Converter: LySanSan828 Editor: Tiểu Y Khi ánh hoàng hôn buông xuống, trong căn phòng tĩnh lặng đột nhiên truyền đến tiếng âm thanh mơ hồ không rõ ràng. "Đây hẳn là ngày người mới vào phủ?" Toàn thân tựa vào giường lớn làm bằng gỗ, nữ nhân hữu khí vô lực* hỏi. [*hữu khí vô lực: muốn nói nhưng không còn sức lực] Nữ nhân kia khoảng hai mươi tư tuổi, sắc mặt tái nhợt, búi tóc có chút tán loạn, trên trán đội khoan đai buộc đầu thêu hoa màu xanh. Tuy vào đầu thu, nhưng trên người lại toả sắc nét nghiêm trang, vừa nhìn là biết bộ dáng mới sinh sản, bất quá mặt mày thập phần đẹp mắt, tuy rằng sắc mặt tái nhợt, nhưng có thể thấy được một chút tư sắc của nữ nhân. Đứng dưới giường, đại Tống mụ bốn mươi tuổi, thân mặc kiện bào đỏ thẫm, thân hình sạch sẽ nhanh nhẹn, đôi mắt lướt qua nơi cửa sổ khắc hoa văn đóng kín, trong lòng thở dài một hơi, miễn cưỡng chạy nhanh đến bên giường cười an ủi: "Phu nhân, ngài đừng nghĩ nhiều nữa, hảo hảo nghỉ ngơi đi! Người khác không đau ngài, làm gì ngài phải…
Chương 57-5: Nông trang thanh u (5)
Y Lộ Phong HoaTác giả: Linh KhêTruyện Cổ Đại, Truyện Gia Đấu, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngConverter: LySanSan828 Editor: Tiểu Y Khi ánh hoàng hôn buông xuống, trong căn phòng tĩnh lặng đột nhiên truyền đến tiếng âm thanh mơ hồ không rõ ràng. "Đây hẳn là ngày người mới vào phủ?" Toàn thân tựa vào giường lớn làm bằng gỗ, nữ nhân hữu khí vô lực* hỏi. [*hữu khí vô lực: muốn nói nhưng không còn sức lực] Nữ nhân kia khoảng hai mươi tư tuổi, sắc mặt tái nhợt, búi tóc có chút tán loạn, trên trán đội khoan đai buộc đầu thêu hoa màu xanh. Tuy vào đầu thu, nhưng trên người lại toả sắc nét nghiêm trang, vừa nhìn là biết bộ dáng mới sinh sản, bất quá mặt mày thập phần đẹp mắt, tuy rằng sắc mặt tái nhợt, nhưng có thể thấy được một chút tư sắc của nữ nhân. Đứng dưới giường, đại Tống mụ bốn mươi tuổi, thân mặc kiện bào đỏ thẫm, thân hình sạch sẽ nhanh nhẹn, đôi mắt lướt qua nơi cửa sổ khắc hoa văn đóng kín, trong lòng thở dài một hơi, miễn cưỡng chạy nhanh đến bên giường cười an ủi: "Phu nhân, ngài đừng nghĩ nhiều nữa, hảo hảo nghỉ ngơi đi! Người khác không đau ngài, làm gì ngài phải… Editor: Tử Sắc YThấy nàng như thế, Thẩm Trấn không khỏi cười. Nói: "Không nghĩ tới bệnh của ta này cuối cùng là được một nữ đại phu chữa khỏi, điều này thật sự là làm chon am nhân khắp thiên hạ phải xấu hổ !"Nghe đến đó, Vô Ưu đã xác định là đối phương đã biết đến thân phận nữ nhi của bản thân, là nữ nhân thì là nữ nhân, kỳ thực nếu không phải vì chút thuận tiện cho xuất nhập phủ, thì nàng cũng không muốn giấu diếm gì. Cho nên, ngay sau đó, Vô Ưu liền thong dong nói: "Không biết Hầu gia từ khi nào thì nhìn ra tiểu vương là thân nữ nhi?""Từ khi đùi ta gặp khởi sắc cho đến sau này." Thẩm Trấn trả lời.Nghe nói như thế, Vô Ưu không khỏi cười."Cũng phải, lúc trước Hầu gia không hề lấy con mắt nhìn qua tiểu vương, đã khẳng định rằng y thuật của tiểu vương trị không hết bệnh của Hầu gia!"Lời Vô Ưu nói làm cho Thẩm Trấn xấu hổ cười."Thật sự là ta xem nhẹ ngươi, ta hướng ngươi xin lỗi!""Xin lỗi thì không cần, tiểu vương chỉ cần có thể chứng minh thực lực của mình là tốt rồi!" Vô Ưu cười nói."Ngươi đã chứng minh rồi, xem ra lần này Tần Hiển mang đại phu đến quả thật là không giống với bình thường!" Thẩm Trấn cười nói.Sau khi nói hai câu nói, Vô Ưu cười hỏi: "Không biết vừa rồi vì sao Hầu gia lại nói nữ nhân chúng ta đều là lòng dạ hẹp hòi? Lời này là chỉ ai đây?"Nghe được câu hỏi của Vô Ưu, Thẩm Trấn hạ mi, sau đó nói: "Vừa rồi ta nói là tiện nội* ta, nữ nhân ai cũng có chút lòng dạ hẹp hòi, cùng ngươi không có liên quan gì, ngươi không cần làm phiền lòng!"