Tác giả:

Căn biệt thự độc lập màu trắng đứng giữa bụi hoa. Màn cửa sổ của thư phòng lầu hai hé mở, ánh mặt trời ấm áp chiếu vào những đồ dùng sang trọng trong phòng. Một cô gái y phục trắng đứng trước cửa sổ, nhìn cảnh sắc bên ngoài qua cửa kính. Mái tóc dài cột thành đuôi ngựa, vài sợi tóc lam xen kẽ trong đó. Toàn thân tỏa ra khí chất lạnh băng và áp bức khiến người khác nhìn vào phải lùi bước Trên tay cô cầm một ly rượu chân cao giá trị không nhỏ, những giọt rượu màu đỏ sậm trong ly đung đưa qua lại. Cô lơ đãng lắc ly rượu, cũng không quan tâm những giọt rượu nồng nàn trong ly có đổ ra ngoài hay không. Từ khi tiếp quản sự nghiệp Hắc bang của cha, cô phải bỏ dở việc học hành, mới 19 tuổi thì phải gia nhập vào Hắc bang đánh đánh giết giết. Lúc bắt đầu, rất nhiều người bất mãn với cô. Một nha đầu chưa dứt sữa, đạt được thành tích gì chứ ! Nhưng 2 tháng sau, mọi người đối với phương pháp quản lí và kĩ thuật bắn súng điêu luyện, trình độ đánh đấm của cô đầu cam bái hạ phong. Từ nhỏ cha đã huấn…

