Tác giả:

【 Đoạn ngắn một 】 “Mịch Nhi, em- – sao em lại cắn mặt anh!” Tiểu Bạch tám tuổi lau đi dấu răng trên mặt, giận giữ tố cáo. “Anh còn dám nói em, không phải anh cũng cắn miệng của em sao…” Mịch Nhi bốn tuổi ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nói, đôi môi bé sưng đỏ, toàn là những dấu răng khiến cho người nào đó không thể chối cãi. Khuôn mặt nhỏ nhắn đẹp đẽ của Tiểu Bạch hơi đỏ lên, cậu sờ lên môi mình, tròng mắt đen đảo qua vài vòng, nhíu mày than thở nói: “Vừa nãy anh chỉ là… Ôi, không có biện pháp nào, nếu anh đã cắn miệng của em, thì không thể không phụ trách với em, cho nên anh sẽ bồi thường bản thân anh cho em…” 【 Đoạn ngắn hai 】 “Ngu ngốc, chân cũng đã ngã như vậy rồi, mà vẫn còn chạy xa như thế…” Nhìn Mịch Nhi đáng thương như vậy, Tiểu Bạch đành thở dài, xoay người đưa lưng về phía cô bé, “Đến đây đi, anh cõng em về nhà.” Mịch Nhi khó có khi ngoan ngoãn mà chèo lên lưng cậu, nhỏ giọng giải thích: ” Anh Tiểu Bạch, thật xin lỗi…” Tiểu Bạch đưa lưng về phía cô bé, nhíu mày mắng: “Ngu ngốc…

Chương 8: Em cắn anh trước

Giao Dịch Triền Miên: Cô Vợ Nuôi Từ Bé Của Tổng Giám ĐốcTác giả: Tả Nhi ThiểnTruyện Ngôn Tình【 Đoạn ngắn một 】 “Mịch Nhi, em- – sao em lại cắn mặt anh!” Tiểu Bạch tám tuổi lau đi dấu răng trên mặt, giận giữ tố cáo. “Anh còn dám nói em, không phải anh cũng cắn miệng của em sao…” Mịch Nhi bốn tuổi ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nói, đôi môi bé sưng đỏ, toàn là những dấu răng khiến cho người nào đó không thể chối cãi. Khuôn mặt nhỏ nhắn đẹp đẽ của Tiểu Bạch hơi đỏ lên, cậu sờ lên môi mình, tròng mắt đen đảo qua vài vòng, nhíu mày than thở nói: “Vừa nãy anh chỉ là… Ôi, không có biện pháp nào, nếu anh đã cắn miệng của em, thì không thể không phụ trách với em, cho nên anh sẽ bồi thường bản thân anh cho em…” 【 Đoạn ngắn hai 】 “Ngu ngốc, chân cũng đã ngã như vậy rồi, mà vẫn còn chạy xa như thế…” Nhìn Mịch Nhi đáng thương như vậy, Tiểu Bạch đành thở dài, xoay người đưa lưng về phía cô bé, “Đến đây đi, anh cõng em về nhà.” Mịch Nhi khó có khi ngoan ngoãn mà chèo lên lưng cậu, nhỏ giọng giải thích: ” Anh Tiểu Bạch, thật xin lỗi…” Tiểu Bạch đưa lưng về phía cô bé, nhíu mày mắng: “Ngu ngốc… Người này đã hơn 30 tuổi, nhưng lại có vẻ đẹp của thiếu nữ 20, chính là mẹ của Mịch Nhi, là người làm việc trong trụ sở bí mật, là bác sĩ thiên tài vô cùng điên cuồng.Cô có y thuật cải tử hồ sinh, nhưng cũng là người có tính tình lạnh lùng cố chấp, nhưng cô lại cùng Liền Hoa, chồng Liên Hoa, và cả Tiểu Bạch đã từng chung đụng.Bốn năm trước, chính cô đã cứu chữa cho cha Tiểu Bạch, xa cách mấy năm, cô lại tới thành phố K, lần này, cô đã giao phó con gái của mình ở nhờ nhà họ Triển ba tháng trước.Tố Tâm đau lòng ôm lấy Mịch Nhi, xoa xoa đầu bé an ủi: “Ngoan, mẹ ở đây. . . . . .”“Hu hu. . . . . . Mẹ, mẹ đã đi đâu, tại sao lại để con ở lại chỗ dì những ba tháng! Hu — con rất nhớ mẹ đó. . . . . .” Mịch Nhi vùi mặt trong ngực mẹ, đem tất cả uất ức và tức giận khóc lên.“Mịch Nhi!” Tố Tâm đã lâu không gặp con gái, vừa cẩn thận xem xét thân thể con gái có bị vết thương nào khi đánh nhau không, vừa vặn hỏi Mịch Nhi bướng bỉnh, “Khóc nhiều như vậy, có phải con bị thương rất đau hay không? Mịch Nhi, tại sao con lại đánh nhau cùng anh Tiểu Bạch vậy, nhất định lại là con gây chuyện, vì sao lại không ngoan như thế. . . . . .”“Hu hu. . . . . Mẹ. . . . . .” Mịch Nhi vừa bị mẹ hỏi càng thêm uất ức, một câu cũng không nói đủ, chỉ là không ngừng kêu khóc.Nhìn Mịch Nhi khóc đến như vậy, Liền Hoa vừa kêu bảo mẫu ôm lấy đứa em nhỏ rời đi, một bên tóm lấy con trai nhà mình, nghiêm túc hỏi: “Liên Tĩnh Bạch, con mau nói rõ ràng cho mẹ, rốt cuộc chuyện này là sao? Tại sao con lại bắt nạt Mịch Nhi, con là anh trai lớn, không biết đánh nhau là không đúng sao! Nói đi, rốt cuộc xảy ra chuyện gì!”Tiểu Bạch đang dùng sức lau đi nước miếng mà Mịch Nhi cắn, nghe thấy Liên Hoa lớn tiếng truy hỏi, cậu cũng giận dữ kêu lên: “Mẹ, con đánh nhau không đúng, nhưng cũng không phải là con chủ động khơi mào. . . . . . Mịch Nhi nói muốn được tham gia Bách Bảo, con đã đồng ý với em ấy, nhưng em ấy còn muốn trở thành người một nhà với Bạch Tiểu Muội, muốn ngày ngày được thấy em ấy, cho nên muốn gả cho Bách Bảo! Làm con tức chết! Con nói không được, em ấy liền trực tiếp nhào tới cắn con–““Mịch Nhi, em nói đi, có phải là em cắn anh trước hay không? Mà sao em lại có thể cắn lên mặt anh như thế!” Tiểu Bạch tức giận vuốt đi dấu răng, nổi giân tố cáo nói.“Rõ ràng là anh bắt nạt em, em đã cầu xin anh lâu như vậy, anh lại vẫn chịu đồng ý!” Mịch Nhi nghe thấy Tiểu Bạch tố cáo, cảm thấy không phục, cũng nói theo, chẳng lẽ tất cả đều là lỗi của cô bé sao!

