Màn sương mờ ảo bao trùm không gian, những cây ngô đồng cách đó không xa dường như đang ẩn khuất trong cõi tiên. Đã lâu lắm rồi không nhìn thấy những buổi sáng sương mù như thế này. Bố mẹ đang nói chuyện dưới tầng, giọng nói rất khẽ, nói đi nói lại cũng chỉ xoay quanh vấn đề sống tự lập của con gái. Xuân Phi quyết định chuyển đồ đạc xuống dưới tầng. Cô ngồi xuống, không nói một lời nào, cầm dĩa chia quả trứng trên **a thành hai phần. Những lúc như thế này cô không biết phải nói gì, dường như có nói bao nhiêu lần thì cũng vô ích. - Ăn xong có cần bố đưa đi không? - Không cần đâu ạ, Tô Kính Hy sẽ đưa người của công ty chuyển nhà đến. - Con đúng là chẳng hiểu gì cả. - Bố không kìm được quát lên. - Chẳng phải cuối tuần Kính Hy phải đưa bố mẹ nó đến Thượng Hải chơi sao? - Anh trai bảo anh ấy đến ạ. - Mày nói với anh chuyện chuyển nhà rồi sao? - Mẹ ngạc nhiên, đôi lông mày chau lại. - Anh mày đang thi đấu ở Thượng Hải, những chuyện cỏn con như vậy mà cũng gọi điện cho anh. Gọi điện không…

Chương 20

Búp Bê Khiêu Vũ Với AiTác giả: Thủy Thiên MặcTruyện Ngôn TìnhMàn sương mờ ảo bao trùm không gian, những cây ngô đồng cách đó không xa dường như đang ẩn khuất trong cõi tiên. Đã lâu lắm rồi không nhìn thấy những buổi sáng sương mù như thế này. Bố mẹ đang nói chuyện dưới tầng, giọng nói rất khẽ, nói đi nói lại cũng chỉ xoay quanh vấn đề sống tự lập của con gái. Xuân Phi quyết định chuyển đồ đạc xuống dưới tầng. Cô ngồi xuống, không nói một lời nào, cầm dĩa chia quả trứng trên **a thành hai phần. Những lúc như thế này cô không biết phải nói gì, dường như có nói bao nhiêu lần thì cũng vô ích. - Ăn xong có cần bố đưa đi không? - Không cần đâu ạ, Tô Kính Hy sẽ đưa người của công ty chuyển nhà đến. - Con đúng là chẳng hiểu gì cả. - Bố không kìm được quát lên. - Chẳng phải cuối tuần Kính Hy phải đưa bố mẹ nó đến Thượng Hải chơi sao? - Anh trai bảo anh ấy đến ạ. - Mày nói với anh chuyện chuyển nhà rồi sao? - Mẹ ngạc nhiên, đôi lông mày chau lại. - Anh mày đang thi đấu ở Thượng Hải, những chuyện cỏn con như vậy mà cũng gọi điện cho anh. Gọi điện không… Chuyện này nhanh chóng lan khắp trường, mang theo màu sắc truyền kỳ khiến người ta khó mà tưởng tượng được. Người này truyền tai người kia, mỗi người thêm thắt một ít, ai cũng muốn biết cô nữ sinh được hoàng tử mỉm cười bế lên tầng là ai. Thế là cái tên An Dương Xuân Phi nhanh chóng truyền khắp trường chỉ trong nửa ngày. Thậm chí có người còn vờ như vô tình đi ngang qua lớp A6 để chắc chắn rằng cô gái ngờ nghệch nằm gục trên bàn kia chính là nhân vật nữ chính trong truyền thuyết. Sau đó là những lời bàn tán xôn xao.Thế giới con gái nhạt nhẽo.Hai tuần nữa là đến kỳ thi khảo sát. Xuân Phi không muốn vì những chuyện như thế này mà ảnh hưởng đến thành tích thi. Phải học thuộc làu làu những từ mới bắt đầu từ chữ cái A đến những từ bắt đầu bằng chữ Z thì tiết tự học cuối cùng mới kết thúc.Lần đầu tiên cô có cảm giác một ngày dài bằng trăm năm, lòng dạ rối bời như có một tổ ong ở trong vậy.Vốn dĩ cô muốn Tiểu Thái đưa mình về nhà nhưng lại sợ Hạ Sâm Triệt đến mà không thấy cô đâu nên ngồi trong lớp học, chậm chạp thu dọn đồ đạc. Chiều tối là lúc mà ánh nắng mặt trời mềm mại nhất, dường như cả thế giới được tô má hồng vậy. Cô rất khâm phục dáng vẻ dù gặp chuyện gì cũng rất tự nhiên như không của Hạ Sâm Triệt, giống như lúc này anh rất tự nhiên bước vào phòng học của cô.- Xuân Phi, dọn đồ xong chưa?- Xong rồi.Cô đang định mỉm cười với anh thì nhìn thấy Kỷ Vi với nét mặt rạng ngời đang đứng sau lưng anh.Hạ Sâm Triệt rất thông minh, sẽ không ngồi im chờ những lời đồn đại nhấn chìm mình. Khi những lời đồn đại trong trường lên đến cao trào thì bạn gái của anh chỉ cần lộ diện và đi cùng họ là được.Các cô gái nói:- Anh Hạ Sâm Triệt quả là một người dịu dàng và tốt bụng, đưa đón em nữ sinh bị thương.Các chàng trai nói:- Kỷ Vi quả là cô gái xinh đẹp, rộng lượng, có cô bạn gái như thế này đúng là may mắn.Xuân Phi thấy mình vô tình trở thành người làm chứng cho tình yêu của người khác.Hạ Sâm Triệt bế Xuân Phi xuống dưới, Kỷ Vi đi phía sau. Nhìn xuyên qua khe tóc của Hạ Sâm Triệt, giác quan thứ sau của Xuân Phi nói với cô rằng Kỷ Vi đang tức giận, mặc dù cô đang cúi đầu, cố gắng nhìn bậc thang.- Còn đau không?- Vâng.- Về nhà anh sẽ bôi thuốc cho em.- Vâng.Nghe lời đối thoại như vậy, Kỷ Vi không kìm được ngẩng đầu lên gọi tên anh:- Triệt!Hạ Sâm Triệt bước xuống bậc thang cuối cùng. Anh đặt Xuân Phi xuống, sau đó đỡ vai cô, chùn người xuống đi lại chiếc dép lê sắp tuột ra. Xuân Phi đứng không vững, đặt tay lên đầu anh. Hạ Sâm Triệt kéo tay cô đặt ngang eo của mình, lúc ấy mới quay lại nói với Kỷ Vi:- Ừ, sao thế?- Để anh dìu em An Dương. Chiều cao của em và em ấy ngang nhau, nếu dìu không vững sẽ làm em ấy ngã.- Ừ.Xuân Phi nhìn khuôn mặt của Kỷ Vi trong ánh hoàng hôn, khuôn mặt với ba phần đố kỵ, bảy phần hụt hẫng.Không hiểu vì sao cô thấy đắc trí. Sau đó mới chợt nhớ ra anh ấy vừa gọi mình là em Xuân Phi.Không phải em lớp dưới, không phải Âu Dương Xuân Phi.Cô ngước mắt nhìn chiếc cằm đẹp như tranh vẽ của anh, cảm giác cách anh ngày càng gần hơn. Cảnh tượng lúc này giống như một giấc mơ không có thực, mong sao đừng bao giờ tỉnh lại.

