Tác giả:

Ngày 29 tháng 2, mưa. Hôm nay, là ngày tôi kết hôn, cũng là sinh nhật lần thứ năm trong cuộc đời tôi. Nhiễm Duy Nhất cầm bút viết một mạch những lời này trong quyển nhật ký. Trong ngày trọng đại này, cô chỉ có thể ghi chép lại mấy câu đó. Bởi vì, sẽ không ai tổ chức sinh nhật cho cô; bởi vì, đến bây giờ cô còn không biết dáng vẻ đối tượng kết hôn của cô như thế nào… Tầng dưới vang lên tiếng còi xe, cô nên đi. Ngắm nhìn bốn phía, cô và mẹ sống nương tựa lẫn nhau hơn mười năm trong gác nhỏ giống như lồng chim câu không có gì để mang đi. Cô bỏ nhật ký vào túi, thứ duy nhất không bỏ được chính là con gấu tiểu Bố rách nát, cô ngẫm nghĩ, cuối cùng ôm lấy con gấu tiểu Bố đi ra khỏi nhà. “Cô Nhiễm, không, thiếu phu nhân, mời lên xe.” Duy Nhất khẽ mỉm cười, ôm chặt gấu tiểu Bố l.q.đ trong ngực, hơi không quen cách xưng hô này. Phu nhân? Đúng, từ hôm nay trở đi cô chính là phu nhân của người nào đó, nhưng mà, cô vẫn không biết anh ta là ai. Mỗi lần đều là nhân viên vệ sĩ này tìm cô, anh ta là…

