Tác giả:

"Ra ngoài, lập tức ra ngoài." Lời nói lạnh lùng vô tình chĩa vào một người phụ nữ. "Hu hu..." Người phụ nữ đó khóc lóc chạy ra ngoài. Người đang tức giận chính là Nam Cung Diệu, là tổng giám đốc của tập đoàn Nam Cung. Anh lạnh lùng, âm độc, tà mị, bạo ngược. Ai làm thư ký cho anh cũng đều không thể vượt qua một tháng, sẽ bị trách móc đuổi đi. Đáng giận là bất kể anh đi tới chỗ nào cũng sẽ mê hoặc một đám phụ nữ, càng không có gì để nói, tất cả phụ nữ cũng đều cam tâm tình nguyện dâng trái tim lên." Người người đều mang bộ dạng yêu thương nhung nhớ, đương nhiên cũng sẽ có người đặc biệt"Cắt - - tên tự kỷ, bà cô không lạ gì!" Lúc này, Nam Cung Diệu đang ở trong phòng làm việc dạy dỗ nhân viên, thực không hiểu nổi, tính tình cổ quái như vậy, làm sao có thể trở thành ông trùm buôn bán tại thành phố B, hơn nữa lại còn liên tục ngồi vững bốn năm. "Mấy người làm việc như thế nào vậy, tìm thư ký mà cũng không xong?" "Xin lỗi tổng giám đốc, tôi, tôi, tôi sẽ đi sắp xếp lại ngay" Quản lý Lưu sợ…

