Gác điện thoại, mặtHạ Vãn Tình tái nhợt, cứ đờ người ra như vậy thật lâu, cả tâm trí chỉsuy nghĩ một việc, ‘Lai Tuyết đã trở về’! “Cô Hạ, cô không sao chứ? Đã đến giờ rồi, Cục trưởng Cao đang đợi ở bên ngoài!” Trợ lý Tiểu Quách thấy Hạ Vãn Tình ngồi ngẩn người trong phòng làm việc, cô vừa quan tâm, vừa thúc giục. Chuyện gì lại có thể khiến trưởng phòngthông minh tài năng của họ thất thần như thế. “Tôi cảm thấy không khỏe, buổi tối nay không đi dùng cơm được!” Hôm nay có một bữa tiệc tối, ngay buổi chiều, cục trưởng đã thông báo, bữatiệc này là do bạn học của Cục trưởng Cao mời, đương nhiên phải đi,nhưng ngoài Cục trưởng Cao ra thì ý ông ta còn muốn mời cả Vãn Tình, bởi vì cô là con gái của Thị trưởng Hạ. So với Cục trưởng Hòa, HạVãn Tình cũng là một nhân vật quan trọng, không phải chỉ vì địa vụ củacha cô, mà quan trọng hơn chính là khả năng làm việc xuất sắc của cô.Ngoài ra, một điều quan trọng nữa là chồng của cô, Mạc Lăng Thiên cũnglà một nhân vật tầm cỡ. Cho nên, Hạ Vãn Tình nói…
Chương 41: Tiệc đính hôn (phần 2)
Thịnh Hạ Vãn Tình ThiênTác giả: Liễu Thần PhongTruyện Ngôn TìnhGác điện thoại, mặtHạ Vãn Tình tái nhợt, cứ đờ người ra như vậy thật lâu, cả tâm trí chỉsuy nghĩ một việc, ‘Lai Tuyết đã trở về’! “Cô Hạ, cô không sao chứ? Đã đến giờ rồi, Cục trưởng Cao đang đợi ở bên ngoài!” Trợ lý Tiểu Quách thấy Hạ Vãn Tình ngồi ngẩn người trong phòng làm việc, cô vừa quan tâm, vừa thúc giục. Chuyện gì lại có thể khiến trưởng phòngthông minh tài năng của họ thất thần như thế. “Tôi cảm thấy không khỏe, buổi tối nay không đi dùng cơm được!” Hôm nay có một bữa tiệc tối, ngay buổi chiều, cục trưởng đã thông báo, bữatiệc này là do bạn học của Cục trưởng Cao mời, đương nhiên phải đi,nhưng ngoài Cục trưởng Cao ra thì ý ông ta còn muốn mời cả Vãn Tình, bởi vì cô là con gái của Thị trưởng Hạ. So với Cục trưởng Hòa, HạVãn Tình cũng là một nhân vật quan trọng, không phải chỉ vì địa vụ củacha cô, mà quan trọng hơn chính là khả năng làm việc xuất sắc của cô.Ngoài ra, một điều quan trọng nữa là chồng của cô, Mạc Lăng Thiên cũnglà một nhân vật tầm cỡ. Cho nên, Hạ Vãn Tình nói… “Cô Hạ, chồng của cô đẹp trai quá, hơn cả minh tinh điện ảnh nữa, sao trước dây chưa từng thấy nha.”Nhiếp ảnh gia nhận ra Hạ Vãn Tình, không nhịn được khen ngợi cô, đồng thời cũng nhiều chuyện nhìn Kiều Tân Phàm đang ngồi ở kia.“Vâng, cảm ơn!”Vãn Tình nhìn theo ánh mắt của cô trợ lý kia về phía Kiều Tân Phàm, dườngnhư căn bản anh không hề ý thức được vẻ ngoài của mình xuất chúng đếnmức nào, nhưng lại quá cao quý, không thể xâm phạm.“Xong chưa? Đi thôi!”Kiều Tân Phàm đợi cô, Vãn Tình để yên cho anh ôm lấy hai đầu vai cô, mộtngười đàn ông như anh dù có thân mật cũng không khiến người ta bất mãn.