"Ra ngoài, lập tức ra ngoài." Lời nói lạnh lùng vô tình chĩa vào một người phụ nữ. "Hu hu..." Người phụ nữ đó khóc lóc chạy ra ngoài. Người đang tức giận chính là Nam Cung Diệu, là tổng giám đốc của tập đoàn Nam Cung. Anh lạnh lùng, âm độc, tà mị, bạo ngược. Ai làm thư ký cho anh cũng đều không thể vượt qua một tháng, sẽ bị trách móc đuổi đi. Đáng giận là bất kể anh đi tới chỗ nào cũng sẽ mê hoặc một đám phụ nữ, càng không có gì để nói, tất cả phụ nữ cũng đều cam tâm tình nguyện dâng trái tim lên." Người người đều mang bộ dạng yêu thương nhung nhớ, đương nhiên cũng sẽ có người đặc biệt"Cắt - - tên tự kỷ, bà cô không lạ gì!" Lúc này, Nam Cung Diệu đang ở trong phòng làm việc dạy dỗ nhân viên, thực không hiểu nổi, tính tình cổ quái như vậy, làm sao có thể trở thành ông trùm buôn bán tại thành phố B, hơn nữa lại còn liên tục ngồi vững bốn năm. "Mấy người làm việc như thế nào vậy, tìm thư ký mà cũng không xong?" "Xin lỗi tổng giám đốc, tôi, tôi, tôi sẽ đi sắp xếp lại ngay" Quản lý Lưu sợ…
Chương 6: Cô sợ tôi?
Cô Vợ Nhỏ Thần Bí Của Tổng Giám ĐốcTác giả: Hi Vũ YênTruyện Ngôn Tình"Ra ngoài, lập tức ra ngoài." Lời nói lạnh lùng vô tình chĩa vào một người phụ nữ. "Hu hu..." Người phụ nữ đó khóc lóc chạy ra ngoài. Người đang tức giận chính là Nam Cung Diệu, là tổng giám đốc của tập đoàn Nam Cung. Anh lạnh lùng, âm độc, tà mị, bạo ngược. Ai làm thư ký cho anh cũng đều không thể vượt qua một tháng, sẽ bị trách móc đuổi đi. Đáng giận là bất kể anh đi tới chỗ nào cũng sẽ mê hoặc một đám phụ nữ, càng không có gì để nói, tất cả phụ nữ cũng đều cam tâm tình nguyện dâng trái tim lên." Người người đều mang bộ dạng yêu thương nhung nhớ, đương nhiên cũng sẽ có người đặc biệt"Cắt - - tên tự kỷ, bà cô không lạ gì!" Lúc này, Nam Cung Diệu đang ở trong phòng làm việc dạy dỗ nhân viên, thực không hiểu nổi, tính tình cổ quái như vậy, làm sao có thể trở thành ông trùm buôn bán tại thành phố B, hơn nữa lại còn liên tục ngồi vững bốn năm. "Mấy người làm việc như thế nào vậy, tìm thư ký mà cũng không xong?" "Xin lỗi tổng giám đốc, tôi, tôi, tôi sẽ đi sắp xếp lại ngay" Quản lý Lưu sợ… Nam Cung Diệu ngồi đó nghiêm túc làm việc, Mộ Hi muốn đi, nhưng không nhấc chân dậy nổi, giống như bản thân di chuyển sẽ khiến cho anh chú ý, nhìn bộ dáng anh làm việc, căn bản cũng không biết mình tồn tại.Mộ Hi nhàn rỗi vô sự, vì vậy vụng trộm liếc nhìn về phía người đàn ông đang làm việc kia, chỉ thấy anh mặc tây trang vừa vặn, tỏ ra ưu nhã cao quý, chỉ là giờ phút này anh lại nhíu mày đôi môi mím lại thành một đường, hơn nữa trên mặt còn mang theo chút giận dữ, năm ngón tay anh gõ nhanh trên bàn phím vi tính. Bộ dáng lạnh lùng khiến cho Mộ Hi có chút rối rắm, không biết mình đã trêu ai ghẹo ai, về sau mỗi ngày lại phải đối mặt với gương mặt đó sao? Hay là một ngày sẽ giống những thư ký chán nản cuốn xéo!"Ai!"Mộ Hi kìm lòng không được kêu lên một tiếng, rồi mới phát hiện mình đã gây họa, bởi vì tổng giám đốc dừng lại ngón tay bận rộn, ngẩng đầu trừng mắt nhìn cô."Xin xin lỗi, tổng giám đốc, bây giờ tôi sẽ biến mất." Nói xong Mộ Hi muốn chạy."