Vùng ngoại ô thành phố XX nước Z. Nằm cập sát song song với xa lộ cao tốc là một tòa biệt thự nghỉ mát nguy nga lộng lẫy. Nhìn từ ngoài vào, tuy tòa biệt thự nghỉ mát này nằm ở ven đường cao tốc, nhưng được thiên nhiên ưu đãi cho hoàn cảnh tự nhiên nên cũng không có ảnh hưởng gì đến nó. Sát núi gần sông, đồng cỏ xanh biếc một màu, rừng cây xanh tươi mơn mởn, có thể nói là một nơi thích hợp để nghỉ ngơi thư giãn và giải tỏa áp lực. Điểm làm người ta vừa ý nhất chính là, tại cổng chính của biệt thự này có một rừng cây nhỏ, khiến cho người ta không thể thấy rõ được kiến trúc và cảnh sắc bên trong. Đừng tưởng rằng đây là nơi vui chơi của một gia đình giàu có nào đó, nếu bạn thật sự nghĩ như vậy thì bạn đã lầm to rồi. Trừ người có chức vụ cao nhất trong quân đội của chính phủ nước Z, nhưng không một ai biết được, tòa biệt thự thoạt nhìn như một địa phương dành để nghỉ mát này thật ra chính là nơi bí mật tập hợp các ban ngành kh*ng b* nhất, lợi hại nhất của quốc gia. Bộ Quân Cơ. Đây là nơi…
Chương 136: Dọa lui
Phi Thường Quân Cơ: Nữ Đặc Công Hoàng Phi Tuyệt SắcTác giả: Hải Yêu Phiêu LượngTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVùng ngoại ô thành phố XX nước Z. Nằm cập sát song song với xa lộ cao tốc là một tòa biệt thự nghỉ mát nguy nga lộng lẫy. Nhìn từ ngoài vào, tuy tòa biệt thự nghỉ mát này nằm ở ven đường cao tốc, nhưng được thiên nhiên ưu đãi cho hoàn cảnh tự nhiên nên cũng không có ảnh hưởng gì đến nó. Sát núi gần sông, đồng cỏ xanh biếc một màu, rừng cây xanh tươi mơn mởn, có thể nói là một nơi thích hợp để nghỉ ngơi thư giãn và giải tỏa áp lực. Điểm làm người ta vừa ý nhất chính là, tại cổng chính của biệt thự này có một rừng cây nhỏ, khiến cho người ta không thể thấy rõ được kiến trúc và cảnh sắc bên trong. Đừng tưởng rằng đây là nơi vui chơi của một gia đình giàu có nào đó, nếu bạn thật sự nghĩ như vậy thì bạn đã lầm to rồi. Trừ người có chức vụ cao nhất trong quân đội của chính phủ nước Z, nhưng không một ai biết được, tòa biệt thự thoạt nhìn như một địa phương dành để nghỉ mát này thật ra chính là nơi bí mật tập hợp các ban ngành kh*ng b* nhất, lợi hại nhất của quốc gia. Bộ Quân Cơ. Đây là nơi… Tư Cầm Hồng từ đầu đến đuôi bị làm cho sững sờ, ngay cả mình bị đánh đau đến mắt nổ đom đóm cũng không phục hồi tinh thần lại. Nàng ta chết cũng không ngờ, lại có người dám động thủ đánh mình.Tiêu Tương Phi đánh nàng ta 6 cái bạt tai, rất chuẩn xác, đánh xong thì lạnh lùng lui lại nhìn nàng.Bọn Hỉ Nhi càng thêm bị sợ tới mức sửng sốt , tiểu thư đánh người, tiểu thư lại động thủ đánh người rồi, đây chính là chuyện chưa từng có, họ cũng chưa từng chứng kiến tiểu thư tức giận như vậy, đánh người như vậy. Có thể thấy được, Tư Cầm Hồng này đã chọc giận tiểu thư cỡ nào.Yên lặng, yên lặng, tất cả mọi người có thể nghe được tiếng hít thở của nhau, mỗi người đều nhìn Tư Cầm Hồng, chờ đợi nàng tỉnh ngộ bộc phát.Một lúc lâu, Tư Cầm Hồng trong đầu rỗng tuếch, chỉ có Tiêu Tương Phi trước mắt, còn có đốm sao lóe lên và cảm giác nóng rát trên mặt.