Tác giả:

Ngày 29 tháng 2, mưa. Hôm nay, là ngày tôi kết hôn, cũng là sinh nhật lần thứ năm trong cuộc đời tôi. Nhiễm Duy Nhất cầm bút viết một mạch những lời này trong quyển nhật ký. Trong ngày trọng đại này, cô chỉ có thể ghi chép lại mấy câu đó. Bởi vì, sẽ không ai tổ chức sinh nhật cho cô; bởi vì, đến bây giờ cô còn không biết dáng vẻ đối tượng kết hôn của cô như thế nào… Tầng dưới vang lên tiếng còi xe, cô nên đi. Ngắm nhìn bốn phía, cô và mẹ sống nương tựa lẫn nhau hơn mười năm trong gác nhỏ giống như lồng chim câu không có gì để mang đi. Cô bỏ nhật ký vào túi, thứ duy nhất không bỏ được chính là con gấu tiểu Bố rách nát, cô ngẫm nghĩ, cuối cùng ôm lấy con gấu tiểu Bố đi ra khỏi nhà. “Cô Nhiễm, không, thiếu phu nhân, mời lên xe.” Duy Nhất khẽ mỉm cười, ôm chặt gấu tiểu Bố l.q.đ trong ngực, hơi không quen cách xưng hô này. Phu nhân? Đúng, từ hôm nay trở đi cô chính là phu nhân của người nào đó, nhưng mà, cô vẫn không biết anh ta là ai. Mỗi lần đều là nhân viên vệ sĩ này tìm cô, anh ta là…

Chương 61: Trách nhiệm?