Chuyện này nhanh chóng lan khắp trường, mang theo màu sắc truyền kỳ khiến người ta khó mà tưởng tượng được. Người này truyền tai
người kia, mỗi người thêm thắt một ít, ai cũng muốn biết cô nữ sinh được hoàng tử mỉm cười bế lên tầng là ai. Thế là cái tên An Dương Xuân Phi
nhanh chóng truyền khắp trường chỉ trong nửa ngày. Thậm chí có người còn vờ như vô tình đi ngang qua lớp A6 để chắc chắn rằng cô gái ngờ nghệch
nằm gục trên bàn kia chính là nhân vật nữ chính trong truyền thuyết. Sau đó là những lời bàn tán xôn xao.

Thế giới con gái nhạt nhẽo.

Hai tuần nữa là đến kỳ thi khảo sát. Xuân Phi không muốn vì những chuyện như thế này mà ảnh hưởng đến thành tích thi. Phải học thuộc làu làu
những từ mới bắt đầu từ chữ cái A đến những từ bắt đầu bằng chữ Z thì
tiết tự học cuối cùng mới kết thúc.

Lần đầu tiên cô có cảm giác một ngày dài bằng trăm năm, lòng dạ rối bời như có một tổ ong ở trong vậy.

Vốn dĩ cô muốn Tiểu Thái đưa mình về nhà nhưng lại sợ Hạ Sâm Triệt đến
mà không thấy cô đâu nên ngồi trong lớp học, chậm chạp thu dọn đồ đạc.
Chiều tối là lúc mà ánh nắng mặt trời mềm mại nhất, dường như cả thế
giới được tô má hồng vậy. Cô rất khâm phục dáng vẻ dù gặp chuyện gì cũng rất tự nhiên như không của Hạ Sâm Triệt, giống như lúc này anh rất tự
nhiên bước vào phòng học của cô.

