Đó là tên của một bức tranh sơn dầu. Ngày hôm đó, khi tôi vừa bước chân vào Bảo tàng mỹ thuật Trung Quốc thì nhìn thấy bức tranh này. Đó là một cuộc triển lãm tranh sơn dầu của Mexico,trên bức tường đối diện nơi tôi vừa bước vào là bức tranh vẽ khuôn mặtmột người đàn ông dường như đang nhìn tôi với ánh mắt đơn độc. Giây phút đó tôi đã bị kích động. Ánh mắt ấy, như hiểu, như biết, cũng là sự lạnh lùng đầy cố chấp. Sau đó tôi nhìn thấy tên của bức tranh, “Tôi vì tôi”. Ngay lập tức, tôi sững người lại. Cái tên gì thế này? Có thể anh ta đã trải qua nhiều bể dâu, hoặc quá hưhỏng quá vô vị, hoặc là anh ta thất tình, hoặc anh ta cô đơn đến nỗikhông biết nói gì, cũng có thể, anh ta chỉ là đột nhiên muốn khóc trongmột buổi chiều yên tĩnh, bởi sự cô độc của người đàn ông, là sự cô độccủa kiếm, là sự cô độc của đá, cứng mà lạnh. Còn trong buổi chiều cô đơn này, cũng cô độc như thế, tôi viết đoạn kết cho tiểu thuyết Nếumùa hạ ấy em không gặp anh của mình, cái kết này thê lương mà đẹp đẽ,khiến tôi…
Chương 36: Tôi. Xuân Thiên. Bắc Kinh. Hôn lễ
Nếu Mùa Hạ Ấy Em Không Gặp AnhTác giả: Tuyết Tiểu ThiềnTruyện Ngôn TìnhĐó là tên của một bức tranh sơn dầu. Ngày hôm đó, khi tôi vừa bước chân vào Bảo tàng mỹ thuật Trung Quốc thì nhìn thấy bức tranh này. Đó là một cuộc triển lãm tranh sơn dầu của Mexico,trên bức tường đối diện nơi tôi vừa bước vào là bức tranh vẽ khuôn mặtmột người đàn ông dường như đang nhìn tôi với ánh mắt đơn độc. Giây phút đó tôi đã bị kích động. Ánh mắt ấy, như hiểu, như biết, cũng là sự lạnh lùng đầy cố chấp. Sau đó tôi nhìn thấy tên của bức tranh, “Tôi vì tôi”. Ngay lập tức, tôi sững người lại. Cái tên gì thế này? Có thể anh ta đã trải qua nhiều bể dâu, hoặc quá hưhỏng quá vô vị, hoặc là anh ta thất tình, hoặc anh ta cô đơn đến nỗikhông biết nói gì, cũng có thể, anh ta chỉ là đột nhiên muốn khóc trongmột buổi chiều yên tĩnh, bởi sự cô độc của người đàn ông, là sự cô độccủa kiếm, là sự cô độc của đá, cứng mà lạnh. Còn trong buổi chiều cô đơn này, cũng cô độc như thế, tôi viết đoạn kết cho tiểu thuyết Nếumùa hạ ấy em không gặp anh của mình, cái kết này thê lương mà đẹp đẽ,khiến tôi… Tôi. Xuân Thiên. Bắc Kinh. Hôn lễ.Trong nhà thờ, mục sư hỏi tôi và Xuân Thiên, những câu hỏi lâu đời cũ kĩ đó.Con có đồng ý lấy Xuân Thiên, dù sinh lão bệnh tử, dù… không? Mục sư hỏi.Vâng, con đồng ý, con đồng ý.Dù sinh lão bệnh tử, dù thời gian có về thời viễn cổ hay vĩnh viễn. Tôiđồng ý cùng người con trai này tay trong tay tới khi về già, là một đôivợ chồng hòa thuận gắn bó, cùng chia sẻ những vui buồn trong cuộc sống.Tôi đồng ý, là cây bông, đứng bên anh.Còn Xuân Thiên nói: Nguyện là hai trong một, đầu bạc răng long!Khi Xuân Thiên đeo chiếc nhẫn sáng lấp lánh đó vào tay tôi, tim tôi runrẩy. Đôi mắt ấy thuần khiết biết bao, đẹp biết bao, trong sáng biết bao, giống như một hồ nước vậy.Xuyên qua đám người, tôi nhìn thấyThẩm Gia Bạch đứng cuối cùng, anh đứng từ xa nhìn tôi, ánh mắt đau buồn. Mắt tôi ngấn nước, Xuân Thiên đã lẳng lặng lau nó đi.Phải, người em từng yêu, hãy chúc phúc cho em nhé.Anh vẫn lịch lãm như thế, mặc chiếc áo trắng khiến anh đẹp trai như thế.Khi Xuân Thiên đeo nhẫn vào tay tôi, tôi quay đầu lại lần nữa, Thẩm GiaBạch đã đi rồi.Anh đi rồi, lần này, là đi mãi mãi.Tuầntrăng mật chúng tôi sang Pháp, Xuân Thiên nói, Pháp là một đất nước lãng mạn vô cùng, vậy thì, hãy để chúng tôi được chìm đắm trong tình yêu.Khi hôn lễ kết thúc, tôi nhận được một tin nhắn của Thẩm Gia Bạch: Thế gian trùng trùng/ Cuối cùng cũng thành không/ Anh không cố ý để lỡ mất em/Nhưng anh lại luôn làm như thế/ Bỏ lỡ ngày hôm qua hoa nở đầy cành/ Lạibỏ lỡ cả ngày hôm nay/ Hôm nay vẫn lặp lại sự biệt li/ Phần đời còn lạithành lạc lõng/ Hễ cất bước đi là ngàn dặm/ Trong buổi tối sương mù/ Cúi đầu trước em/ Xin hãy vì anh mà trân trọng(1).(1). Một đoạn trong bài thơ Tống biệt của nhà thơ Tịch Mộ Dung.Trong hôn lễ của tôi, tôi đã khóc.Nếu tôi đã từng là một con sâu, thì chính tình yêu của Xuân Thiên đã giúptôi hóa bướm, trước khi hóa thành bướm, tôi đã từng, đã từng cố gắng đểyêu, nhưng đấy là vai diễn của một mình tôi, là tình yêu của một mìnhtôi.Cảm ơn Xuân Thiên, đã cho tôi biết thì ra tình yêu là như vậy, có sự ấm áp thân thiết ngọt ngào.Cảm ơn Thẩm Gia Bạch, là anh đã biến tôi từ một đứa trẻ đa cảm thành mộtngười thiếu nữ ngượng ngùng, tình yêu mới chớm nở, khiến tôi không ngừng vội vã vì tình yêu suốt thời thanh xuân.Cảm ơn tình yêu, là tình yêu đã cho tôi hiểu, sinh mạng đẹp như thế, có thể đau đớn, nhưng cũng rất vui vẻ.…Tôi uống say, có người gọi: Cô dâu đâu, cô dâu đâu, chúng tôi muốn uống rượu với cô dâu.Xuân Thiên khẽ đỡ tôi dậy, tôi quay đầu lại nhìn anh, khuôn mặt anh như mộtđóa hoa phù dung, thật khiến người ta rung động, anh áp sát vào tai tôinói: Cô dâu, đang ở trong lòng anh.HẾT
Tôi. Xuân Thiên. Bắc Kinh. Hôn lễ.
Trong nhà thờ, mục sư hỏi tôi và Xuân Thiên, những câu hỏi lâu đời cũ kĩ đó.
Con có đồng ý lấy Xuân Thiên, dù sinh lão bệnh tử, dù… không? Mục sư hỏi.
Vâng, con đồng ý, con đồng ý.
Dù sinh lão bệnh tử, dù thời gian có về thời viễn cổ hay vĩnh viễn. Tôiđồng ý cùng người con trai này tay trong tay tới khi về già, là một đôivợ chồng hòa thuận gắn bó, cùng chia sẻ những vui buồn trong cuộc sống.
Tôi đồng ý, là cây bông, đứng bên anh.
Còn Xuân Thiên nói: Nguyện là hai trong một, đầu bạc răng long!
Khi Xuân Thiên đeo chiếc nhẫn sáng lấp lánh đó vào tay tôi, tim tôi runrẩy. Đôi mắt ấy thuần khiết biết bao, đẹp biết bao, trong sáng biết bao, giống như một hồ nước vậy.
Xuyên qua đám người, tôi nhìn thấyThẩm Gia Bạch đứng cuối cùng, anh đứng từ xa nhìn tôi, ánh mắt đau buồn. Mắt tôi ngấn nước, Xuân Thiên đã lẳng lặng lau nó đi.
