“Bẹp.” Dưới chân hình như lại giẫm phải thứ gì đó, cái loại cảm giảm dính dính, sền sệt đó làm người ta không vui một chút nào. Hách Phúng cúi đầu nhìn. Thì ra là một bãi phân động vật, mà trên đó có một dấu chân cực kỳ quen thuộc, không hề nghi ngờ, chính là dấu chân của cậu. Trong vòng một giờ, không biết là lần thứ mấy cậu đạp phải phân. Lúc đầu, cậu còn biến sắc rồi tìm đại một bãi cỏ khô chà xát đôi giày, nhưng lúc này, Hách Phúng chỉ bình tĩnh mà đi qua bãi phân này, không thèm quan tâm mà đi về phía trước. Bây giờ cậu đã quen với loại chuyện này rồi, cho dù lát nữa có xuất hiện một bãi phân voi ma m*t, cậu cũng không ngạc nhiên. Rừng rậm nguyên sơ như thế này, ngoại trừ thực vật, thứ nhiều nhất chính là phân động vật. Chỉ có điều tại sao lại bảo cậu đến nơi hoang sơ hẻo lánh như vậy chứ, có phải lừa gạt không vậy? Mà không biết người kia có đưa nhầm địa chỉ cho cậu không, làm gì có công ty nào lại phỏng vấn ở cái nơi quái quỷ này chứ? Hách Phúng nhớ lại khoảng nửa giờ trước,…

Chương 3: Khởi nguyên (Nguyên nhân bắt đầu)

Có Giỏi Thì Đừng ChếtTác giả: YY Đích Liệt TíchTruyện Đam Mỹ“Bẹp.” Dưới chân hình như lại giẫm phải thứ gì đó, cái loại cảm giảm dính dính, sền sệt đó làm người ta không vui một chút nào. Hách Phúng cúi đầu nhìn. Thì ra là một bãi phân động vật, mà trên đó có một dấu chân cực kỳ quen thuộc, không hề nghi ngờ, chính là dấu chân của cậu. Trong vòng một giờ, không biết là lần thứ mấy cậu đạp phải phân. Lúc đầu, cậu còn biến sắc rồi tìm đại một bãi cỏ khô chà xát đôi giày, nhưng lúc này, Hách Phúng chỉ bình tĩnh mà đi qua bãi phân này, không thèm quan tâm mà đi về phía trước. Bây giờ cậu đã quen với loại chuyện này rồi, cho dù lát nữa có xuất hiện một bãi phân voi ma m*t, cậu cũng không ngạc nhiên. Rừng rậm nguyên sơ như thế này, ngoại trừ thực vật, thứ nhiều nhất chính là phân động vật. Chỉ có điều tại sao lại bảo cậu đến nơi hoang sơ hẻo lánh như vậy chứ, có phải lừa gạt không vậy? Mà không biết người kia có đưa nhầm địa chỉ cho cậu không, làm gì có công ty nào lại phỏng vấn ở cái nơi quái quỷ này chứ? Hách Phúng nhớ lại khoảng nửa giờ trước,… Hách Phúng là đồng nghiệp, người yêu, hay là bạn giường của Lâm Thâm?Hiển nhiên tất cả đều không phải, tuy bình thường cậu không có cốt khí, nhưng cậu sẽ không vì một đêm dừng chân mà bán đứng thân thể của mình đâu.>-ChươngtrướcChươngtiếpBáo lỗi chươngBình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Hách Phúng là đồng nghiệp, người yêu, hay là bạn giường của Lâm Thâm?

Hiển nhiên tất cả đều không phải, tuy bình thường cậu không có cốt khí, nhưng cậu sẽ không vì một đêm dừng chân mà bán đứng thân thể của mình đâu.

>-

Chương

trước

Chương

tiếp

Báo lỗi chương

Bình luận

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Có Giỏi Thì Đừng ChếtTác giả: YY Đích Liệt TíchTruyện Đam Mỹ“Bẹp.” Dưới chân hình như lại giẫm phải thứ gì đó, cái loại cảm giảm dính dính, sền sệt đó làm người ta không vui một chút nào. Hách Phúng cúi đầu nhìn. Thì ra là một bãi phân động vật, mà trên đó có một dấu chân cực kỳ quen thuộc, không hề nghi ngờ, chính là dấu chân của cậu. Trong vòng một giờ, không biết là lần thứ mấy cậu đạp phải phân. Lúc đầu, cậu còn biến sắc rồi tìm đại một bãi cỏ khô chà xát đôi giày, nhưng lúc này, Hách Phúng chỉ bình tĩnh mà đi qua bãi phân này, không thèm quan tâm mà đi về phía trước. Bây giờ cậu đã quen với loại chuyện này rồi, cho dù lát nữa có xuất hiện một bãi phân voi ma m*t, cậu cũng không ngạc nhiên. Rừng rậm nguyên sơ như thế này, ngoại trừ thực vật, thứ nhiều nhất chính là phân động vật. Chỉ có điều tại sao lại bảo cậu đến nơi hoang sơ hẻo lánh như vậy chứ, có phải lừa gạt không vậy? Mà không biết người kia có đưa nhầm địa chỉ cho cậu không, làm gì có công ty nào lại phỏng vấn ở cái nơi quái quỷ này chứ? Hách Phúng nhớ lại khoảng nửa giờ trước,… Hách Phúng là đồng nghiệp, người yêu, hay là bạn giường của Lâm Thâm?Hiển nhiên tất cả đều không phải, tuy bình thường cậu không có cốt khí, nhưng cậu sẽ không vì một đêm dừng chân mà bán đứng thân thể của mình đâu.>-ChươngtrướcChươngtiếpBáo lỗi chươngBình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Chương 3: Khởi nguyên (Nguyên nhân bắt đầu)