Gác điện thoại, mặtHạ Vãn Tình tái nhợt, cứ đờ người ra như vậy thật lâu, cả tâm trí chỉsuy nghĩ một việc, ‘Lai Tuyết đã trở về’! “Cô Hạ, cô không sao chứ? Đã đến giờ rồi, Cục trưởng Cao đang đợi ở bên ngoài!” Trợ lý Tiểu Quách thấy Hạ Vãn Tình ngồi ngẩn người trong phòng làm việc, cô vừa quan tâm, vừa thúc giục. Chuyện gì lại có thể khiến trưởng phòngthông minh tài năng của họ thất thần như thế. “Tôi cảm thấy không khỏe, buổi tối nay không đi dùng cơm được!” Hôm nay có một bữa tiệc tối, ngay buổi chiều, cục trưởng đã thông báo, bữatiệc này là do bạn học của Cục trưởng Cao mời, đương nhiên phải đi,nhưng ngoài Cục trưởng Cao ra thì ý ông ta còn muốn mời cả Vãn Tình, bởi vì cô là con gái của Thị trưởng Hạ. So với Cục trưởng Hòa, HạVãn Tình cũng là một nhân vật quan trọng, không phải chỉ vì địa vụ củacha cô, mà quan trọng hơn chính là khả năng làm việc xuất sắc của cô.Ngoài ra, một điều quan trọng nữa là chồng của cô, Mạc Lăng Thiên cũnglà một nhân vật tầm cỡ. Cho nên, Hạ Vãn Tình nói…
Chương 8: Ly hôn (phần 8)
Thịnh Hạ Vãn Tình ThiênTác giả: Liễu Thần PhongTruyện Ngôn TìnhGác điện thoại, mặtHạ Vãn Tình tái nhợt, cứ đờ người ra như vậy thật lâu, cả tâm trí chỉsuy nghĩ một việc, ‘Lai Tuyết đã trở về’! “Cô Hạ, cô không sao chứ? Đã đến giờ rồi, Cục trưởng Cao đang đợi ở bên ngoài!” Trợ lý Tiểu Quách thấy Hạ Vãn Tình ngồi ngẩn người trong phòng làm việc, cô vừa quan tâm, vừa thúc giục. Chuyện gì lại có thể khiến trưởng phòngthông minh tài năng của họ thất thần như thế. “Tôi cảm thấy không khỏe, buổi tối nay không đi dùng cơm được!” Hôm nay có một bữa tiệc tối, ngay buổi chiều, cục trưởng đã thông báo, bữatiệc này là do bạn học của Cục trưởng Cao mời, đương nhiên phải đi,nhưng ngoài Cục trưởng Cao ra thì ý ông ta còn muốn mời cả Vãn Tình, bởi vì cô là con gái của Thị trưởng Hạ. So với Cục trưởng Hòa, HạVãn Tình cũng là một nhân vật quan trọng, không phải chỉ vì địa vụ củacha cô, mà quan trọng hơn chính là khả năng làm việc xuất sắc của cô.Ngoài ra, một điều quan trọng nữa là chồng của cô, Mạc Lăng Thiên cũnglà một nhân vật tầm cỡ. Cho nên, Hạ Vãn Tình nói… Khi Vãn Tình nói ranhững lời này thì đã có bao nhiêu oán hận với cuộc hôn nhân này. Thử hỏi một cuộc hôn nhân như thế này thì cô tiếp tục giữ gìn có ích lợi gì?