Phải, người em từng yêu, hãy chúc phúc cho em nhé.
Anh vẫn lịch lãm như thế, mặc chiếc áo trắng khiến anh đẹp trai như thế.Khi Xuân Thiên đeo nhẫn vào tay tôi, tôi quay đầu lại lần nữa, Thẩm GiaBạch đã đi rồi.
Anh đi rồi, lần này, là đi mãi mãi.
Tuầntrăng mật chúng tôi sang Pháp, Xuân Thiên nói, Pháp là một đất nước lãng mạn vô cùng, vậy thì, hãy để chúng tôi được chìm đắm trong tình yêu.
Khi hôn lễ kết thúc, tôi nhận được một tin nhắn của Thẩm Gia Bạch: Thế gian trùng trùng/ Cuối cùng cũng thành không/ Anh không cố ý để lỡ mất em/Nhưng anh lại luôn làm như thế/ Bỏ lỡ ngày hôm qua hoa nở đầy cành/ Lạibỏ lỡ cả ngày hôm nay/ Hôm nay vẫn lặp lại sự biệt li/ Phần đời còn lạithành lạc lõng/ Hễ cất bước đi là ngàn dặm/ Trong buổi tối sương mù/ Cúi đầu trước em/ Xin hãy vì anh mà trân trọng(1).
(1). Một đoạn trong bài thơ Tống biệt của nhà thơ Tịch Mộ Dung.
Trong hôn lễ của tôi, tôi đã khóc.
Nếu tôi đã từng là một con sâu, thì chính tình yêu của Xuân Thiên đã giúptôi hóa bướm, trước khi hóa thành bướm, tôi đã từng, đã từng cố gắng đểyêu, nhưng đấy là vai diễn của một mình tôi, là tình yêu của một mìnhtôi.
Cảm ơn Xuân Thiên, đã cho tôi biết thì ra tình yêu là như vậy, có sự ấm áp thân thiết ngọt ngào.
Cảm ơn Thẩm Gia Bạch, là anh đã biến tôi từ một đứa trẻ đa cảm thành mộtngười thiếu nữ ngượng ngùng, tình yêu mới chớm nở, khiến tôi không ngừng vội vã vì tình yêu suốt thời thanh xuân.
Cảm ơn tình yêu, là tình yêu đã cho tôi hiểu, sinh mạng đẹp như thế, có thể đau đớn, nhưng cũng rất vui vẻ.
…
Tôi uống say, có người gọi: Cô dâu đâu, cô dâu đâu, chúng tôi muốn uống rượu với cô dâu.
Xuân Thiên khẽ đỡ tôi dậy, tôi quay đầu lại nhìn anh, khuôn mặt anh như mộtđóa hoa phù dung, thật khiến người ta rung động, anh áp sát vào tai tôinói: Cô dâu, đang ở trong lòng anh.
HẾT
Nếu Mùa Hạ Ấy Em Không Gặp AnhTác giả: Tuyết Tiểu ThiềnTruyện Ngôn TìnhĐó là tên của một bức tranh sơn dầu. Ngày hôm đó, khi tôi vừa bước chân vào Bảo tàng mỹ thuật Trung Quốc thì nhìn thấy bức tranh này. Đó là một cuộc triển lãm tranh sơn dầu của Mexico,trên bức tường đối diện nơi tôi vừa bước vào là bức tranh vẽ khuôn mặtmột người đàn ông dường như đang nhìn tôi với ánh mắt đơn độc. Giây phút đó tôi đã bị kích động. Ánh mắt ấy, như hiểu, như biết, cũng là sự lạnh lùng đầy cố chấp. Sau đó tôi nhìn thấy tên của bức tranh, “Tôi vì tôi”. Ngay lập tức, tôi sững người lại. Cái tên gì thế này? Có thể anh ta đã trải qua nhiều bể dâu, hoặc quá hưhỏng quá vô vị, hoặc là anh ta thất tình, hoặc anh ta cô đơn đến nỗikhông biết nói gì, cũng có thể, anh ta chỉ là đột nhiên muốn khóc trongmột buổi chiều yên tĩnh, bởi sự cô độc của người đàn ông, là sự cô độccủa kiếm, là sự cô độc của đá, cứng mà lạnh. Còn trong buổi chiều cô đơn này, cũng cô độc như thế, tôi