“Sẽ không gặp lại nữa” Trong giọng nói của y mang theo đau khổ, “Ta sẽ rời xa nàng. Sau này cũng sẽ không gặp lại nữa…Nàng phải bảo trọng, việc của Ma giáo nàng tự mình nghĩ cách”Tôi ngạc nhiên nhìn gương mặt tuấn mỹ của y, trong lòng đột nhiên tràn ngập một cảm giác không nói rõ được. Tôi cúi đầu rời đi.“…Được…”