Chương 58: Mộ Hi quá giả tạo, khắc tinh của tổng giám đốc

Cô Vợ Nhỏ Thần Bí Của Tổng Giám ĐốcTác giả: Hi Vũ YênTruyện Ngôn Tình"Ra ngoài, lập tức ra ngoài." Lời nói lạnh lùng vô tình chĩa vào một người phụ nữ. "Hu hu..." Người phụ nữ đó khóc lóc chạy ra ngoài. Người đang tức giận chính là Nam Cung Diệu, là tổng giám đốc của tập đoàn Nam Cung. Anh lạnh lùng, âm độc, tà mị, bạo ngược. Ai làm thư ký cho anh cũng đều không thể vượt qua một tháng, sẽ bị trách móc đuổi đi. Đáng giận là bất kể anh đi tới chỗ nào cũng sẽ mê hoặc một đám phụ nữ, càng không có gì để nói, tất cả phụ nữ cũng đều cam tâm tình nguyện dâng trái tim lên." Người người đều mang bộ dạng yêu thương nhung nhớ, đương nhiên cũng sẽ có người đặc biệt"Cắt - - tên tự kỷ, bà cô không lạ gì!" Lúc này, Nam Cung Diệu đang ở trong phòng làm việc dạy dỗ nhân viên, thực không hiểu nổi, tính tình cổ quái như vậy, làm sao có thể trở thành ông trùm buôn bán tại thành phố B, hơn nữa lại còn liên tục ngồi vững bốn năm. "Mấy người làm việc như thế nào vậy, tìm thư ký mà cũng không xong?" "Xin lỗi tổng giám đốc, tôi, tôi, tôi sẽ đi sắp xếp lại ngay" Quản lý Lưu sợ… Trong lòng Mộ Hi hết sức sợ hãi, vì cái gì cô không phản kháng, chẳng lẽ cô cũng muốn như những người phụ nữ kia của anh sao? Nghĩ tới đây, Mộ Hi cực kỳ bực bội, giậm chân một cái, liều chết dẫm lên chân Nam Cung Diệu."A - - "Bởi vì Mộ Hi còn chưa có cởi giày, cô bị Nam Cung Diệu bế vào, sau đó lại bị ném lên giường, liên tục không có cơ hội cởi giày, mà Nam Cung Diệu đi chân không, vì khi anh vừa mới móc súng lục ra, Mộ Hi nhìn thấy anh đã cởi giày, cho nên một cước này giẫm vô cùng đau đớn."Tôi lập lại lần nữa, tôi không làm phụ nữ của anh."Nam Cung Diệu bị làm cho choáng váng, vừa mới bắt đầu rõ ràng cô thích anh hôn, tại sao đột nhiên lại nổi giận, đúng là bà điên."Tôi mệt rồi, tôi muốn đi ngủ, mà cô? Phải ngủ cùng tôi."Nam Cung Diệu tức giận đến tái mặt, cái người phụ nữ vô lý này, quá giả tạo, lại cực kỳ sát phong cảnh."Tổng giám đốc đại nhân, bây giờ là ban ngày, anh muốn ngủ sao?""Ngày hôm qua tôi ngủ không ngon, cho nên bây giờ cô phải làm thêm giờ, nhanh đi thay quần áo, nếu không tôi giúp cô thay cũng được.""Anh, không thể nói lý, không hiểu sao cả, không phải anh nói là có phụ nữ ngủ cùng anh sao? Bây giờ anh gọi cô ta đến đi." Mộ Hi còn nhớ rõ sáng sớm Nam Cung Diệu nói, anh có phụ nữ ngủ cùng."Người phụ nữ sáng nay tôi nói chính là cô, chẳng lẽ mỗi tháng tôi cho cô nhiều tiền như vậy là chỉ ngắm nhìn.""Anh thật hèn hạ, tôi nói vì sao tiền lương lại cao như vậy? Hóa ra còn phải ngủ cùng anh, có thể, nhưng chỉ là ngủ, không thể có gì khác, anh hiểu chứ?""Ít nói nhảm đi."Mộ Hi không còn cách nào, bởi vì cô cực kỳ cần số tiền này, vì em gái nhẫn nhịn, chỉ cần vì em gái cái gì cũng đáng giá. Cô đổi xong quần áo đi vào phòng ngủ, nhìn thấy Nam Cung Diệu đã chui vào chăn."Hừ, đáng ghét, vì cái gì lúc trước anh không nói là còn phải giúp anh ấm giường?"Mộ Hi giận dỗi chui vào trong chăn, quay người đi, đưa lưng về phía anh, trên người Mộ Hi truyền đến cảm xúc ấm áp, làm trong lòng của Nam Cung Diệu cảm thấy khác thường, trong lòng thầm mắng, đáng chết khi nào thì mình không thể bình tĩnh như vậy, chạm vào một tý, trong lòng liền ngứa ngáy."Quay người lại đây." Nam Cung Diệu lạnh lùng ra lệnh cho Mộ Hi."Quay thì quay, ai sợ ai."Mộ Hi nói thầm vặn vẹo giống như con sâu, quay lại cực kỳ chậm, dù sao trước mắt người này là người đàn ông, một người đàn ông dáng dấp rất tốt, một người có lúc khiến phụ nữ mê muội.Mộ Hi xoay người lại, hai người cách nhau rất gần, cách áo ngủ thật mỏng, thân thể Mộ Hi mềm mại ấm áp, khiến thân thể của Nam Cung Diệu có chút phản ứng, cảm giác rất tuyệt vời, mà mùi thơm đặc biệt từ thiếu lại nhè nhẹ chiu thẳng vào cánh mũi.Một trận cảm giác khác thường từ dưới bụng nhỏ lan qua toàn thân, quả thực người phụ nữ này chính là khắc tinh của anh, không cho đụng chạm, vẫn còn liên tục bị cô hấp dẫn.Không nghĩ tới là Nam Cung Diệu còn chưa có ngủ, vậy mà Mộ Hi lại đã tiến vào mộng đẹp. Khiến Nam Cung Diệu tức giận vò đầu bứt tai, đáng giận, nhanh như vậy đã ngủ mất, vốn định dùng mỹ nam kế dụ hoặc con nhím ngốc này, không có nghĩ rằng lại ngủ thiếp đi! Chỉ sợ trên thế giới này cũng chỉ có cô đối mặt với người đẹp trai như anh mà còn ngủ ngon như vậy! Thật sự là người phụ nữ kỳ lạ!Không nghĩ tới khi Mộ Hi ngủ không có kháng cự anh, thân thể của cô lại còn co xát lên người anh, hai tay thế nhưng không có tự giác nâng lên, ôm chặt lấy eo thon tinh tráng của anh.Bởi vì hai người thân cận quá mức, hầu kết của Nam Cung Diệu không ngừng lên xuống, trong miệng có chút khô nóng, nhẹ nhàng nuốt nước miếng, không nghĩ tới khi mình nghe được tiếng nuốt nước miếng, đáng chết, lại muốn dày vò.Mộ Hi ngủ rất say, khuôn mặt nhỏ nhắn, bộ dáng vô cùng ỷ lại, khiến Nam Cung Diệu nhìn thấy có chút mê muội, con nhím này thật sự rất đẹp mắt, bộ dáng ngủ giống như con mèo nhỏ ngoan ngoãn. Vì vậy, nhịn không được nhẹ nhàng hôn một cái, sau đó đứng dậy, thật sự nếu không rời khỏi người cô, rất khó bảo đảm sẽ không xảy ra chuyện gì!