Chương 89: Đối đầu cùng Minh Sát 2

Xuyên Thời Không Tu La Chi NữTác giả: Ô Nha Thất 7Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngCăn biệt thự độc lập màu trắng đứng giữa bụi hoa. Màn cửa sổ của thư phòng lầu hai hé mở, ánh mặt trời ấm áp chiếu vào những đồ dùng sang trọng trong phòng. Một cô gái y phục trắng đứng trước cửa sổ, nhìn cảnh sắc bên ngoài qua cửa kính. Mái tóc dài cột thành đuôi ngựa, vài sợi tóc lam xen kẽ trong đó. Toàn thân tỏa ra khí chất lạnh băng và áp bức khiến người khác nhìn vào phải lùi bước Trên tay cô cầm một ly rượu chân cao giá trị không nhỏ, những giọt rượu màu đỏ sậm trong ly đung đưa qua lại. Cô lơ đãng lắc ly rượu, cũng không quan tâm những giọt rượu nồng nàn trong ly có đổ ra ngoài hay không. Từ khi tiếp quản sự nghiệp Hắc bang của cha, cô phải bỏ dở việc học hành, mới 19 tuổi thì phải gia nhập vào Hắc bang đánh đánh giết giết. Lúc bắt đầu, rất nhiều người bất mãn với cô. Một nha đầu chưa dứt sữa, đạt được thành tích gì chứ ! Nhưng 2 tháng sau, mọi người đối với phương pháp quản lí và kĩ thuật bắn súng điêu luyện, trình độ đánh đấm của cô đầu cam bái hạ phong. Từ nhỏ cha đã huấn… Di Đinh đúng như Hà Lẫm nói người không giống người, quỷ không giống quỷ.Vết tích gỉ sét của dây xích hằn sâu lên hai bên vai của cô ta, y phục toàn thân rách nát, nhuộm từng mảng máu lớn, đầu tóc rối tung bù xù, mất đi vẻ tươi đẹp trước đây, trên gương mặt vốn thanh lệ của cô ta đã bị tôi rạch một đường rất sâu, vì không có chăm sóc vết thương nên bị mưng mủ, lan khắp cả khuôn mặt. Toàn thân gầy như que củi, do bị giam tại địa lao, da dẻ vàng vọt lại thêm vài nếp nhăn.Tôi lạnh lùng nhìn cô ta bị một đệ tử Ma giáo kéo lên. Một mùi thối khó chịu lan khắp nơi.Tôi nhìn vào bụng trái của cô ta, vết máu còn đó, không ngờ nhiều ngày như vậy, vết thương tôi tặng cô ta cũng vẫn chưa lành. Chỉ có điều, kẻ đối đầu với tôi, đều không có kết cục tốt.“Đây là Giáo chủ Lăng Nguyệt Giáo sao, sao lại ra nông nỗi này ?” Tôi ra vẻ kinh ngạc.Cô ta ngẩng đôi mắt âm u, căm hận trừng tôi : “ ‘Bạch y Tu La’ ! Ta nói cho ngươi biết, ta có chết cũng không tha cho ngươi !”Tôi tươi cười, “Di Đinh, hiện nay ngay cả bản thân ngươi cũng khó bảo toàn. Điều không nên nhất chính là sư phụ ngươi là Minh Sát. Chỉ với lí do này, ngươi có chết một ngàn lần cũng không đủ !”Cô ta cười khổ một cái, biểu hiện trên gương mặt rất hung ác, “Ta đánh không lại ngươi. Cái gì ta cũng không sánh bằng ngươi. Lăng Nguyệt Giáo mà ta sáng lập, cũng là hắn gợi ý. Ta vốn nghĩ, võ công của hắn cao cường như vậy, cho dù ta đắc tội ngươi, hắn cũng sẽ bảo vệ ta, suy cho cùng, ta cũng từng là đồ đệ của hắn…”Tôi cảm thấy như bị lửa giận thiêu đốt : “Ngươi nói cái gì ! Sáng lập Lăng Nguyệt Giáo, ngươi đối đầu với ta, đều là hắn gợi ý sao ?”“Ta lừa ngươi làm gì” Cô ta liếc nhìn tôi.Minh Sát ơi Minh Sát, trong hồ lô của ngươi đang chứa cái gì !“Ngươi chẳng qua chỉ là một con cờ của hắn mà thôi” Tôi lạnh lùng nói, áp chế lửa giận, “Hiện tại, con cờ như ngươi đối với ta mà nói không có tác dụng gì, giam tại địa lao của giáo ta cũng uổng phí nơi đó”“Ngươi muốn làm gì ?...” Cô ta hoảng sợ nhìn tôi.“Làm việc ‘Bạch y Tu La’ nên làm” Tôi nhàn nhạt trả lời, không nhìn đến gương mặt méo mó của cô ta.“Hà Lẫm” Tôi phân phó Hà Lẫm bên cạnh, “Chặt đứt tay chân của ả cho ta”“Ngươi không thể làm như vậy !” Cô ta đột nhiên phát điên hét lên, “Ta chịu khổ đủ rồi ! Mộ Thiên Vẫn ! Mộ Thiên Vẫn !”“Giáo chủ…nhất định phải làm như vậy sao ?” Hà Lẫm dè dặt hỏi tôi, có chút không nhẫn tâm quay mặt đi.“Hà Lẫm, khi nào thì ngươi trở nên mềm lòng như vậy ?” Tôi mở to đôi mắt đỏ như máu nhìn lão.“Dạ, Giáo chủ” Hà Lẫm rút kiếm của lão ra, từ từ tiến lại gần Di Đinh đang nằm trên mặt đất.“Mộ Thiên Vẫn ! Mộ Thiên Vẫn ! Ta phải giết ngươi !” Di Đinh vùng vẫy từ dưới đất đứng lên, xông về phía tôi ! Nhưng cô ta hiện tại chỉ là một kẻ điên.“Mộ Thiên Vẫn…tha cho ta đi…” Cô ta bắt đầu khóc. Nhưng tôi vẫn không nhúc nhích, chỉ lạnh lùng nhìn cô ta.“Hà Lẫm ! Ngươi còn chần chừ gì nữa !”Hà Lẫm hạ quyết tâm, vung kiếm trong tay lên, tiếp theo, sau khi Di Đinh thét lên một tiếng, trên mặt đất tràn ngập máu tươi.Lại một nhát, một nhát, một nhát. Máu vẫn b*n r*, nhuộm đỏ cả y phục của Hà Lẫm.“Giáo chủ, tứ chi chặt ra phải làm sao ?” Có đệ tử Ma giáo hỏi.“Đem đi cho chó ăn” Tôi nhẹ nhàng nói, đơn giản như đang nói chuyện vụn vặt nào đó. “Còn người này, “ Tôi liếc nhìn Di Đinh nằm trong vũng máu trên mặt đất, “Đem cô ta đến Huyền Minh Giáo cho ta”Trong âm thanh của dây xích, Di Đinh bị kéo đi.

