Gác điện thoại, mặtHạ Vãn Tình tái nhợt, cứ đờ người ra như vậy thật lâu, cả tâm trí chỉsuy nghĩ một việc, ‘Lai Tuyết đã trở về’! “Cô Hạ, cô không sao chứ? Đã đến giờ rồi, Cục trưởng Cao đang đợi ở bên ngoài!” Trợ lý Tiểu Quách thấy Hạ Vãn Tình ngồi ngẩn người trong phòng làm việc, cô vừa quan tâm, vừa thúc giục. Chuyện gì lại có thể khiến trưởng phòngthông minh tài năng của họ thất thần như thế. “Tôi cảm thấy không khỏe, buổi tối nay không đi dùng cơm được!” Hôm nay có một bữa tiệc tối, ngay buổi chiều, cục trưởng đã thông báo, bữatiệc này là do bạn học của Cục trưởng Cao mời, đương nhiên phải đi,nhưng ngoài Cục trưởng Cao ra thì ý ông ta còn muốn mời cả Vãn Tình, bởi vì cô là con gái của Thị trưởng Hạ. So với Cục trưởng Hòa, HạVãn Tình cũng là một nhân vật quan trọng, không phải chỉ vì địa vụ củacha cô, mà quan trọng hơn chính là khả năng làm việc xuất sắc của cô.Ngoài ra, một điều quan trọng nữa là chồng của cô, Mạc Lăng Thiên cũnglà một nhân vật tầm cỡ. Cho nên, Hạ Vãn Tình nói…
Chương 18: Ly hôn (phần 18)
Thịnh Hạ Vãn Tình ThiênTác giả: Liễu Thần PhongTruyện Ngôn TìnhGác điện thoại, mặtHạ Vãn Tình tái nhợt, cứ đờ người ra như vậy thật lâu, cả tâm trí chỉsuy nghĩ một việc, ‘Lai Tuyết đã trở về’! “Cô Hạ, cô không sao chứ? Đã đến giờ rồi, Cục trưởng Cao đang đợi ở bên ngoài!” Trợ lý Tiểu Quách thấy Hạ Vãn Tình ngồi ngẩn người trong phòng làm việc, cô vừa quan tâm, vừa thúc giục. Chuyện gì lại có thể khiến trưởng phòngthông minh tài năng của họ thất thần như thế. “Tôi cảm thấy không khỏe, buổi tối nay không đi dùng cơm được!” Hôm nay có một bữa tiệc tối, ngay buổi chiều, cục trưởng đã thông báo, bữatiệc này là do bạn học của Cục trưởng Cao mời, đương nhiên phải đi,nhưng ngoài Cục trưởng Cao ra thì ý ông ta còn muốn mời cả Vãn Tình, bởi vì cô là con gái của Thị trưởng Hạ. So với Cục trưởng Hòa, HạVãn Tình cũng là một nhân vật quan trọng, không phải chỉ vì địa vụ củacha cô, mà quan trọng hơn chính là khả năng làm việc xuất sắc của cô.Ngoài ra, một điều quan trọng nữa là chồng của cô, Mạc Lăng Thiên cũnglà một nhân vật tầm cỡ. Cho nên, Hạ Vãn Tình nói… Cả độ xa xỉ của chiếc xe và giá trị con người của người đàn ông này đều không hề tầm thường,lại thêm việc trong cùng một ngày mà anh ta giúp đỡ cô hai lần, rốt cuộc là như thế nào đây?Là duyên phận? Là trùng hợp, hoặc cũng là sự sắp đặt từ trước giống như việc Mạc Lăng Thiên đi qua cuộc đời cô.Nhưng mà lúc này, dù cho là trường hợp nào thì Vãn Tình cũng không thể lýgiải được, hơn nữa cô cũng không có tâm tình truy cứu đến cùng. Một làbởi vì anh ta thật sự muốn giúp cô, thứ hai chính là bởi vì cô không còn mất trí như khi gặp Mạc Lăng Thiên nữa.Vô tình cũng được, cố ý cũng chẳng sao, hiện tại cô không rảnh mà tìm hiểu nhiều, cô chỉ nghĩ một chuyện mà thôi.Ly hôn, ly hôn!Trên xe, anh ta rất phối hợp với cô, không hề nói lời nào, chỉ chậm rãi láixe, để cho Vãn Tình nhìn chằm chằm ra ngoài cửa kính xe, nhìn những tòanhà khuất xa dần.“Nếu cô quá buồn thì hãy cứ khóc đi! Không cần phải nghĩ nhiều làm gì, có lẽ hôn nhân giống như là việc vẫy xe taxi vậy.”Rốt cuộc vẫn là anh ta phá vỡ sự im lặng, giọng của anh ta rất êm tai.Loại cảm giác này rất ấm áp, rất đáng tin cậy. Dù cho họ không có duyên cónợ với nhau. Nghĩ đến đây, lòng cô vốn đang kiên quyết lại nhói đau.