Chương 31: Lời nói đúng vô cùng

Ông Xã Thần Bí Không Thấy MặtTác giả: Cát Tường DạTruyện Ngôn TìnhNgày 29 tháng 2, mưa. Hôm nay, là ngày tôi kết hôn, cũng là sinh nhật lần thứ năm trong cuộc đời tôi. Nhiễm Duy Nhất cầm bút viết một mạch những lời này trong quyển nhật ký. Trong ngày trọng đại này, cô chỉ có thể ghi chép lại mấy câu đó. Bởi vì, sẽ không ai tổ chức sinh nhật cho cô; bởi vì, đến bây giờ cô còn không biết dáng vẻ đối tượng kết hôn của cô như thế nào… Tầng dưới vang lên tiếng còi xe, cô nên đi. Ngắm nhìn bốn phía, cô và mẹ sống nương tựa lẫn nhau hơn mười năm trong gác nhỏ giống như lồng chim câu không có gì để mang đi. Cô bỏ nhật ký vào túi, thứ duy nhất không bỏ được chính là con gấu tiểu Bố rách nát, cô ngẫm nghĩ, cuối cùng ôm lấy con gấu tiểu Bố đi ra khỏi nhà. “Cô Nhiễm, không, thiếu phu nhân, mời lên xe.” Duy Nhất khẽ mỉm cười, ôm chặt gấu tiểu Bố l.q.đ trong ngực, hơi không quen cách xưng hô này. Phu nhân? Đúng, từ hôm nay trở đi cô chính là phu nhân của người nào đó, nhưng mà, cô vẫn không biết anh ta là ai. Mỗi lần đều là nhân viên vệ sĩ này tìm cô, anh ta là… Chỉ thấy cửa sổ mở ra, có một cánh tay duỗi ra từ bên trong, ngón tay rất thon dài, khá trắng, từ tay áo có thể thấy được áo ngủ anh mặc chính là món đồ Duy Nhất từng mặc.Đây là lần đầu tiên Duy Nhất thật sự nhìn thấy anh, mặc dù chỉ là một cánh tay, nhưng tim Duy Nhất vẫn nhảy dựng thình thịch, hơn nữa có một hưng phấn khó giải thích.Thú nhồi bông bị cầm đi vào, một lát sau lại buộc trở lại sợi dây, tiếng chuông vừa vang lên, Duy Nhất liền cẩn thận từng ly từng tí kéo sợi dây lên, vội vàng mở tờ giấy ra, nét chữ quen thuộc nhảy múa trên giấy: Đúng, anh về nhà, công việc hôm nay có vui vẻ không?Nhớ lại cuộc đối thoại buổi chiều với Doãn Tử Nhiên, Duy Nhất liền tụt cảm xúc, xé trang giấy lần nữa, viết: em, thật sự là cô gái hư sao? Một cô gái ích kỷ, tham lam hư vinh?Sau khi thả tờ giấy xuống, Duy Nhất tựa vào cửa sổ lẳng lặng chờ đợi câu trả lời thuyết phục của anh, đợi tiếng chuông vang lên, cô chậm chạp không dám thu dây thừng, không biết vì sao, thậm chí cô hơi quan tâm tới đánh giá của anh.Lấy dũng khí, mở tờ giấy nhỏ ra, đáp án bên trong khiến cô đỏ mặt, đồng thời cũng nở nụ cười.Cô gái giao lần đầu tiên cho chồng mình sao lại là cô gái hư? Duy Nhất, anh thấy em là cô gái thuần khiết nhất! Phía sau còn vẽ một vẻ mặt háo sắc.Nhớ tới đêm ở cùng với anh, Duy Nhất không khỏi hoang mang, anh vẽ vẻ mặt này là có ý gì? Chẳng lẽ… cùng cô.Không được! Hôm nay không phải chủ nhật! Cô vội vã vẽ một mặt trăng sáng, vẽ tiếp màn trời màu xanh đậm phía trên lên tờ giấy, viết hai chữ: ngủ ngon! Lập tức thả tờ giấy xuống, cũng không chờ anh trả lời, tắt đèn ngủ, hơn nữa, nhanh chóng tiến vào giấc mộng đẹp.Gió buổi sáng lay động chuông gió, cô đang trong giấc mộng liền bị tiếng chuông đánh thức, chuyện thứ nhất chính là nhìn xuống tầng dưới, thú bông nhỏ và chuông gió đang nhẹ nhàng lay động, cô kéo sợi dây lên, mở tờ giấy ra:Duy Nhất, anh đi công ty, sau khi rời giường ăn sáng xong rồi đi làm, buổi trưa có thể má Tằng sẽ mang cơm hộp cho em. Chỉ có điều, không ngờ người nào đó tham ăn như vậy!!!Ba dấu chấm than liên tục sau đó vẽ một con heo nhỏ.Duy Nhất khép tờ giấy lại, để vào trong lòng, có một cảm giác ấm áp đang chảy trong ngực.Ánh mắt lại rơi vào thú bông nhỏ, cô không khỏi cong môi, ngón tay nhẹ nhàng gõ lên đầu thú bông, “Em buôn bán có lời, rình coi anh ấy cả đêm, chị đây còn không biết hình dáng anh ấy ra sao!”Cô khẽ đảo mắt, có một chủ ý, cũng không thể để cho con thú nhồi bông này chiếm tiện nghi!Cô vội vã thay quần áo xuống tầng dưới, tìm má Tằng muốn bỏ một vài thứ vào trong túi xách, cô phải thừa dịp thời gian rảnh rỗi trong lúc làm việc hôm nay làm chút đồ!

Chỉ thấy cửa sổ mở ra, có một cánh tay duỗi ra từ bên trong, ngón tay rất thon dài, khá trắng, từ tay áo có thể thấy được áo ngủ anh mặc chính là món đồ Duy Nhất từng mặc.

Đây là lần đầu tiên Duy Nhất thật sự nhìn thấy anh, mặc dù chỉ là một cánh tay, nhưng tim Duy Nhất vẫn nhảy dựng thình thịch, hơn nữa có một hưng phấn khó giải thích.

Thú nhồi bông bị cầm đi vào, một lát sau lại buộc trở lại sợi dây, tiếng chuông vừa vang lên, Duy Nhất liền cẩn thận từng ly từng tí kéo sợi dây lên, vội vàng mở tờ giấy ra, nét chữ quen thuộc nhảy múa trên giấy: Đúng, anh về nhà, công việc hôm nay có vui vẻ không?

Nhớ lại cuộc đối thoại buổi chiều với Doãn Tử Nhiên, Duy Nhất liền tụt cảm xúc, xé trang giấy lần nữa, viết: em, thật sự là cô gái hư sao? Một cô gái ích kỷ, tham lam hư vinh?