“Thứ sáu tôi bận, chủ nhật chúng ta lại đi chụp ảnh được không?”Vãn Tình nhìn thoáng qua lịch, hỏi ý Kiều Tân Phàm.“Không thành vấn đề.”Anh trả lời một cách rất tự nhiên. Sau khi hai người rời khỏi, người trợ lý không nhịn được lại nhiều chuyện:“Thường những người phụ nữ sau ly hôn sẽ bị tổn thương đến không đứng dậy nổi,nhưng lại có một người đàn ông đẹp trai như thế xuất hiện, thật sự làquá may mắn!”Ra khỏi cửa hàng, trời bên ngoài đã tối, đèn đườngđã bật sáng, còn nơi cô vừa mới gặp Mạc Lăng Thiên thì đã không còn bóng dáng của hai người họ. Cô đi đến bên cạnh chiếc xe thể thao, sau khilên xe, cô hơi tò mò hỏi:“Tôi cảm thấy anh không thích loại xe này đúng không?”Kiều Tân Phàm nghe xong lại mỉm cười, anh nhìn ánh mắt tò mò của cô, hờ hững đáp:“Tôi muốn cho cô sự kiêu hãnh, thứ mà tôi có đủ khả năng cho cô.”Tuy rằng Kiều Tân Phàm chỉ nói nửa ý, nhưng Vãn Tình vẫn hiểu được. Cô nhìn dáng vẻ anh lái xe, rất tao nhã, thong dong, cô nhanh nhẹn đáp lại:“Kỳ thật chỉ cần có anh, tôi đã cảm thấy kiêu hãnh rồi. Những thứ này không quan trọng, hơn nữa, niềm kiêu hãnh không phải là thứ mà người khác cóthể cho tôi được.”Cô học theo cách nói chuyện của anh, cũng chỉ nói nửa ý. Kiều Tân Phàm bỗng nhiên nghiêm túc nhìn dáng vẻ của cô.“Hạ Vãn Tình, đánh mất cô là tổn thất lớn nhất cả đời Mạc Lăng Thiên.”Vãn Tình không ngờ đột nhiên anh lại nói như vậy, cô hơi sửng sốt, khôngkhỏi nhớ đến bộ dạng và lời nói khó nghe của Mạc Lăng Thiên, luôn làchâm chọc. Mặt cô hơi ảm đạm, nhưng vẫn nói một câu:“Cảm ơn!”Một bàn tay vươn ra nắm lấy tay cô, Vãn Tình ngẩn ra, cô xoay lại nhìn Kiều Tân Phàm, anh không hề nhìn cô, mà chỉ vừa lái xe vừa nói:“Nếu có một ngày tôi làm không tốt, thì cũng xin đừng ghét bỏ tôi!”Vãn Tình nhìn anh, cô hơi khó hiểu và buồn bực, nhưng lại thẳng thắn trả lời:“Tôi nghĩ hẳn là sẽ không có ngày đó!”Ghét bỏ? Một người đàn ông như Kiều Tân Phàm làm sao có thể khiến người taghét bỏ được. Cho dù ở bên nhau không vì tình yêu đi chăng nữa thì anhcũng thật lòng đối tốt với cô. Giống như một món quà trên trời rơixuống, cho dù có một ngày anh nói anh không yêu cô, cho dù ngày nào đóanh nói họ chỉ là một bản hợp đồng mà thôi, cô nghĩ cô cũng sẽ thảnnhiên mà tiếp nhận.Đáp lại cô chính là bàn tay của Kiều Tân Phàm nắm càng chặt hơn, trong lòng Vãn Tình rất cảm kích, cô cũng nắm chặttay anh. Xe tăng tốc, gương mặt Kiều Tân Phàm sáng chói dưới ánh đèn,rất đẹp đẽ, tao nhã.“Đói bụng không? Chúng ta đi ăn cơm!”Vừa hỏi như vậy, Vãn Tình thật sự cảm thấy đói bụng.Nhưng cô không ngờ được thế giới lại nhỏ như vậy, ngay cả đến nhà hàng cũng đụng phải người không muốn gặp.Vãn Tình nhìn thấy Lai Tuyết và Mạc Lăng Thiên ngồi cùng một người đàn ôngtrung niên. Kiều Tân Phàm liền kéo Vãn Tình xoay người rời khỏi nhàhàng.