“Hạ Vãn Tình, chỉ bằng thân phận con gái thị trưởng của cô cũng đã có nhiều nhà giàu có muốn kết thân, vì sao phải trói buộc tôi?”Giọng nói châm biếm lạnh lẽo phía sau lưng cô thật quá quen thuộc, không phải là Mạc Lăng Thiên thì còn ai vào đây nữa?Vãn Tình cảm thấy cả người đều lạnh toát, nhất là trái tim cô càng lạnh.Vốn là cô rất khổ sở, nhưng giờ phút này thì hoàn toàn không còn chút nàonữa, chỉ có phẫn nộ, chỉ còn kinh bỉ, chua xót không nói nên lời. Ha hả, nội tâm Vãn Tình cười nhạo chính mình, cô ngoái đầu lạnh lùng nhìn lạiMạc Lăng Thiên:“Nếu muốn ly hôn, thì hãy chia đôi tài sản đi rồi hẵng tính.”Vãn Tình vừa nói thế, vẻ mặt của Mạc Lăng Thiên và Lai Tuyết đều hơi biếnđổi.Tuy rằng ba năm qua Vãn Tình cũng giúp đỡ không ít, nhưng người trảgiá nhiều nhất vẫn là Mạc Lăng Thiên. Nếu không có anh ta vất vả dốc sức làm việc thì làm sao có thể có được sự nghiệp hưng thịnh như hôm nay.“Thế nào, luyến tiếc sao? Nếu luyến tiếc thì không ly hôn, shai năm sau rồihẵng tính cũng không muộn, đứa bé sẽ phải chịu thiệt rồi.”Lờinói của Vãn Tình không có ý tốt, trong suy nghĩ của cô, cô cũng khôngngờ rằng bản thân sẽ có thể nói những lời ác độc như thế.“Cô ~”Mạc Lăng Thiên nheo mắt nhìn Vãn Tình, không nói lời nào cả, chỉ nhìn cô bằng đôi mắt lạnh như băng.“Đây là tình yêu mà cô dành cho Lăng Thiên sao? Không chịu thả tự do cho anh ấy, không chịu hy sinh vì anh ấy?”Giọng nói ngọt ngào, thanh thúy của Lai Tuyết đầy trào phúng, như thể bề trên khinh bỉ kẻ dưới vậy.Ha hả, khinh bỉ, không phải rất đáng buồn cười sao?Khinh bỉ!Lai Tuyết thì có tư cách gì để khinh bỉ cô? Cô ta nghĩ cô là phụ nữ thờixưa sao? Có thể cam tâm tình nguyện bỏ đi để người đàn ông âu yếm ngườiphụ nữ khác?“Cô vĩ đại, cô rất vĩ đại. Vì thế hãy thành toàn cho chúng tôi, cả đời này cũng đừng quay trở về, đừng xuất hiện trước mặtchúng tôi.”Vãn Tình cảm thấy nếu cô tiếp tục nói chuyện với LaiTuyết thì thế nào thần kinh cũng bị tê liệt mất, đây là cuộc nói chuyệngiữa những người bình thường sao chứ?“Việc gì cô cứ phải lừamình dối người? Lăng Thiên không yêu cô, suốt ba năm đều không hề yêuthương cô, không phải bởi vì tôi đâu.”Mà là bởi vì cô không đáng để anh ấy yêu, cô không hấp dẫn được anh ấy.Ý tứ trong mắt Lai Tuyết chính là như vậy. Vãn Tình tức giận run rẩy, thật muốn cho cô ta một bạt tai.“Tuyết Nhi, đủ rồi.”Mạc Lăng Thiên gọi cô ta một tiếng Tuyết Nhi thân mật như thế. Trong suốtba năm, đây là lần đầu tiên Vãn Tình cảm nhận được anh ta vì bảo vệ cômà ngăn cản người khác, nhưng thật ra đây là sự bảo vệ tàn nhẫn nhất. Cô nên cảm kích ‘lòng tốt’ của Mạc Lăng Thiên chăng?Nếu có thể, Vãn Tình thật muốn một dao g**t ch*t đôi cẩu nam nữ này.Vãn Tình phát run, cô xót xa cho chính mình.