Ngày 29 tháng 2, mưa. Hôm nay, là ngày tôi kết hôn, cũng là sinh nhật lần thứ năm trong cuộc đời tôi. Nhiễm Duy Nhất cầm bút viết một mạch những lời này trong quyển nhật ký. Trong ngày trọng đại này, cô chỉ có thể ghi chép lại mấy câu đó. Bởi vì, sẽ không ai tổ chức sinh nhật cho cô; bởi vì, đến bây giờ cô còn không biết dáng vẻ đối tượng kết hôn của cô như thế nào… Tầng dưới vang lên tiếng còi xe, cô nên đi. Ngắm nhìn bốn phía, cô và mẹ sống nương tựa lẫn nhau hơn mười năm trong gác nhỏ giống như lồng chim câu không có gì để mang đi. Cô bỏ nhật ký vào túi, thứ duy nhất không bỏ được chính là con gấu tiểu Bố rách nát, cô ngẫm nghĩ, cuối cùng ôm lấy con gấu tiểu Bố đi ra khỏi nhà. “Cô Nhiễm, không, thiếu phu nhân, mời lên xe.” Duy Nhất khẽ mỉm cười, ôm chặt gấu tiểu Bố l.q.đ trong ngực, hơi không quen cách xưng hô này. Phu nhân? Đúng, từ hôm nay trở đi cô chính là phu nhân của người nào đó, nhưng mà, cô vẫn không biết anh ta là ai. Mỗi lần đều là nhân viên vệ sĩ này tìm cô, anh ta là…
Chương 26: Điện thoại cực lâu
Ông Xã Thần Bí Không Thấy MặtTác giả: Cát Tường DạTruyện Ngôn TìnhNgày 29 tháng 2, mưa. Hôm nay, là ngày tôi kết hôn, cũng là sinh nhật lần thứ năm trong cuộc đời tôi. Nhiễm Duy Nhất cầm bút viết một mạch những lời này trong quyển nhật ký. Trong ngày trọng đại này, cô chỉ có thể ghi chép lại mấy câu đó. Bởi vì, sẽ không ai tổ chức sinh nhật cho cô; bởi vì, đến bây giờ cô còn không biết dáng vẻ đối tượng kết hôn của cô như thế nào… Tầng dưới vang lên tiếng còi xe, cô nên đi. Ngắm nhìn bốn phía, cô và mẹ sống nương tựa lẫn nhau hơn mười năm trong gác nhỏ giống như lồng chim câu không có gì để mang đi. Cô bỏ nhật ký vào túi, thứ duy nhất không bỏ được chính là con gấu tiểu Bố rách nát, cô ngẫm nghĩ, cuối cùng ôm lấy con gấu tiểu Bố đi ra khỏi nhà. “Cô Nhiễm, không, thiếu phu nhân, mời lên xe.” Duy Nhất khẽ mỉm cười, ôm chặt gấu tiểu Bố l.q.đ trong ngực, hơi không quen cách xưng hô này. Phu nhân? Đúng, từ hôm nay trở đi cô chính là phu nhân của người nào đó, nhưng mà, cô vẫn không biết anh ta là ai. Mỗi lần đều là nhân viên vệ sĩ này tìm cô, anh ta là… Khi Duy Nhất tỉnh lại thì trời đã sáng rồi, bên quai hàm có vật gì đó đập vào gây đau, cô cầm lên nhìn, thì ra là điện thoại di động.Cô như vậy mà tối hôm qua lại gối lên điện thoại di động ngủ cả đêm, hơn nữa điện thoại vẫn ở trạng thái trò chuyện, thời gian trò chuyện hiện lên là mười một giờ hai mươi phút.Chẳng lẽ anh cũng ngủ thiếp đi quên tắt điện thoại?Duy Nhất nói thử: “Này!”Bên kia lập tức có đáp lại, “Chào buổi sáng! Duy Nhất, tỉnh rồi?”“Anh… Ở đâu?” Không tìm được từ gì Duy Nhất tùy tiện hỏi một câu.“Anh đang trên đường đến công ty.”Cái gì? Vậy không phải anh quên tắt điện thoại! “Cái đó… Hôm qua em ngủ thiếp đi, quên tắt điện thoại, sao anh cũng không tắt?” Cô kinh ngạc hỏi.Bên kia thoáng trầm mặc một lúc, “Anh sợ khi em tỉnh dậy có thể còn muốn khóc…”Một thứ ấm áp gì đó chảy qua tim Duy Nhất, cô không biết cái đó được gọi là cảm động không. “À, ha ha, vậy anh vẫn luôn cầm điện thoại không mệt sao?”Anh đột nhiên phá ra cười to lên, “Chẳng lẽ Duy Nhất không biết trên thế giới này có thứ gọi là tai nghe sao?”Duy Nhất nắm tóc, cười rất xấu hổ, “Ha ha, đúng đó! Kiểu điện thoại này thật tốt, pin dùng rất bền!” Cô phát hiện ở trước mặt anh mình luôn nói lời rất ngốc.Anh cũng cười, “Ừ, đây là tiếng cười chân thật của Duy Nhất, không phải làm bộ! Rất tốt!”