“Cô Hạ, chồng của cô đẹp trai quá, hơn cả minh tinh điện ảnh nữa, sao trước dây chưa từng thấy nha.”
Nhiếp ảnh gia nhận ra Hạ Vãn Tình, không nhịn được khen ngợi cô, đồng thời cũng nhiều chuyện nhìn Kiều Tân Phàm đang ngồi ở kia.
“Vâng, cảm ơn!”
Vãn Tình nhìn theo ánh mắt của cô trợ lý kia về phía Kiều Tân Phàm, dườngnhư căn bản anh không hề ý thức được vẻ ngoài của mình xuất chúng đếnmức nào, nhưng lại quá cao quý, không thể xâm phạm.
“Xong chưa? Đi thôi!”
Kiều Tân Phàm đợi cô, Vãn Tình để yên cho anh ôm lấy hai đầu vai cô, mộtngười đàn ông như anh dù có thân mật cũng không khiến người ta bất mãn.
“Thứ sáu tôi bận, chủ nhật chúng ta lại đi chụp ảnh được không?”
Vãn Tình nhìn thoáng qua lịch, hỏi ý Kiều Tân Phàm.
“Không thành vấn đề.”
Anh trả lời một cách rất tự nhiên. Sau khi hai người rời khỏi, người trợ lý không nhịn được lại nhiều chuyện:
“Thường những người phụ nữ sau ly hôn sẽ bị tổn thương đến không đứng dậy nổi,nhưng lại có một người đàn ông đẹp trai như thế xuất hiện, thật sự làquá may mắn!”
Ra khỏi cửa hàng, trời bên ngoài đã tối, đèn đườngđã bật sáng, còn nơi cô vừa mới gặp Mạc Lăng Thiên thì đã không còn bóng dáng của hai người họ. Cô đi đến bên cạnh chiếc xe thể thao, sau khilên xe, cô hơi tò mò hỏi:
“Tôi cảm thấy anh không thích loại xe này đúng không?”
Kiều Tân Phàm nghe xong lại mỉm cười, anh nhìn ánh mắt tò mò của cô, hờ hững đáp:
“Tôi muốn cho cô sự kiêu hãnh, thứ mà tôi có đủ khả năng cho cô.”
Tuy rằng Kiều Tân Phàm chỉ nói nửa ý, nhưng Vãn Tình vẫn hiểu được. Cô nhìn dáng vẻ anh lái xe, rất tao nhã, thong dong, cô nhanh nhẹn đáp lại:
“Kỳ thật chỉ cần có anh, tôi đã cảm thấy kiêu hãnh rồi. Những thứ này không quan trọng, hơn nữa, niềm kiêu hãnh không phải là thứ mà người khác cóthể cho tôi được.”
Cô học theo cách nói chuyện của anh, cũng chỉ nói nửa ý. Kiều Tân Phàm bỗng nhiên nghiêm túc nhìn dáng vẻ của cô.
“Hạ Vãn Tình, đánh mất cô là tổn thất lớn nhất cả đời Mạc Lăng Thiên.”
Vãn Tình không ngờ đột nhiên anh lại nói như vậy, cô hơi sửng sốt, khôngkhỏi nhớ đến bộ dạng và lời nói khó nghe của Mạc Lăng Thiên, luôn làchâm chọc. Mặt cô hơi ảm đạm, nhưng vẫn nói một câu:
“Cảm ơn!”
Một bàn tay vươn ra nắm lấy tay cô, Vãn Tình ngẩn ra, cô xoay lại nhìn Kiều Tân Phàm, anh không hề nhìn cô, mà chỉ vừa lái xe vừa nói:
“Nếu có một ngày tôi làm không tốt, thì cũng xin đừng ghét bỏ tôi!”
Vãn Tình nhìn anh, cô hơi khó hiểu và buồn bực, nhưng lại thẳng thắn trả lời:
“Tôi nghĩ hẳn là sẽ không có ngày đó!”
