Gác điện thoại, mặtHạ Vãn Tình tái nhợt, cứ đờ người ra như vậy thật lâu, cả tâm trí chỉsuy nghĩ một việc, ‘Lai Tuyết đã trở về’! “Cô Hạ, cô không sao chứ? Đã đến giờ rồi, Cục trưởng Cao đang đợi ở bên ngoài!” Trợ lý Tiểu Quách thấy Hạ Vãn Tình ngồi ngẩn người trong phòng làm việc, cô vừa quan tâm, vừa thúc giục. Chuyện gì lại có thể khiến trưởng phòngthông minh tài năng của họ thất thần như thế. “Tôi cảm thấy không khỏe, buổi tối nay không đi dùng cơm được!” Hôm nay có một bữa tiệc tối, ngay buổi chiều, cục trưởng đã thông báo, bữatiệc này là do bạn học của Cục trưởng Cao mời, đương nhiên phải đi,nhưng ngoài Cục trưởng Cao ra thì ý ông ta còn muốn mời cả Vãn Tình, bởi vì cô là con gái của Thị trưởng Hạ. So với Cục trưởng Hòa, HạVãn Tình cũng là một nhân vật quan trọng, không phải chỉ vì địa vụ củacha cô, mà quan trọng hơn chính là khả năng làm việc xuất sắc của cô.Ngoài ra, một điều quan trọng nữa là chồng của cô, Mạc Lăng Thiên cũnglà một nhân vật tầm cỡ. Cho nên, Hạ Vãn Tình nói…

Chương 43: Tiệc đính hôn (phần 4)

Thịnh Hạ Vãn Tình ThiênTác giả: Liễu Thần PhongTruyện Ngôn TìnhGác điện thoại, mặtHạ Vãn Tình tái nhợt, cứ đờ người ra như vậy thật lâu, cả tâm trí chỉsuy nghĩ một việc, ‘Lai Tuyết đã trở về’! “Cô Hạ, cô không sao chứ? Đã đến giờ rồi, Cục trưởng Cao đang đợi ở bên ngoài!” Trợ lý Tiểu Quách thấy Hạ Vãn Tình ngồi ngẩn người trong phòng làm việc, cô vừa quan tâm, vừa thúc giục. Chuyện gì lại có thể khiến trưởng phòngthông minh tài năng của họ thất thần như thế. “Tôi cảm thấy không khỏe, buổi tối nay không đi dùng cơm được!” Hôm nay có một bữa tiệc tối, ngay buổi chiều, cục trưởng đã thông báo, bữatiệc này là do bạn học của Cục trưởng Cao mời, đương nhiên phải đi,nhưng ngoài Cục trưởng Cao ra thì ý ông ta còn muốn mời cả Vãn Tình, bởi vì cô là con gái của Thị trưởng Hạ. So với Cục trưởng Hòa, HạVãn Tình cũng là một nhân vật quan trọng, không phải chỉ vì địa vụ củacha cô, mà quan trọng hơn chính là khả năng làm việc xuất sắc của cô.Ngoài ra, một điều quan trọng nữa là chồng của cô, Mạc Lăng Thiên cũnglà một nhân vật tầm cỡ. Cho nên, Hạ Vãn Tình nói… Nơi này là một quánăn nhỏ không xa nơi mà Kiều Tân Phàm đang tìm kiếm, ngoài mấy món ăn vặt thì còn có các món mì và dimsum. Khi Vãn Tình kéo Kiều Tân Phàm đến thì chỗ này đã rất đông người, chỉ còn một vị trí trong góc.“A, mời hai vị vào trong!”Hiển nhiên là bà chủ quán có quen biết Vãn Tinh, tuy rằng không biết tênnhưng cô cũng là khách quen, còn Vãn Tình chỉ tỏ ra vô tư trước sựnhiệt tình và ánh mắt hiếu kì của bà chủ, cô kéo Kiều Tân Phàm đến mộtgóc.Phía trước cửa hàng hơi đông đúc, cách bài trí hơi cổ, bànghế trong quán cũng đã mòn đi nhiều, hơn nữa khách khứa rất đông nên cóhơi không đủ lịch sự tao nhã, lại càng có vẻ không sạch sẽ cho lắm.“Thức ăn ở đây khá ngon, tuy cửa hàng hơi nhỏ nhưng làm ăn vẫn luôn rất tốt,hơn nữa bà chủ cũng rất nhiệt tình, lại rất rành nấu các món đặc sảnđông bắc.”Vãn Tình hứng thú giới thiệu các món ăn đặc sắc của cửa hàng với Kiều Tân Phàm, nhưng cô thấy anh hơi cau mày.“Cái này, có phải hơi luộm thuộm không?”Kiều Tân Phàm thấy Vãn Tình đang nói thì dừng lại nhìn mình, anh thoáng xấuhổ, ánh mắt xẹt qua mấy con kiến đang bò trên tường, trong mắt vẫn lộ ra sự khó chịu.Đúng là không gì vô duyên bằng, Vãn Tình không ngờanh lại soi mói như thế, cô cũng hơi xấu hổ định đứng dậy, mắt nhìn vềhướng mấy món ăn, cô nói:“Cái này tương đối thanh đạm.”Nhưng lúc đó cô đầu bếp đi ngang qua, quần áo dính đầy dầu mỡ, biểu cảm củaKiều Tân Phàm có vẻ nghiêm túc, Vãn Tình cũng dần dần trở nên ngượngngập.Cô hẳn nên biết rằng người đàn ông như Kiều Tân Phàm thì sẽ rất để ý đến vệ sinh, chỉ cần nhìn khí chất không nhiễm một hạt bụi của anh cũng đủ biết anh ưa sạch sẽ. Chính là cô đã sơ sẩy quên mất việc cơ bản này.Vãn Tình nhìn Kiều Tân Phàm đang không biết phải nóigì, cô hơi xấu hổ đỏ mặt, chỉ còn biết miễn cưỡng xem như không có gìrồi nói:“Nếu không thì chúng ta đổi chỗ khác đi!”Nói xong, Vãn Tình đã định đứng lên, còn Kiều Tân Phàm thấy dáng vẻ vội vã của cô, anh vội vàng đuổi theo, bắt lấy tay cô:“Thật xin lỗi, phí phạm ý tốt của cô rồi.”Vãn Tình nghe được sự chân thành của anh, nhưng cô vẫn cảm thấy hơi khóchịu, nhớ lại lần trước, mẹ gắp thức ăn cho anh, anh cũng không đụngđến. Thì ra không phải vì không quen, mà là anh quá ưa sạch sẽ.Một người đàn ông ưa sạch sẽ như anh, hiển nhiên sẽ luôn xem xét mọi việccẩn trọng, hơn thế nữa, anh là một người theo chủ nghĩa hoàn hảo, vậyđối với hôn nhân thì sao?Nghĩ đến điều này, trong lòng Vãn Tình sa sút đi rất nhiều.Vãn Tình im lặng bước đi, càng đi càng nhanh, còn Kiều Tân Phàm thì lại bắt lấy tay cô, đi theo bước chân cô, trong phút chốc hai người đều trầmmặc, cho đến khi Kiều Tân Phàm chủ động phá vỡ sự im lặng.“Tôi mắc bệnh ưa sạch sẽ!”Lời thú nhận của Kiều Tân Phàm khiến Vãn Tình sửng sốt, cô dừng bước, vẻmặt cô cũng thoáng kinh ngạc và mất mát, cô miễn cưỡng tươi cười, cảmgiác rất cô đơn.“Là tôi không đủ chu đáo.”Khi Vãn Tìnhnói như vậy, cô đã thầm nhủ trong lòng, cuộc hôn nhân của cô và Kiều Tân Phàm không dựa trên tình yêu, không cần quá để ý.

