Màn sương mờ ảo bao trùm không gian, những cây ngô đồng cách đó không xa dường như đang ẩn khuất trong cõi tiên. Đã lâu lắm rồi không nhìn thấy những buổi sáng sương mù như thế này. Bố mẹ đang nói chuyện dưới tầng, giọng nói rất khẽ, nói đi nói lại cũng chỉ xoay quanh vấn đề sống tự lập của con gái. Xuân Phi quyết định chuyển đồ đạc xuống dưới tầng. Cô ngồi xuống, không nói một lời nào, cầm dĩa chia quả trứng trên **a thành hai phần. Những lúc như thế này cô không biết phải nói gì, dường như có nói bao nhiêu lần thì cũng vô ích. - Ăn xong có cần bố đưa đi không? - Không cần đâu ạ, Tô Kính Hy sẽ đưa người của công ty chuyển nhà đến. - Con đúng là chẳng hiểu gì cả. - Bố không kìm được quát lên. - Chẳng phải cuối tuần Kính Hy phải đưa bố mẹ nó đến Thượng Hải chơi sao? - Anh trai bảo anh ấy đến ạ. - Mày nói với anh chuyện chuyển nhà rồi sao? - Mẹ ngạc nhiên, đôi lông mày chau lại. - Anh mày đang thi đấu ở Thượng Hải, những chuyện cỏn con như vậy mà cũng gọi điện cho anh. Gọi điện không…
Chương 43
Búp Bê Khiêu Vũ Với AiTác giả: Thủy Thiên MặcTruyện Ngôn TìnhMàn sương mờ ảo bao trùm không gian, những cây ngô đồng cách đó không xa dường như đang ẩn khuất trong cõi tiên. Đã lâu lắm rồi không nhìn thấy những buổi sáng sương mù như thế này. Bố mẹ đang nói chuyện dưới tầng, giọng nói rất khẽ, nói đi nói lại cũng chỉ xoay quanh vấn đề sống tự lập của con gái. Xuân Phi quyết định chuyển đồ đạc xuống dưới tầng. Cô ngồi xuống, không nói một lời nào, cầm dĩa chia quả trứng trên **a thành hai phần. Những lúc như thế này cô không biết phải nói gì, dường như có nói bao nhiêu lần thì cũng vô ích. - Ăn xong có cần bố đưa đi không? - Không cần đâu ạ, Tô Kính Hy sẽ đưa người của công ty chuyển nhà đến. - Con đúng là chẳng hiểu gì cả. - Bố không kìm được quát lên. - Chẳng phải cuối tuần Kính Hy phải đưa bố mẹ nó đến Thượng Hải chơi sao? - Anh trai bảo anh ấy đến ạ. - Mày nói với anh chuyện chuyển nhà rồi sao? - Mẹ ngạc nhiên, đôi lông mày chau lại. - Anh mày đang thi đấu ở Thượng Hải, những chuyện cỏn con như vậy mà cũng gọi điện cho anh. Gọi điện không… Anh có thể đặt tay trước ngực và nói với em,anh chỉ yêu mình em, anh có thể làm được điều đó không?1.Mùa xuân là thời điểm mà sân bay nhộn nhịp nhất.Tô Kính Hy thấy khó chịu nhất là lúc chờ kiểm tra. Sân bay đâu đâu cũng là cảnh buồn vui ly biệt, người ta khóc khóc cười cười, giống như ở trong phim vậy. Tô Kính Hy thấy chán nản, nói ra thì cũng chỉ hơn mười tiếng đồng hồ nhưng lại bay đến một nơi cách đây mười nghìn cây số. Nghĩ mà thấy đáng sợ. Không biết ở đó có cùng một bầu trời không, vị trí của chòm sao Tiểu Hùng có ở trên đỉnh đầu ở phương bắc không?Anh ngồi uống cà phê nhưng chỉ tha thẩn nhìn cốc cà phê cạnh tay mình. Thuần Uyên xem tạp chí thời trang.Khi ánh mắt của Tô Kính Hy kiếm tìm trong đám đông ở đại sảnh N lần thì Thuần Uyên mới lên tiếng:- Đừng tìm nữa, mới sáng sớm Xuân Phi đã đến triển lãm sách rồi.- Mình không chờ cô ấy. Nét mặt và ngữ khí của anh giống hệt một người, đều bướng bỉnh cố chấp như thế.- Ha, hai người thật giống nhau. Thuần Uyên hạ thấp giọng nói – Kính Hy, đừng trách nó.