“Dù cho rất muốn khóc, nhưng phải đợi ký tên xong rồi mới khóc. Đột nhiên lúc này thì không muốn khóc.”Dù cho rất đau, nhưng không muốn khóc, chỉ là cảm giác đau nhói trong tim, hơn nữa cô cũng kiên quyết không từ bỏ sự tôn nghiêm của bản thân.Khóc, ai sẽ nhìn thấy? Trên thế giới này, thật sự không có người nào có thể thật lòng để cho cô dựa vào mà khóc.Sau khi người ta khóc lớn một lúc, thì bản thân vẫn rất uất ức, bởi vì cảmthấy được không hề có ai biết mình đau buồn, lại càng cảm thấy được sốmệnh rất bất công với bản thân. Cô đã cảm giác rất rõ được điều này từnăm cô mười hai tuổi.Còn hiện tại, cô sẽ không khóc trước mặtmột người đàn ông xa lạ. Nước mắt của phụ nữ rất rẻ mạt, nhưng khi khóctrước đàn ông thì lại trở thành một thứ vũ khí rất tốt. Nhưng cô sẽkhông dùng đến loại vũ khí này.Anh ta nhẹ nhàng cười, dáng vẻ anh ta vô cùng tao nhã, ánh mắt nhìn xa xăm, mở miệng nói với cô:“Người đàn ông như vậy quả thật không đáng để cô khóc vì anh ta!”Đây là người đầu tiên nhẹ nhàng an ủi cô từ sau khi Lai Tuyết trở về. VãnTình xoay mặt lại, sườn mặt anh ta rất hoàn mỹ, rất phong độ.Vãn Tình vẫn cảm thấy chua xót, cổ họng cô bỏng rát, cô cảm thấy rất tủithân. Tình yêu giống như là chơi thả diều, việc cô yêu nhầm người chínhlà sai lầm của cô, vốn là do cô gieo gió gặt bão mà thôi. Nhưng cô vẫncần một chút an ủi.Đột nhiên lúc này cô cảm thấy ông trời đối xử với cô cũng không tệ. Trong lúc khó khăn như thế này, còn có một ngườiđàn ông đẹp trai như thế an ủi cô.Vãn Tình lại mỉm cười thật tươi, cảm kích chất chứa trong đáy mắt cô.Đến nơi, Mạc Lăng Thiên đã xuống xe trước, sắc mặt anh ta trước sau như một vẫn rất lạnh lùng.“Chúc cô thuận lợi, đi thôi nào!”Người đàn ông trên xe chỉ nói một câu rất đơn giản thôi, nhưng cũng đã tiếpthêm dũng cảm cho cô. Cô chẳng quan tâm việc người ta hiểu lầm quan hệgiữa họ, ít nhất thì trong lúc cô chật vật nhất thì đã có anh ta cổ vũcô.
Cả độ xa xỉ của chiếc xe và giá trị con người của người đàn ông này đều không hề tầm thường,lại thêm việc trong cùng một ngày mà anh ta giúp đỡ cô hai lần, rốt cuộc là như thế nào đây?
Là duyên phận? Là trùng hợp, hoặc cũng là sự sắp đặt từ trước giống như việc Mạc Lăng Thiên đi qua cuộc đời cô.
Nhưng mà lúc này, dù cho là trường hợp nào thì Vãn Tình cũng không thể lýgiải được, hơn nữa cô cũng không có tâm tình truy cứu đến cùng. Một làbởi vì anh ta thật sự muốn giúp cô, thứ hai chính là bởi vì cô không còn mất trí như khi gặp Mạc Lăng Thiên nữa.
Vô tình cũng được, cố ý cũng chẳng sao, hiện tại cô không rảnh mà tìm hiểu nhiều, cô chỉ nghĩ một chuyện mà thôi.
Ly hôn, ly hôn!
Trên xe, anh ta rất phối hợp với cô, không hề nói lời nào, chỉ chậm rãi láixe, để cho Vãn Tình nhìn chằm chằm ra ngoài cửa kính xe, nhìn những tòanhà khuất xa dần.
“Nếu cô quá buồn thì hãy cứ khóc đi! Không cần phải nghĩ nhiều làm gì, có lẽ hôn nhân giống như là việc vẫy xe taxi vậy.”
Rốt cuộc vẫn là anh ta phá vỡ sự im lặng, giọng của anh ta rất êm tai.