Trong lòng Mộ Hi hết sức sợ hãi, vì cái gì cô không phản kháng, chẳng lẽ cô cũng muốn như những người phụ nữ kia của anh sao? Nghĩ tới đây, Mộ Hi cực kỳ bực bội, giậm chân một cái, liều chết dẫm lên chân Nam Cung Diệu.

"A - - "

Bởi vì Mộ Hi còn chưa có cởi giày, cô bị Nam Cung Diệu bế vào, sau đó lại bị ném lên giường, liên tục không có cơ hội cởi giày, mà Nam Cung Diệu đi chân không, vì khi anh vừa mới móc súng lục ra, Mộ Hi nhìn thấy anh đã cởi giày, cho nên một cước này giẫm vô cùng đau đớn.

"Tôi lập lại lần nữa, tôi không làm phụ nữ của anh."

Nam Cung Diệu bị làm cho choáng váng, vừa mới bắt đầu rõ ràng cô thích anh hôn, tại sao đột nhiên lại nổi giận, đúng là bà điên.

"Tôi mệt rồi, tôi muốn đi ngủ, mà cô? Phải ngủ cùng tôi."

Nam Cung Diệu tức giận đến tái mặt, cái người phụ nữ vô lý này, quá giả tạo, lại cực kỳ sát phong cảnh.

"Tổng giám đốc đại nhân, bây giờ là ban ngày, anh muốn ngủ sao?"

"Ngày hôm qua tôi ngủ không ngon, cho nên bây giờ cô phải làm thêm giờ, nhanh đi thay quần áo, nếu không tôi giúp cô thay cũng được."

"Anh, không thể nói lý, không hiểu sao cả, không phải anh nói là có phụ nữ ngủ cùng anh sao? Bây giờ anh gọi cô ta đến đi." Mộ Hi còn nhớ rõ sáng sớm Nam Cung Diệu nói, anh có phụ nữ ngủ cùng.

"Người phụ nữ sáng nay tôi nói chính là cô, chẳng lẽ mỗi tháng tôi cho cô nhiều tiền như vậy là chỉ ngắm nhìn."

"Anh thật hèn hạ, tôi nói vì sao tiền lương lại cao như vậy? Hóa ra còn phải ngủ cùng anh, có thể, nhưng chỉ là ngủ, không thể có gì khác, anh hiểu chứ?"

"Ít nói nhảm đi."

Mộ Hi không còn cách nào, bởi vì cô cực kỳ cần số tiền này, vì em gái nhẫn nhịn, chỉ cần vì em gái cái gì cũng đáng giá. Cô đổi xong quần áo đi vào phòng ngủ, nhìn thấy Nam Cung Diệu đã chui vào chăn.

"Hừ, đáng ghét, vì cái gì lúc trước anh không nói là còn phải giúp anh ấm giường?"

Mộ Hi giận dỗi chui vào trong chăn, quay người đi, đưa lưng về phía anh, trên người Mộ Hi truyền đến cảm xúc ấm áp, làm trong lòng của Nam Cung Diệu cảm thấy khác thường, trong lòng thầm mắng, đáng chết khi nào thì mình không thể bình tĩnh như vậy, chạm vào một tý, trong lòng liền ngứa ngáy.

"Quay người lại đây." Nam Cung Diệu lạnh lùng ra lệnh cho Mộ Hi.

"Quay thì quay, ai sợ ai."

Mộ Hi nói thầm vặn vẹo giống như con sâu, quay lại cực kỳ chậm, dù sao trước mắt người này là người đàn ông, một người đàn ông dáng dấp rất tốt, một người có lúc khiến phụ nữ mê muội.

Mộ Hi xoay người lại, hai người cách nhau rất gần, cách áo ngủ thật mỏng, thân thể Mộ Hi mềm mại ấm áp, khiến thân thể của Nam Cung Diệu có chút phản ứng, cảm giác rất tuyệt vời, mà mùi thơm đặc biệt từ thiếu lại nhè nhẹ chiu thẳng vào cánh mũi.

Một trận cảm giác khác thường từ dưới bụng nhỏ lan qua toàn thân, quả thực người phụ nữ này chính là khắc tinh của anh, không cho đụng chạm, vẫn còn liên tục bị cô hấp dẫn.