Đứng lại" Lại là giọng nói lạnh chết, mặc dù bây giờ khí trời rất nóng, nhưng mà không khỏi rùng mình một cái.Nam Cung Diệu đứng lên, vẻ mặt lạnh lùng nhìn cô, ánh mắt khẽ nheo lại, lộ ra tàn ác, bộ dạng giống như gây chuyện, khiến cho Mộ Hi cảm thấy rối rắm, khuôn mặt đáng ghét.Mộ Hi vừa thấy không thể cho anh cơ hội tức giận, vì vậy đoạt trước một bước: "À, không nỡ cắt ngang công việc của tổng giám đốc, tôi chỉ nhìn thấy anh làm việc vất vả như vậy, cảm thấy khổ sở, cho nên mới kêu một tiếng, không có ý tứ gì khác."Mộ Hi cũng không dám để anh biết là không muốn nhìn thấy gương mặt đáng ghét của anh cho nên mới có thể thở dài, mà cùng lãnh đạo như vậy làm việc không thể không bị bệnh tim, đến ánh mắt cũng dọa người ta đến chết.Mộ Hi không có ba, từ nhỏ luôn nhìn sắc mặt người khác, đã sớm rèn luyện xử lý không chút hoảng hốt, nếu không với ánh mắt này, ai mà chịu nổi! Cho nên Mộ Hi cố làm ra bộ mặt mỉm cười nhìn Nam Cung Diệu, cách tay tự nhiên đẩy mắt kính lên, tận lực bảo trì tao nhã đứng đó.Nam Cung Diệu nhìn cô từ trên xuống dưới, những thư ký trước đều sợ hãi anh, còn có một loại chính là yêu thương nhung nhớ, còn cô- - khác biệt, hẳn là loại thứ ba, cách mắt kính nhìn lại, trong mắt cô không có sợ hãi, cũng không có thứ tình cảm khác, mặc dù biểu hiện giống như biết điều, nhưng ít nhiều cũng có chút ý trí quật cường."Lấy mắt kính xuống." Nam Cung Diệu đã từng trải, nhưng mà cô? Có lẽ là do chiếc kính siêu dày, ngăn chặn anh thấy lòng người."Hả, không không được, tổng giám đốc, tôi không có kính thì không thể nhìn thấy bất kì cái gì,cận thị rất nặng." Mộ Hi không có nghĩ tới anh sẽ nói vậy, cũng không thể tháo kính xuống, mà kể từ khi trưởng thành thì luôn mang theo, đây là mẹ cố ý dặn dò, ở bên ngoài không thể lấy kính xuống được, nếu không sẽ chịu thiệt thòi .Nghe cô nói như vậy, Nam Cung Diệu càng thấy hiếu kỳ, vì vậy đến gần cô."Ách, tổng giám đốc có cần cà phê không, tôi sẽ đi pha ngay." Mộ Hi muốn đào chạy, lại bị một cánh tay bắt lấy, Nam Cung Diệu chăm chú nhìn cô, nhìn chiếc kính dầy khiến anh khó chịu, Mộ Hi thì sợ ngã ra phía sau, thân thể dựa vào trên cửa, xong rồi, không có đường lui, Nam Cung Diệu buông tay nắm lấy tay cô, thuận thế đem tay chống trên cánh cửa, từ phía sau nhìn vào, giống như là đang ôm cô trong ngực."Tổng giám đốc, có phải anh dựa vào quá gần hay không, nên giữ một khoảng cách, giữ một khoảng cách." Không nghĩ tới Mộ Hi khẽ cong eo đào thoát từ dưới nách Nam Cung Diệu, chạy đến bên cửa sổ.Không có cô gái nào bằng lòng rời khỏi lòng anh, nhưng cô, cô gái này, thế nhưng cự tuyệt anh."Cô sợ tôi?" Nam Cung Diệu vẫn lạnh lùng nói, hai tay vòng ở trước ngực nhìn cô.
