Tác giả:

【 Đoạn ngắn một 】 “Mịch Nhi, em- – sao em lại cắn mặt anh!” Tiểu Bạch tám tuổi lau đi dấu răng trên mặt, giận giữ tố cáo. “Anh còn dám nói em, không phải anh cũng cắn miệng của em sao…” Mịch Nhi bốn tuổi ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nói, đôi môi bé sưng đỏ, toàn là những dấu răng khiến cho người nào đó không thể chối cãi. Khuôn mặt nhỏ nhắn đẹp đẽ của Tiểu Bạch hơi đỏ lên, cậu sờ lên môi mình, tròng mắt đen đảo qua vài vòng, nhíu mày than thở nói: “Vừa nãy anh chỉ là… Ôi, không có biện pháp nào, nếu anh đã cắn miệng của em, thì không thể không phụ trách với em, cho nên anh sẽ bồi thường bản thân anh cho em…” 【 Đoạn ngắn hai 】 “Ngu ngốc, chân cũng đã ngã như vậy rồi, mà vẫn còn chạy xa như thế…” Nhìn Mịch Nhi đáng thương như vậy, Tiểu Bạch đành thở dài, xoay người đưa lưng về phía cô bé, “Đến đây đi, anh cõng em về nhà.” Mịch Nhi khó có khi ngoan ngoãn mà chèo lên lưng cậu, nhỏ giọng giải thích: ” Anh Tiểu Bạch, thật xin lỗi…” Tiểu Bạch đưa lưng về phía cô bé, nhíu mày mắng: “Ngu ngốc…

Chương 5: Môi thật là đau!

