Vùng ngoại ô thành phố XX nước Z. Nằm cập sát song song với xa lộ cao tốc là một tòa biệt thự nghỉ mát nguy nga lộng lẫy. Nhìn từ ngoài vào, tuy tòa biệt thự nghỉ mát này nằm ở ven đường cao tốc, nhưng được thiên nhiên ưu đãi cho hoàn cảnh tự nhiên nên cũng không có ảnh hưởng gì đến nó. Sát núi gần sông, đồng cỏ xanh biếc một màu, rừng cây xanh tươi mơn mởn, có thể nói là một nơi thích hợp để nghỉ ngơi thư giãn và giải tỏa áp lực. Điểm làm người ta vừa ý nhất chính là, tại cổng chính của biệt thự này có một rừng cây nhỏ, khiến cho người ta không thể thấy rõ được kiến trúc và cảnh sắc bên trong. Đừng tưởng rằng đây là nơi vui chơi của một gia đình giàu có nào đó, nếu bạn thật sự nghĩ như vậy thì bạn đã lầm to rồi. Trừ người có chức vụ cao nhất trong quân đội của chính phủ nước Z, nhưng không một ai biết được, tòa biệt thự thoạt nhìn như một địa phương dành để nghỉ mát này thật ra chính là nơi bí mật tập hợp các ban ngành kh*ng b* nhất, lợi hại nhất của quốc gia. Bộ Quân Cơ. Đây là nơi…
Chương 92: Ác mộng
Phi Thường Quân Cơ: Nữ Đặc Công Hoàng Phi Tuyệt SắcTác giả: Hải Yêu Phiêu LượngTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVùng ngoại ô thành phố XX nước Z. Nằm cập sát song song với xa lộ cao tốc là một tòa biệt thự nghỉ mát nguy nga lộng lẫy. Nhìn từ ngoài vào, tuy tòa biệt thự nghỉ mát này nằm ở ven đường cao tốc, nhưng được thiên nhiên ưu đãi cho hoàn cảnh tự nhiên nên cũng không có ảnh hưởng gì đến nó. Sát núi gần sông, đồng cỏ xanh biếc một màu, rừng cây xanh tươi mơn mởn, có thể nói là một nơi thích hợp để nghỉ ngơi thư giãn và giải tỏa áp lực. Điểm làm người ta vừa ý nhất chính là, tại cổng chính của biệt thự này có một rừng cây nhỏ, khiến cho người ta không thể thấy rõ được kiến trúc và cảnh sắc bên trong. Đừng tưởng rằng đây là nơi vui chơi của một gia đình giàu có nào đó, nếu bạn thật sự nghĩ như vậy thì bạn đã lầm to rồi. Trừ người có chức vụ cao nhất trong quân đội của chính phủ nước Z, nhưng không một ai biết được, tòa biệt thự thoạt nhìn như một địa phương dành để nghỉ mát này thật ra chính là nơi bí mật tập hợp các ban ngành kh*ng b* nhất, lợi hại nhất của quốc gia. Bộ Quân Cơ. Đây là nơi… Editor: Vệ Tử YTrước khi cô đi Liên Gián đột nhiên đưa cho cô một cái móc câu đã gắn sẵn dây thừng. Lúc này nàng mới nhớ ra muốn nhờ hắn chế tạo vài thứ vũ khí nên nhân tện nói luôn. Liên Gián cực kỳ sảng khoái đáp ứng.Nhìn trời đã khuya lắm rồi, Tiêu Tương Phi không thể tiếp tục nán lại mà vội vội vàng vàng rời đi, nếu như không phải là thời gian không kịp nữa, nàng rất muốn hỏi Liên Gián là ai.Một đường chạy như điên, nhờ có móc câu Liên Gián đưa, nàng vượt tường thành công nhanh chóng, dựa theo đường cũ thuận lợi trở lại Hướng Dương cung, lẻn về phòng thay y phục xong xuôi lại lần nữa nằm xuống giường.Một đêm này, thật