Người này đã hơn 30 tuổi, nhưng lại có vẻ đẹp của thiếu nữ 20, chính là mẹ của Mịch Nhi, là người làm việc trong trụ sở bí mật, là bác sĩ thiên tài vô cùng điên cuồng.

Cô có y thuật cải tử hồ sinh, nhưng cũng là người có tính tình lạnh lùng cố chấp, nhưng cô lại cùng Liền Hoa, chồng Liên Hoa, và cả Tiểu Bạch đã từng chung đụng.

Bốn năm trước, chính cô đã cứu chữa cho cha Tiểu Bạch, xa cách mấy năm, cô lại tới thành phố K, lần này, cô đã giao phó con gái của mình ở nhờ nhà họ Triển ba tháng trước.

Tố Tâm đau lòng ôm lấy Mịch Nhi, xoa xoa đầu bé an ủi: “Ngoan, mẹ ở đây. . . . . .”

“Hu hu. . . . . . Mẹ, mẹ đã đi đâu, tại sao lại để con ở lại chỗ dì những ba tháng! Hu — con rất nhớ mẹ đó. . . . . .” Mịch Nhi vùi mặt trong ngực mẹ, đem tất cả uất ức và tức giận khóc lên.

“Mịch Nhi!” Tố Tâm đã lâu không gặp con gái, vừa cẩn thận xem xét thân thể con gái có bị vết thương nào khi đánh nhau không, vừa vặn hỏi Mịch Nhi bướng bỉnh, “Khóc nhiều như vậy, có phải con bị thương rất đau hay không? Mịch Nhi, tại sao con lại đánh nhau cùng anh Tiểu Bạch vậy, nhất định lại là con gây chuyện, vì sao lại không ngoan như thế. . . . . .”