Giao Dịch Triền Miên: Cô Vợ Nuôi Từ Bé Của Tổng Giám ĐốcTác giả: Tả Nhi ThiểnTruyện Ngôn Tình【 Đoạn ngắn một 】 “Mịch Nhi, em- – sao em lại cắn mặt anh!” Tiểu Bạch tám tuổi lau đi dấu răng trên mặt, giận giữ tố cáo. “Anh còn dám nói em, không phải anh cũng cắn miệng của em sao…” Mịch Nhi bốn tuổi ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nói, đôi môi bé sưng đỏ, toàn là những dấu răng khiến cho người nào đó không thể chối cãi. Khuôn mặt nhỏ nhắn đẹp đẽ của Tiểu Bạch hơi đỏ lên, cậu sờ lên môi mình, tròng mắt đen đảo qua vài vòng, nhíu mày than thở nói: “Vừa nãy anh chỉ là… Ôi, không có biện pháp nào, nếu anh đã cắn miệng của em, thì không thể không phụ trách với em, cho nên anh sẽ bồi thường bản thân anh cho em…” 【 Đoạn ngắn hai 】 “Ngu ngốc, chân cũng đã ngã như vậy rồi, mà vẫn còn chạy xa như thế…” Nhìn Mịch Nhi đáng thương như vậy, Tiểu Bạch đành thở dài, xoay người đưa lưng về phía cô bé, “Đến đây đi, anh cõng em về nhà.” Mịch Nhi khó có khi ngoan ngoãn mà chèo lên lưng cậu, nhỏ giọng giải thích: ” Anh Tiểu Bạch, thật xin lỗi…” Tiểu Bạch đưa lưng về phía cô bé, nhíu mày mắng: “Ngu ngốc… Đối mặt với quả đấm nhỏ của Mịch Nhi, Tiểu Bạch kiểm soát thân thể không có ra tay, mà từ nhỏ cậu đã huấn luyện Taekwondo và Karate nên cũng không phải là trang trí, mặc dù quả đấm nhỏ của Mịch Nhi cũng không là gì. Nhưng nếu như cậu đánh lại, nhất định sẽ khiến cho Mịch Nhi bốn tuổi bị thương, mặc dù cô bé chỉ tạm thời ở lại gia đình cậu, nhưng Mịch Nhi lại là con gái của dì, mà năm đó dì đã cứu lấy tính mạng cha, cho nên cậu cũng không thể vong ân phụ nghĩa mà tổn thương con gái của dì. . . . . .Tiểu Bạch chỉ có thể cảnh cáo trong miệng nói: “Này này, em buông tay ra, anh sẽ không đồng ý! Em cũng không phải là không biết, gia đình Bách Bảo chính là gia đình anh, từng nhân vật quan trọng đều có hình tượng chân thật! Em muốn ở trong phim gả cho Bách Bảo, cũng chỉ có một khả năng, chẳng lẽ em muốn gả cho anh ngoài đời sao!”“Đáng ghét, không phải như vậy, ai muốn gả cho anh!” Mịch Nhi bốn tuổi bị câu nhóc nói tới chuyện lập gia đình, cô bé liền thẹn quá hóa giận, nhào lên đè trên người Tiểu Bạch.Tiểu Bạch kinh ngạc kêu la: “Này, em làm gì đấy!”“Ô –” Mịch Nhi chợt cắn một cái lên khuông mặt trắng nõn mềm mại của Tiểu Bạch, rõ ràng cô bé đã cầu xin anh như vậy, tại sao anh vẫn không thể đồng ý! Tức chết cô bé, còn nói cô bé muốn gả cho anh, thực sự là quá đáng!“Mịch Nhi, tại sao em lại có thể cắn người như vậy! Rất đau đó em có biết không!” Tiểu Bạch vừa vội vừa tức, nhưng cậu không thể xuống tay đối với thân thể nho nhỏ yếu ớt này, cậu sợ mình sẽ làm cho Mịch Nhi bị thương, nhưng để mặc cho cô bé tiếp tục cắn, cậu cũng sẽ đau!Cậu khống chế sức lực muốn đẩy Mịch Nhi ra, hỗn loạn cau mày uy h**p: “Mịch Nhi, em nhả ra, nếu không nhả ra anh sẽ không bỏ qua đâu!”“Ô ô –” Mịch Nhi lại càng cắn lấy gương mặt của cậu không buôn, đáng ghét, cô bé đã nói rất dịu dàng, cũng đã dùng chiêu cứng rắn, nhưng tại sao anh Tiểu Bạch cũng không có định đồng ý! Chẳng lẽ tâm nguyện của cô bé thật sự không thể thực hiện được sao!Rõ ràng anh dễ nói chuyện với những người khác, nhưng tại sao lại cố tình cự tuyệt với cô như vậy, không phải bọn họ đã là bạn tốt sao! ๖ۣۜTrong lòng tức giận giống như dâng lên núi lửa nhỏ, đôi mắt màu tím cũng đã tức giận đến nóng bỏng, hàm răng càng thêm dùng sức, cô bé đè ép Tiểu Bạch, cố chấp g*m c*n mặt cậu.Chuyện gì xảy ra kế tiếp, Mịch Nhi cũng không ấn tượng lắm, chỉ nhớ rõ là mình không ngừng đổi chỗ cắn lấy khuôn mặt của anh, muốn đem tất cả tức giận cắn lấy da thịt mềm mại, trong lòng tức giận bao nhiêu, cô bé lại càng muốn lưu lại trên mặt anh Tiểu Bạch bấy nhiều dấu răng!Cho đến khi đôi môi của mình bị cảm giác đau đớn ập đến, cô bé mới tìm về lý trí, nhưng mà, hiện tại người mất lý trí lại là anh Tiểu Bạch . . . . . .Vì cô cầu xin thế nào cũng không thể khiến cho anh tha thứ, hu hu, đôi môi bị cắn thật đau ~(&g;_&l;)~

Đối mặt với quả đấm nhỏ của Mịch Nhi, Tiểu Bạch kiểm soát thân thể không có ra tay, mà từ nhỏ cậu đã huấn luyện Taekwondo và Karate nên cũng không phải là trang trí, mặc dù quả đấm nhỏ của Mịch Nhi cũng không là gì. Nhưng nếu như cậu đánh lại, nhất định sẽ khiến cho Mịch Nhi bốn tuổi bị thương, mặc dù cô bé chỉ tạm thời ở lại gia đình cậu, nhưng Mịch Nhi lại là con gái của dì, mà năm đó dì đã cứu lấy tính mạng cha, cho nên cậu cũng không thể vong ân phụ nghĩa mà tổn thương con gái của dì. . . . . .

Tiểu Bạch chỉ có thể cảnh cáo trong miệng nói: “Này này, em buông tay ra, anh sẽ không đồng ý! Em cũng không phải là không biết, gia đình Bách Bảo chính là gia đình anh, từng nhân vật quan trọng đều có hình tượng chân thật! Em muốn ở trong phim gả cho Bách Bảo, cũng chỉ có một khả năng, chẳng lẽ em muốn gả cho anh ngoài đời sao!”