Sau khi thả tờ giấy xuống, Duy Nhất tựa vào cửa sổ lẳng lặng chờ đợi câu trả lời thuyết phục của anh, đợi tiếng chuông vang lên, cô chậm chạp không dám thu dây thừng, không biết vì sao, thậm chí cô hơi quan tâm tới đánh giá của anh.

Lấy dũng khí, mở tờ giấy nhỏ ra, đáp án bên trong khiến cô đỏ mặt, đồng thời cũng nở nụ cười.

Cô gái giao lần đầu tiên cho chồng mình sao lại là cô gái hư? Duy Nhất, anh thấy em là cô gái thuần khiết nhất! Phía sau còn vẽ một vẻ mặt háo sắc.

Nhớ tới đêm ở cùng với anh, Duy Nhất không khỏi hoang mang, anh vẽ vẻ mặt này là có ý gì? Chẳng lẽ… cùng cô.

Không được! Hôm nay không phải chủ nhật! Cô vội vã vẽ một mặt trăng sáng, vẽ tiếp màn trời màu xanh đậm phía trên lên tờ giấy, viết hai chữ: ngủ ngon! Lập tức thả tờ giấy xuống, cũng không chờ anh trả lời, tắt đèn ngủ, hơn nữa, nhanh chóng tiến vào giấc mộng đẹp.

Gió buổi sáng lay động chuông gió, cô đang trong giấc mộng liền bị tiếng chuông đánh thức, chuyện thứ nhất chính là nhìn xuống tầng dưới, thú bông nhỏ và chuông gió đang nhẹ nhàng lay động, cô kéo sợi dây lên, mở tờ giấy ra:

Duy Nhất, anh đi công ty, sau khi rời giường ăn sáng xong rồi đi làm, buổi trưa có thể má Tằng sẽ mang cơm hộp cho em. Chỉ có điều, không ngờ người nào đó tham ăn như vậy!!!

Ba dấu chấm than liên tục sau đó vẽ một con heo nhỏ.

Duy Nhất khép tờ giấy lại, để vào trong lòng, có một cảm giác ấm áp đang chảy trong ngực.

Ánh mắt lại rơi vào thú bông nhỏ, cô không khỏi cong môi, ngón tay nhẹ nhàng gõ lên đầu thú bông, “Em buôn bán có lời, rình coi anh ấy cả đêm, chị đây còn không biết hình dáng anh ấy ra sao!”

Cô khẽ đảo mắt, có một chủ ý, cũng không thể để cho con thú nhồi bông này chiếm tiện nghi!

Cô vội vã thay quần áo xuống tầng dưới, tìm má Tằng muốn bỏ một vài thứ vào trong túi xách, cô phải thừa dịp thời gian rảnh rỗi trong lúc làm việc hôm nay làm chút đồ!