- Cô ấy cũng thật cay nghiệt. Quà người khác tặng cô ấy nói là đồ rác rưởi. Đúng là quá đáng hết mức, không phải là Xuân Phi mà mình đã quen. Thế cũng may, dù sao thì mình có lỗi trước, mọi người có chết cũng không nhìn mặt nhau nữa. Tô Kính Hy nắm chặt tay – Vốn dĩ đã là cô nàng phiền phức, thôi, không quan tâm cũng chẳng sao….Tiếng người nói và tiếng loa thông báo kiểm tra át đi tiếng nói của anh, chỉ nghe thấy âm cuối vang lên trong không gian, mang theo vẻ không chắc chắn. Không có ai phản bác, có lẽ anh đang đợi sự an ủi của Thuần Uyên, bị mắng vài câu cũng tốt. Nhưng anh nhanh chóng nhận ra rằng đó không phải là tính cách của Thuần Uyên. Chàng trai tuấn tú ngồi đối diện anh, nhìn anh với khuôn mặt như cười mà không phải là cười. Tô Kính Hy không chịu đựng được nữa, kéo vali đi rồi hậm hực nói:- Mình phải đi đây, ông anh tốt cậu thanh toán nhé!Đến cửa soát vẻ anh vẫn không kìm được quay đầu lại nhìn. Nhân viên kiểm tra thúc giục khiến anh thấy khó chịu.Anh đeo ba lô, không còn gì lưu luyến cả. Anh bước đi, chỉ để lại những đường nét hoàn mỹ. Mỗi lần hai người chia tay, đều là Tô Kính Hy dõi theo bóng cô. Cô chưa bao giờ ngoảnh đầu lại nhìn anh.Trong phim thần tượng thường có những cảnh như thế này: Diễn viên nam chính đưa diễn viên nữ chính về nhà. Diễn viên nữ chính đi đến cửa, đi được một bước lại quay lại nhìn. Diễn viên nam chính ngây người nhìn diễn viên nữ chính, gần đi đến chỗ không thể nhìn thấy, giống như sinh li tử biệt thì không thể kìm lòng chạy lại, hai người ôm chầm lấy nhau.Ha, cảnh tượng này không thích hợp ở đây.Nhưng Xuân Phi thực sự cảm thấy khó chịu. Cô và Tô Kính Hy ở bên nhau, phần lớn là đấu khẩu, thậm chí đến mức độ vừa nhìn mặt nhau là thấy ghét. Có lẽ vì chưa bao giờ xa cách nên mới thấy sự xa cách đáng sợ đến thế. Tất cả những cái tốt của anh trào dâng trong tim cô, giống như mảnh vỡ, khiến cô muốn khóc.Xuân Phi đứng nấp sau chiếc cột, sau khi chắc chắn những người có liên quan đều đi hết, cô mới ngây người nhìn bầu trời. Máy bay đã đưa anh đi rồi, đi đến một nơi cách đây mười nghìn cây số. Xét về múi giờ thì nơi đó cách ở đây bảy tiếng. Lúc cô nghỉ ngơi thì bên ấy mặt trời mới bắt đầu lặn.Vậy thì cái gì cũng khác nhau. Cứ nghĩ đến điều này, cô lại không thể kìm được ngồi xuống rồi òa khóc.Khóc xong, cô đứng dậy, ép mình không được giống như người không có việc gì làm suốt ngày bi thương. Trong sách đã viết như thế, sau khi nhân vật nam chính ra đi, nhân vật nữ chính rất buồn…..Những lời đó đều không hợp với họ.Nếu thực sự chia tay Tô Kính Hy ở sân bay thì cảnh tượng sẽ là Thuần Uyên đứng cạnh tỏ ra không liên quan đến mình, còn hai người sẽ nói chuyện chí chóe với nhau, nói không gặp nhau là sẽ vui mừng sung sướng như thế nào. Kết thúc tốt nhất là lúc rời đi, anh có một cái ôm đơn giản đến mức không thể đơn giản hơn. Chắc chắn anh sẽ nhân cơ hội đó véo má cô rồi giẫm vào chân cô.Hai người cùng hét lên, sau đó lại bắt đầu đấu khẩu, nhộn nhịp tưng bừng.Nếu chỉ để lại nỗi buồn và thương nhớ thì đó là kết thúc xấu nhất. Làm nhân vật nữ chính thật là vất vả.
Anh có
thể đặt tay trước ngực và nói với em,
anh chỉ
yêu mình em, anh có thể làm được điều đó không?
