Tôi và Tô Dục Mân ngồi ở cửa hàng Starbucks chưa đầy năm phút, Lý Việt đẩy một giỏ hàng đi qua lối nhỏ cách chỗ tôi không xa. Buổi sáng lúc ra khỏi nhà, anh mặc bộ âu phục màu xám, thắt cà vạt sọc vuông tôi mua cách đây một tháng, mà hiện tại bộ âu phục và chiếc cà vạt kia lại bị một cô gái nắm lấy. Cô gái đó khoác tay anh, khuôn mặt vô cùng xinh đẹp quyến rũ. Lý Việt có vẻ như lơ đễnh, tay cởi hai khuy cổ áo, cơ thể mạnh mẽ rắn rỏi không được tự nhiên cho lắm. Đến khi đi tới cửa thang máy, anh mới hăng hái đôi chút, sau đó hơi cúi đầu, ánh mắt đằm thắm nhìn vào gương mặt của cô gái bên cạnh, như đang thủ thỉ câu gì. “Người quen à?” Tô Dục Mân nhướng mày, đẩy ly cà phê đến trước mặt của tôi, ý bảo tôi uống thử. Thu lại ánh nhìn, tôi nhún vai cười, “À, là chồng trước của em và bạn gái anh ta.” Tô Dục Mân sững sờ, rồi nở nụ cười, “Anh ta rất đẹp trai.” “Ừ.” Tôi nghĩ rồi nói tiếp, “Ai cũng nói vậy cả. Anh ta trước kia là người đẹp trai nhất trường em đấy.” Tô Dục Mân cúi đầu há miệng…
Chương 14: ~ Phiên ngoại 5 ~
Định Mệnh Ta Bên NhauTác giả: Thanh Thủy Chử Bồ ĐềTruyện Ngôn TìnhTôi và Tô Dục Mân ngồi ở cửa hàng Starbucks chưa đầy năm phút, Lý Việt đẩy một giỏ hàng đi qua lối nhỏ cách chỗ tôi không xa. Buổi sáng lúc ra khỏi nhà, anh mặc bộ âu phục màu xám, thắt cà vạt sọc vuông tôi mua cách đây một tháng, mà hiện tại bộ âu phục và chiếc cà vạt kia lại bị một cô gái nắm lấy. Cô gái đó khoác tay anh, khuôn mặt vô cùng xinh đẹp quyến rũ. Lý Việt có vẻ như lơ đễnh, tay cởi hai khuy cổ áo, cơ thể mạnh mẽ rắn rỏi không được tự nhiên cho lắm. Đến khi đi tới cửa thang máy, anh mới hăng hái đôi chút, sau đó hơi cúi đầu, ánh mắt đằm thắm nhìn vào gương mặt của cô gái bên cạnh, như đang thủ thỉ câu gì. “Người quen à?” Tô Dục Mân nhướng mày, đẩy ly cà phê đến trước mặt của tôi, ý bảo tôi uống thử. Thu lại ánh nhìn, tôi nhún vai cười, “À, là chồng trước của em và bạn gái anh ta.” Tô Dục Mân sững sờ, rồi nở nụ cười, “Anh ta rất đẹp trai.” “Ừ.” Tôi nghĩ rồi nói tiếp, “Ai cũng nói vậy cả. Anh ta trước kia là người đẹp trai nhất trường em đấy.” Tô Dục Mân cúi đầu há miệng… Cô người tình thư ký Dương của Lý tổng đã sảy thai.Công ty xôn xao rôm rả.Tuy nhiên, chuyện này có hề hấn gì Lý tổng với chứ?Đường Tiểu Mẫn đại diện bộ phận hành chính của công ty đến thăm thư ký Dương, phát hiện Lý tổng đứng ở cửa phòng bệnh, tuy đang chơi trò chơi trên điện thoại nhưng hồn vía lại lên mây.Lúc bác sĩ nói Dương Manh sinh non, điện thoại Lý tổng bỗng nhiên rơi xuống đất. Đường Tiểu Mẫn lén ngó, thấy gương mặt Lý tổng có gì đó như trút được gánh nặng, cảm xúc vui vẻ lộ ra mặt. Lý tổng thật là, không hề có chút thương cảm nào.Sau đó, Đường Tiểu Mẫn nghe thấy thư ký Dương khóc đến ruột gan đứt từng khúc. Giọng điệu Lý tổng lại lạnh như băng đấy, “Cô muốn bay lên đầu cành làm phượng hoàng, tôi đã cho cô cơ hội rồi. Đứa con không giữ được, chỉ có thể trách cô lúc trước sống quá phóng túng. Tuổi còn trẻ, vậy mà phá thai nhiều lần, không hề có chút trách nhiệm với cuộc sống của mình.”