“Đáng ghét, không phải như vậy, ai muốn gả cho anh!” Mịch Nhi bốn tuổi bị câu nhóc nói tới chuyện lập gia đình, cô bé liền thẹn quá hóa giận, nhào lên đè trên người Tiểu Bạch.

Tiểu Bạch kinh ngạc kêu la: “Này, em làm gì đấy!”

“Ô –” Mịch Nhi chợt cắn một cái lên khuông mặt trắng nõn mềm mại của Tiểu Bạch, rõ ràng cô bé đã cầu xin anh như vậy, tại sao anh vẫn không thể đồng ý! Tức chết cô bé, còn nói cô bé muốn gả cho anh, thực sự là quá đáng!

“Mịch Nhi, tại sao em lại có thể cắn người như vậy! Rất đau đó em có biết không!” Tiểu Bạch vừa vội vừa tức, nhưng cậu không thể xuống tay đối với thân thể nho nhỏ yếu ớt này, cậu sợ mình sẽ làm cho Mịch Nhi bị thương, nhưng để mặc cho cô bé tiếp tục cắn, cậu cũng sẽ đau!

Cậu khống chế sức lực muốn đẩy Mịch Nhi ra, hỗn loạn cau mày uy h**p: “Mịch Nhi, em nhả ra, nếu không nhả ra anh sẽ không bỏ qua đâu!”

“Ô ô –” Mịch Nhi lại càng cắn lấy gương mặt của cậu không buôn, đáng ghét, cô bé đã nói rất dịu dàng, cũng đã dùng chiêu cứng rắn, nhưng tại sao anh Tiểu Bạch cũng không có định đồng ý! Chẳng lẽ tâm nguyện của cô bé thật sự không thể thực hiện được sao!

Rõ ràng anh dễ nói chuyện với những người khác, nhưng tại sao lại cố tình cự tuyệt với cô như vậy, không phải bọn họ đã là bạn tốt sao! ๖ۣۜ

Trong lòng tức giận giống như dâng lên núi lửa nhỏ, đôi mắt màu tím cũng đã tức giận đến nóng bỏng, hàm răng càng thêm dùng sức, cô bé đè ép Tiểu Bạch, cố chấp g*m c*n mặt cậu.

Chuyện gì xảy ra kế tiếp, Mịch Nhi cũng không ấn tượng lắm, chỉ nhớ rõ là mình không ngừng đổi chỗ cắn lấy khuôn mặt của anh, muốn đem tất cả tức giận cắn lấy da thịt mềm mại, trong lòng tức giận bao nhiêu, cô bé lại càng muốn lưu lại trên mặt anh Tiểu Bạch bấy nhiều dấu răng!

Cho đến khi đôi môi của mình bị cảm giác đau đớn ập đến, cô bé mới tìm về lý trí, nhưng mà, hiện tại người mất lý trí lại là anh Tiểu Bạch . . . . . .

Vì cô cầu xin thế nào cũng không thể khiến cho anh tha thứ, hu hu, đôi môi bị cắn thật đau ~(&g;_&l;)~