Ông Xã Thần Bí Không Thấy MặtTác giả: Cát Tường DạTruyện Ngôn TìnhNgày 29 tháng 2, mưa. Hôm nay, là ngày tôi kết hôn, cũng là sinh nhật lần thứ năm trong cuộc đời tôi. Nhiễm Duy Nhất cầm bút viết một mạch những lời này trong quyển nhật ký. Trong ngày trọng đại này, cô chỉ có thể ghi chép lại mấy câu đó. Bởi vì, sẽ không ai tổ chức sinh nhật cho cô; bởi vì, đến bây giờ cô còn không biết dáng vẻ đối tượng kết hôn của cô như thế nào… Tầng dưới vang lên tiếng còi xe, cô nên đi. Ngắm nhìn bốn phía, cô và mẹ sống nương tựa lẫn nhau hơn mười năm trong gác nhỏ giống như lồng chim câu không có gì để mang đi. Cô bỏ nhật ký vào túi, thứ duy nhất không bỏ được chính là con gấu tiểu Bố rách nát, cô ngẫm nghĩ, cuối cùng ôm lấy con gấu tiểu Bố đi ra khỏi nhà. “Cô Nhiễm, không, thiếu phu nhân, mời lên xe.” Duy Nhất khẽ mỉm cười, ôm chặt gấu tiểu Bố l.q.đ trong ngực, hơi không quen cách xưng hô này. Phu nhân? Đúng, từ hôm nay trở đi cô chính là phu nhân của người nào đó, nhưng mà, cô vẫn không biết anh ta là ai. Mỗi lần đều là nhân viên vệ sĩ này tìm cô, anh ta là… “Duy Nhất, cậu làm sao vậy! Tài liệu hôm nay sai nhiều chỗ! May mà tớ xem trước, nếu không Tổng giám đốc cầm đi họp sẽ bị xấu mặt!” Mỹ Mỹ cầm một xấp tài liệu đi tới bên cạnh cô.“Thật xin lỗi! Mỹ Mỹ! Lần sau tớ sẽ cẩn thận chút!” Trong đầu Duy Nhất hoàn toàn hỗn loạnMỹ Mỹ nhìn cô chằm chằm, “Duy Nhất, có phải cậu có tâm sự gì không? Tớ cảm thấy dạo gần đây cậu rất không bình thường, còn nữa, hôm nay cậu và Tổng giám đốc cùng đi làm, áo sơ mi Tổng giám đốc mặc còn là của ngày hôm qua, có phải các người…?”“Trời ơi! Mỹ Mỹ, cậu đừng đoán mò! Ngày hôm qua Tử Nhiên ở cùng với tớ, nhưng chúng tớ không hề làm gì cả! Cậu nghĩ cái gì vậy? Đầu óc tớ đủ loạn rồi, đừng làm phiền tớ!” Duy Nhất gõ chữ thật nhanh trên bàn phím.“Duy Nhất, sao trưa nay má Tằng không mang hộp cơm tiện lợi đến cho cậu?” Mỹ Mỹ hỏi sát.Duy Nhất vừa xóa toàn bộ chỗ vừa đánh, ôm đầu, “Mỹ Mỹ! Tớ lại đánh sai rồi! Cậu để cho tớ yên tĩnh có được không!”Mỹ Mỹ bất đắc dĩ, cầm tài liệu trên tay giao cho cô, “Thôi, cậu đánh môt ngày, hay là để tớ tới đánh đi, cậu mang những tài liệu này tới phòng họp, Tổng giám đốc đang cần!”“Cám ơn!” Duy Nhất quả thật không cách nào tập trung tinh thần làm việc.“Cám ơn cái gì chứ! Mau đi đi! Tớ chỉ không muốn bị cậu liên lụy ở lại làm thêm giờ mà thôi!” Mỹ Mỹ đẩy cô đi.Duy Nhất cười cười, cầm văn kiện lên, đi tới phòng họp.Khẽ gõ cửa một cái, truyền ra giọng nói của tổng giám đốc Doãn Tiêu Trác, “Đi vào.”“Tổng giám đốc, đây là… anh muốn” Lời của cô còn chưa nói hết, lại bị không khí trong phòng họp hãm lại.Không phải đang họp à? Sao chỉ có bốn người? Doãn Tiêu Trác, Doãn Tử Nhiên, núi băng Lãnh Ngạn kia, còn có một ông cụ không biết.Hình như ông cụ đang tức giận, mà Doãn Tử Nhiên lại cúi gằm đầu.“À, Duy Nhất! Để tài liệu xuống, cho chúng tôi mấy ly cà phê.” Doãn Tiêu Trác nhìn ra cô lúng túng, giúp cô.“Được!” Cô xoay người đi ra ngoài, khoảnh khắc lúc đóng cửa, cảm thấy có ánh sáng kỳ lạ đâm vào lưng cô.“Xảy ra chuyện gì à?” Duy Nhất nhỏ giọng hỏi thư ký bên ngoài phòng họp.Thư ký liếc nhìn cửa đóng chặt, nhỏ giọng nói, “Hình như tối hôm qua Tổng giám đốc chưa chuẩn bị xong phương án họp ngày hôm nay, hạng mục của chúng ta và Kỳ Thịnh bị kéo dài thời hạn, tổn thất rất lớn, Tổng giám đốc đang bị ông cụ mắng, ông cụ rất coi trọng hạng mục này, vốn việc trong công ty đều giao cho tổng giám đốc quản lý, còn đích thân tới hỏi hạng mục này.”Duy Nhất ngây người, Doãn Tử Nhiên ngốc nghếch, ai bảo anh ấy cùng mình một buổi tối!Cà phê cũng không pha, cô trực tiếp vọt vào phòng họp, bốn người trong phòng họp bị động tác của cô làm sợ nhảy dựng.

“Duy Nhất, cậu làm sao vậy! Tài liệu hôm nay sai nhiều chỗ! May mà tớ xem trước, nếu không Tổng giám đốc cầm đi họp sẽ bị xấu mặt!” Mỹ Mỹ cầm một xấp tài liệu đi tới bên cạnh cô.

“Thật xin lỗi! Mỹ Mỹ! Lần sau tớ sẽ cẩn thận chút!” Trong đầu Duy Nhất hoàn toàn hỗn loạn

Mỹ Mỹ nhìn cô chằm chằm, “Duy Nhất, có phải cậu có tâm sự gì không? Tớ cảm thấy dạo gần đây cậu rất không bình thường, còn nữa, hôm nay cậu và Tổng giám đốc cùng đi làm, áo sơ mi Tổng giám đốc mặc còn là của ngày hôm qua, có phải các người…?”

“Trời ơi! Mỹ Mỹ, cậu đừng đoán mò! Ngày hôm qua Tử Nhiên ở cùng với tớ, nhưng chúng tớ không hề làm gì cả! Cậu nghĩ cái gì vậy? Đầu óc tớ đủ loạn rồi, đừng làm phiền tớ!” Duy Nhất gõ chữ thật nhanh trên bàn phím.

“Duy Nhất, sao trưa nay má Tằng không mang hộp cơm tiện lợi đến cho cậu?” Mỹ Mỹ hỏi sát.