“A, em thật sự không sao, rất tốt, cám ơn anh, em cúp điện thoại nhé?”“Được! Bái bai!”“Bye bye!” Duy Nhất đặt điện thoại xuống, có chút không muốn, bên môi vẫn duy trì nụ cười, nụ cười phát ra từ nội tâm.Mà trong xe, anh cũng cười nhàn nhạt. Lái xe bên cạnh anh kinh ngạc phát hiện, thiếu gia bình thường không nói cười tùy tiện sáng nay lại có thể cười suốt…Duy Nhất ăn xong bữa sáng mà má Tằng tỉ mỉ chuẩn bị, cảm thấy trạng thái tinh thần rất tốt, quyết định đi làm.Đợi khi cô đến công ty, lại phát hiện vị trí của mình có người thay, chẳng lẽ anh thật sự từ chức thay mình? Trái tim hơi tức giận.Đang chuẩn bị đi hỏi cho ra lẽ, trưởng bộ phận tới nói cho cô biết, công việc của cô đã bị đổi thành thư ký Tổng giám đốc, mời cô đến thẳng phòng Tổng giám đốc trình diện.Tổng giám đốc? Doãn Tử Nhiên? Cô bắt đầu nhức đầu.Mà lúc này trong phòng tổng giám đốc đang xảy ra cuộc cãi vã kịch liệt…
Khi Duy Nhất tỉnh lại thì trời đã sáng rồi, bên quai hàm có vật gì đó đập vào gây đau, cô cầm lên nhìn, thì ra là điện thoại di động.
Cô như vậy mà tối hôm qua lại gối lên điện thoại di động ngủ cả đêm, hơn nữa điện thoại vẫn ở trạng thái trò chuyện, thời gian trò chuyện hiện lên là mười một giờ hai mươi phút.
Chẳng lẽ anh cũng ngủ thiếp đi quên tắt điện thoại?
Duy Nhất nói thử: “Này!”
Bên kia lập tức có đáp lại, “Chào buổi sáng! Duy Nhất, tỉnh rồi?”
“Anh… Ở đâu?” Không tìm được từ gì Duy Nhất tùy tiện hỏi một câu.
“Anh đang trên đường đến công ty.”
Cái gì? Vậy không phải anh quên tắt điện thoại! “Cái đó… Hôm qua em ngủ thiếp đi, quên tắt điện thoại, sao anh cũng không tắt?” Cô kinh ngạc hỏi.
Bên kia thoáng trầm mặc một lúc, “Anh sợ khi em tỉnh dậy có thể còn muốn khóc…”
Một thứ ấm áp gì đó chảy qua tim Duy Nhất, cô không biết cái đó được gọi là cảm động không. “À, ha ha, vậy anh vẫn luôn cầm điện thoại không mệt sao?”
Anh đột nhiên phá ra cười to lên, “Chẳng lẽ Duy Nhất không biết trên thế giới này có thứ gọi là tai nghe sao?”
Duy Nhất nắm tóc, cười rất xấu hổ, “Ha ha, đúng đó! Kiểu điện thoại này thật tốt, pin dùng rất bền!” Cô phát hiện ở trước mặt anh mình luôn nói lời rất ngốc.
Anh cũng cười, “Ừ, đây là tiếng cười chân thật của Duy Nhất, không phải làm bộ! Rất tốt!”
“A, em thật sự không sao, rất tốt, cám ơn anh, em cúp điện thoại nhé?”
“Được! Bái bai!”
“Bye bye!” Duy Nhất đặt điện thoại xuống, có chút không muốn, bên môi vẫn duy trì nụ cười, nụ cười phát ra từ nội tâm.
Mà trong xe, anh cũng cười nhàn nhạt. Lái xe bên cạnh anh kinh ngạc phát hiện, thiếu gia bình thường không nói cười tùy tiện sáng nay lại có thể cười suốt…
Duy Nhất ăn xong bữa sáng mà má Tằng tỉ mỉ chuẩn bị, cảm thấy trạng thái tinh thần rất tốt, quyết định đi làm.
Đợi khi cô đến công ty, lại phát hiện vị trí của mình có người thay, chẳng lẽ anh thật sự từ chức thay mình? Trái tim hơi tức giận.
Đang chuẩn bị đi hỏi cho ra lẽ, trưởng bộ phận tới nói cho cô biết, công việc của cô đã bị đổi thành thư ký Tổng giám đốc, mời cô đến thẳng phòng Tổng giám đốc trình diện.
Tổng giám đốc? Doãn Tử Nhiên? Cô bắt đầu nhức đầu.