Đợi nàng xâu chuỗi lại toàn bộ chuyện vừa xảy ra mới biết, Tiêu Tương Phi động thủ đánh mình, hơn nữa còn ở trước mặt mọi người."Ngươi, ngươi. . . . . ." Nàng tức giận phải nói không thốt nên lời, vuốt hai bên mặt, nơi đó đã đỏ rừng rực, vừa sưng vừa đau, nước mắt lập tức tràn vào hốc mắt.Tiêu Tương Phi lạnh lùng nhìn nàng, nữ nhân trước mắt gương mặt bị mình đánh cho thiếu chút nữa biến hình, có vẻ xấu xí. Nàng biết kế tiếp sẽ có rất nhiều phiền toái, nhưng nàng nếu dám động thủ đánh người, cũng đã tiếp nhận chuyện sẽ xảy ra. Ai sợ ai?Thấy Tiêu Tương Phi không lên tiếng, chỉ nhìn mình, tâm lý Tư Cầm Hồng sợ hãi, sợ, đột nhiên tỉnh ngộ ra nữ nhân trước mắt không dễ chọc."Ngươi, ngươi chờ đó, ta muốn nói cho ca ca, ngươi dám đánh ta, ca ca nhất định sẽ không bỏ qua ngươi." Nàng che mặt, hung thần ác sát nghẹn ngào nói."Xin cứ tự nhiên." Tiêu Tương Phi sợ nàng mới là lạ, nếu để cho nàng biết mình đã từng ba lần hai lượt ám sát Đột Bát Hỏa, sợ rằng những lời này, nàng vô luận như thế nào cũng không dám nói ra.Tư Cầm Hồng tức chết rồi, đồng thời cũng cảm thấy vô cùng mất thể diện, tới thị uy cảnh cáo không thành, ngược lại bị người khác đả thương, chính mình lại không dám chống trả, nàng vừa bực vừa hối hận."Còn không mau cút đi." Thấy nàng không đi, Tiêu Tương Phi không nhịn được quát lên, nàng còn phải rửa mặt ăn cơm đó, nói không chừng một lát còn phải ứng phó một đám người chạy tới phê phán nàng. Nàng còn phải có khí lực đấu tiếp cùng mấy người khó hiểu này.Tư Cầm Hồng Nhất vừa nghe đã biết mình ở chỗ này không chiếm được bất kỳ tiện nghi nào, càng không thể nào hòa nhau, vì vậy trong tiếng ra lệnh của Tiêu Tương Phi, rốt cuộc ảo não ôm mặt mình chạy đi.Đợi nàng ta đi rồi, bọn Hỉ Nhi dĩ nhiên là lo lắng, đỡ nàng ngồi trở lại trên giường. "Tiểu thư, chúng ta đắc tội nàng, sợ rằng ngày sau ở chỗ này sẽ không được dễ chịu." Hỉ Nhi chỉ sợ sẽ bị trị tội.Tiêu Tương Phi nhìn họ thật lâu, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, mọi người thấy bộ dáng này của nàng, lập tức biết chuyện có thể làm to, không kìm được cũng trở nên nặng nề."Các ngươi chuẩn bị chạy trốn xong chưa?" Chẳng ai nghĩ tới, Tiêu Tương Phi lại đột nhiên thốt ra lời như vậy, làm bốn người sống sờ sờ giật mình."Tiểu thư. . . . . ." Họ nhìn nàng nghiêm túc lại biến thành vẻ mặt cười híp mắt, lập tức hiểu họ đều bị gạt, nếu thật là như vậy, không phải cũng theo tâm nguyện của các nàng rồi sao? Không cần phải lo lắng nàng không trở về Hiên Viên vương triều nữa. Vì thế, họ vừa mừng vừa sợ."Ha ha ha. . . . . ."