“Cơ hội? Anh có cho tôi cơ hội sao?” Nước mắt thư ký Dương rơi như mưa, “Anh nói sẽ cho tôi một danh phận, mà đến chuyện ly hôn cũng không dám nói. Đến khi vợ anh đề nghị thì anh lại bực dọc, ngày nào cũng uống rượu mua say đến khuya khoắt. Vậy mà tới khi cô ta ký đơn rồi, anh lại lề mề không chịu đem tờ đơn thoả thuận đến cục dân chính xử lý thủ tục. Ba anh hỏi anh định xử trí tôi thế nào, anh nói anh chỉ cần Quy Vãn của anh, sẽ giải quyết rõ ràng với tôi. Anh cho rằng tôi ngu sao! Kẻ xấu người tốt cũng là anh hết! Lý Việt anh sao có thể đối xừ vậy với tôi!”Đường Tiểu Mẫn khiếp sợ mà che miệng lại.Lý tổng nổi giận, giọng nói cực kỳ lạnh lùng, “Đủ rồi. Cô nhân lúc tôi say hủy trong sạch của tôi, tôi còn chưa tính sổ với cô nữa. Thật lòng mà nói, tôi sẽ cho cô một số tiền, đã gặp nhau thì cũng có lúc chia tay. Đừng nhắc vợ tôi ở trước mặt tôi, cô không xứng.”Đường Tiểu Mẫn nghĩ thầm, hoá ra Lý tổng trơ tráo như vậy đấy.Khoảng thời gian sau, Đường Tiểu Mẫn rốt cục gặp được bà Lý trong truyền thuyết.Ngày ấy, bà Lý tới công ty đón hai công chúa về nhà, vì Lý tổng bị cảm rồi.Đường Tiểu Mẫn rất ngạc nhiên, bà Lý thật ra vô cùng thuỳ mị dịu dàng, còn khả ái nữa. Sao trong công ty lại nhất trí cho rằng bà Lý là một phụ nữ hung dữ nhỉ!
Cô người tình thư ký Dương của Lý tổng đã sảy thai.
Công ty xôn xao rôm rả.
Tuy nhiên, chuyện này có hề hấn gì Lý tổng với chứ?
Đường Tiểu Mẫn đại diện bộ phận hành
chính của công ty đến thăm thư ký Dương, phát hiện Lý tổng đứng ở cửa
phòng bệnh, tuy đang chơi trò chơi trên điện thoại nhưng hồn vía lại lên mây.
Lúc bác sĩ nói Dương Manh sinh non, điện
thoại Lý tổng bỗng nhiên rơi xuống đất. Đường Tiểu Mẫn lén ngó, thấy
gương mặt Lý tổng có gì đó như trút được gánh nặng, cảm xúc vui vẻ lộ ra mặt. Lý tổng thật là, không hề có chút thương cảm nào.
Sau đó, Đường Tiểu Mẫn nghe thấy thư ký
Dương khóc đến ruột gan đứt từng khúc. Giọng điệu Lý tổng lại lạnh như
băng đấy, “Cô muốn bay lên đầu cành làm phượng hoàng, tôi đã cho cô cơ
hội rồi. Đứa con không giữ được, chỉ có thể trách cô lúc trước sống quá
phóng túng. Tuổi còn trẻ, vậy mà phá thai nhiều lần, không hề có chút
trách nhiệm với cuộc sống của mình.”
“Cơ hội? Anh có cho tôi cơ hội sao?” Nước mắt thư ký Dương rơi như mưa, “Anh nói sẽ cho tôi một danh phận, mà đến chuyện ly hôn cũng không dám nói. Đến khi vợ anh đề nghị thì anh lại
bực dọc, ngày nào cũng uống rượu mua say đến khuya khoắt. Vậy mà tới khi cô ta ký đơn rồi, anh lại lề mề không chịu đem tờ đơn thoả thuận đến
cục dân chính xử lý thủ tục. Ba anh hỏi anh định xử trí tôi thế nào, anh nói anh chỉ cần Quy Vãn của anh, sẽ giải quyết rõ ràng với tôi. Anh cho rằng tôi ngu sao! Kẻ xấu người tốt cũng là anh hết! Lý Việt anh sao có
thể đối xừ vậy với tôi!”
Đường Tiểu Mẫn khiếp sợ mà che miệng lại.
Lý tổng nổi giận, giọng nói cực kỳ lạnh
lùng, “Đủ rồi. Cô nhân lúc tôi say hủy trong sạch của tôi, tôi còn chưa
tính sổ với cô nữa. Thật lòng mà nói, tôi sẽ cho cô một số tiền, đã gặp
nhau thì cũng có lúc chia tay. Đừng nhắc vợ tôi ở trước mặt tôi, cô
không xứng.”
Đường Tiểu Mẫn nghĩ thầm, hoá ra Lý tổng trơ tráo như vậy đấy.
Khoảng thời gian sau, Đường Tiểu Mẫn rốt cục gặp được bà Lý trong truyền thuyết.
Ngày ấy, bà Lý tới công ty đón hai công chúa về nhà, vì Lý tổng bị cảm rồi.
Đường Tiểu Mẫn rất ngạc nhiên, bà Lý thật ra vô cùng thuỳ mị dịu dàng, còn khả ái nữa. Sao trong công ty lại nhất trí cho rằng bà Lý là một phụ nữ hung dữ nhỉ!