Di Đinh đúng như Hà Lẫm nói người không giống người, quỷ không giống quỷ.

Vết tích gỉ sét của dây xích hằn sâu lên hai bên vai của cô ta, y phục toàn thân rách nát, nhuộm từng mảng máu lớn, đầu tóc rối tung bù xù, mất đi vẻ tươi đẹp trước đây, trên gương mặt vốn thanh lệ của cô ta đã bị tôi rạch một đường rất sâu, vì không có chăm sóc vết thương nên bị mưng mủ, lan khắp cả khuôn mặt. Toàn thân gầy như que củi, do bị giam tại địa lao, da dẻ vàng vọt lại thêm vài nếp nhăn.

Tôi lạnh lùng nhìn cô ta bị một đệ tử Ma giáo kéo lên. Một mùi thối khó chịu lan khắp nơi.

Tôi nhìn vào bụng trái của cô ta, vết máu còn đó, không ngờ nhiều ngày như vậy, vết thương tôi tặng cô ta cũng vẫn chưa lành. Chỉ có điều, kẻ đối đầu với tôi, đều không có kết cục tốt.

“Đây là Giáo chủ Lăng Nguyệt Giáo sao, sao lại ra nông nỗi này ?” Tôi ra vẻ kinh ngạc.

Cô ta ngẩng đôi mắt âm u, căm hận trừng tôi : “ ‘Bạch y Tu La’ ! Ta nói cho ngươi biết, ta có chết cũng không tha cho ngươi !”

Tôi tươi cười, “Di Đinh, hiện nay ngay cả bản thân ngươi cũng khó bảo toàn. Điều không nên nhất chính là sư phụ ngươi là Minh Sát. Chỉ với lí do này, ngươi có chết một ngàn lần cũng không đủ !”

Cô ta cười khổ một cái, biểu hiện trên gương mặt rất hung ác, “Ta đánh không lại ngươi. Cái gì ta cũng không sánh bằng ngươi. Lăng Nguyệt Giáo mà ta sáng lập, cũng là hắn gợi ý. Ta vốn nghĩ, võ công của hắn cao cường như vậy, cho dù ta đắc tội ngươi, hắn cũng sẽ bảo vệ ta, suy cho cùng, ta cũng từng là đồ đệ của hắn…”

Tôi cảm thấy như bị lửa giận thiêu đốt : “Ngươi nói cái gì ! Sáng lập Lăng Nguyệt Giáo, ngươi đối đầu với ta, đều là hắn gợi ý sao ?”

“Ta lừa ngươi làm gì” Cô ta liếc nhìn tôi.

Minh Sát ơi Minh Sát, trong hồ lô của ngươi đang chứa cái gì !

“Ngươi chẳng qua chỉ là một con cờ của hắn mà thôi” Tôi lạnh lùng nói, áp chế lửa giận, “Hiện tại, con cờ như ngươi đối với ta mà nói không có tác dụng gì, giam tại địa lao của giáo ta cũng uổng phí nơi đó”

“Ngươi muốn làm gì ?...” Cô ta hoảng sợ nhìn tôi.

“Làm việc ‘Bạch y Tu La’ nên làm” Tôi nhàn nhạt trả lời, không nhìn đến gương mặt méo mó của cô ta.

“Hà Lẫm” Tôi phân phó Hà Lẫm bên cạnh, “Chặt đứt tay chân của ả cho ta”

“Ngươi không thể làm như vậy !” Cô ta đột nhiên phát điên hét lên, “Ta chịu khổ đủ rồi ! Mộ Thiên Vẫn ! Mộ Thiên Vẫn !”

“Giáo chủ…nhất định phải làm như vậy sao ?” Hà Lẫm dè dặt hỏi tôi, có chút không nhẫn tâm quay mặt đi.

“Hà Lẫm, khi nào thì ngươi trở nên mềm lòng như vậy ?” Tôi mở to đôi mắt đỏ như máu nhìn lão.

“Dạ, Giáo chủ” Hà Lẫm rút kiếm của lão ra, từ từ tiến lại gần Di Đinh đang nằm trên mặt đất.