Ghét bỏ? Một người đàn ông như Kiều Tân Phàm làm sao có thể khiến người taghét bỏ được. Cho dù ở bên nhau không vì tình yêu đi chăng nữa thì anhcũng thật lòng đối tốt với cô. Giống như một món quà trên trời rơixuống, cho dù có một ngày anh nói anh không yêu cô, cho dù ngày nào đóanh nói họ chỉ là một bản hợp đồng mà thôi, cô nghĩ cô cũng sẽ thảnnhiên mà tiếp nhận.
Đáp lại cô chính là bàn tay của Kiều Tân Phàm nắm càng chặt hơn, trong lòng Vãn Tình rất cảm kích, cô cũng nắm chặttay anh. Xe tăng tốc, gương mặt Kiều Tân Phàm sáng chói dưới ánh đèn,rất đẹp đẽ, tao nhã.
“Đói bụng không? Chúng ta đi ăn cơm!”
Vừa hỏi như vậy, Vãn Tình thật sự cảm thấy đói bụng.
Nhưng cô không ngờ được thế giới lại nhỏ như vậy, ngay cả đến nhà hàng cũng đụng phải người không muốn gặp.
Vãn Tình nhìn thấy Lai Tuyết và Mạc Lăng Thiên ngồi cùng một người đàn ôngtrung niên. Kiều Tân Phàm liền kéo Vãn Tình xoay người rời khỏi nhàhàng.
Thịnh Hạ Vãn Tình ThiênTác giả: Liễu Thần PhongTruyện Ngôn TìnhGác điện thoại, mặtHạ Vãn Tình tái nhợt, cứ đờ người ra như vậy thật lâu, cả tâm trí chỉsuy nghĩ một việc, ‘Lai Tuyết đã trở về’! “Cô Hạ, cô không sao chứ? Đã đến giờ rồi, Cục trưởng Cao đang đợi ở bên ngoài!” Trợ lý Tiểu Quách thấy Hạ Vãn Tình ngồi ngẩn người trong phòng làm việc, cô vừa quan tâm, vừa thúc giục. Chuyện gì lại có thể khiến trưởng phòngthông minh tài năng của họ thất thần như thế. “Tôi cảm thấy không khỏe, buổi tối nay không đi dùng cơm được!” Hôm nay có một bữa tiệc tối, ngay buổi chiều, cục trưởng đã thông báo, bữatiệc này là do bạn học của Cục trưởng Cao mời, đương nhiên phải đi,nhưng ngoài Cục trưởng Cao ra thì ý ông ta còn muốn mời cả Vãn Tình, bởi vì cô là con gái của Thị trưởng Hạ. So với Cục trưởng Hòa, HạVãn Tình cũng là một nhân vật quan trọng, không phải chỉ vì địa vụ củacha cô, mà quan trọng hơn chính là khả năng làm việc xuất sắc của cô.Ngoài ra, một điều quan trọng nữa là chồng của cô, Mạc Lăng Thiên cũnglà một nhân vật tầm cỡ. Cho nên, Hạ Vãn Tình nói… “Cô Hạ, chồng của cô đẹp trai quá, hơn cả minh tinh điện ảnh nữa, sao trước dây chưa từng thấy nha.”Nhiếp ảnh gia nhận ra Hạ Vãn Tình, không nhịn được khen ngợi cô, đồng thời cũng nhiều chuyện nhìn Kiều Tân Phàm đang ngồi ở kia.“Vâng, cảm ơn!”Vãn Tình nhìn theo ánh mắt của cô trợ lý kia về phía Kiều Tân Phàm, dườngnhư căn bản anh không hề ý thức được vẻ ngoài của mình xuất chúng đếnmức nào, nhưng lại quá cao quý, không thể xâm phạm.“Xong chưa? Đi thôi!”Kiều Tân Phàm đợi cô, Vãn Tình để yên cho anh ôm lấy hai đầu vai cô, mộtngười đàn ông như anh dù có thân mật cũng không khiến người ta bất mãn.“Thứ sáu tôi bận, chủ nhật chúng ta lại đi chụp ảnh được không?”Vãn Tình nhìn thoáng qua lịch, hỏi ý Kiều Tân Phàm.