- Xuân Phi, dọn đồ xong chưa?

- Xong rồi.

Cô đang định mỉm cười với anh thì nhìn thấy Kỷ Vi với nét mặt rạng ngời đang đứng sau lưng anh.

Hạ Sâm Triệt rất thông minh, sẽ không ngồi im chờ những lời đồn đại nhấn chìm mình. Khi những lời đồn đại trong trường lên đến cao trào thì bạn
gái của anh chỉ cần lộ diện và đi cùng họ là được.

Các cô gái nói:

- Anh Hạ Sâm Triệt quả là một người dịu dàng và tốt bụng, đưa đón em nữ sinh bị thương.

Các chàng trai nói:

- Kỷ Vi quả là cô gái xinh đẹp, rộng lượng, có cô bạn gái như thế này đúng là may mắn.

Xuân Phi thấy mình vô tình trở thành người làm chứng cho tình yêu của người khác.

Hạ Sâm Triệt bế Xuân Phi xuống dưới, Kỷ Vi đi phía sau. Nhìn xuyên qua
khe tóc của Hạ Sâm Triệt, giác quan thứ sau của Xuân Phi nói với cô rằng Kỷ Vi đang tức giận, mặc dù cô đang cúi đầu, cố gắng nhìn bậc thang.

- Còn đau không?

- Vâng.

- Về nhà anh sẽ bôi thuốc cho em.

- Vâng.

Nghe lời đối thoại như vậy, Kỷ Vi không kìm được ngẩng đầu lên gọi tên anh:

- Triệt!

Hạ Sâm Triệt bước xuống bậc thang cuối cùng. Anh đặt Xuân Phi xuống, sau đó đỡ vai cô, chùn người xuống đi lại chiếc dép lê sắp tuột ra. Xuân
Phi đứng không vững, đặt tay lên đầu anh. Hạ Sâm Triệt kéo tay cô đặt
ngang eo của mình, lúc ấy mới quay lại nói với Kỷ Vi:

- Ừ, sao thế?

- Để anh dìu em An Dương. Chiều cao của em và em ấy ngang nhau, nếu dìu không vững sẽ làm em ấy ngã.

- Ừ.

Xuân Phi nhìn khuôn mặt của Kỷ Vi trong ánh hoàng hôn, khuôn mặt với ba phần đố kỵ, bảy phần hụt hẫng.

Không hiểu vì sao cô thấy đắc trí. Sau đó mới chợt nhớ ra anh ấy vừa gọi mình là em Xuân Phi.

Không phải em lớp dưới, không phải Âu Dương Xuân Phi.

Cô ngước mắt nhìn chiếc cằm đẹp như tranh vẽ của anh, cảm giác cách anh
ngày càng gần hơn. Cảnh tượng lúc này giống như một giấc mơ không có
thực, mong sao đừng bao giờ tỉnh lại.