Nơi này là một quánăn nhỏ không xa nơi mà Kiều Tân Phàm đang tìm kiếm, ngoài mấy món ăn vặt thì còn có các món mì và dimsum. Khi Vãn Tình kéo Kiều Tân Phàm đến thì chỗ này đã rất đông người, chỉ còn một vị trí trong góc.

“A, mời hai vị vào trong!”

Hiển nhiên là bà chủ quán có quen biết Vãn Tinh, tuy rằng không biết tênnhưng cô cũng là khách quen, còn Vãn Tình chỉ tỏ ra vô tư trước sựnhiệt tình và ánh mắt hiếu kì của bà chủ, cô kéo Kiều Tân Phàm đến mộtgóc.

Phía trước cửa hàng hơi đông đúc, cách bài trí hơi cổ, bànghế trong quán cũng đã mòn đi nhiều, hơn nữa khách khứa rất đông nên cóhơi không đủ lịch sự tao nhã, lại càng có vẻ không sạch sẽ cho lắm.

“Thức ăn ở đây khá ngon, tuy cửa hàng hơi nhỏ nhưng làm ăn vẫn luôn rất tốt,hơn nữa bà chủ cũng rất nhiệt tình, lại rất rành nấu các món đặc sảnđông bắc.”

Vãn Tình hứng thú giới thiệu các món ăn đặc sắc của cửa hàng với Kiều Tân Phàm, nhưng cô thấy anh hơi cau mày.

“Cái này, có phải hơi luộm thuộm không?”