Không nghĩ tới là Nam Cung Diệu còn chưa có ngủ, vậy mà Mộ Hi lại đã tiến vào mộng đẹp. Khiến Nam Cung Diệu tức giận vò đầu bứt tai, đáng giận, nhanh như vậy đã ngủ mất, vốn định dùng mỹ nam kế dụ hoặc con nhím ngốc này, không có nghĩ rằng lại ngủ thiếp đi! Chỉ sợ trên thế giới này cũng chỉ có cô đối mặt với người đẹp trai như anh mà còn ngủ ngon như vậy! Thật sự là người phụ nữ kỳ lạ!

Không nghĩ tới khi Mộ Hi ngủ không có kháng cự anh, thân thể của cô lại còn co xát lên người anh, hai tay thế nhưng không có tự giác nâng lên, ôm chặt lấy eo thon tinh tráng của anh.

Bởi vì hai người thân cận quá mức, hầu kết của Nam Cung Diệu không ngừng lên xuống, trong miệng có chút khô nóng, nhẹ nhàng nuốt nước miếng, không nghĩ tới khi mình nghe được tiếng nuốt nước miếng, đáng chết, lại muốn dày vò.

Mộ Hi ngủ rất say, khuôn mặt nhỏ nhắn, bộ dáng vô cùng ỷ lại, khiến Nam Cung Diệu nhìn thấy có chút mê muội, con nhím này thật sự rất đẹp mắt, bộ dáng ngủ giống như con mèo nhỏ ngoan ngoãn. Vì vậy, nhịn không được nhẹ nhàng hôn một cái, sau đó đứng dậy, thật sự nếu không rời khỏi người cô, rất khó bảo đảm sẽ không xảy ra chuyện gì!