Duy Nhất vừa xóa toàn bộ chỗ vừa đánh, ôm đầu, “Mỹ Mỹ! Tớ lại đánh sai rồi! Cậu để cho tớ yên tĩnh có được không!”

Mỹ Mỹ bất đắc dĩ, cầm tài liệu trên tay giao cho cô, “Thôi, cậu đánh môt ngày, hay là để tớ tới đánh đi, cậu mang những tài liệu này tới phòng họp, Tổng giám đốc đang cần!”

“Cám ơn!” Duy Nhất quả thật không cách nào tập trung tinh thần làm việc.

“Cám ơn cái gì chứ! Mau đi đi! Tớ chỉ không muốn bị cậu liên lụy ở lại làm thêm giờ mà thôi!” Mỹ Mỹ đẩy cô đi.

Duy Nhất cười cười, cầm văn kiện lên, đi tới phòng họp.

Khẽ gõ cửa một cái, truyền ra giọng nói của tổng giám đốc Doãn Tiêu Trác, “Đi vào.”

“Tổng giám đốc, đây là… anh muốn” Lời của cô còn chưa nói hết, lại bị không khí trong phòng họp hãm lại.

Không phải đang họp à? Sao chỉ có bốn người? Doãn Tiêu Trác, Doãn Tử Nhiên, núi băng Lãnh Ngạn kia, còn có một ông cụ không biết.

Hình như ông cụ đang tức giận, mà Doãn Tử Nhiên lại cúi gằm đầu.

“À, Duy Nhất! Để tài liệu xuống, cho chúng tôi mấy ly cà phê.” Doãn Tiêu Trác nhìn ra cô lúng túng, giúp cô.

“Được!” Cô xoay người đi ra ngoài, khoảnh khắc lúc đóng cửa, cảm thấy có ánh sáng kỳ lạ đâm vào lưng cô.

“Xảy ra chuyện gì à?” Duy Nhất nhỏ giọng hỏi thư ký bên ngoài phòng họp.

Thư ký liếc nhìn cửa đóng chặt, nhỏ giọng nói, “Hình như tối hôm qua Tổng giám đốc chưa chuẩn bị xong phương án họp ngày hôm nay, hạng mục của chúng ta và Kỳ Thịnh bị kéo dài thời hạn, tổn thất rất lớn, Tổng giám đốc đang bị ông cụ mắng, ông cụ rất coi trọng hạng mục này, vốn việc trong công ty đều giao cho tổng giám đốc quản lý, còn đích thân tới hỏi hạng mục này.”

Duy Nhất ngây người, Doãn Tử Nhiên ngốc nghếch, ai bảo anh ấy cùng mình một buổi tối!

Cà phê cũng không pha, cô trực tiếp vọt vào phòng họp, bốn người trong phòng họp bị động tác của cô làm sợ nhảy dựng.