Kiều Tân Phàm thấy Vãn Tình đang nói thì dừng lại nhìn mình, anh thoáng xấuhổ, ánh mắt xẹt qua mấy con kiến đang bò trên tường, trong mắt vẫn lộ ra sự khó chịu.

Đúng là không gì vô duyên bằng, Vãn Tình không ngờanh lại soi mói như thế, cô cũng hơi xấu hổ định đứng dậy, mắt nhìn vềhướng mấy món ăn, cô nói:

“Cái này tương đối thanh đạm.”

Nhưng lúc đó cô đầu bếp đi ngang qua, quần áo dính đầy dầu mỡ, biểu cảm củaKiều Tân Phàm có vẻ nghiêm túc, Vãn Tình cũng dần dần trở nên ngượngngập.

Cô hẳn nên biết rằng người đàn ông như Kiều Tân Phàm thì sẽ rất để ý đến vệ sinh, chỉ cần nhìn khí chất không nhiễm một hạt bụi của anh cũng đủ biết anh ưa sạch sẽ. Chính là cô đã sơ sẩy quên mất việc cơ bản này.

Vãn Tình nhìn Kiều Tân Phàm đang không biết phải nóigì, cô hơi xấu hổ đỏ mặt, chỉ còn biết miễn cưỡng xem như không có gìrồi nói:

“Nếu không thì chúng ta đổi chỗ khác đi!”

Nói xong, Vãn Tình đã định đứng lên, còn Kiều Tân Phàm thấy dáng vẻ vội vã của cô, anh vội vàng đuổi theo, bắt lấy tay cô:

“Thật xin lỗi, phí phạm ý tốt của cô rồi.”

Vãn Tình nghe được sự chân thành của anh, nhưng cô vẫn cảm thấy hơi khóchịu, nhớ lại lần trước, mẹ gắp thức ăn cho anh, anh cũng không đụngđến. Thì ra không phải vì không quen, mà là anh quá ưa sạch sẽ.

Một người đàn ông ưa sạch sẽ như anh, hiển nhiên sẽ luôn xem xét mọi việccẩn trọng, hơn thế nữa, anh là một người theo chủ nghĩa hoàn hảo, vậyđối với hôn nhân thì sao?

Nghĩ đến điều này, trong lòng Vãn Tình sa sút đi rất nhiều.

Vãn Tình im lặng bước đi, càng đi càng nhanh, còn Kiều Tân Phàm thì lại bắt lấy tay cô, đi theo bước chân cô, trong phút chốc hai người đều trầmmặc, cho đến khi Kiều Tân Phàm chủ động phá vỡ sự im lặng.

“Tôi mắc bệnh ưa sạch sẽ!”

Lời thú nhận của Kiều Tân Phàm khiến Vãn Tình sửng sốt, cô dừng bước, vẻmặt cô cũng thoáng kinh ngạc và mất mát, cô miễn cưỡng tươi cười, cảmgiác rất cô đơn.

“Là tôi không đủ chu đáo.”

Khi Vãn Tìnhnói như vậy, cô đã thầm nhủ trong lòng, cuộc hôn nhân của cô và Kiều Tân Phàm không dựa trên tình yêu, không cần quá để ý.