Giao Dịch Triền Miên: Cô Vợ Nuôi Từ Bé Của Tổng Giám ĐốcTác giả: Tả Nhi ThiểnTruyện Ngôn Tình【 Đoạn ngắn một 】 “Mịch Nhi, em- – sao em lại cắn mặt anh!” Tiểu Bạch tám tuổi lau đi dấu răng trên mặt, giận giữ tố cáo. “Anh còn dám nói em, không phải anh cũng cắn miệng của em sao…” Mịch Nhi bốn tuổi ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nói, đôi môi bé sưng đỏ, toàn là những dấu răng khiến cho người nào đó không thể chối cãi. Khuôn mặt nhỏ nhắn đẹp đẽ của Tiểu Bạch hơi đỏ lên, cậu sờ lên môi mình, tròng mắt đen đảo qua vài vòng, nhíu mày than thở nói: “Vừa nãy anh chỉ là… Ôi, không có biện pháp nào, nếu anh đã cắn miệng của em, thì không thể không phụ trách với em, cho nên anh sẽ bồi thường bản thân anh cho em…” 【 Đoạn ngắn hai 】 “Ngu ngốc, chân cũng đã ngã như vậy rồi, mà vẫn còn chạy xa như thế…” Nhìn Mịch Nhi đáng thương như vậy, Tiểu Bạch đành thở dài, xoay người đưa lưng về phía cô bé, “Đến đây đi, anh cõng em về nhà.” Mịch Nhi khó có khi ngoan ngoãn mà chèo lên lưng cậu, nhỏ giọng giải thích: ” Anh Tiểu Bạch, thật xin lỗi…” Tiểu Bạch đưa lưng về phía cô bé, nhíu mày mắng: “Ngu ngốc… Đối mặt với quả đấm nhỏ của Mịch Nhi, Tiểu Bạch kiểm soát thân thể không có ra tay, mà từ nhỏ cậu đã huấn luyện Taekwondo và Karate nên cũng không phải là trang trí, mặc dù quả đấm nhỏ của Mịch Nhi cũng không là gì. Nhưng nếu như cậu đánh lại, nhất định sẽ khiến cho Mịch Nhi bốn tuổi bị thương, mặc dù cô bé chỉ tạm thời ở lại gia đình cậu, nhưng Mịch Nhi lại là con gái của dì, mà năm đó dì đã cứu lấy tính mạng cha, cho nên cậu cũng không thể vong ân phụ nghĩa mà tổn thương con gái của dì. . . . . .Tiểu Bạch chỉ có thể cảnh cáo trong miệng nói: “Này này, em buông tay ra, anh sẽ không đồng ý! Em cũng không phải là không biết, gia đình Bách Bảo chính là gia đình anh, từng nhân vật quan trọng đều có hình tượng chân thật! Em muốn ở trong phim gả cho Bách Bảo, cũng chỉ có một khả năng, chẳng lẽ em muốn gả cho anh ngoài đời sao!”“Đáng ghét, không phải như vậy, ai muốn gả cho anh!” Mịch Nhi bốn tuổi bị câu nhóc nói tới chuyện lập gia đình, cô bé liền thẹn quá hóa giận, nhào lên đè trên người Tiểu Bạch.Tiểu Bạch kinh ngạc kêu la: “Này, em làm gì đấy!”“Ô –” Mịch Nhi chợt cắn một cái lên khuông mặt trắng nõn mềm mại của Tiểu Bạch, rõ ràng cô bé đã cầu xin anh như vậy, tại sao anh vẫn không thể đồng ý! Tức chết cô bé, còn nói cô bé muốn gả cho anh, thực sự là quá đáng!“Mịch Nhi, tại sao em lại có thể cắn người như vậy! Rất đau đó em có biết không!” Tiểu Bạch vừa vội vừa tức, nhưng cậu không thể xuống tay đối với thân thể nho nhỏ yếu ớt này, cậu sợ mình sẽ làm cho Mịch Nhi bị thương, nhưng để mặc cho cô bé tiếp tục cắn, cậu cũng sẽ đau!Cậu khống chế sức lực muốn đẩy Mịch Nhi ra, hỗn loạn cau mày uy h**p: “Mịch Nhi, em nhả ra, nếu không nhả ra anh sẽ không bỏ qua đâu!”“Ô ô –” Mịch Nhi lại càng cắn lấy gương mặt của cậu không buôn, đáng ghét, cô bé đã nói rất dịu dàng, cũng đã dùng chiêu cứng rắn, nhưng tại sao anh Tiểu Bạch cũng không có định đồng ý! Chẳng lẽ tâm nguyện của cô bé thật sự không thể thực hiện được sao!Rõ ràng anh dễ nói chuyện với những người khác, nhưng tại sao lại cố tình cự tuyệt với cô như vậy, không phải bọn họ đã là bạn tốt sao! ๖ۣۜTrong lòng tức giận giống như dâng lên núi lửa nhỏ, đôi mắt màu tím cũng đã tức giận đến nóng bỏng, hàm răng càng thêm dùng sức, cô bé đè ép Tiểu Bạch, cố chấp g*m c*n mặt cậu.Chuyện gì xảy ra kế tiếp, Mịch Nhi cũng không ấn tượng lắm, chỉ nhớ rõ là mình không ngừng đổi chỗ cắn lấy khuôn mặt của anh, muốn đem tất cả tức giận cắn lấy da thịt mềm mại, trong lòng tức giận bao nhiêu, cô bé lại càng muốn lưu lại trên mặt anh Tiểu Bạch bấy nhiều dấu răng!Cho đến khi đôi môi của mình bị cảm giác đau đớn ập đến, cô bé mới tìm về lý trí, nhưng mà, hiện tại người mất lý trí lại là anh Tiểu Bạch . . . . . .Vì cô cầu xin thế nào cũng không thể khiến cho anh tha thứ, hu hu, đôi môi bị cắn thật đau ~(&g;_&l;)~

Chương 5: Môi thật là đau!