Định Mệnh Ta Bên NhauTác giả: Thanh Thủy Chử Bồ ĐềTruyện Ngôn TìnhTôi và Tô Dục Mân ngồi ở cửa hàng Starbucks chưa đầy năm phút, Lý Việt đẩy một giỏ hàng đi qua lối nhỏ cách chỗ tôi không xa. Buổi sáng lúc ra khỏi nhà, anh mặc bộ âu phục màu xám, thắt cà vạt sọc vuông tôi mua cách đây một tháng, mà hiện tại bộ âu phục và chiếc cà vạt kia lại bị một cô gái nắm lấy. Cô gái đó khoác tay anh, khuôn mặt vô cùng xinh đẹp quyến rũ. Lý Việt có vẻ như lơ đễnh, tay cởi hai khuy cổ áo, cơ thể mạnh mẽ rắn rỏi không được tự nhiên cho lắm. Đến khi đi tới cửa thang máy, anh mới hăng hái đôi chút, sau đó hơi cúi đầu, ánh mắt đằm thắm nhìn vào gương mặt của cô gái bên cạnh, như đang thủ thỉ câu gì. “Người quen à?” Tô Dục Mân nhướng mày, đẩy ly cà phê đến trước mặt của tôi, ý bảo tôi uống thử. Thu lại ánh nhìn, tôi nhún vai cười, “À, là chồng trước của em và bạn gái anh ta.” Tô Dục Mân sững sờ, rồi nở nụ cười, “Anh ta rất đẹp trai.” “Ừ.” Tôi nghĩ rồi nói tiếp, “Ai cũng nói vậy cả. Anh ta trước kia là người đẹp trai nhất trường em đấy.” Tô Dục Mân cúi đầu há miệng… Cô người tình thư ký Dương của Lý tổng đã sảy thai.Công ty xôn xao rôm rả.Tuy nhiên, chuyện này có hề hấn gì Lý tổng với chứ?Đường Tiểu Mẫn đại diện bộ phận hành chính của công ty đến thăm thư ký Dương, phát hiện Lý tổng đứng ở cửa phòng bệnh, tuy đang chơi trò chơi trên điện thoại nhưng hồn vía lại lên mây.Lúc bác sĩ nói Dương Manh sinh non, điện thoại Lý tổng bỗng nhiên rơi xuống đất. Đường Tiểu Mẫn lén ngó, thấy gương mặt Lý tổng có gì đó như trút được gánh nặng, cảm xúc vui vẻ lộ ra mặt. Lý tổng thật là, không hề có chút thương cảm nào.Sau đó, Đường Tiểu Mẫn nghe thấy thư ký Dương khóc đến ruột gan đứt từng khúc. Giọng điệu Lý tổng lại lạnh như băng đấy, “Cô muốn bay lên đầu cành làm phượng hoàng, tôi đã cho cô cơ hội rồi. Đứa con không giữ được, chỉ có thể trách cô lúc trước sống quá phóng túng. Tuổi còn trẻ, vậy mà phá thai nhiều lần, không hề có chút trách nhiệm với cuộc sống của mình.”“Cơ hội? Anh có cho tôi cơ hội sao?” Nước mắt thư ký Dương rơi như mưa, “Anh nói sẽ cho tôi một danh phận, mà đến chuyện ly hôn cũng không dám nói. Đến khi vợ anh đề nghị thì anh lại bực dọc, ngày nào cũng uống rượu mua say đến khuya khoắt. Vậy mà tới khi cô ta ký đơn rồi, anh lại lề mề không chịu đem tờ đơn thoả thuận đến cục dân chính xử lý thủ tục. Ba anh hỏi anh định xử trí tôi thế nào, anh nói anh chỉ cần Quy Vãn của anh, sẽ giải quyết rõ ràng với tôi. Anh cho rằng tôi ngu sao! Kẻ xấu người tốt cũng là anh hết! Lý Việt anh sao có thể đối xừ vậy với tôi!”Đường Tiểu Mẫn khiếp sợ mà che miệng lại.Lý tổng nổi giận, giọng nói cực kỳ lạnh lùng, “Đủ rồi. Cô nhân lúc tôi say hủy trong sạch của tôi, tôi còn chưa tính sổ với cô nữa. Thật lòng mà nói, tôi sẽ cho cô một số tiền, đã gặp nhau thì cũng có lúc chia tay. Đừng nhắc vợ tôi ở trước mặt tôi, cô không xứng.”Đường Tiểu Mẫn nghĩ thầm, hoá ra Lý tổng trơ tráo như vậy đấy.Khoảng thời gian sau, Đường Tiểu Mẫn rốt cục gặp được bà Lý trong truyền thuyết.Ngày ấy, bà Lý tới công ty đón hai công chúa về nhà, vì Lý tổng bị cảm rồi.Đường Tiểu Mẫn rất ngạc nhiên, bà Lý thật ra vô cùng thuỳ mị dịu dàng, còn khả ái nữa. Sao trong công ty lại nhất trí cho rằng bà Lý là một phụ nữ hung dữ nhỉ!