Nam Cung Diệu ngồi đó nghiêm túc làm việc, Mộ Hi muốn đi, nhưng không nhấc chân dậy nổi, giống như bản thân di chuyển sẽ khiến cho anh chú ý, nhìn bộ dáng anh làm việc, căn bản cũng không biết mình tồn tại.
Mộ Hi nhàn rỗi vô sự, vì vậy vụng trộm liếc nhìn về phía người đàn ông đang làm việc kia, chỉ thấy anh mặc tây trang vừa vặn, tỏ ra ưu nhã cao quý, chỉ là giờ phút này anh lại nhíu mày đôi môi mím lại thành một đường, hơn nữa trên mặt còn mang theo chút giận dữ, năm ngón tay anh gõ nhanh trên bàn phím vi tính. Bộ dáng lạnh lùng khiến cho Mộ Hi có chút rối rắm, không biết mình đã trêu ai ghẹo ai, về sau mỗi ngày lại phải đối mặt với gương mặt đó sao? Hay là một ngày sẽ giống những thư ký chán nản cuốn xéo!
"Ai!"
Mộ Hi kìm lòng không được kêu lên một tiếng, rồi mới phát hiện mình đã gây họa, bởi vì tổng giám đốc dừng lại ngón tay bận rộn, ngẩng đầu trừng mắt nhìn cô.
"Xin xin lỗi, tổng giám đốc, bây giờ tôi sẽ biến mất." Nói xong Mộ Hi muốn chạy.
"Đứng lại" Lại là giọng nói lạnh chết, mặc dù bây giờ khí trời rất nóng, nhưng mà không khỏi rùng mình một cái.
Nam Cung Diệu đứng lên, vẻ mặt lạnh lùng nhìn cô, ánh mắt khẽ nheo lại, lộ ra tàn ác, bộ dạng giống như gây chuyện, khiến cho Mộ Hi cảm thấy rối rắm, khuôn mặt đáng ghét.
Mộ Hi vừa thấy không thể cho anh cơ hội tức giận, vì vậy đoạt trước một bước: "À, không nỡ cắt ngang công việc của tổng giám đốc, tôi chỉ nhìn thấy anh làm việc vất vả như vậy, cảm thấy khổ sở, cho nên mới kêu một tiếng, không có ý tứ gì khác."
Mộ Hi cũng không dám để anh biết là không muốn nhìn thấy gương mặt đáng ghét của anh cho nên mới có thể thở dài, mà cùng lãnh đạo như vậy làm việc không thể không bị bệnh tim, đến ánh mắt cũng dọa người ta đến chết.
Mộ Hi không có ba, từ nhỏ luôn nhìn sắc mặt người khác, đã sớm rèn luyện xử lý không chút hoảng hốt, nếu không với ánh mắt này, ai mà chịu nổi! Cho nên Mộ Hi cố làm ra bộ mặt mỉm cười nhìn Nam Cung Diệu, cách tay tự nhiên đẩy mắt kính lên, tận lực bảo trì tao nhã đứng đó.
Nam Cung Diệu nhìn cô từ trên xuống dưới, những thư ký trước đều sợ hãi anh, còn có một loại chính là yêu thương nhung nhớ, còn cô- - khác biệt, hẳn là loại thứ ba, cách mắt kính nhìn lại, trong mắt cô không có sợ hãi, cũng không có thứ tình cảm khác, mặc dù biểu hiện giống như biết điều, nhưng ít nhiều cũng có chút ý trí quật cường.
"Lấy mắt kính xuống." Nam Cung Diệu đã từng trải, nhưng mà cô? Có lẽ là do chiếc kính siêu dày, ngăn chặn anh thấy lòng người.
"Hả, không không được, tổng giám đốc, tôi không có kính thì không thể nhìn thấy bất kì cái gì,cận thị rất nặng." Mộ Hi không có nghĩ tới anh sẽ nói vậy, cũng không thể tháo kính xuống, mà kể từ khi trưởng thành thì luôn mang theo, đây là mẹ cố ý dặn dò, ở bên ngoài không thể lấy kính xuống được, nếu không sẽ chịu thiệt thòi .