“Anh Mạc, có nhiều người đẹp nhỉ?”Xa xa trên lầu hai có người lên tiếng chế nhạo, là ba bốn người đàn ôngtrông có vẻ như mấy công tử giàu có. Mạc Lăng Thiên nghe thấy tiếng gọi, quay đầu phất tay với họ.“Hạ Vãn Tình, nếu cô muốn bàn bạc vềviệc ly hôn thì có thể trực tiếp liên hệ với luật sư của tôi, làm xongthủ tục thì đem đến cho tôi ký tên. Cái gì cô muốn thì cứ lấy.”Mạc Lăng Thiên dời ánh mắt, đã không còn lạnh lùng, nhưng lại trở nên xa lạ.“Những thứ thuộc về tôi nhiều lắm, anh cho không nổi đâu.”Vãn Tình đuổi theo từng bước, cô không định thỏa hiệp mà đi tìm luật sư.“Hạ Vãn Tình, cô đừng tưởng rằng bản thân là con gái thị trưởng thì có quyền gây sự, Lăng Thiên không nợ gì cô cả ~”Sau lưng, Lai Tuyết vội vàng chạy theo, trên mặt cô ta đánh một lớp phấndày, thậm chí Vãn Tình còn ngửi thấy được mùi nước hoa trên người cô ta, thật ghê tởm.“Đây là việc giữa tôi và Mạc Lăng Thiên, cô chẳng liên quan gì cả ~”Cô đưa tay đẩy cô ta một cái, không hề dùng nhiều lực, chỉ đơn thuần làđẩy nhẹ, nhưng Lai Tuyết kêu lên ‘A’ một tiếng, rồi lăn xuống cầu thang.
Khi Vãn Tình nói ranhững lời này thì đã có bao nhiêu oán hận với cuộc hôn nhân này. Thử hỏi một cuộc hôn nhân như thế này thì cô tiếp tục giữ gìn có ích lợi gì?
“Hạ Vãn Tình, chỉ bằng thân phận con gái thị trưởng của cô cũng đã có nhiều nhà giàu có muốn kết thân, vì sao phải trói buộc tôi?”
Giọng nói châm biếm lạnh lẽo phía sau lưng cô thật quá quen thuộc, không phải là Mạc Lăng Thiên thì còn ai vào đây nữa?
Vãn Tình cảm thấy cả người đều lạnh toát, nhất là trái tim cô càng lạnh.
Vốn là cô rất khổ sở, nhưng giờ phút này thì hoàn toàn không còn chút nàonữa, chỉ có phẫn nộ, chỉ còn kinh bỉ, chua xót không nói nên lời. Ha hả, nội tâm Vãn Tình cười nhạo chính mình, cô ngoái đầu lạnh lùng nhìn lạiMạc Lăng Thiên:
“Nếu muốn ly hôn, thì hãy chia đôi tài sản đi rồi hẵng tính.”
Vãn Tình vừa nói thế, vẻ mặt của Mạc Lăng Thiên và Lai Tuyết đều hơi biếnđổi.Tuy rằng ba năm qua Vãn Tình cũng giúp đỡ không ít, nhưng người trảgiá nhiều nhất vẫn là Mạc Lăng Thiên. Nếu không có anh ta vất vả dốc sức làm việc thì làm sao có thể có được sự nghiệp hưng thịnh như hôm nay.
“Thế nào, luyến tiếc sao? Nếu luyến tiếc thì không ly hôn, shai năm sau rồihẵng tính cũng không muộn, đứa bé sẽ phải chịu thiệt rồi.”
Lờinói của Vãn Tình không có ý tốt, trong suy nghĩ của cô, cô cũng khôngngờ rằng bản thân sẽ có thể nói những lời ác độc như thế.
“Cô ~”
Mạc Lăng Thiên nheo mắt nhìn Vãn Tình, không nói lời nào cả, chỉ nhìn cô bằng đôi mắt lạnh như băng.