1.
Mùa
xuân là thời điểm mà sân bay nhộn nhịp nhất.
Tô Kính
Hy thấy khó chịu nhất là lúc chờ kiểm tra. Sân bay đâu đâu cũng là cảnh buồn
vui ly biệt, người ta khóc khóc cười cười, giống như ở trong phim vậy. Tô Kính
Hy thấy chán nản, nói ra thì cũng chỉ hơn mười tiếng đồng hồ nhưng lại bay đến
một nơi cách đây mười nghìn cây số. Nghĩ mà thấy đáng sợ. Không biết ở đó có
cùng một bầu trời không, vị trí của chòm sao Tiểu Hùng có ở trên đỉnh đầu ở
phương bắc không?
Anh
ngồi uống cà phê nhưng chỉ tha thẩn nhìn cốc cà phê cạnh tay mình. Thuần Uyên
xem tạp chí thời trang.
Khi ánh
mắt của Tô Kính Hy kiếm tìm trong đám đông ở đại sảnh N lần thì Thuần Uyên mới
lên tiếng:
- Đừng
tìm nữa, mới sáng sớm Xuân Phi đã đến triển lãm sách rồi.
- Mình
không chờ cô ấy. Nét mặt và ngữ khí của anh giống hệt một người, đều bướng bỉnh
cố chấp như thế.
- Ha,
hai người thật giống nhau. Thuần Uyên hạ thấp giọng nói – Kính Hy, đừng trách
nó.
- Cô ấy
cũng thật cay nghiệt. Quà người khác tặng cô ấy nói là đồ rác rưởi. Đúng là quá
đáng hết mức, không phải là Xuân Phi mà mình đã quen. Thế cũng may, dù sao thì
mình có lỗi trước, mọi người có chết cũng không nhìn mặt nhau nữa. Tô Kính Hy
nắm chặt tay – Vốn dĩ đã là cô nàng phiền phức, thôi, không quan tâm cũng chẳng
sao….
Tiếng
người nói và tiếng loa thông báo kiểm tra át đi tiếng nói của anh, chỉ nghe
thấy âm cuối vang lên trong không gian, mang theo vẻ không chắc chắn. Không có
ai phản bác, có lẽ anh đang đợi sự an ủi của Thuần Uyên, bị mắng vài câu cũng
tốt. Nhưng anh nhanh chóng nhận ra rằng đó không phải là tính cách của Thuần
Uyên. Chàng trai tuấn tú ngồi đối diện anh, nhìn anh với khuôn mặt như cười mà
không phải là cười. Tô Kính Hy không chịu đựng được nữa, kéo vali đi rồi hậm
hực nói:
- Mình
phải đi đây, ông anh tốt cậu thanh toán nhé!
Đến cửa
soát vẻ anh vẫn không kìm được quay đầu lại nhìn. Nhân viên kiểm tra thúc giục
khiến anh thấy khó chịu.
Anh đeo
ba lô, không còn gì lưu luyến cả. Anh bước đi, chỉ để lại những đường nét hoàn
mỹ. Mỗi lần hai người chia tay, đều là Tô Kính Hy dõi theo bóng cô. Cô chưa bao
giờ ngoảnh đầu lại nhìn anh.
Trong
phim thần tượng thường có những cảnh như thế này: Diễn viên nam chính đưa diễn
viên nữ chính về nhà. Diễn viên nữ chính đi đến cửa, đi được một bước lại quay
lại nhìn. Diễn viên nam chính ngây người nhìn diễn viên nữ chính, gần đi đến
chỗ không thể nhìn thấy, giống như sinh li tử biệt thì không thể kìm lòng chạy
lại, hai người ôm chầm lấy nhau.
Ha, cảnh
tượng này không thích hợp ở đây.
Nhưng
Xuân Phi thực sự cảm thấy khó chịu. Cô và Tô Kính Hy ở bên nhau, phần lớn là
đấu khẩu, thậm chí đến mức độ vừa nhìn mặt nhau là thấy ghét. Có lẽ vì chưa bao
giờ xa cách nên mới thấy sự xa cách đáng sợ đến thế. Tất cả những cái tốt của
anh trào dâng trong tim cô, giống như mảnh vỡ, khiến cô muốn khóc.