rất kỳ diệu, nàng từ từ nhớ lại, nàng đối với Ngân diện nhân Độc Lang tựa hồ có loại cảm giác khác lạ, không biết vì sao, bây giờ tỉ mỉ hồi tưởng mới phát hiện ra, Ngân diện nhân Độc Lang đó rất đặc biệt.Hắn sẽ cho nàng làm nhiệm vụ gì đây? Hắn là không phải đã điều tra nàng toàn bộ rồi chứ? Liên Gián sao lại đưa móc câu cho nàng? Dường như nàng từ một sương mù này rơi vào một đám sương mù khác, chuyện về Hiên Viên vương triều không phải là nhiều a.Nghĩ một hồi, nàng mơ mơ màng màng tiến vào mộng đẹp, không biết ngủ bao lâu, cho đến. . . . . ."Tỷ tỷ, vì Uyển Nhi báo thù, vì Tiêu gia báo thù." Chỉ thấy Tiêu Tương Uyển mặt xanh lè cặp mắt đôi môi chảy máu ở trước mặt nàng khóc lóc sướt mướt nói, còn đưa cái tay trắng bệch ra chộp tới.Nàng mặc dù trấn định, nhưng vẫn không nhịn được liên tiếp lui về phía sau, Tiêu Tương Uyển bị chết xác định rất thảm. "Uyển Nhi, đừng tới đây, đừng tới đây. . . . . ." Nàng quát lên, trong lòng thực gấp gáp, nàng đúng là không đuổi được những ám ảnh này, trong lòng xuất ra một tầng mồ hôi lạnh.Tiêu Tương Uyển không nghe nàng mà vẫn từ từ tiến lại, còn gào khóc thảm thiết, cặp mắt thật to buồn bã kia nhìn nàng chằm chằm, vẫn tiến lại gần. . . . . .Nàng muốn chạy, điên cuồng chạy nhưng lại lo lắng phát hiện mình không chạy được, chân giống như bị tảng đá ngàn cân kéo lại, vô luận làm sao, giãy giụa thế nào cũng không động đậy được một chút nào."A. . . . . ." Nàng không nhịn được kêu to, hy vọng có thể dũng cảm một chút, đuổi đi sợ hãi.Tiêu Tương Uyển xông thẳng đến trước mặt nàng, liền biến mất.Tiêu Tương Phi bị sợ tới mức mồ hôi lạnh toát ra, nàng chưa bao giờ tin tưởng chuyện quỷ thần, bởi vì các nàng là ở trong mưa bom lửa đạn mà sống, bản thân họ mạnh mẽ mới có thể bảo vệ mạng của mình.Đang may mắn vì Tiêu Tương Uyển rời đi, Thái hậu cư nhiên lại xuất quỷ nhập thần hiện ra bên cạnh nàng, mặt mũi đáng ghét nhìn nàng chằm chằm, cái loại ánh mắt này, đáng sợ tựa như dã thú nhìn con mồi."Phi Nhi, vì Tiêu gia báo thù, vì Uyển Nhi báo thù." Nàng thẩn thờ không chút biểu tình nói, thanh âm cứng ngắc, thẳng băng như một cương thi (xác sống).Thái hậu? Bà ta không phải chưa chết sao, tại sao lại ở chỗ này? Tóc gáy lại lần nữa dựng đứng lên."Phi Nhi, vì Tiêu gia báo thù, vì Uyển Nhi báo thù." Thái hậu thẳng tắp đi tới trước mặt nàng, cặp mắt trắng như mắt cá chết nhìn nàng nói, tiếng nói không hề có âm điệu."Ngươi, tránh ra, tránh ra." Tiếng nàng mặc dù đã có chút run rẩy nhưng vẫn rất dũng cảm dùng cả tay chân đẩy người Thái hậu ra."Tiểu thư, tiểu thư, ngài làm sao vậy? Ngài tỉnh lại đi, tiểu thư, tiểu thư." Không biết là người nào lay nàng, không biết là ai đang gọi nàng.Trống ngực nàng đập thình thịch đột nhiên mở mắt ra, cả người mồ hôi lạnh túa ra, con mắt không có tiêu cự ngơ ngác nhìn người đứng bên giường.