“Mộ Thiên Vẫn ! Mộ Thiên Vẫn ! Ta phải giết ngươi !” Di Đinh vùng vẫy từ dưới đất đứng lên, xông về phía tôi ! Nhưng cô ta hiện tại chỉ là một kẻ điên.

“Mộ Thiên Vẫn…tha cho ta đi…” Cô ta bắt đầu khóc. Nhưng tôi vẫn không nhúc nhích, chỉ lạnh lùng nhìn cô ta.

“Hà Lẫm ! Ngươi còn chần chừ gì nữa !”

Hà Lẫm hạ quyết tâm, vung kiếm trong tay lên, tiếp theo, sau khi Di Đinh thét lên một tiếng, trên mặt đất tràn ngập máu tươi.

Lại một nhát, một nhát, một nhát. Máu vẫn b*n r*, nhuộm đỏ cả y phục của Hà Lẫm.

“Giáo chủ, tứ chi chặt ra phải làm sao ?” Có đệ tử Ma giáo hỏi.

“Đem đi cho chó ăn” Tôi nhẹ nhàng nói, đơn giản như đang nói chuyện vụn vặt nào đó. “Còn người này, “ Tôi liếc nhìn Di Đinh nằm trong vũng máu trên mặt đất, “Đem cô ta đến Huyền Minh Giáo cho ta”

Trong âm thanh của dây xích, Di Đinh bị kéo đi.