Ông Xã Thần Bí Không Thấy MặtTác giả: Cát Tường DạTruyện Ngôn TìnhNgày 29 tháng 2, mưa. Hôm nay, là ngày tôi kết hôn, cũng là sinh nhật lần thứ năm trong cuộc đời tôi. Nhiễm Duy Nhất cầm bút viết một mạch những lời này trong quyển nhật ký. Trong ngày trọng đại này, cô chỉ có thể ghi chép lại mấy câu đó. Bởi vì, sẽ không ai tổ chức sinh nhật cho cô; bởi vì, đến bây giờ cô còn không biết dáng vẻ đối tượng kết hôn của cô như thế nào… Tầng dưới vang lên tiếng còi xe, cô nên đi. Ngắm nhìn bốn phía, cô và mẹ sống nương tựa lẫn nhau hơn mười năm trong gác nhỏ giống như lồng chim câu không có gì để mang đi. Cô bỏ nhật ký vào túi, thứ duy nhất không bỏ được chính là con gấu tiểu Bố rách nát, cô ngẫm nghĩ, cuối cùng ôm lấy con gấu tiểu Bố đi ra khỏi nhà. “Cô Nhiễm, không, thiếu phu nhân, mời lên xe.” Duy Nhất khẽ mỉm cười, ôm chặt gấu tiểu Bố l.q.đ trong ngực, hơi không quen cách xưng hô này. Phu nhân? Đúng, từ hôm nay trở đi cô chính là phu nhân của người nào đó, nhưng mà, cô vẫn không biết anh ta là ai. Mỗi lần đều là nhân viên vệ sĩ này tìm cô, anh ta là… Chỉ thấy cửa sổ mở ra, có một cánh tay duỗi ra từ bên trong, ngón tay rất thon dài, khá trắng, từ tay áo có thể thấy được áo ngủ anh mặc chính là món đồ Duy Nhất từng mặc.Đây là lần đầu tiên Duy Nhất thật sự nhìn thấy anh, mặc dù chỉ là một cánh tay, nhưng tim Duy Nhất vẫn nhảy dựng thình thịch, hơn nữa có một hưng phấn khó giải thích.Thú nhồi bông bị cầm đi vào, một lát sau lại buộc trở lại sợi dây, tiếng chuông vừa vang lên, Duy Nhất liền cẩn thận từng ly từng tí kéo sợi dây lên, vội vàng mở tờ giấy ra, nét chữ quen thuộc nhảy múa trên giấy: Đúng, anh về nhà, công việc hôm nay có vui vẻ không?Nhớ lại cuộc đối thoại buổi chiều với Doãn Tử Nhiên, Duy Nhất liền tụt cảm xúc, xé trang giấy lần nữa, viết: em, thật sự là cô gái hư sao? Một cô gái ích kỷ, tham lam hư vinh?Sau khi thả tờ giấy xuống, Duy Nhất tựa vào cửa sổ lẳng lặng chờ đợi câu trả lời thuyết phục của anh, đợi tiếng chuông vang lên, cô chậm chạp không dám thu dây thừng, không biết vì sao, thậm chí cô hơi quan tâm tới đánh giá của anh.Lấy dũng khí, mở tờ giấy nhỏ ra, đáp án bên trong khiến cô đỏ mặt, đồng thời cũng nở nụ cười.Cô gái giao lần đầu tiên cho chồng mình sao lại là cô gái hư? Duy Nhất, anh thấy em là cô gái thuần khiết nhất! Phía sau còn vẽ một vẻ mặt háo sắc.Nhớ tới đêm ở cùng với anh, Duy Nhất không khỏi hoang mang, anh vẽ vẻ mặt này là có ý gì? Chẳng lẽ… cùng cô.Không được! Hôm nay không phải chủ nhật! Cô vội vã vẽ một mặt trăng sáng, vẽ tiếp màn trời màu xanh đậm phía trên lên tờ giấy, viết hai chữ: ngủ ngon! Lập tức thả tờ giấy xuống, cũng không chờ anh trả lời, tắt đèn ngủ, hơn nữa, nhanh chóng tiến vào giấc mộng đẹp.Gió buổi sáng lay động chuông gió, cô đang trong giấc mộng liền bị tiếng chuông đánh thức, chuyện thứ nhất chính là nhìn xuống tầng dưới, thú bông nhỏ và chuông gió đang nhẹ nhàng lay động, cô kéo sợi dây lên, mở tờ giấy ra:Duy Nhất, anh đi công ty, sau khi rời giường ăn sáng xong rồi đi làm, buổi trưa có thể má Tằng sẽ mang cơm hộp cho em. Chỉ có điều, không ngờ người nào đó tham ăn như vậy!!!Ba dấu chấm than liên tục sau đó vẽ một con heo nhỏ.Duy Nhất khép tờ giấy lại, để vào trong lòng, có một cảm giác ấm áp đang chảy trong ngực.Ánh mắt lại rơi vào thú bông nhỏ, cô không khỏi cong môi, ngón tay nhẹ nhàng gõ lên đầu thú bông, “Em buôn bán có lời, rình coi anh ấy cả đêm, chị đây còn không biết hình dáng anh ấy ra sao!”Cô khẽ đảo mắt, có một chủ ý, cũng không thể để cho con thú nhồi bông này chiếm tiện nghi!Cô vội vã thay quần áo xuống tầng dưới, tìm má Tằng muốn bỏ một vài thứ vào trong túi xách, cô phải thừa dịp thời gian rảnh rỗi trong lúc làm việc hôm nay làm chút đồ!

Chương 31: Lời nói đúng vô cùng