“Đây là tình yêu mà cô dành cho Lăng Thiên sao? Không chịu thả tự do cho anh ấy, không chịu hy sinh vì anh ấy?”
Giọng nói ngọt ngào, thanh thúy của Lai Tuyết đầy trào phúng, như thể bề trên khinh bỉ kẻ dưới vậy.
Ha hả, khinh bỉ, không phải rất đáng buồn cười sao?
Khinh bỉ!
Lai Tuyết thì có tư cách gì để khinh bỉ cô? Cô ta nghĩ cô là phụ nữ thờixưa sao? Có thể cam tâm tình nguyện bỏ đi để người đàn ông âu yếm ngườiphụ nữ khác?
“Cô vĩ đại, cô rất vĩ đại. Vì thế hãy thành toàn cho chúng tôi, cả đời này cũng đừng quay trở về, đừng xuất hiện trước mặtchúng tôi.”
Vãn Tình cảm thấy nếu cô tiếp tục nói chuyện với LaiTuyết thì thế nào thần kinh cũng bị tê liệt mất, đây là cuộc nói chuyệngiữa những người bình thường sao chứ?
“Việc gì cô cứ phải lừamình dối người? Lăng Thiên không yêu cô, suốt ba năm đều không hề yêuthương cô, không phải bởi vì tôi đâu.”
Mà là bởi vì cô không đáng để anh ấy yêu, cô không hấp dẫn được anh ấy.
Ý tứ trong mắt Lai Tuyết chính là như vậy. Vãn Tình tức giận run rẩy, thật muốn cho cô ta một bạt tai.
“Tuyết Nhi, đủ rồi.”
Mạc Lăng Thiên gọi cô ta một tiếng Tuyết Nhi thân mật như thế. Trong suốtba năm, đây là lần đầu tiên Vãn Tình cảm nhận được anh ta vì bảo vệ cômà ngăn cản người khác, nhưng thật ra đây là sự bảo vệ tàn nhẫn nhất. Cô nên cảm kích ‘lòng tốt’ của Mạc Lăng Thiên chăng?
Nếu có thể, Vãn Tình thật muốn một dao g**t ch*t đôi cẩu nam nữ này.
Vãn Tình phát run, cô xót xa cho chính mình.
“Anh Mạc, có nhiều người đẹp nhỉ?”
Xa xa trên lầu hai có người lên tiếng chế nhạo, là ba bốn người đàn ôngtrông có vẻ như mấy công tử giàu có. Mạc Lăng Thiên nghe thấy tiếng gọi, quay đầu phất tay với họ.
“Hạ Vãn Tình, nếu cô muốn bàn bạc vềviệc ly hôn thì có thể trực tiếp liên hệ với luật sư của tôi, làm xongthủ tục thì đem đến cho tôi ký tên. Cái gì cô muốn thì cứ lấy.”
Mạc Lăng Thiên dời ánh mắt, đã không còn lạnh lùng, nhưng lại trở nên xa lạ.
“Những thứ thuộc về tôi nhiều lắm, anh cho không nổi đâu.”
Vãn Tình đuổi theo từng bước, cô không định thỏa hiệp mà đi tìm luật sư.
“Hạ Vãn Tình, cô đừng tưởng rằng bản thân là con gái thị trưởng thì có quyền gây sự, Lăng Thiên không nợ gì cô cả ~”
Sau lưng, Lai Tuyết vội vàng chạy theo, trên mặt cô ta đánh một lớp phấndày, thậm chí Vãn Tình còn ngửi thấy được mùi nước hoa trên người cô ta, thật ghê tởm.
“Đây là việc giữa tôi và Mạc Lăng Thiên, cô chẳng liên quan gì cả ~”
Cô đưa tay đẩy cô ta một cái, không hề dùng nhiều lực, chỉ đơn thuần làđẩy nhẹ, nhưng Lai Tuyết kêu lên ‘A’ một tiếng, rồi lăn xuống cầu thang.