Tư Cầm Hồng từ đầu
đến đuôi bị làm cho sững sờ, ngay cả mình bị đánh đau đến mắt nổ đom đóm cũng không phục hồi tinh thần lại. Nàng ta chết cũng không ngờ, lại có
người dám động thủ đánh mình.
Tiêu Tương Phi đánh nàng ta 6 cái bạt tai, rất chuẩn xác, đánh xong thì lạnh lùng lui lại nhìn nàng.
Bọn Hỉ Nhi càng thêm bị sợ tới mức sửng sốt , tiểu thư đánh người, tiểu
thư lại động thủ đánh người rồi, đây chính là chuyện chưa từng có, họ
cũng chưa từng chứng kiến tiểu thư tức giận như vậy, đánh người như vậy. Có thể thấy được, Tư Cầm Hồng này đã chọc giận tiểu thư cỡ nào.
Yên lặng, yên lặng, tất cả mọi người có thể nghe được tiếng hít thở của
nhau, mỗi người đều nhìn Tư Cầm Hồng, chờ đợi nàng tỉnh ngộ bộc phát.
Một lúc lâu, Tư Cầm Hồng trong đầu rỗng tuếch, chỉ có Tiêu Tương Phi
trước mắt, còn có đốm sao lóe lên và cảm giác nóng rát trên mặt.
Đợi nàng xâu chuỗi lại toàn bộ chuyện vừa xảy ra mới biết, Tiêu Tương Phi động thủ đánh mình, hơn nữa còn ở trước mặt mọi người.
"Ngươi, ngươi. . . . . ." Nàng tức giận phải nói không thốt nên lời,
vuốt hai bên mặt, nơi đó đã đỏ rừng rực, vừa sưng vừa đau, nước mắt lập
tức tràn vào hốc mắt.
Tiêu Tương Phi lạnh lùng nhìn nàng, nữ nhân trước mắt gương mặt bị mình
đánh cho thiếu chút nữa biến hình, có vẻ xấu xí. Nàng biết kế tiếp sẽ có rất nhiều phiền toái, nhưng nàng nếu dám động thủ đánh người, cũng đã
tiếp nhận chuyện sẽ xảy ra. Ai sợ ai?
Thấy Tiêu Tương Phi không lên tiếng, chỉ nhìn mình, tâm lý Tư Cầm Hồng
sợ hãi, sợ, đột nhiên tỉnh ngộ ra nữ nhân trước mắt không dễ chọc.
"Ngươi, ngươi chờ đó, ta muốn nói cho ca ca, ngươi dám đánh ta, ca ca
nhất định sẽ không bỏ qua ngươi." Nàng che mặt, hung thần ác sát nghẹn
ngào nói.
"Xin cứ tự nhiên." Tiêu Tương Phi sợ nàng mới là lạ, nếu để cho nàng
biết mình đã từng ba lần hai lượt ám sát Đột Bát Hỏa, sợ rằng những lời
này, nàng vô luận như thế nào cũng không dám nói ra.
Tư Cầm Hồng tức chết rồi, đồng thời cũng cảm thấy vô cùng mất thể diện,
tới thị uy cảnh cáo không thành, ngược lại bị người khác đả thương,
chính mình lại không dám chống trả, nàng vừa bực vừa hối hận.
"Còn không mau cút đi." Thấy nàng không đi, Tiêu Tương Phi không nhịn
được quát lên, nàng còn phải rửa mặt ăn cơm đó, nói không chừng một lát
còn phải ứng phó một đám người chạy tới phê phán nàng. Nàng còn phải có
khí lực đấu tiếp cùng mấy người khó hiểu này.
Tư Cầm Hồng Nhất vừa nghe đã biết mình ở chỗ này không chiếm được bất kỳ tiện nghi nào, càng không thể nào hòa nhau, vì vậy trong tiếng ra lệnh của Tiêu Tương Phi, rốt cuộc ảo não ôm mặt mình chạy đi.