Editor: Vệ Tử Y
Trước khi cô đi Liên Gián đột nhiên đưa cho cô một cái móc câu đã gắn sẵn dây thừng. Lúc này nàng mới nhớ ra muốn nhờ hắn chế tạo vài thứ vũ khí nên
nhân tện nói luôn. Liên Gián cực kỳ sảng khoái đáp ứng.
Nhìn trời đã khuya lắm rồi, Tiêu Tương Phi không thể tiếp tục nán lại mà vội vội
vàng vàng rời đi, nếu như không phải là thời gian không kịp nữa, nàng
rất muốn hỏi Liên Gián là ai.
Một đường chạy như điên, nhờ có móc câu Liên Gián đưa, nàng vượt tường thành công nhanh chóng, dựa theo
đường cũ thuận lợi trở lại Hướng Dương cung, lẻn về phòng thay y phục
xong xuôi lại lần nữa nằm xuống giường.
Một đêm này, thật rất kỳ
diệu, nàng từ từ nhớ lại, nàng đối với Ngân diện nhân Độc Lang tựa hồ có loại cảm giác khác lạ, không biết vì sao, bây giờ tỉ mỉ hồi tưởng mới
phát hiện ra, Ngân diện nhân Độc Lang đó rất đặc biệt.
Hắn sẽ cho nàng làm nhiệm vụ gì đây? Hắn là không phải đã điều tra nàng toàn bộ
rồi chứ? Liên Gián sao lại đưa móc câu cho nàng? Dường như nàng từ một
sương mù này rơi vào một đám sương mù khác, chuyện về Hiên Viên vương
triều không phải là nhiều a.
Nghĩ một hồi, nàng mơ mơ màng màng tiến vào mộng đẹp, không biết ngủ bao lâu, cho đến. . . . . .
"Tỷ tỷ, vì Uyển Nhi báo thù, vì Tiêu gia báo thù." Chỉ thấy Tiêu Tương Uyển mặt xanh lè cặp mắt đôi môi chảy máu ở trước mặt nàng khóc lóc sướt
mướt nói, còn đưa cái tay trắng bệch ra chộp tới.
Nàng mặc dù
trấn định, nhưng vẫn không nhịn được liên tiếp lui về phía sau, Tiêu
Tương Uyển bị chết xác định rất thảm. "Uyển Nhi, đừng tới đây, đừng tới
đây. . . . . ." Nàng quát lên, trong lòng thực gấp gáp, nàng đúng là
không đuổi được những ám ảnh này, trong lòng xuất ra một tầng mồ hôi
lạnh.
Tiêu Tương Uyển không nghe nàng mà vẫn từ từ tiến lại, còn gào khóc thảm thiết, cặp mắt thật to buồn bã kia nhìn nàng chằm chằm,
vẫn tiến lại gần. . . . . .
Nàng muốn chạy, điên cuồng chạy nhưng lại lo lắng phát hiện mình không chạy được, chân giống như bị tảng đá
ngàn cân kéo lại, vô luận làm sao, giãy giụa thế nào cũng không động đậy được một chút nào.
"A. . . . . ." Nàng không nhịn được kêu to, hy vọng có thể dũng cảm một chút, đuổi đi sợ hãi.
Tiêu Tương Uyển xông thẳng đến trước mặt nàng, liền biến mất.
Tiêu Tương Phi bị sợ tới mức mồ hôi lạnh toát ra, nàng chưa bao giờ tin
tưởng chuyện quỷ thần, bởi vì các nàng là ở trong mưa bom lửa đạn mà
sống, bản thân họ mạnh mẽ mới có thể bảo vệ mạng của mình.
Đang
may mắn vì Tiêu Tương Uyển rời đi, Thái hậu cư nhiên lại xuất quỷ nhập
thần hiện ra bên cạnh nàng, mặt mũi đáng ghét nhìn nàng chằm chằm, cái
loại ánh mắt này, đáng sợ tựa như dã thú nhìn con mồi.