Xuyên Thời Không Tu La Chi NữTác giả: Ô Nha Thất 7Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngCăn biệt thự độc lập màu trắng đứng giữa bụi hoa. Màn cửa sổ của thư phòng lầu hai hé mở, ánh mặt trời ấm áp chiếu vào những đồ dùng sang trọng trong phòng. Một cô gái y phục trắng đứng trước cửa sổ, nhìn cảnh sắc bên ngoài qua cửa kính. Mái tóc dài cột thành đuôi ngựa, vài sợi tóc lam xen kẽ trong đó. Toàn thân tỏa ra khí chất lạnh băng và áp bức khiến người khác nhìn vào phải lùi bước Trên tay cô cầm một ly rượu chân cao giá trị không nhỏ, những giọt rượu màu đỏ sậm trong ly đung đưa qua lại. Cô lơ đãng lắc ly rượu, cũng không quan tâm những giọt rượu nồng nàn trong ly có đổ ra ngoài hay không. Từ khi tiếp quản sự nghiệp Hắc bang của cha, cô phải bỏ dở việc học hành, mới 19 tuổi thì phải gia nhập vào Hắc bang đánh đánh giết giết. Lúc bắt đầu, rất nhiều người bất mãn với cô. Một nha đầu chưa dứt sữa, đạt được thành tích gì chứ ! Nhưng 2 tháng sau, mọi người đối với phương pháp quản lí và kĩ thuật bắn súng điêu luyện, trình độ đánh đấm của cô đầu cam bái hạ phong. Từ nhỏ cha đã huấn… Di Đinh đúng như Hà Lẫm nói người không giống người, quỷ không giống quỷ.Vết tích gỉ sét của dây xích hằn sâu lên hai bên vai của cô ta, y phục toàn thân rách nát, nhuộm từng mảng máu lớn, đầu tóc rối tung bù xù, mất đi vẻ tươi đẹp trước đây, trên gương mặt vốn thanh lệ của cô ta đã bị tôi rạch một đường rất sâu, vì không có chăm sóc vết thương nên bị mưng mủ, lan khắp cả khuôn mặt. Toàn thân gầy như que củi, do bị giam tại địa lao, da dẻ vàng vọt lại thêm vài nếp nhăn.Tôi lạnh lùng nhìn cô ta bị một đệ tử Ma giáo kéo lên. Một mùi thối khó chịu lan khắp nơi.Tôi nhìn vào bụng trái của cô ta, vết máu còn đó, không ngờ nhiều ngày như vậy, vết thương tôi tặng cô ta cũng vẫn chưa lành. Chỉ có điều, kẻ đối đầu với tôi, đều không có kết cục tốt.“Đây là Giáo chủ Lăng Nguyệt Giáo sao, sao lại ra nông nỗi này ?” Tôi ra vẻ kinh ngạc.Cô ta ngẩng đôi mắt âm u, căm hận trừng tôi : “ ‘Bạch y Tu La’ ! Ta nói cho ngươi biết, ta có chết cũng không tha cho ngươi !”Tôi tươi cười, “Di Đinh, hiện nay ngay cả bản thân ngươi cũng khó bảo toàn. Điều không nên nhất chính là sư phụ ngươi là Minh Sát. Chỉ với lí do này, ngươi có chết một ngàn lần cũng không đủ !”Cô ta cười khổ một cái, biểu hiện trên gương mặt rất hung ác, “Ta đánh không lại ngươi. Cái gì ta cũng không sánh bằng ngươi. Lăng Nguyệt Giáo mà ta sáng lập, cũng là hắn gợi ý. Ta vốn nghĩ, võ công của hắn cao cường như vậy, cho dù ta đắc tội ngươi, hắn cũng sẽ bảo vệ ta, suy cho cùng, ta cũng từng là đồ đệ của hắn…”Tôi cảm thấy như bị lửa giận thiêu đốt : “Ngươi nói cái gì ! Sáng lập Lăng Nguyệt Giáo, ngươi đối đầu với ta, đều là hắn gợi ý sao ?”“Ta lừa ngươi làm gì” Cô ta liếc nhìn tôi.Minh Sát ơi Minh Sát, trong hồ lô của ngươi đang chứa cái gì !“Ngươi chẳng qua chỉ là một con cờ của hắn mà thôi” Tôi lạnh lùng nói, áp chế lửa giận, “Hiện tại, con cờ như ngươi đối với ta mà nói không có tác dụng gì, giam tại địa lao của giáo ta cũng uổng phí nơi đó”“Ngươi muốn làm gì ?...” Cô ta hoảng sợ nhìn tôi.“Làm việc ‘Bạch y Tu La’ nên làm” Tôi nhàn nhạt trả lời, không nhìn đến gương mặt méo mó của cô ta.“Hà Lẫm” Tôi phân phó Hà Lẫm bên cạnh, “Chặt đứt tay chân của ả cho ta”“Ngươi không thể làm như vậy !” Cô ta đột nhiên phát điên hét lên, “Ta chịu khổ đủ rồi ! Mộ Thiên Vẫn ! Mộ Thiên Vẫn !”“Giáo chủ…nhất định phải làm như vậy sao ?” Hà Lẫm dè dặt hỏi tôi, có chút không nhẫn tâm quay mặt đi.“Hà Lẫm, khi nào thì ngươi trở nên mềm lòng như vậy ?” Tôi mở to đôi mắt đỏ như máu nhìn lão.“Dạ, Giáo chủ” Hà Lẫm rút kiếm của lão ra, từ từ tiến lại gần Di Đinh đang nằm trên mặt đất.“Mộ Thiên Vẫn ! Mộ Thiên Vẫn ! Ta phải giết ngươi !” Di Đinh vùng vẫy từ dưới đất đứng lên, xông về phía tôi ! Nhưng cô ta hiện tại chỉ là một kẻ điên.“Mộ Thiên Vẫn…tha cho ta đi…” Cô ta bắt đầu khóc. Nhưng tôi vẫn không nhúc nhích, chỉ lạnh lùng nhìn cô ta.“Hà Lẫm ! Ngươi còn chần chừ gì nữa !”Hà Lẫm hạ quyết tâm, vung kiếm trong tay lên, tiếp theo, sau khi Di Đinh thét lên một tiếng, trên mặt đất tràn ngập máu tươi.Lại một nhát, một nhát, một nhát. Máu vẫn b*n r*, nhuộm đỏ cả y phục của Hà Lẫm.“Giáo chủ, tứ chi chặt ra phải làm sao ?” Có đệ tử Ma giáo hỏi.“Đem đi cho chó ăn” Tôi nhẹ nhàng nói, đơn giản như đang nói chuyện vụn vặt nào đó. “Còn người này, “ Tôi liếc nhìn Di Đinh nằm trong vũng máu trên mặt đất, “Đem cô ta đến Huyền Minh Giáo cho ta”Trong âm thanh của dây xích, Di Đinh bị kéo đi.

Chương 89: Đối đầu cùng Minh Sát 2