Loại cảm giác này rất ấm áp, rất đáng tin cậy. Dù cho họ không có duyên cónợ với nhau. Nghĩ đến đây, lòng cô vốn đang kiên quyết lại nhói đau.
“Dù cho rất muốn khóc, nhưng phải đợi ký tên xong rồi mới khóc. Đột nhiên lúc này thì không muốn khóc.”
Dù cho rất đau, nhưng không muốn khóc, chỉ là cảm giác đau nhói trong tim, hơn nữa cô cũng kiên quyết không từ bỏ sự tôn nghiêm của bản thân.
Khóc, ai sẽ nhìn thấy? Trên thế giới này, thật sự không có người nào có thể thật lòng để cho cô dựa vào mà khóc.
Sau khi người ta khóc lớn một lúc, thì bản thân vẫn rất uất ức, bởi vì cảmthấy được không hề có ai biết mình đau buồn, lại càng cảm thấy được sốmệnh rất bất công với bản thân. Cô đã cảm giác rất rõ được điều này từnăm cô mười hai tuổi.
Còn hiện tại, cô sẽ không khóc trước mặtmột người đàn ông xa lạ. Nước mắt của phụ nữ rất rẻ mạt, nhưng khi khóctrước đàn ông thì lại trở thành một thứ vũ khí rất tốt. Nhưng cô sẽkhông dùng đến loại vũ khí này.
Anh ta nhẹ nhàng cười, dáng vẻ anh ta vô cùng tao nhã, ánh mắt nhìn xa xăm, mở miệng nói với cô:
“Người đàn ông như vậy quả thật không đáng để cô khóc vì anh ta!”
Đây là người đầu tiên nhẹ nhàng an ủi cô từ sau khi Lai Tuyết trở về. VãnTình xoay mặt lại, sườn mặt anh ta rất hoàn mỹ, rất phong độ.
Vãn Tình vẫn cảm thấy chua xót, cổ họng cô bỏng rát, cô cảm thấy rất tủithân. Tình yêu giống như là chơi thả diều, việc cô yêu nhầm người chínhlà sai lầm của cô, vốn là do cô gieo gió gặt bão mà thôi. Nhưng cô vẫncần một chút an ủi.
Đột nhiên lúc này cô cảm thấy ông trời đối xử với cô cũng không tệ. Trong lúc khó khăn như thế này, còn có một ngườiđàn ông đẹp trai như thế an ủi cô.
Vãn Tình lại mỉm cười thật tươi, cảm kích chất chứa trong đáy mắt cô.
Đến nơi, Mạc Lăng Thiên đã xuống xe trước, sắc mặt anh ta trước sau như một vẫn rất lạnh lùng.
“Chúc cô thuận lợi, đi thôi nào!”
Người đàn ông trên xe chỉ nói một câu rất đơn giản thôi, nhưng cũng đã tiếpthêm dũng cảm cho cô. Cô chẳng quan tâm việc người ta hiểu lầm quan hệgiữa họ, ít nhất thì trong lúc cô chật vật nhất thì đã có anh ta cổ vũcô.
Thịnh Hạ Vãn Tình ThiênTác giả: Liễu Thần PhongTruyện Ngôn TìnhGác điện thoại, mặtHạ Vãn Tình tái nhợt, cứ đờ người ra như vậy thật lâu, cả tâm trí chỉsuy nghĩ một việc, ‘Lai Tuyết đã trở về’! “Cô Hạ, cô không sao chứ? Đã đến giờ rồi, Cục trưởng Cao đang đợi ở bên ngoài!” Trợ lý Tiểu Quách thấy Hạ Vãn Tình ngồi ngẩn người trong phòng làm việc, cô vừa quan tâm, vừa thúc giục. Chuyện gì lại có thể khiến trưởng phòngthông minh tài năng của họ thất thần như thế. “Tôi cảm thấy không khỏe, buổi tối nay không đi dùng cơm được!” Hôm nay có một bữa tiệc tối, ngay buổi chiều, cục trưởng đã thông báo, bữatiệc này là do bạn học của Cục trưởng Cao mời, đương nhiên phải đi,nhưng ngoài Cục trưởng Cao ra thì ý ông ta còn muốn mời cả Vãn Tình, bởi vì cô là con gái của Thị trưởng Hạ. So với Cục trưởng Hòa, HạVãn Tình cũng là một nhân vật quan trọng, không phải chỉ vì địa vụ củacha cô, mà quan trọng hơn chính là khả năng làm việc xuất sắc của cô.Ngoài ra, một điều quan trọng nữa là chồng của cô, Mạc Lăng Thiên cũnglà một nhân vật tầm cỡ. Cho