Đợi nàng ta đi rồi, bọn Hỉ Nhi dĩ nhiên là lo lắng, đỡ nàng ngồi trở lại trên giường. "Tiểu thư, chúng ta đắc tội nàng, sợ rằng ngày sau ở chỗ
này sẽ không được dễ chịu." Hỉ Nhi chỉ sợ sẽ bị trị tội.
Tiêu Tương Phi nhìn họ thật lâu, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, mọi người
thấy bộ dáng này của nàng, lập tức biết chuyện có thể làm to, không kìm
được cũng trở nên nặng nề.
"Các ngươi chuẩn bị chạy trốn xong chưa?" Chẳng ai nghĩ tới, Tiêu Tương
Phi lại đột nhiên thốt ra lời như vậy, làm bốn người sống sờ sờ giật
mình.
"Tiểu thư. . . . . ." Họ nhìn nàng nghiêm túc lại biến thành vẻ mặt cười híp mắt, lập tức hiểu họ đều bị gạt, nếu thật là như vậy, không phải
cũng theo tâm nguyện của các nàng rồi sao? Không cần phải lo lắng nàng
không trở về Hiên Viên vương triều nữa. Vì thế, họ vừa mừng vừa sợ.
"Ha ha ha. . . . . ."
Phi Thường Quân Cơ: Nữ Đặc Công Hoàng Phi Tuyệt SắcTác giả: Hải Yêu Phiêu LượngTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngVùng ngoại ô thành phố XX nước Z. Nằm cập sát song song với xa lộ cao tốc là một tòa biệt thự nghỉ mát nguy nga lộng lẫy. Nhìn từ ngoài vào, tuy tòa biệt thự nghỉ mát này nằm ở ven đường cao tốc, nhưng được thiên nhiên ưu đãi cho hoàn cảnh tự nhiên nên cũng không có ảnh hưởng gì đến nó. Sát núi gần sông, đồng cỏ xanh biếc một màu, rừng cây xanh tươi mơn mởn, có thể nói là một nơi thích hợp để nghỉ ngơi thư giãn và giải tỏa áp lực. Điểm làm người ta vừa ý nhất chính là, tại cổng chính của biệt thự này có một rừng cây nhỏ, khiến cho người ta không thể thấy rõ được kiến trúc và cảnh sắc bên trong. Đừng tưởng rằng đây là nơi vui chơi của một gia đình giàu có nào đó, nếu bạn thật sự nghĩ như vậy thì bạn đã lầm to rồi. Trừ người có chức vụ cao nhất trong quân đội của chính phủ nước Z, nhưng không một ai biết được, tòa biệt thự thoạt nhìn như một địa phương dành để nghỉ mát này thật ra chính là nơi bí mật tập hợp các ban ngành kh*ng b* nhất, lợi hại nhất của quốc gia. Bộ Quân Cơ. Đây là nơi… Tư Cầm Hồng từ đầu đến đuôi bị làm cho sững sờ, ngay cả mình bị đánh đau đến mắt nổ đom đóm cũng không phục hồi tinh thần lại. Nàng ta chết cũng không ngờ, lại có người dám động thủ đánh mình.Tiêu Tương Phi đánh nàng ta 6 cái bạt tai, rất chuẩn xác, đánh xong thì lạnh lùng lui lại nhìn nàng.Bọn Hỉ Nhi càng thêm bị sợ tới mức sửng sốt , tiểu thư đánh người, tiểu thư lại động thủ đánh người rồi, đây chính là chuyện chưa từng có, họ cũng chưa từng chứng kiến tiểu thư tức giận như vậy, đánh người như vậy. Có thể thấy được, Tư Cầm Hồng này đã chọc giận tiểu thư cỡ nào.Yên lặng, yên lặng, tất cả mọi người có thể nghe được tiếng hít thở của nhau, mỗi người đều nhìn Tư Cầm Hồng, chờ đợi nàng tỉnh ngộ bộc phát.Một lúc lâu, Tư Cầm Hồng trong đầu rỗng tuếch, chỉ có Tiêu Tương Phi trước mắt, còn có đốm sao lóe lên và cảm giác nóng rát trên mặt.