Búp Bê Khiêu Vũ Với AiTác giả: Thủy Thiên MặcTruyện Ngôn TìnhMàn sương mờ ảo bao trùm không gian, những cây ngô đồng cách đó không xa dường như đang ẩn khuất trong cõi tiên. Đã lâu lắm rồi không nhìn thấy những buổi sáng sương mù như thế này. Bố mẹ đang nói chuyện dưới tầng, giọng nói rất khẽ, nói đi nói lại cũng chỉ xoay quanh vấn đề sống tự lập của con gái. Xuân Phi quyết định chuyển đồ đạc xuống dưới tầng. Cô ngồi xuống, không nói một lời nào, cầm dĩa chia quả trứng trên **a thành hai phần. Những lúc như thế này cô không biết phải nói gì, dường như có nói bao nhiêu lần thì cũng vô ích. - Ăn xong có cần bố đưa đi không? - Không cần đâu ạ, Tô Kính Hy sẽ đưa người của công ty chuyển nhà đến. - Con đúng là chẳng hiểu gì cả. - Bố không kìm được quát lên. - Chẳng phải cuối tuần Kính Hy phải đưa bố mẹ nó đến Thượng Hải chơi sao? - Anh trai bảo anh ấy đến ạ. - Mày nói với anh chuyện chuyển nhà rồi sao? - Mẹ ngạc nhiên, đôi lông mày chau lại. - Anh mày đang thi đấu ở Thượng Hải, những chuyện cỏn con như vậy mà cũng gọi điện cho anh. Gọi điện không… Chuyện này nhanh chóng lan khắp trường, mang theo màu sắc truyền kỳ khiến người ta khó mà tưởng tượng được. Người này truyền tai người kia, mỗi người thêm thắt một ít, ai cũng muốn biết cô nữ sinh được hoàng tử mỉm cười bế lên tầng là ai. Thế là cái tên An Dương Xuân Phi nhanh chóng truyền khắp trường chỉ trong nửa ngày. Thậm chí có người còn vờ như vô tình đi ngang qua lớp A6 để chắc chắn rằng cô gái ngờ nghệch nằm gục trên bàn kia chính là nhân vật nữ chính trong truyền thuyết. Sau đó là những lời bàn tán xôn xao.Thế giới con gái nhạt nhẽo.Hai tuần nữa là đến kỳ thi khảo sát. Xuân Phi không muốn vì những chuyện như thế này mà ảnh hưởng đến thành tích thi. Phải học thuộc làu làu những từ mới bắt đầu từ chữ cái A đến những từ bắt đầu bằng chữ Z thì tiết tự học cuối cùng mới kết thúc.Lần đầu tiên cô có cảm giác một ngày dài bằng trăm năm, lòng dạ rối bời như có một tổ ong ở trong vậy.Vốn dĩ cô muốn Tiểu Thái đưa mình về nhà nhưng lại sợ Hạ Sâm Triệt đến mà không thấy cô đâu nên ngồi trong lớp học, chậm chạp thu dọn đồ đạc. Chiều tối là lúc mà ánh nắng mặt trời mềm mại nhất, dường như cả thế giới được tô má hồng vậy. Cô rất khâm phục dáng vẻ dù gặp chuyện gì cũng rất tự nhiên như không của Hạ Sâm Triệt, giống như lúc này anh rất tự nhiên bước vào phòng học của cô.- Xuân Phi, dọn đồ xong chưa?- Xong rồi.Cô đang định mỉm cười với anh thì nhìn thấy Kỷ Vi với nét mặt rạng ngời đang đứng sau lưng anh.Hạ Sâm Triệt rất thông minh, sẽ không ngồi im chờ những lời đồn đại nhấn chìm mình. Khi những lời đồn đại trong trường lên đến cao trào thì bạn gái của anh chỉ cần lộ diện và đi cùng họ là được.Các cô gái nói:- Anh Hạ Sâm Triệt quả là một người dịu dàng và tốt bụng, đưa đón em nữ sinh bị thương.Các chàng trai nói:- Kỷ Vi quả là cô gái xinh đẹp, rộng lượng, có cô bạn gái như thế này đúng là may mắn.Xuân Phi thấy mình vô tình trở thành người làm chứng cho tình yêu của người khác.Hạ Sâm Triệt bế Xuân Phi xuống dưới, Kỷ Vi đi phía sau. Nhìn xuyên qua khe tóc của Hạ Sâm Triệt, giác quan thứ sau của Xuân Phi nói với cô rằng Kỷ Vi đang tức giận, mặc dù cô đang cúi đầu, cố gắng nhìn bậc thang.- Còn đau không?- Vâng.- Về nhà anh sẽ bôi thuốc cho em.- Vâng.Nghe lời đối thoại như vậy, Kỷ Vi không kìm được ngẩng đầu lên gọi tên anh:- Triệt!Hạ Sâm Triệt bước xuống bậc thang cuối cùng. Anh đặt Xuân Phi xuống, sau đó đỡ vai cô, chùn người xuống đi lại chiếc dép lê sắp tuột ra. Xuân Phi đứng không vững, đặt tay lên đầu anh. Hạ Sâm Triệt kéo tay cô đặt ngang eo của mình, lúc ấy mới quay lại nói với Kỷ Vi:- Ừ, sao thế?- Để anh dìu em An Dương. Chiều cao của em và em ấy ngang nhau, nếu dìu không vững sẽ làm em ấy ngã.- Ừ.Xuân Phi nhìn khuôn mặt của Kỷ Vi trong ánh hoàng hôn, khuôn mặt với ba phần đố kỵ, bảy phần hụt hẫng.Không hiểu vì sao cô thấy đắc trí. Sau đó mới chợt nhớ ra anh ấy vừa gọi mình là em Xuân Phi.Không phải em lớp dưới, không phải Âu Dương Xuân Phi.Cô ngước mắt nhìn chiếc cằm đẹp như tranh vẽ của anh, cảm giác cách anh ngày càng gần hơn. Cảnh tượng lúc này giống như một giấc mơ không có thực, mong sao đừng bao giờ tỉnh lại.

Chương 20