Thịnh Hạ Vãn Tình ThiênTác giả: Liễu Thần PhongTruyện Ngôn TìnhGác điện thoại, mặtHạ Vãn Tình tái nhợt, cứ đờ người ra như vậy thật lâu, cả tâm trí chỉsuy nghĩ một việc, ‘Lai Tuyết đã trở về’! “Cô Hạ, cô không sao chứ? Đã đến giờ rồi, Cục trưởng Cao đang đợi ở bên ngoài!” Trợ lý Tiểu Quách thấy Hạ Vãn Tình ngồi ngẩn người trong phòng làm việc, cô vừa quan tâm, vừa thúc giục. Chuyện gì lại có thể khiến trưởng phòngthông minh tài năng của họ thất thần như thế. “Tôi cảm thấy không khỏe, buổi tối nay không đi dùng cơm được!” Hôm nay có một bữa tiệc tối, ngay buổi chiều, cục trưởng đã thông báo, bữatiệc này là do bạn học của Cục trưởng Cao mời, đương nhiên phải đi,nhưng ngoài Cục trưởng Cao ra thì ý ông ta còn muốn mời cả Vãn Tình, bởi vì cô là con gái của Thị trưởng Hạ. So với Cục trưởng Hòa, HạVãn Tình cũng là một nhân vật quan trọng, không phải chỉ vì địa vụ củacha cô, mà quan trọng hơn chính là khả năng làm việc xuất sắc của cô.Ngoài ra, một điều quan trọng nữa là chồng của cô, Mạc Lăng Thiên cũnglà một nhân vật tầm cỡ. Cho nên, Hạ Vãn Tình nói… Khi Vãn Tình nói ranhững lời này thì đã có bao nhiêu oán hận với cuộc hôn nhân này. Thử hỏi một cuộc hôn nhân như thế này thì cô tiếp tục giữ gìn có ích lợi gì?“Hạ Vãn Tình, chỉ bằng thân phận con gái thị trưởng của cô cũng đã có nhiều nhà giàu có muốn kết thân, vì sao phải trói buộc tôi?”Giọng nói châm biếm lạnh lẽo phía sau lưng cô thật quá quen thuộc, không phải là Mạc Lăng Thiên thì còn ai vào đây nữa?Vãn Tình cảm thấy cả người đều lạnh toát, nhất là trái tim cô càng lạnh.Vốn là cô rất khổ sở, nhưng giờ phút này thì hoàn toàn không còn chút nàonữa, chỉ có phẫn nộ, chỉ còn kinh bỉ, chua xót không nói nên lời. Ha hả, nội tâm Vãn Tình cười nhạo chính mình, cô ngoái đầu lạnh lùng nhìn lạiMạc Lăng Thiên:“Nếu muốn ly hôn, thì hãy chia đôi tài sản đi rồi hẵng tính.”Vãn Tình vừa nói thế, vẻ mặt của Mạc Lăng Thiên và Lai Tuyết đều hơi biếnđổi.Tuy rằng ba năm qua Vãn Tình cũng giúp đỡ không ít, nhưng người trảgiá nhiều nhất vẫn là Mạc Lăng Thiên. Nếu không có anh ta vất vả dốc sức làm việc thì làm sao có thể có được sự nghiệp hưng thịnh như hôm nay.“Thế nào, luyến tiếc sao? Nếu luyến tiếc thì không ly hôn, shai năm sau rồihẵng tính cũng không muộn, đứa bé sẽ phải chịu thiệt rồi.”Lờinói của Vãn Tình không có ý tốt, trong suy nghĩ của cô, cô cũng khôngngờ rằng bản thân sẽ có thể nói những lời ác độc như thế.“Cô ~”Mạc Lăng Thiên nheo mắt nhìn Vãn Tình, không nói lời nào cả, chỉ nhìn cô bằng đôi mắt lạnh như băng.