Nghe cô nói như vậy, Nam Cung Diệu càng thấy hiếu kỳ, vì vậy đến gần cô.
"Ách, tổng giám đốc có cần cà phê không, tôi sẽ đi pha ngay." Mộ Hi muốn đào chạy, lại bị một cánh tay bắt lấy, Nam Cung Diệu chăm chú nhìn cô, nhìn chiếc kính dầy khiến anh khó chịu, Mộ Hi thì sợ ngã ra phía sau, thân thể dựa vào trên cửa, xong rồi, không có đường lui, Nam Cung Diệu buông tay nắm lấy tay cô, thuận thế đem tay chống trên cánh cửa, từ phía sau nhìn vào, giống như là đang ôm cô trong ngực.
"Tổng giám đốc, có phải anh dựa vào quá gần hay không, nên giữ một khoảng cách, giữ một khoảng cách." Không nghĩ tới Mộ Hi khẽ cong eo đào thoát từ dưới nách Nam Cung Diệu, chạy đến bên cửa sổ.
Không có cô gái nào bằng lòng rời khỏi lòng anh, nhưng cô, cô gái này, thế nhưng cự tuyệt anh.
"Cô sợ tôi?" Nam Cung Diệu vẫn lạnh lùng nói, hai tay vòng ở trước ngực nhìn cô.
Cô Vợ Nhỏ Thần Bí Của Tổng Giám ĐốcTác giả: Hi Vũ YênTruyện Ngôn Tình"Ra ngoài, lập tức ra ngoài." Lời nói lạnh lùng vô tình chĩa vào một người phụ nữ. "Hu hu..." Người phụ nữ đó khóc lóc chạy ra ngoài. Người đang tức giận chính là Nam Cung Diệu, là tổng giám đốc của tập đoàn Nam Cung. Anh lạnh lùng, âm độc, tà mị, bạo ngược. Ai làm thư ký cho anh cũng đều không thể vượt qua một tháng, sẽ bị trách móc đuổi đi. Đáng giận là bất kể anh đi tới chỗ nào cũng sẽ mê hoặc một đám phụ nữ, càng không có gì để nói, tất cả phụ nữ cũng đều cam tâm tình nguyện dâng trái tim lên." Người người đều mang bộ dạng yêu thương nhung nhớ, đương nhiên cũng sẽ có người đặc biệt"Cắt - - tên tự kỷ, bà cô không lạ gì!" Lúc này, Nam Cung Diệu đang ở trong phòng làm việc dạy dỗ nhân viên, thực không hiểu nổi, tính tình cổ quái như vậy, làm sao có thể trở thành ông trùm buôn bán tại thành phố B, hơn nữa lại còn liên tục ngồi vững bốn năm. "Mấy người làm việc như thế nào vậy, tìm thư ký mà cũng không xong?" "Xin lỗi tổng giám đốc, tôi, tôi, tôi sẽ đi sắp xếp lại ngay" Quản lý Lưu sợ… Nam Cung Diệu ngồi đó nghiêm túc làm việc, Mộ Hi muốn đi, nhưng không nhấc chân dậy nổi, giống như bản thân di chuyển sẽ khiến cho anh chú ý, nhìn bộ dáng anh làm việc, căn bản cũng không biết mình tồn tại.Mộ Hi nhàn rỗi vô sự, vì vậy vụng trộm liếc nhìn về phía người đàn ông đang làm việc kia, chỉ thấy anh mặc tây trang vừa vặn, tỏ ra ưu nhã cao quý, chỉ là giờ phút này anh lại nhíu mày đôi môi mím lại thành một đường, hơn nữa trên mặt còn mang theo chút giận dữ, năm ngón tay anh gõ nhanh trên bàn phím vi tính. Bộ dáng lạnh lùng khiến cho Mộ Hi có chút rối rắm, không biết mình đã trêu ai ghẹo ai, về sau mỗi ngày lại phải đối mặt với gương mặt đó sao? Hay là một ngày sẽ giống những thư ký chán nản cuốn xéo!"Ai!"Mộ Hi kìm lòng không được kêu lên một tiếng, rồi mới phát hiện mình đã gây họa, bởi vì tổng giám đốc dừng lại ngón tay bận rộn, ngẩng đầu trừng mắt nhìn cô."Xin xin lỗi, tổng giám đốc, bây giờ tôi sẽ biến mất." Nói xong Mộ Hi muốn chạy."