Xuân
Phi đứng nấp sau chiếc cột, sau khi chắc chắn những người có liên quan đều đi
hết, cô mới ngây người nhìn bầu trời. Máy bay đã đưa anh đi rồi, đi đến một nơi
cách đây mười nghìn cây số. Xét về múi giờ thì nơi đó cách ở đây bảy tiếng. Lúc
cô nghỉ ngơi thì bên ấy mặt trời mới bắt đầu lặn.
Vậy thì
cái gì cũng khác nhau. Cứ nghĩ đến điều này, cô lại không thể kìm được ngồi
xuống rồi òa khóc.
Khóc
xong, cô đứng dậy, ép mình không được giống như người không có việc gì làm suốt
ngày bi thương. Trong sách đã viết như thế, sau khi nhân vật nam chính ra đi,
nhân vật nữ chính rất buồn…..
Những
lời đó đều không hợp với họ.
Nếu
thực sự chia tay Tô Kính Hy ở sân bay thì cảnh tượng sẽ là Thuần Uyên đứng cạnh
tỏ ra không liên quan đến mình, còn hai người sẽ nói chuyện chí chóe với nhau,
nói không gặp nhau là sẽ vui mừng sung sướng như thế nào. Kết thúc tốt nhất là
lúc rời đi, anh có một cái ôm đơn giản đến mức không thể đơn giản hơn. Chắc
chắn anh sẽ nhân cơ hội đó véo má cô rồi giẫm vào chân cô.
Hai
người cùng hét lên, sau đó lại bắt đầu đấu khẩu, nhộn nhịp tưng bừng.
Nếu chỉ
để lại nỗi buồn và thương nhớ thì đó là kết thúc xấu nhất. Làm nhân vật nữ
chính thật là vất vả.
Búp Bê Khiêu Vũ Với AiTác giả: Thủy Thiên MặcTruyện Ngôn TìnhMàn sương mờ ảo bao trùm không gian, những cây ngô đồng cách đó không xa dường như đang ẩn khuất trong cõi tiên. Đã lâu lắm rồi không nhìn thấy những buổi sáng sương mù như thế này. Bố mẹ đang nói chuyện dưới tầng, giọng nói rất khẽ, nói đi nói lại cũng chỉ xoay quanh vấn đề sống tự lập của con gái. Xuân Phi quyết định chuyển đồ đạc xuống dưới tầng. Cô ngồi xuống, không nói một lời nào, cầm dĩa chia quả trứng trên **a thành hai phần. Những lúc như thế này cô không biết phải nói gì, dường như có nói bao nhiêu lần thì cũng vô ích. - Ăn xong có cần bố đưa đi không? - Không cần đâu ạ, Tô Kính Hy sẽ đưa người của công ty chuyển nhà đến. - Con đúng là chẳng hiểu gì cả. - Bố không kìm được quát lên. - Chẳng phải cuối tuần Kính Hy phải đưa bố mẹ nó đến Thượng Hải chơi sao? - Anh trai bảo anh ấy đến ạ. - Mày nói với anh chuyện chuyển nhà rồi sao? - Mẹ ngạc nhiên, đôi lông mày chau lại. - Anh mày đang thi đấu ở Thượng Hải, những chuyện cỏn con như vậy mà cũng gọi điện cho anh. Gọi điện không… Anh có thể đặt tay trước ngực và nói với em,anh chỉ yêu mình em, anh có thể làm được điều đó không?1.Mùa xuân là thời điểm mà sân bay nhộn nhịp nhất.Tô Kính Hy thấy khó chịu nhất là lúc chờ kiểm tra. Sân bay đâu đâu cũng là cảnh buồn vui ly biệt, người ta khóc khóc cười cười, giống như ở trong phim vậy. Tô Kính Hy thấy chán nản, nói ra thì cũng chỉ hơn mười tiếng đồng hồ nhưng lại bay đến một nơi cách đây mười nghìn cây số. Nghĩ mà thấy đáng sợ. Không biết ở đó có cùng một bầu trời không, vị trí của chòm sao Tiểu Hùng có ở trên đỉnh đầu ở phương bắc không?Anh ngồi uống cà phê nhưng chỉ tha thẩn nhìn cốc cà phê cạnh tay mình. Thuần Uyên xem tạp chí thời trang.Khi ánh mắt của Tô Kính Hy kiếm tìm trong đám đông ở đại sảnh N lần thì Thuần Uyên mới lên tiếng:- Đừng tìm nữa, mới sáng sớm Xuân Phi đã đến triển lãm sách rồi.- Mình không chờ cô ấy. Nét mặt và ngữ khí của anh giống hệt một người, đều bướng bỉnh cố chấp như thế.