nên, Hạ Vãn Tình nói… Cả độ xa xỉ của chiếc xe và giá trị con người của người đàn ông này đều không hề tầm thường,lại thêm việc trong cùng một ngày mà anh ta giúp đỡ cô hai lần, rốt cuộc là như thế nào đây?Là duyên phận? Là trùng hợp, hoặc cũng là sự sắp đặt từ trước giống như việc Mạc Lăng Thiên đi qua cuộc đời cô.Nhưng mà lúc này, dù cho là trường hợp nào thì Vãn Tình cũng không thể lýgiải được, hơn nữa cô cũng không có tâm tình truy cứu đến cùng. Một làbởi vì anh ta thật sự muốn giúp cô, thứ hai chính là bởi vì cô không còn mất trí như khi gặp Mạc Lăng Thiên nữa.Vô tình cũng được, cố ý cũng chẳng sao, hiện tại cô không rảnh mà tìm hiểu nhiều, cô chỉ nghĩ một chuyện mà thôi.Ly hôn, ly hôn!Trên xe, anh ta rất phối hợp với cô, không hề nói lời nào, chỉ chậm rãi láixe, để cho Vãn Tình nhìn chằm chằm ra ngoài cửa kính xe, nhìn những tòanhà khuất xa dần.“Nếu cô quá buồn thì hãy cứ khóc đi! Không cần phải nghĩ nhiều làm gì, có lẽ hôn nhân giống như là việc vẫy xe taxi vậy.”Rốt cuộc vẫn là anh ta phá vỡ sự im lặng, giọng của anh ta rất êm tai.Loại cảm giác này rất ấm áp, rất đáng tin cậy. Dù cho họ không có duyên cónợ với nhau. Nghĩ đến đây, lòng cô vốn đang kiên quyết lại nhói đau.“Dù cho rất muốn khóc, nhưng phải đợi ký tên xong rồi mới khóc. Đột nhiên lúc này thì không muốn khóc.”Dù cho rất đau, nhưng không muốn khóc, chỉ là cảm giác đau nhói trong tim, hơn nữa cô cũng kiên quyết không từ bỏ sự tôn nghiêm của bản thân.Khóc, ai sẽ nhìn thấy? Trên thế giới này, thật sự không có người nào có thể thật lòng để cho cô dựa vào mà khóc.Sau khi người ta khóc lớn một lúc, thì bản thân vẫn rất uất ức, bởi vì cảmthấy được không hề có ai biết mình đau buồn, lại càng cảm thấy được sốmệnh rất bất công với bản thân. Cô đã cảm giác rất rõ được điều này từnăm cô mười hai tuổi.Còn hiện tại, cô sẽ không khóc trước mặtmột người đàn ông xa lạ. Nước mắt của phụ nữ rất rẻ mạt, nhưng khi khóctrước đàn ông thì lại trở thành một thứ vũ khí rất tốt. Nhưng cô sẽkhông dùng đến loại vũ khí này.Anh ta nhẹ nhàng cười, dáng vẻ anh ta vô cùng tao nhã, ánh mắt nhìn xa xăm, mở miệng nói với cô:“Người đàn ông như vậy quả thật không đáng để cô khóc vì anh ta!”Đây là người đầu tiên nhẹ nhàng an ủi cô từ sau khi Lai Tuyết trở về. VãnTình xoay mặt lại, sườn mặt anh ta rất hoàn mỹ, rất phong độ.Vãn Tình vẫn cảm thấy chua xót, cổ họng cô bỏng rát, cô cảm thấy rất tủithân. Tình yêu giống như là chơi thả diều, việc cô yêu nhầm người chínhlà sai lầm của cô, vốn là do cô gieo gió gặt bão mà thôi. Nhưng cô vẫncần một chút an ủi.Đột nhiên lúc này cô cảm thấy ông trời đối xử với cô cũng không tệ. Trong lúc khó khăn như thế này, còn có một ngườiđàn ông đẹp trai như thế an ủi cô.Vãn Tình lại mỉm cười thật tươi, cảm kích chất chứa trong đáy mắt cô.Đến nơi, Mạc Lăng Thiên đã xuống xe trước, sắc mặt anh ta trước sau như một vẫn rất lạnh lùng.“Chúc cô thuận lợi, đi thôi nào!”Người đàn ông trên xe chỉ nói một câu rất đơn giản thôi, nhưng cũng đã tiếpthêm dũng cảm cho cô. Cô chẳng quan tâm việc người ta hiểu lầm quan hệgiữa họ, ít nhất thì trong lúc cô chật vật nhất thì đã có anh ta cổ vũcô.