“Không thành vấn đề.”Anh trả lời một cách rất tự nhiên. Sau khi hai người rời khỏi, người trợ lý không nhịn được lại nhiều chuyện:“Thường những người phụ nữ sau ly hôn sẽ bị tổn thương đến không đứng dậy nổi,nhưng lại có một người đàn ông đẹp trai như thế xuất hiện, thật sự làquá may mắn!”Ra khỏi cửa hàng, trời bên ngoài đã tối, đèn đườngđã bật sáng, còn nơi cô vừa mới gặp Mạc Lăng Thiên thì đã không còn bóng dáng của hai người họ. Cô đi đến bên cạnh chiếc xe thể thao, sau khilên xe, cô hơi tò mò hỏi:“Tôi cảm thấy anh không thích loại xe này đúng không?”Kiều Tân Phàm nghe xong lại mỉm cười, anh nhìn ánh mắt tò mò của cô, hờ hững đáp:“Tôi muốn cho cô sự kiêu hãnh, thứ mà tôi có đủ khả năng cho cô.”Tuy rằng Kiều Tân Phàm chỉ nói nửa ý, nhưng Vãn Tình vẫn hiểu được. Cô nhìn dáng vẻ anh lái xe, rất tao nhã, thong dong, cô nhanh nhẹn đáp lại:“Kỳ thật chỉ cần có anh, tôi đã cảm thấy kiêu hãnh rồi. Những thứ này không quan trọng, hơn nữa, niềm kiêu hãnh không phải là thứ mà người khác cóthể cho tôi được.”Cô học theo cách nói chuyện của anh, cũng chỉ nói nửa ý. Kiều Tân Phàm bỗng nhiên nghiêm túc nhìn dáng vẻ của cô.“Hạ Vãn Tình, đánh mất cô là tổn thất lớn nhất cả đời Mạc Lăng Thiên.”Vãn Tình không ngờ đột nhiên anh lại nói như vậy, cô hơi sửng sốt, khôngkhỏi nhớ đến bộ dạng và lời nói khó nghe của Mạc Lăng Thiên, luôn làchâm chọc. Mặt cô hơi ảm đạm, nhưng vẫn nói một câu:“Cảm ơn!”Một bàn tay vươn ra nắm lấy tay cô, Vãn Tình ngẩn ra, cô xoay lại nhìn Kiều Tân Phàm, anh không hề nhìn cô, mà chỉ vừa lái xe vừa nói:“Nếu có một ngày tôi làm không tốt, thì cũng xin đừng ghét bỏ tôi!”Vãn Tình nhìn anh, cô hơi khó hiểu và buồn bực, nhưng lại thẳng thắn trả lời:“Tôi nghĩ hẳn là sẽ không có ngày đó!”Ghét bỏ? Một người đàn ông như Kiều Tân Phàm làm sao có thể khiến người taghét bỏ được. Cho dù ở bên nhau không vì tình yêu đi chăng nữa thì anhcũng thật lòng đối tốt với cô. Giống như một món quà trên trời rơixuống, cho dù có một ngày anh nói anh không yêu cô, cho dù ngày nào đóanh nói họ chỉ là một bản hợp đồng mà thôi, cô nghĩ cô cũng sẽ thảnnhiên mà tiếp nhận.Đáp lại cô chính là bàn tay của Kiều Tân Phàm nắm càng chặt hơn, trong lòng Vãn Tình rất cảm kích, cô cũng nắm chặttay anh. Xe tăng tốc, gương mặt Kiều Tân Phàm sáng chói dưới ánh đèn,rất đẹp đẽ, tao nhã.“Đói bụng không? Chúng ta đi ăn cơm!”Vừa hỏi như vậy, Vãn Tình thật sự cảm thấy đói bụng.Nhưng cô không ngờ được thế giới lại nhỏ như vậy, ngay cả đến nhà hàng cũng đụng phải người không muốn gặp.Vãn Tình nhìn thấy Lai Tuyết và Mạc Lăng Thiên ngồi cùng một người đàn ôngtrung niên. Kiều Tân Phàm liền kéo Vãn Tình xoay người rời khỏi nhàhàng.