- Ha, hai người thật giống nhau. Thuần Uyên hạ thấp giọng nói – Kính Hy, đừng trách nó.- Cô ấy cũng thật cay nghiệt. Quà người khác tặng cô ấy nói là đồ rác rưởi. Đúng là quá đáng hết mức, không phải là Xuân Phi mà mình đã quen. Thế cũng may, dù sao thì mình có lỗi trước, mọi người có chết cũng không nhìn mặt nhau nữa. Tô Kính Hy nắm chặt tay – Vốn dĩ đã là cô nàng phiền phức, thôi, không quan tâm cũng chẳng sao….Tiếng người nói và tiếng loa thông báo kiểm tra át đi tiếng nói của anh, chỉ nghe thấy âm cuối vang lên trong không gian, mang theo vẻ không chắc chắn. Không có ai phản bác, có lẽ anh đang đợi sự an ủi của Thuần Uyên, bị mắng vài câu cũng tốt. Nhưng anh nhanh chóng nhận ra rằng đó không phải là tính cách của Thuần Uyên. Chàng trai tuấn tú ngồi đối diện anh, nhìn anh với khuôn mặt như cười mà không phải là cười. Tô Kính Hy không chịu đựng được nữa, kéo vali đi rồi hậm hực nói:- Mình phải đi đây, ông anh tốt cậu thanh toán nhé!Đến cửa soát vẻ anh vẫn không kìm được quay đầu lại nhìn. Nhân viên kiểm tra thúc giục khiến anh thấy khó chịu.Anh đeo ba lô, không còn gì lưu luyến cả. Anh bước đi, chỉ để lại những đường nét hoàn mỹ. Mỗi lần hai người chia tay, đều là Tô Kính Hy dõi theo bóng cô. Cô chưa bao giờ ngoảnh đầu lại nhìn anh.Trong phim thần tượng thường có những cảnh như thế này: Diễn viên nam chính đưa diễn viên nữ chính về nhà. Diễn viên nữ chính đi đến cửa, đi được một bước lại quay lại nhìn. Diễn viên nam chính ngây người nhìn diễn viên nữ chính, gần đi đến chỗ không thể nhìn thấy, giống như sinh li tử biệt thì không thể kìm lòng chạy lại, hai người ôm chầm lấy nhau.Ha, cảnh tượng này không thích hợp ở đây.Nhưng Xuân Phi thực sự cảm thấy khó chịu. Cô và Tô Kính Hy ở bên nhau, phần lớn là đấu khẩu, thậm chí đến mức độ vừa nhìn mặt nhau là thấy ghét. Có lẽ vì chưa bao giờ xa cách nên mới thấy sự xa cách đáng sợ đến thế. Tất cả những cái tốt của anh trào dâng trong tim cô, giống như mảnh vỡ, khiến cô muốn khóc.Xuân Phi đứng nấp sau chiếc cột, sau khi chắc chắn những người có liên quan đều đi hết, cô mới ngây người nhìn bầu trời. Máy bay đã đưa anh đi rồi, đi đến một nơi cách đây mười nghìn cây số. Xét về múi giờ thì nơi đó cách ở đây bảy tiếng. Lúc cô nghỉ ngơi thì bên ấy mặt trời mới bắt đầu lặn.Vậy thì cái gì cũng khác nhau. Cứ nghĩ đến điều này, cô lại không thể kìm được ngồi xuống rồi òa khóc.Khóc xong, cô đứng dậy, ép mình không được giống như người không có việc gì làm suốt ngày bi thương. Trong sách đã viết như thế, sau khi nhân vật nam chính ra đi, nhân vật nữ chính rất buồn…..Những lời đó đều không hợp với họ.Nếu thực sự chia tay Tô Kính Hy ở sân bay thì cảnh tượng sẽ là Thuần Uyên đứng cạnh tỏ ra không liên quan đến mình, còn hai người sẽ nói chuyện chí chóe với nhau, nói không gặp nhau là sẽ vui mừng sung sướng như thế nào. Kết thúc tốt nhất là lúc rời đi, anh có một cái ôm đơn giản đến mức không thể đơn giản hơn. Chắc chắn anh sẽ nhân cơ hội đó véo má cô rồi giẫm vào chân cô.Hai người cùng hét lên, sau đó lại bắt đầu đấu khẩu, nhộn nhịp tưng bừng.Nếu chỉ để lại nỗi buồn và thương nhớ thì đó là kết thúc xấu nhất. Làm nhân vật nữ chính thật là vất vả.