Ông Xã Thần Bí Không Thấy MặtTác giả: Cát Tường DạTruyện Ngôn TìnhNgày 29 tháng 2, mưa. Hôm nay, là ngày tôi kết hôn, cũng là sinh nhật lần thứ năm trong cuộc đời tôi. Nhiễm Duy Nhất cầm bút viết một mạch những lời này trong quyển nhật ký. Trong ngày trọng đại này, cô chỉ có thể ghi chép lại mấy câu đó. Bởi vì, sẽ không ai tổ chức sinh nhật cho cô; bởi vì, đến bây giờ cô còn không biết dáng vẻ đối tượng kết hôn của cô như thế nào… Tầng dưới vang lên tiếng còi xe, cô nên đi. Ngắm nhìn bốn phía, cô và mẹ sống nương tựa lẫn nhau hơn mười năm trong gác nhỏ giống như lồng chim câu không có gì để mang đi. Cô bỏ nhật ký vào túi, thứ duy nhất không bỏ được chính là con gấu tiểu Bố rách nát, cô ngẫm nghĩ, cuối cùng ôm lấy con gấu tiểu Bố đi ra khỏi nhà. “Cô Nhiễm, không, thiếu phu nhân, mời lên xe.” Duy Nhất khẽ mỉm cười, ôm chặt gấu tiểu Bố l.q.đ trong ngực, hơi không quen cách xưng hô này. Phu nhân? Đúng, từ hôm nay trở đi cô chính là phu nhân của người nào đó, nhưng mà, cô vẫn không biết anh ta là ai. Mỗi lần đều là nhân viên vệ sĩ này tìm cô, anh ta là… “Duy Nhất, cậu làm sao vậy! Tài liệu hôm nay sai nhiều chỗ! May mà tớ xem trước, nếu không Tổng giám đốc cầm đi họp sẽ bị xấu mặt!” Mỹ Mỹ cầm một xấp tài liệu đi tới bên cạnh cô.“Thật xin lỗi! Mỹ Mỹ! Lần sau tớ sẽ cẩn thận chút!” Trong đầu Duy Nhất hoàn toàn hỗn loạnMỹ Mỹ nhìn cô chằm chằm, “Duy Nhất, có phải cậu có tâm sự gì không? Tớ cảm thấy dạo gần đây cậu rất không bình thường, còn nữa, hôm nay cậu và Tổng giám đốc cùng đi làm, áo sơ mi Tổng giám đốc mặc còn là của ngày hôm qua, có phải các người…?”“Trời ơi! Mỹ Mỹ, cậu đừng đoán mò! Ngày hôm qua Tử Nhiên ở cùng với tớ, nhưng chúng tớ không hề làm gì cả! Cậu nghĩ cái gì vậy? Đầu óc tớ đủ loạn rồi, đừng làm phiền tớ!” Duy Nhất gõ chữ thật nhanh trên bàn phím.“Duy Nhất, sao trưa nay má Tằng không mang hộp cơm tiện lợi đến cho cậu?” Mỹ Mỹ hỏi sát.Duy Nhất vừa xóa toàn bộ chỗ vừa đánh, ôm đầu, “Mỹ Mỹ! Tớ lại đánh sai rồi! Cậu để cho tớ yên tĩnh có được không!”Mỹ Mỹ bất đắc dĩ, cầm tài liệu trên tay giao cho cô, “Thôi, cậu đánh môt ngày, hay là để tớ tới đánh đi, cậu mang những tài liệu này tới phòng họp, Tổng giám đốc đang cần!”“Cám ơn!” Duy Nhất quả thật không cách nào tập trung tinh thần làm việc.“Cám ơn cái gì chứ! Mau đi đi! Tớ chỉ không muốn bị cậu liên lụy ở lại làm thêm giờ mà thôi!” Mỹ Mỹ đẩy cô đi.Duy Nhất cười cười, cầm văn kiện lên, đi tới phòng họp.Khẽ gõ cửa một cái, truyền ra giọng nói của tổng giám đốc Doãn Tiêu Trác, “Đi vào.”“Tổng giám đốc, đây là… anh muốn” Lời của cô còn chưa nói hết, lại bị không khí trong phòng họp hãm lại.Không phải đang họp à? Sao chỉ có bốn người? Doãn Tiêu Trác, Doãn Tử Nhiên, núi băng Lãnh Ngạn kia, còn có một ông cụ không biết.Hình như ông cụ đang tức giận, mà Doãn Tử Nhiên lại cúi gằm đầu.“À, Duy Nhất! Để tài liệu xuống, cho chúng tôi mấy ly cà phê.” Doãn Tiêu Trác nhìn ra cô lúng túng, giúp cô.“Được!” Cô xoay người đi ra ngoài, khoảnh khắc lúc đóng cửa, cảm thấy có ánh sáng kỳ lạ đâm vào lưng cô.“Xảy ra chuyện gì à?” Duy Nhất nhỏ giọng hỏi thư ký bên ngoài phòng họp.Thư ký liếc nhìn cửa đóng chặt, nhỏ giọng nói, “Hình như tối hôm qua Tổng giám đốc chưa chuẩn bị xong phương án họp ngày hôm nay, hạng mục của chúng ta và Kỳ Thịnh bị kéo dài thời hạn, tổn thất rất lớn, Tổng giám đốc đang bị ông cụ mắng, ông cụ rất coi trọng hạng mục này, vốn việc trong công ty đều giao cho tổng giám đốc quản lý, còn đích thân tới hỏi hạng mục này.”Duy Nhất ngây người, Doãn Tử Nhiên ngốc nghếch, ai bảo anh ấy cùng mình một buổi tối!Cà phê cũng không pha, cô trực tiếp vọt vào phòng họp, bốn người trong phòng họp bị động tác của cô làm sợ nhảy dựng.

Chương 61: Trách nhiệm?