[*Tiện nội: Từ chỉ vợ mình một cách khiêm tốn khi nói với người khác-Trích từ điển.com]Lời Thẩm Trấn nói làm cho Vô Ưu nhướng một bên mày. Nghĩ rằng: Vừa rồi Diêu thị muốn đi, nhưng ánh mắt lại vẫn đều di chuyển trên người nữ tử kêu là Màn Hình kia, sau khi nghe Thẩm Trấn lên tiếng cho nữ tử kia cùng đi với Diêu thị, thì nàng mới vui vẻ đi trước, không biết nữ nhân kia đến cùng là ai? Sau đó, Vô Ưu liền hỏi: "Không biết nữ tử tên kêu là Màn Hình là người nào trong Hầu gia? Mới làm cho Hầu gia phu nhân..."Nói tới đây, Vô Ưu ngừng nói, đại khái Thẩm Trấn cũng biết được ý tứ muốn hỏi của nàng. Quả nhiên, Thẩm Trấn cười nói: "Màn Hình là thị thiếp của ta !"
Editor: Tử Sắc Y
Thấy nàng như thế, Thẩm Trấn không khỏi cười. Nói: "Không nghĩ tới bệnh của ta này cuối cùng là được một nữ đại phu chữa khỏi, điều này thật sự là làm chon am nhân khắp thiên hạ phải xấu hổ !"
Nghe đến đó, Vô Ưu đã xác định là đối phương đã biết đến thân phận nữ nhi của bản thân, là nữ nhân thì là nữ nhân, kỳ thực nếu không phải vì chút thuận tiện cho xuất nhập phủ, thì nàng cũng không muốn giấu diếm gì. Cho nên, ngay sau đó, Vô Ưu liền thong dong nói: "Không biết Hầu gia từ khi nào thì nhìn ra tiểu vương là thân nữ nhi?"
"Từ khi đùi ta gặp khởi sắc cho đến sau này." Thẩm Trấn trả lời.
Nghe nói như thế, Vô Ưu không khỏi cười."Cũng phải, lúc trước Hầu gia không hề lấy con mắt nhìn qua tiểu vương, đã khẳng định rằng y thuật của tiểu vương trị không hết bệnh của Hầu gia!"
Lời Vô Ưu nói làm cho Thẩm Trấn xấu hổ cười."Thật sự là ta xem nhẹ ngươi, ta hướng ngươi xin lỗi!"
"Xin lỗi thì không cần, tiểu vương chỉ cần có thể chứng minh thực lực của mình là tốt rồi!" Vô Ưu cười nói.
"Ngươi đã chứng minh rồi, xem ra lần này Tần Hiển mang đại phu đến quả thật là không giống với bình thường!" Thẩm Trấn cười nói.
Sau khi nói hai câu nói, Vô Ưu cười hỏi: "Không biết vừa rồi vì sao Hầu gia lại nói nữ nhân chúng ta đều là lòng dạ hẹp hòi? Lời này là chỉ ai đây?"
Nghe được câu hỏi của Vô Ưu, Thẩm Trấn hạ mi, sau đó nói: "Vừa rồi ta nói là tiện nội* ta, nữ nhân ai cũng có chút lòng dạ hẹp hòi, cùng ngươi không có liên quan gì, ngươi không cần làm phiền lòng!"
[*Tiện nội: Từ chỉ vợ mình một cách khiêm tốn khi nói với người khác-Trích từ điển.com]
Lời Thẩm Trấn nói làm cho Vô Ưu nhướng một bên mày. Nghĩ rằng: Vừa rồi Diêu thị muốn đi, nhưng ánh mắt lại vẫn đều di chuyển trên người nữ tử kêu là Màn Hình kia, sau khi nghe Thẩm Trấn lên tiếng cho nữ tử kia cùng đi với Diêu thị, thì nàng mới vui vẻ đi trước, không biết nữ nhân kia đến cùng là ai? Sau đó, Vô Ưu liền hỏi: "Không biết nữ tử tên kêu là Màn Hình là người nào trong Hầu gia? Mới làm cho Hầu gia phu nhân..."
Nói tới đây, Vô Ưu ngừng nói, đại khái Thẩm Trấn cũng biết được ý tứ muốn hỏi của nàng. Quả nhiên, Thẩm Trấn cười nói: "Màn Hình là thị thiếp của ta !"