viết đoạn kết cho tiểu thuyết Nếumùa hạ ấy em không gặp anh của mình, cái kết này thê lương mà đẹp đẽ,khiến tôi… Tôi. Xuân Thiên. Bắc Kinh. Hôn lễ.Trong nhà thờ, mục sư hỏi tôi và Xuân Thiên, những câu hỏi lâu đời cũ kĩ đó.Con có đồng ý lấy Xuân Thiên, dù sinh lão bệnh tử, dù… không? Mục sư hỏi.Vâng, con đồng ý, con đồng ý.Dù sinh lão bệnh tử, dù thời gian có về thời viễn cổ hay vĩnh viễn. Tôiđồng ý cùng người con trai này tay trong tay tới khi về già, là một đôivợ chồng hòa thuận gắn bó, cùng chia sẻ những vui buồn trong cuộc sống.Tôi đồng ý, là cây bông, đứng bên anh.Còn Xuân Thiên nói: Nguyện là hai trong một, đầu bạc răng long!Khi Xuân Thiên đeo chiếc nhẫn sáng lấp lánh đó vào tay tôi, tim tôi runrẩy. Đôi mắt ấy thuần khiết biết bao, đẹp biết bao, trong sáng biết bao, giống như một hồ nước vậy.Xuyên qua đám người, tôi nhìn thấyThẩm Gia Bạch đứng cuối cùng, anh đứng từ xa nhìn tôi, ánh mắt đau buồn. Mắt tôi ngấn nước, Xuân Thiên đã lẳng lặng lau nó đi.Phải, người em từng yêu, hãy chúc phúc cho em nhé.Anh vẫn lịch lãm như thế, mặc chiếc áo trắng khiến anh đẹp trai như thế.Khi Xuân Thiên đeo nhẫn vào tay tôi, tôi quay đầu lại lần nữa, Thẩm GiaBạch đã đi rồi.Anh đi rồi, lần này, là đi mãi mãi.Tuầntrăng mật chúng tôi sang Pháp, Xuân Thiên nói, Pháp là một đất nước lãng mạn vô cùng, vậy thì, hãy để chúng tôi được chìm đắm trong tình yêu.Khi hôn lễ kết thúc, tôi nhận được một tin nhắn của Thẩm Gia Bạch: Thế gian trùng trùng/ Cuối cùng cũng thành không/ Anh không cố ý để lỡ mất em/Nhưng anh lại luôn làm như thế/ Bỏ lỡ ngày hôm qua hoa nở đầy cành/ Lạibỏ lỡ cả ngày hôm nay/ Hôm nay vẫn lặp lại sự biệt li/ Phần đời còn lạithành lạc lõng/ Hễ cất bước đi là ngàn dặm/ Trong buổi tối sương mù/ Cúi đầu trước em/ Xin hãy vì anh mà trân trọng(1).(1). Một đoạn trong bài thơ Tống biệt của nhà thơ Tịch Mộ Dung.Trong hôn lễ của tôi, tôi đã khóc.Nếu tôi đã từng là một con sâu, thì chính tình yêu của Xuân Thiên đã giúptôi hóa bướm, trước khi hóa thành bướm, tôi đã từng, đã từng cố gắng đểyêu, nhưng đấy là vai diễn của một mình tôi, là tình yêu của một mìnhtôi.Cảm ơn Xuân Thiên, đã cho tôi biết thì ra tình yêu là như vậy, có sự ấm áp thân thiết ngọt ngào.Cảm ơn Thẩm Gia Bạch, là anh đã biến tôi từ một đứa trẻ đa cảm thành mộtngười thiếu nữ ngượng ngùng, tình yêu mới chớm nở, khiến tôi không ngừng vội vã vì tình yêu suốt thời thanh xuân.Cảm ơn tình yêu, là tình yêu đã cho tôi hiểu, sinh mạng đẹp như thế, có thể đau đớn, nhưng cũng rất vui vẻ.…Tôi uống say, có người gọi: Cô dâu đâu, cô dâu đâu, chúng tôi muốn uống rượu với cô dâu.Xuân Thiên khẽ đỡ tôi dậy, tôi quay đầu lại nhìn anh, khuôn mặt anh như mộtđóa hoa phù dung, thật khiến người ta rung động, anh áp sát vào tai tôinói: Cô dâu, đang ở trong lòng anh.HẾT