Đợi nàng xâu chuỗi lại toàn bộ chuyện vừa xảy ra mới biết, Tiêu Tương Phi động thủ đánh mình, hơn nữa còn ở trước mặt mọi người."Ngươi, ngươi. . . . . ." Nàng tức giận phải nói không thốt nên lời, vuốt hai bên mặt, nơi đó đã đỏ rừng rực, vừa sưng vừa đau, nước mắt lập tức tràn vào hốc mắt.Tiêu Tương Phi lạnh lùng nhìn nàng, nữ nhân trước mắt gương mặt bị mình đánh cho thiếu chút nữa biến hình, có vẻ xấu xí. Nàng biết kế tiếp sẽ có rất nhiều phiền toái, nhưng nàng nếu dám động thủ đánh người, cũng đã tiếp nhận chuyện sẽ xảy ra. Ai sợ ai?Thấy Tiêu Tương Phi không lên tiếng, chỉ nhìn mình, tâm lý Tư Cầm Hồng sợ hãi, sợ, đột nhiên tỉnh ngộ ra nữ nhân trước mắt không dễ chọc."Ngươi, ngươi chờ đó, ta muốn nói cho ca ca, ngươi dám đánh ta, ca ca nhất định sẽ không bỏ qua ngươi." Nàng che mặt, hung thần ác sát nghẹn ngào nói."Xin cứ tự nhiên." Tiêu Tương Phi sợ nàng mới là lạ, nếu để cho nàng biết mình đã từng ba lần hai lượt ám sát Đột Bát Hỏa, sợ rằng những lời này, nàng vô luận như thế nào cũng không dám nói ra.Tư Cầm Hồng tức chết rồi, đồng thời cũng cảm thấy vô cùng mất thể diện, tới thị uy cảnh cáo không thành, ngược lại bị người khác đả thương, chính mình lại không dám chống trả, nàng vừa bực vừa hối hận."Còn không mau cút đi." Thấy nàng không đi, Tiêu Tương Phi không nhịn được quát lên, nàng còn phải rửa mặt ăn cơm đó, nói không chừng một lát còn phải ứng phó một đám người chạy tới phê phán nàng. Nàng còn phải có khí lực đấu tiếp cùng mấy người khó hiểu này.Tư Cầm Hồng Nhất vừa nghe đã biết mình ở chỗ này không chiếm được bất kỳ tiện nghi nào, càng không thể nào hòa nhau, vì vậy trong tiếng ra lệnh của Tiêu Tương Phi, rốt cuộc ảo não ôm mặt mình chạy đi.Đợi nàng ta đi rồi, bọn Hỉ Nhi dĩ nhiên là lo lắng, đỡ nàng ngồi trở lại trên giường. "Tiểu thư, chúng ta đắc tội nàng, sợ rằng ngày sau ở chỗ này sẽ không được dễ chịu." Hỉ Nhi chỉ sợ sẽ bị trị tội.Tiêu Tương Phi nhìn họ thật lâu, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, mọi người thấy bộ dáng này của nàng, lập tức biết chuyện có thể làm to, không kìm được cũng trở nên nặng nề."Các ngươi chuẩn bị chạy trốn xong chưa?" Chẳng ai nghĩ tới, Tiêu Tương Phi lại đột nhiên thốt ra lời như vậy, làm bốn người sống sờ sờ giật mình."Tiểu thư. . . . . ." Họ nhìn nàng nghiêm túc lại biến thành vẻ mặt cười híp mắt, lập tức hiểu họ đều bị gạt, nếu thật là như vậy, không phải cũng theo tâm nguyện của các nàng rồi sao? Không cần phải lo lắng nàng không trở về Hiên Viên vương triều nữa. Vì thế, họ vừa mừng vừa sợ."Ha ha ha. . . . . ."