Y Lộ Phong HoaTác giả: Linh KhêTruyện Cổ Đại, Truyện Gia Đấu, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngConverter: LySanSan828 Editor: Tiểu Y Khi ánh hoàng hôn buông xuống, trong căn phòng tĩnh lặng đột nhiên truyền đến tiếng âm thanh mơ hồ không rõ ràng. "Đây hẳn là ngày người mới vào phủ?" Toàn thân tựa vào giường lớn làm bằng gỗ, nữ nhân hữu khí vô lực* hỏi. [*hữu khí vô lực: muốn nói nhưng không còn sức lực] Nữ nhân kia khoảng hai mươi tư tuổi, sắc mặt tái nhợt, búi tóc có chút tán loạn, trên trán đội khoan đai buộc đầu thêu hoa màu xanh. Tuy vào đầu thu, nhưng trên người lại toả sắc nét nghiêm trang, vừa nhìn là biết bộ dáng mới sinh sản, bất quá mặt mày thập phần đẹp mắt, tuy rằng sắc mặt tái nhợt, nhưng có thể thấy được một chút tư sắc của nữ nhân. Đứng dưới giường, đại Tống mụ bốn mươi tuổi, thân mặc kiện bào đỏ thẫm, thân hình sạch sẽ nhanh nhẹn, đôi mắt lướt qua nơi cửa sổ khắc hoa văn đóng kín, trong lòng thở dài một hơi, miễn cưỡng chạy nhanh đến bên giường cười an ủi: "Phu nhân, ngài đừng nghĩ nhiều nữa, hảo hảo nghỉ ngơi đi! Người khác không đau ngài, làm gì ngài phải… Editor: Tử Sắc YThấy nàng như thế, Thẩm Trấn không khỏi cười. Nói: "Không nghĩ tới bệnh của ta này cuối cùng là được một nữ đại phu chữa khỏi, điều này thật sự là làm chon am nhân khắp thiên hạ phải xấu hổ !"Nghe đến đó, Vô Ưu đã xác định là đối phương đã biết đến thân phận nữ nhi của bản thân, là nữ nhân thì là nữ nhân, kỳ thực nếu không phải vì chút thuận tiện cho xuất nhập phủ, thì nàng cũng không muốn giấu diếm gì. Cho nên, ngay sau đó, Vô Ưu liền thong dong nói: "Không biết Hầu gia từ khi nào thì nhìn ra tiểu vương là thân nữ nhi?""Từ khi đùi ta gặp khởi sắc cho đến sau này." Thẩm Trấn trả lời.Nghe nói như thế, Vô Ưu không khỏi cười."Cũng phải, lúc trước Hầu gia không hề lấy con mắt nhìn qua tiểu vương, đã khẳng định rằng y thuật của tiểu vương trị không hết bệnh của Hầu gia!"Lời Vô Ưu nói làm cho Thẩm Trấn xấu hổ cười."Thật sự là ta xem nhẹ ngươi, ta hướng ngươi xin lỗi!""Xin lỗi thì không cần, tiểu vương chỉ cần có thể chứng minh thực lực của mình là tốt rồi!" Vô Ưu cười nói."Ngươi đã chứng minh rồi, xem ra lần này Tần Hiển mang đại phu đến quả thật là không giống với bình thường!" Thẩm Trấn cười nói.Sau khi nói hai câu nói, Vô Ưu cười hỏi: "Không biết vừa rồi vì sao Hầu gia lại nói nữ nhân chúng ta đều là lòng dạ hẹp hòi? Lời này là chỉ ai đây?"Nghe được câu hỏi của Vô Ưu, Thẩm Trấn hạ mi, sau đó nói: "Vừa rồi ta nói là tiện nội* ta, nữ nhân ai cũng có chút lòng dạ hẹp hòi, cùng ngươi không có liên quan gì, ngươi không cần làm phiền lòng!"[*Tiện nội: Từ chỉ vợ mình một cách khiêm tốn khi nói với người khác-Trích từ điển.com]Lời Thẩm Trấn nói làm cho Vô Ưu nhướng một bên mày. Nghĩ rằng: Vừa rồi Diêu thị muốn đi, nhưng ánh mắt lại vẫn đều di chuyển trên người nữ tử kêu là Màn Hình kia, sau khi nghe Thẩm Trấn lên tiếng cho nữ tử kia cùng đi với Diêu thị, thì nàng mới vui vẻ đi trước, không biết nữ nhân kia đến cùng là ai? Sau đó, Vô Ưu liền hỏi: "Không biết nữ tử tên kêu là Màn Hình là người nào trong Hầu gia? Mới làm cho Hầu gia phu nhân..."Nói tới đây, Vô Ưu ngừng nói, đại khái Thẩm Trấn cũng biết được ý tứ muốn hỏi của nàng. Quả nhiên, Thẩm Trấn cười nói: "Màn Hình là thị thiếp của ta !"