Cô Vợ Nhỏ Thần Bí Của Tổng Giám ĐốcTác giả: Hi Vũ YênTruyện Ngôn Tình"Ra ngoài, lập tức ra ngoài." Lời nói lạnh lùng vô tình chĩa vào một người phụ nữ. "Hu hu..." Người phụ nữ đó khóc lóc chạy ra ngoài. Người đang tức giận chính là Nam Cung Diệu, là tổng giám đốc của tập đoàn Nam Cung. Anh lạnh lùng, âm độc, tà mị, bạo ngược. Ai làm thư ký cho anh cũng đều không thể vượt qua một tháng, sẽ bị trách móc đuổi đi. Đáng giận là bất kể anh đi tới chỗ nào cũng sẽ mê hoặc một đám phụ nữ, càng không có gì để nói, tất cả phụ nữ cũng đều cam tâm tình nguyện dâng trái tim lên." Người người đều mang bộ dạng yêu thương nhung nhớ, đương nhiên cũng sẽ có người đặc biệt"Cắt - - tên tự kỷ, bà cô không lạ gì!" Lúc này, Nam Cung Diệu đang ở trong phòng làm việc dạy dỗ nhân viên, thực không hiểu nổi, tính tình cổ quái như vậy, làm sao có thể trở thành ông trùm buôn bán tại thành phố B, hơn nữa lại còn liên tục ngồi vững bốn năm. "Mấy người làm việc như thế nào vậy, tìm thư ký mà cũng không xong?" "Xin lỗi tổng giám đốc, tôi, tôi, tôi sẽ đi sắp xếp lại ngay" Quản lý Lưu sợ… Trong lòng Mộ Hi hết sức sợ hãi, vì cái gì cô không phản kháng, chẳng lẽ cô cũng muốn như những người phụ nữ kia của anh sao? Nghĩ tới đây, Mộ Hi cực kỳ bực bội, giậm chân một cái, liều chết dẫm lên chân Nam Cung Diệu."A - - "Bởi vì Mộ Hi còn chưa có cởi giày, cô bị Nam Cung Diệu bế vào, sau đó lại bị ném lên giường, liên tục không có cơ hội cởi giày, mà Nam Cung Diệu đi chân không, vì khi anh vừa mới móc súng lục ra, Mộ Hi nhìn thấy anh đã cởi giày, cho nên một cước này giẫm vô cùng đau đớn."Tôi lập lại lần nữa, tôi không làm phụ nữ của anh."Nam Cung Diệu bị làm cho choáng váng, vừa mới bắt đầu rõ ràng cô thích anh hôn, tại sao đột nhiên lại nổi giận, đúng là bà điên."Tôi mệt rồi, tôi muốn đi ngủ, mà cô? Phải ngủ cùng tôi."Nam Cung Diệu tức giận đến tái mặt, cái người phụ nữ vô lý này, quá giả tạo, lại cực kỳ sát phong cảnh."Tổng giám đốc đại nhân, bây giờ là ban ngày, anh muốn ngủ sao?""Ngày hôm qua tôi ngủ không ngon, cho nên bây giờ cô phải làm thêm giờ, nhanh đi thay quần áo, nếu không tôi giúp cô thay cũng được.""Anh, không thể nói lý, không hiểu sao cả, không phải anh nói là có phụ nữ ngủ cùng anh sao? Bây giờ anh gọi cô ta đến đi." Mộ Hi còn nhớ rõ sáng sớm Nam Cung Diệu nói, anh có phụ nữ ngủ cùng."Người phụ nữ sáng nay tôi nói chính là cô, chẳng lẽ mỗi tháng tôi cho cô nhiều tiền như vậy là chỉ ngắm nhìn.""Anh thật hèn hạ, tôi nói vì sao tiền lương lại cao như vậy? Hóa ra còn phải ngủ cùng anh, có thể, nhưng chỉ là ngủ, không thể có gì khác, anh hiểu chứ?""Ít nói nhảm đi."Mộ Hi không còn cách nào, bởi vì cô cực kỳ cần số tiền này, vì em gái nhẫn nhịn, chỉ cần vì em gái cái gì cũng đáng giá. Cô đổi xong quần áo đi vào phòng ngủ, nhìn thấy Nam Cung Diệu đã chui vào chăn."Hừ, đáng ghét, vì cái gì lúc trước anh không nói là còn phải giúp anh ấm giường?"Mộ Hi giận dỗi chui vào trong chăn, quay người đi, đưa lưng về phía anh, trên người Mộ Hi truyền đến cảm xúc ấm áp, làm trong lòng của Nam Cung Diệu cảm thấy khác thường, trong lòng thầm mắng, đáng chết khi nào thì mình không thể bình tĩnh như vậy, chạm vào một tý, trong lòng liền ngứa ngáy."Quay người lại đây." Nam Cung Diệu lạnh lùng ra lệnh cho Mộ Hi."Quay thì quay, ai sợ ai."Mộ Hi nói thầm vặn vẹo giống như con sâu, quay lại cực kỳ chậm, dù sao trước mắt người này là người đàn ông, một người đàn ông dáng dấp rất tốt, một người có lúc khiến phụ nữ mê muội.Mộ Hi xoay người lại, hai người cách nhau rất gần, cách áo ngủ thật mỏng, thân thể Mộ Hi mềm mại ấm áp, khiến thân thể của Nam Cung Diệu có chút phản ứng, cảm giác rất tuyệt vời, mà mùi thơm đặc biệt từ thiếu lại nhè nhẹ chiu thẳng vào cánh mũi.Một trận cảm giác khác thường từ dưới bụng nhỏ lan qua toàn thân, quả thực người phụ nữ này chính là khắc tinh của anh, không cho đụng chạm, vẫn còn liên tục bị cô hấp dẫn.Không nghĩ tới là Nam Cung Diệu còn chưa có ngủ, vậy mà Mộ Hi lại đã tiến vào mộng đẹp. Khiến Nam Cung Diệu tức giận vò đầu bứt tai, đáng giận, nhanh như vậy đã ngủ mất, vốn định dùng mỹ nam kế dụ hoặc con nhím ngốc này, không có nghĩ rằng lại ngủ thiếp đi! Chỉ sợ trên thế giới này cũng chỉ có cô đối mặt với người đẹp trai như anh mà còn ngủ ngon như vậy! Thật sự là người phụ nữ kỳ lạ!Không nghĩ tới khi Mộ Hi ngủ không có kháng cự anh, thân thể của cô lại còn co xát lên người anh, hai tay thế nhưng không có tự giác nâng lên, ôm chặt lấy eo thon tinh tráng của anh.Bởi vì hai người thân cận quá mức, hầu kết của Nam Cung Diệu không ngừng lên xuống, trong miệng có chút khô nóng, nhẹ nhàng nuốt nước miếng, không nghĩ tới khi mình nghe được tiếng nuốt nước miếng, đáng chết, lại muốn dày vò.Mộ Hi ngủ rất say, khuôn mặt nhỏ nhắn, bộ dáng vô cùng ỷ lại, khiến Nam Cung Diệu nhìn thấy có chút mê muội, con nhím này thật sự rất đẹp mắt, bộ dáng ngủ giống như con mèo nhỏ ngoan ngoãn. Vì vậy, nhịn không được nhẹ nhàng hôn một cái, sau đó đứng dậy, thật sự nếu không rời khỏi người cô, rất khó bảo đảm sẽ không xảy ra chuyện gì!

Chương 58: Mộ Hi quá giả tạo, khắc tinh của tổng giám đốc