Đứng lại" Lại là giọng nói lạnh chết, mặc dù bây giờ khí trời rất nóng, nhưng mà không khỏi rùng mình một cái.Nam Cung Diệu đứng lên, vẻ mặt lạnh lùng nhìn cô, ánh mắt khẽ nheo lại, lộ ra tàn ác, bộ dạng giống như gây chuyện, khiến cho Mộ Hi cảm thấy rối rắm, khuôn mặt đáng ghét.Mộ Hi vừa thấy không thể cho anh cơ hội tức giận, vì vậy đoạt trước một bước: "À, không nỡ cắt ngang công việc của tổng giám đốc, tôi chỉ nhìn thấy anh làm việc vất vả như vậy, cảm thấy khổ sở, cho nên mới kêu một tiếng, không có ý tứ gì khác."Mộ Hi cũng không dám để anh biết là không muốn nhìn thấy gương mặt đáng ghét của anh cho nên mới có thể thở dài, mà cùng lãnh đạo như vậy làm việc không thể không bị bệnh tim, đến ánh mắt cũng dọa người ta đến chết.Mộ Hi không có ba, từ nhỏ luôn nhìn sắc mặt người khác, đã sớm rèn luyện xử lý không chút hoảng hốt, nếu không với ánh mắt này, ai mà chịu nổi! Cho nên Mộ Hi cố làm ra bộ mặt mỉm cười nhìn Nam Cung Diệu, cách tay tự nhiên đẩy mắt kính lên, tận lực bảo trì tao nhã đứng đó.Nam Cung Diệu nhìn cô từ trên xuống dưới, những thư ký trước đều sợ hãi anh, còn có một loại chính là yêu thương nhung nhớ, còn cô- - khác biệt, hẳn là loại thứ ba, cách mắt kính nhìn lại, trong mắt cô không có sợ hãi, cũng không có thứ tình cảm khác, mặc dù biểu hiện giống như biết điều, nhưng ít nhiều cũng có chút ý trí quật cường."Lấy mắt kính xuống." Nam Cung Diệu đã từng trải, nhưng mà cô? Có lẽ là do chiếc kính siêu dày, ngăn chặn anh thấy lòng người."Hả, không không được, tổng giám đốc, tôi không có kính thì không thể nhìn thấy bất kì cái gì,cận thị rất nặng." Mộ Hi không có nghĩ tới anh sẽ nói vậy, cũng không thể tháo kính xuống, mà kể từ khi trưởng thành thì luôn mang theo, đây là mẹ cố ý dặn dò, ở bên ngoài không thể lấy kính xuống được, nếu không sẽ chịu thiệt thòi .Nghe cô nói như vậy, Nam Cung Diệu càng thấy hiếu kỳ, vì vậy đến gần cô."Ách, tổng giám đốc có cần cà phê không, tôi sẽ đi pha ngay." Mộ Hi muốn đào chạy, lại bị một cánh tay bắt lấy, Nam Cung Diệu chăm chú nhìn cô, nhìn chiếc kính dầy khiến anh khó chịu, Mộ Hi thì sợ ngã ra phía sau, thân thể dựa vào trên cửa, xong rồi, không có đường lui, Nam Cung Diệu buông tay nắm lấy tay cô, thuận thế đem tay chống trên cánh cửa, từ phía sau nhìn vào, giống như là đang ôm cô trong ngực."Tổng giám đốc, có phải anh dựa vào quá gần hay không, nên giữ một khoảng cách, giữ một khoảng cách." Không nghĩ tới Mộ Hi khẽ cong eo đào thoát từ dưới nách Nam Cung Diệu, chạy đến bên cửa sổ.Không có cô gái nào bằng lòng rời khỏi lòng anh, nhưng cô, cô gái này, thế nhưng cự tuyệt anh."Cô sợ tôi?" Nam Cung Diệu vẫn lạnh lùng nói, hai tay vòng ở trước ngực nhìn cô.