"Phi Nhi,
vì Tiêu gia báo thù, vì Uyển Nhi báo thù." Nàng thẩn thờ không chút biểu tình nói, thanh âm cứng ngắc, thẳng băng như một cương thi (xác sống).
Thái hậu? Bà ta không phải chưa chết sao, tại sao lại ở chỗ này? Tóc gáy lại lần nữa dựng đứng lên.
"Phi Nhi, vì Tiêu gia báo thù, vì Uyển Nhi báo thù." Thái hậu thẳng tắp đi
tới trước mặt nàng, cặp mắt trắng như mắt cá chết nhìn nàng nói, tiếng
nói không hề có âm điệu.
"Ngươi, tránh ra, tránh ra." Tiếng nàng mặc dù đã có chút run rẩy nhưng vẫn rất dũng cảm dùng cả tay chân đẩy người Thái hậu ra.
"Tiểu thư, tiểu thư, ngài làm sao vậy? Ngài tỉnh lại đi, tiểu thư, tiểu thư." Không biết là người nào lay nàng, không biết là ai đang gọi nàng.
Trống ngực nàng đập thình thịch đột nhiên mở mắt ra, cả người mồ hôi lạnh túa ra, con mắt không có tiêu cự ngơ ngác nhìn người đứng bên giường.
Phi Thường Quân Cơ: Nữ Đặc Công Hoàng Phi Tuyệt SắcTác giả: Hải Yêu Phiêu LượngTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVùng ngoại ô thành phố XX nước Z. Nằm cập sát song song với xa lộ cao tốc là một tòa biệt thự nghỉ mát nguy nga lộng lẫy. Nhìn từ ngoài vào, tuy tòa biệt thự nghỉ mát này nằm ở ven đường cao tốc, nhưng được thiên nhiên ưu đãi cho hoàn cảnh tự nhiên nên cũng không có ảnh hưởng gì đến nó. Sát núi gần sông, đồng cỏ xanh biếc một màu, rừng cây xanh tươi mơn mởn, có thể nói là một nơi thích hợp để nghỉ ngơi thư giãn và giải tỏa áp lực. Điểm làm người ta vừa ý nhất chính là, tại cổng chính của biệt thự này có một rừng cây nhỏ, khiến cho người ta không thể thấy rõ được kiến trúc và cảnh sắc bên trong. Đừng tưởng rằng đây là nơi vui chơi của một gia đình giàu có nào đó, nếu bạn thật sự nghĩ như vậy thì bạn đã lầm to rồi. Trừ người có chức vụ cao nhất trong quân đội của chính phủ nước Z, nhưng không một ai biết được, tòa biệt thự thoạt nhìn như một địa phương dành để nghỉ mát này thật ra chính là nơi bí mật tập hợp các ban ngành kh*ng b* nhất, lợi hại nhất của quốc gia. Bộ Quân Cơ. Đây là nơi… Editor: Vệ Tử YTrước khi cô đi Liên Gián đột nhiên đưa cho cô một cái móc câu đã gắn sẵn dây thừng. Lúc này nàng mới nhớ ra muốn nhờ hắn chế tạo vài thứ vũ khí nên nhân tện nói luôn. Liên Gián cực kỳ sảng khoái đáp ứng.Nhìn trời đã khuya lắm rồi, Tiêu Tương Phi không thể tiếp tục nán lại mà vội vội vàng vàng rời đi, nếu như không phải là thời gian không kịp nữa, nàng rất muốn hỏi Liên Gián là ai.Một đường chạy như điên, nhờ có móc câu Liên Gián đưa, nàng vượt tường thành công nhanh chóng, dựa theo đường cũ thuận lợi trở lại Hướng Dương cung, lẻn về phòng thay y phục xong xuôi lại lần nữa nằm xuống giường.Một đêm này, thật rất kỳ diệu, nàng từ từ nhớ lại, nàng đối với Ngân diện nhân Độc Lang tựa hồ có loại cảm