Thịnh Hạ Vãn Tình ThiênTác giả: Liễu Thần PhongTruyện Ngôn TìnhGác điện thoại, mặtHạ Vãn Tình tái nhợt, cứ đờ người ra như vậy thật lâu, cả tâm trí chỉsuy nghĩ một việc, ‘Lai Tuyết đã trở về’! “Cô Hạ, cô không sao chứ? Đã đến giờ rồi, Cục trưởng Cao đang đợi ở bên ngoài!” Trợ lý Tiểu Quách thấy Hạ Vãn Tình ngồi ngẩn người trong phòng làm việc, cô vừa quan tâm, vừa thúc giục. Chuyện gì lại có thể khiến trưởng phòngthông minh tài năng của họ thất thần như thế. “Tôi cảm thấy không khỏe, buổi tối nay không đi dùng cơm được!” Hôm nay có một bữa tiệc tối, ngay buổi chiều, cục trưởng đã thông báo, bữatiệc này là do bạn học của Cục trưởng Cao mời, đương nhiên phải đi,nhưng ngoài Cục trưởng Cao ra thì ý ông ta còn muốn mời cả Vãn Tình, bởi vì cô là con gái của Thị trưởng Hạ. So với Cục trưởng Hòa, HạVãn Tình cũng là một nhân vật quan trọng, không phải chỉ vì địa vụ củacha cô, mà quan trọng hơn chính là khả năng làm việc xuất sắc của cô.Ngoài ra, một điều quan trọng nữa là chồng của cô, Mạc Lăng Thiên cũnglà một nhân vật tầm cỡ. Cho nên, Hạ Vãn Tình nói… Nơi này là một quánăn nhỏ không xa nơi mà Kiều Tân Phàm đang tìm kiếm, ngoài mấy món ăn vặt thì còn có các món mì và dimsum. Khi Vãn Tình kéo Kiều Tân Phàm đến thì chỗ này đã rất đông người, chỉ còn một vị trí trong góc.“A, mời hai vị vào trong!”Hiển nhiên là bà chủ quán có quen biết Vãn Tinh, tuy rằng không biết tênnhưng cô cũng là khách quen, còn Vãn Tình chỉ tỏ ra vô tư trước sựnhiệt tình và ánh mắt hiếu kì của bà chủ, cô kéo Kiều Tân Phàm đến mộtgóc.Phía trước cửa hàng hơi đông đúc, cách bài trí hơi cổ, bànghế trong quán cũng đã mòn đi nhiều, hơn nữa khách khứa rất đông nên cóhơi không đủ lịch sự tao nhã, lại càng có vẻ không sạch sẽ cho lắm.“Thức ăn ở đây khá ngon, tuy cửa hàng hơi nhỏ nhưng làm ăn vẫn luôn rất tốt,hơn nữa bà chủ cũng rất nhiệt tình, lại rất rành nấu các món đặc sảnđông bắc.”Vãn Tình hứng thú giới thiệu các món ăn đặc sắc của cửa hàng với Kiều Tân Phàm, nhưng cô thấy anh hơi cau mày.“Cái này, có phải hơi luộm thuộm không?”Kiều Tân Phàm thấy Vãn Tình đang nói thì dừng lại nhìn mình, anh thoáng xấuhổ, ánh mắt xẹt qua mấy con kiến đang bò trên tường, trong mắt vẫn lộ ra sự khó chịu.Đúng là không gì vô duyên bằng, Vãn Tình không ngờanh lại soi mói như thế, cô cũng hơi xấu hổ định đứng dậy, mắt nhìn vềhướng mấy món ăn, cô nói:“Cái này tương đối thanh đạm.”Nhưng lúc đó cô đầu bếp đi ngang qua, quần áo dính đầy dầu mỡ, biểu cảm củaKiều Tân Phàm có vẻ nghiêm túc, Vãn Tình cũng dần dần trở nên ngượngngập.Cô hẳn nên biết rằng người đàn ông như Kiều Tân Phàm thì sẽ rất để ý đến vệ sinh, chỉ cần nhìn khí chất không nhiễm một hạt bụi của anh cũng đủ biết anh ưa sạch sẽ. Chính là cô đã sơ sẩy quên mất việc cơ bản này.Vãn Tình nhìn Kiều Tân Phàm đang không biết phải nóigì, cô hơi xấu hổ đỏ mặt, chỉ còn biết miễn cưỡng xem như không có gìrồi nói:“Nếu không thì chúng ta đổi chỗ khác đi!”Nói xong, Vãn Tình đã định đứng lên, còn Kiều Tân Phàm thấy dáng vẻ vội vã của cô, anh vội vàng đuổi theo, bắt lấy tay cô:“Thật xin lỗi, phí phạm ý tốt của cô rồi.”Vãn Tình nghe được sự chân thành của anh, nhưng cô vẫn cảm thấy hơi khóchịu, nhớ lại lần trước, mẹ gắp thức ăn cho anh, anh cũng không đụngđến. Thì ra không phải vì không quen, mà là anh quá ưa sạch sẽ.Một người đàn ông ưa sạch sẽ như anh, hiển nhiên sẽ luôn xem xét mọi việccẩn trọng, hơn thế nữa, anh là một người theo chủ nghĩa hoàn hảo, vậyđối với hôn nhân thì sao?Nghĩ đến điều này, trong lòng Vãn Tình sa sút đi rất nhiều.Vãn Tình im lặng bước đi, càng đi càng nhanh, còn Kiều Tân Phàm thì lại bắt lấy tay cô, đi theo bước chân cô, trong phút chốc hai người đều trầmmặc, cho đến khi Kiều Tân Phàm chủ động phá vỡ sự im lặng.“Tôi mắc bệnh ưa sạch sẽ!”Lời thú nhận của Kiều Tân Phàm khiến Vãn Tình sửng sốt, cô dừng bước, vẻmặt cô cũng thoáng kinh ngạc và mất mát, cô miễn cưỡng tươi cười, cảmgiác rất cô đơn.“Là tôi không đủ chu đáo.”Khi Vãn Tìnhnói như vậy, cô đã thầm nhủ trong lòng, cuộc hôn nhân của cô và Kiều Tân Phàm không dựa trên tình yêu, không cần quá để ý.

Chương 43: Tiệc đính hôn (phần 4)