“Đây là tình yêu mà cô dành cho Lăng Thiên sao? Không chịu thả tự do cho anh ấy, không chịu hy sinh vì anh ấy?”Giọng nói ngọt ngào, thanh thúy của Lai Tuyết đầy trào phúng, như thể bề trên khinh bỉ kẻ dưới vậy.Ha hả, khinh bỉ, không phải rất đáng buồn cười sao?Khinh bỉ!Lai Tuyết thì có tư cách gì để khinh bỉ cô? Cô ta nghĩ cô là phụ nữ thờixưa sao? Có thể cam tâm tình nguyện bỏ đi để người đàn ông âu yếm ngườiphụ nữ khác?“Cô vĩ đại, cô rất vĩ đại. Vì thế hãy thành toàn cho chúng tôi, cả đời này cũng đừng quay trở về, đừng xuất hiện trước mặtchúng tôi.”Vãn Tình cảm thấy nếu cô tiếp tục nói chuyện với LaiTuyết thì thế nào thần kinh cũng bị tê liệt mất, đây là cuộc nói chuyệngiữa những người bình thường sao chứ?“Việc gì cô cứ phải lừamình dối người? Lăng Thiên không yêu cô, suốt ba năm đều không hề yêuthương cô, không phải bởi vì tôi đâu.”Mà là bởi vì cô không đáng để anh ấy yêu, cô không hấp dẫn được anh ấy.Ý tứ trong mắt Lai Tuyết chính là như vậy. Vãn Tình tức giận run rẩy, thật muốn cho cô ta một bạt tai.“Tuyết Nhi, đủ rồi.”Mạc Lăng Thiên gọi cô ta một tiếng Tuyết Nhi thân mật như thế. Trong suốtba năm, đây là lần đầu tiên Vãn Tình cảm nhận được anh ta vì bảo vệ cômà ngăn cản người khác, nhưng thật ra đây là sự bảo vệ tàn nhẫn nhất. Cô nên cảm kích ‘lòng tốt’ của Mạc Lăng Thiên chăng?Nếu có thể, Vãn Tình thật muốn một dao g**t ch*t đôi cẩu nam nữ này.Vãn Tình phát run, cô xót xa cho chính mình.“Anh Mạc, có nhiều người đẹp nhỉ?”Xa xa trên lầu hai có người lên tiếng chế nhạo, là ba bốn người đàn ôngtrông có vẻ như mấy công tử giàu có. Mạc Lăng Thiên nghe thấy tiếng gọi, quay đầu phất tay với họ.“Hạ Vãn Tình, nếu cô muốn bàn bạc vềviệc ly hôn thì có thể trực tiếp liên hệ với luật sư của tôi, làm xongthủ tục thì đem đến cho tôi ký tên. Cái gì cô muốn thì cứ lấy.”Mạc Lăng Thiên dời ánh mắt, đã không còn lạnh lùng, nhưng lại trở nên xa lạ.“Những thứ thuộc về tôi nhiều lắm, anh cho không nổi đâu.”Vãn Tình đuổi theo từng bước, cô không định thỏa hiệp mà đi tìm luật sư.“Hạ Vãn Tình, cô đừng tưởng rằng bản thân là con gái thị trưởng thì có quyền gây sự, Lăng Thiên không nợ gì cô cả ~”Sau lưng, Lai Tuyết vội vàng chạy theo, trên mặt cô ta đánh một lớp phấndày, thậm chí Vãn Tình còn ngửi thấy được mùi nước hoa trên người cô ta, thật ghê tởm.“Đây là việc giữa tôi và Mạc Lăng Thiên, cô chẳng liên quan gì cả ~”Cô đưa tay đẩy cô ta một cái, không hề dùng nhiều lực, chỉ đơn thuần làđẩy nhẹ, nhưng Lai Tuyết kêu lên ‘A’ một tiếng, rồi lăn xuống cầu thang.