Mà lúc này trong phòng tổng giám đốc đang xảy ra cuộc cãi vã kịch liệt…
Ông Xã Thần Bí Không Thấy MặtTác giả: Cát Tường DạTruyện Ngôn TìnhNgày 29 tháng 2, mưa. Hôm nay, là ngày tôi kết hôn, cũng là sinh nhật lần thứ năm trong cuộc đời tôi. Nhiễm Duy Nhất cầm bút viết một mạch những lời này trong quyển nhật ký. Trong ngày trọng đại này, cô chỉ có thể ghi chép lại mấy câu đó. Bởi vì, sẽ không ai tổ chức sinh nhật cho cô; bởi vì, đến bây giờ cô còn không biết dáng vẻ đối tượng kết hôn của cô như thế nào… Tầng dưới vang lên tiếng còi xe, cô nên đi. Ngắm nhìn bốn phía, cô và mẹ sống nương tựa lẫn nhau hơn mười năm trong gác nhỏ giống như lồng chim câu không có gì để mang đi. Cô bỏ nhật ký vào túi, thứ duy nhất không bỏ được chính là con gấu tiểu Bố rách nát, cô ngẫm nghĩ, cuối cùng ôm lấy con gấu tiểu Bố đi ra khỏi nhà. “Cô Nhiễm, không, thiếu phu nhân, mời lên xe.” Duy Nhất khẽ mỉm cười, ôm chặt gấu tiểu Bố l.q.đ trong ngực, hơi không quen cách xưng hô này. Phu nhân? Đúng, từ hôm nay trở đi cô chính là phu nhân của người nào đó, nhưng mà, cô vẫn không biết anh ta là ai. Mỗi lần đều là nhân viên vệ sĩ này tìm cô, anh ta là… Khi Duy Nhất tỉnh lại thì trời đã sáng rồi, bên quai hàm có vật gì đó đập vào gây đau, cô cầm lên nhìn, thì ra là điện thoại di động.Cô như vậy mà tối hôm qua lại gối lên điện thoại di động ngủ cả đêm, hơn nữa điện thoại vẫn ở trạng thái trò chuyện, thời gian trò chuyện hiện lên là mười một giờ hai mươi phút.Chẳng lẽ anh cũng ngủ thiếp đi quên tắt điện thoại?Duy Nhất nói thử: “Này!”Bên kia lập tức có đáp lại, “Chào buổi sáng! Duy Nhất, tỉnh rồi?”“Anh… Ở đâu?” Không tìm được từ gì Duy Nhất tùy tiện hỏi một câu.“Anh đang trên đường đến công ty.”Cái gì? Vậy không phải anh quên tắt điện thoại! “Cái đó… Hôm qua em ngủ thiếp đi, quên tắt điện thoại, sao anh cũng không tắt?” Cô kinh ngạc hỏi.Bên kia thoáng trầm mặc một lúc, “Anh sợ khi em tỉnh dậy có thể còn muốn khóc…”Một thứ ấm áp gì đó chảy qua tim Duy Nhất, cô không biết cái đó được gọi là cảm động không. “À, ha ha, vậy anh vẫn luôn cầm điện thoại không mệt sao?”Anh đột nhiên phá ra cười to lên, “Chẳng lẽ Duy Nhất không biết trên thế giới này có thứ gọi là tai nghe sao?”Duy Nhất nắm tóc, cười rất xấu hổ, “Ha ha, đúng đó! Kiểu điện thoại này thật tốt, pin dùng rất bền!” Cô phát hiện ở trước mặt anh mình luôn nói lời rất ngốc.Anh cũng cười, “Ừ, đây là tiếng cười chân thật của Duy Nhất, không phải làm bộ! Rất tốt!”“A, em thật sự không sao, rất tốt, cám ơn anh, em cúp điện thoại nhé?”“Được! Bái bai!”“Bye bye!” Duy Nhất đặt điện thoại xuống, có chút không muốn, bên môi vẫn duy trì nụ cười, nụ cười phát ra từ nội tâm.Mà trong xe, anh cũng cười nhàn nhạt. Lái xe bên cạnh anh kinh ngạc phát hiện, thiếu gia bình thường không nói cười tùy tiện sáng nay lại có thể cười suốt…Duy Nhất ăn xong bữa sáng mà má Tằng tỉ mỉ chuẩn bị, cảm thấy trạng thái tinh thần rất tốt, quyết định đi làm.Đợi khi cô đến công ty, lại phát hiện vị trí của mình có người thay, chẳng lẽ anh thật sự từ chức thay mình? Trái tim hơi tức giận.Đang chuẩn bị đi hỏi cho ra lẽ, trưởng bộ phận tới nói cho cô biết, công việc của cô đã bị đổi thành thư ký Tổng giám đốc, mời cô đến thẳng phòng Tổng giám đốc trình diện.Tổng giám đốc? Doãn Tử Nhiên? Cô bắt đầu nhức đầu.Mà lúc này trong phòng tổng giám đốc đang xảy ra cuộc cãi vã kịch liệt…