giác khác lạ, không biết vì sao, bây giờ tỉ mỉ hồi tưởng mới phát hiện ra, Ngân diện nhân Độc Lang đó rất đặc biệt.Hắn sẽ cho nàng làm nhiệm vụ gì đây? Hắn là không phải đã điều tra nàng toàn bộ rồi chứ? Liên Gián sao lại đưa móc câu cho nàng? Dường như nàng từ một sương mù này rơi vào một đám sương mù khác, chuyện về Hiên Viên vương triều không phải là nhiều a.Nghĩ một hồi, nàng mơ mơ màng màng tiến vào mộng đẹp, không biết ngủ bao lâu, cho đến. . . . . ."Tỷ tỷ, vì Uyển Nhi báo thù, vì Tiêu gia báo thù." Chỉ thấy Tiêu Tương Uyển mặt xanh lè cặp mắt đôi môi chảy máu ở trước mặt nàng khóc lóc sướt mướt nói, còn đưa cái tay trắng bệch ra chộp tới.Nàng mặc dù trấn định, nhưng vẫn không nhịn được liên tiếp lui về phía sau, Tiêu Tương Uyển bị chết xác định rất thảm. "Uyển Nhi, đừng tới đây, đừng tới đây. . . . . ." Nàng quát lên, trong lòng thực gấp gáp, nàng đúng là không đuổi được những ám ảnh này, trong lòng xuất ra một tầng mồ hôi lạnh.Tiêu Tương Uyển không nghe nàng mà vẫn từ từ tiến lại, còn gào khóc thảm thiết, cặp mắt thật to buồn bã kia nhìn nàng chằm chằm, vẫn tiến lại gần. . . . . .Nàng muốn chạy, điên cuồng chạy nhưng lại lo lắng phát hiện mình không chạy được, chân giống như bị tảng đá ngàn cân kéo lại, vô luận làm sao, giãy giụa thế nào cũng không động đậy được một chút nào."A. . . . . ." Nàng không nhịn được kêu to, hy vọng có thể dũng cảm một chút, đuổi đi sợ hãi.Tiêu Tương Uyển xông thẳng đến trước mặt nàng, liền biến mất.Tiêu Tương Phi bị sợ tới mức mồ hôi lạnh toát ra, nàng chưa bao giờ tin tưởng chuyện quỷ thần, bởi vì các nàng là ở trong mưa bom lửa đạn mà sống, bản thân họ mạnh mẽ mới có thể bảo vệ mạng của mình.Đang may mắn vì Tiêu Tương Uyển rời đi, Thái hậu cư nhiên lại xuất quỷ nhập thần hiện ra bên cạnh nàng, mặt mũi đáng ghét nhìn nàng chằm chằm, cái loại ánh mắt này, đáng sợ tựa như dã thú nhìn con mồi."Phi Nhi, vì Tiêu gia báo thù, vì Uyển Nhi báo thù." Nàng thẩn thờ không chút biểu tình nói, thanh âm cứng ngắc, thẳng băng như một cương thi (xác sống).Thái hậu? Bà ta không phải chưa chết sao, tại sao lại ở chỗ này? Tóc gáy lại lần nữa dựng đứng lên."Phi Nhi, vì Tiêu gia báo thù, vì Uyển Nhi báo thù." Thái hậu thẳng tắp đi tới trước mặt nàng, cặp mắt trắng như mắt cá chết nhìn nàng nói, tiếng nói không hề có âm điệu."Ngươi, tránh ra, tránh ra." Tiếng nàng mặc dù đã có chút run rẩy nhưng vẫn rất dũng cảm dùng cả tay chân đẩy người Thái hậu ra."Tiểu thư, tiểu thư, ngài làm sao vậy? Ngài tỉnh lại đi, tiểu thư, tiểu thư." Không biết là người nào lay nàng, không biết là ai đang gọi nàng.Trống ngực nàng đập thình thịch đột nhiên mở mắt ra, cả người mồ hôi lạnh túa ra, con mắt không có tiêu cự ngơ ngác nhìn người đứng bên giường.