“Hu hu. . . . . Mẹ. . . . . .” Mịch Nhi vừa bị mẹ hỏi càng thêm uất ức, một câu cũng không nói đủ, chỉ là không ngừng kêu khóc.

Nhìn Mịch Nhi khóc đến như vậy, Liền Hoa vừa kêu bảo mẫu ôm lấy đứa em nhỏ rời đi, một bên tóm lấy con trai nhà mình, nghiêm túc hỏi: “Liên Tĩnh Bạch, con mau nói rõ ràng cho mẹ, rốt cuộc chuyện này là sao? Tại sao con lại bắt nạt Mịch Nhi, con là anh trai lớn, không biết đánh nhau là không đúng sao! Nói đi, rốt cuộc xảy ra chuyện gì!”

Tiểu Bạch đang dùng sức lau đi nước miếng mà Mịch Nhi cắn, nghe thấy Liên Hoa lớn tiếng truy hỏi, cậu cũng giận dữ kêu lên: “Mẹ, con đánh nhau không đúng, nhưng cũng không phải là con chủ động khơi mào. . . . . . Mịch Nhi nói muốn được tham gia Bách Bảo, con đã đồng ý với em ấy, nhưng em ấy còn muốn trở thành người một nhà với Bạch Tiểu Muội, muốn ngày ngày được thấy em ấy, cho nên muốn gả cho Bách Bảo! Làm con tức chết! Con nói không được, em ấy liền trực tiếp nhào tới cắn con–“

“Mịch Nhi, em nói đi, có phải là em cắn anh trước hay không? Mà sao em lại có thể cắn lên mặt anh như thế!” Tiểu Bạch tức giận vuốt đi dấu răng, nổi giân tố cáo nói.

“Rõ ràng là anh bắt nạt em, em đã cầu xin anh lâu như vậy, anh lại vẫn chịu đồng ý!” Mịch Nhi nghe thấy Tiểu Bạch tố cáo, cảm thấy không phục, cũng nói theo, chẳng lẽ tất cả đều là lỗi của cô bé sao!

Giao Dịch Triền Miên: Cô Vợ Nuôi Từ Bé Của Tổng Giám ĐốcTác giả: Tả Nhi ThiểnTruyện Ngôn Tình【 Đoạn ngắn một 】 “Mịch Nhi, em- – sao em lại cắn mặt anh!” Tiểu Bạch tám tuổi lau đi dấu răng trên mặt, giận giữ tố cáo. “Anh còn dám nói em, không phải anh cũng cắn miệng của em sao…” Mịch Nhi bốn tuổi ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nói, đôi môi bé sưng đỏ, toàn là những dấu răng khiến cho người nào đó không thể chối cãi. Khuôn mặt nhỏ nhắn đẹp đẽ của Tiểu Bạch hơi đỏ lên, cậu sờ lên môi mình, tròng mắt đen đảo qua vài vòng, nhíu mày than thở nói: “Vừa nãy anh chỉ là… Ôi, không có biện pháp nào, nếu anh đã cắn miệng của em, thì không thể không phụ trách với em, cho nên anh sẽ bồi thường bản thân anh cho em…” 【 Đoạn ngắn hai 】 “Ngu ngốc, chân cũng đã ngã như vậy rồi, mà vẫn còn chạy xa như thế…” Nhìn Mịch Nhi đáng thương như vậy, Tiểu Bạch đành thở dài, xoay người đưa lưng về phía cô bé, “Đến đây đi, anh cõng em về nhà.” Mịch Nhi khó có khi ngoan ngoãn mà chèo lên lưng cậu, nhỏ giọng giải thích: ” Anh Tiểu Bạch, thật xin lỗi…” Tiểu Bạch đưa lưng về phía cô bé, nhíu mày mắng: “Ngu ngốc… Người này đã hơn 30 tuổi, nhưng lại có vẻ đẹp của thiếu nữ 20, chính là mẹ của Mịch Nhi, là người làm việc trong trụ sở bí mật, là bác sĩ thiên tài vô cùng điên cuồng.Cô có y thuật cải tử hồ sinh, nhưng cũng là người có tính tình lạnh lùng cố chấp, nhưng cô lại cùng Liền Hoa, chồng Liên Hoa, và cả Tiểu Bạch đã từng chung đụng.Bốn năm trước, chính cô đã cứu chữa cho cha Tiểu Bạch, xa cách mấy năm, cô lại tới thành phố K, lần này, cô đã giao phó con gái của mình ở nhờ nhà họ Triển ba tháng trước.Tố Tâm đau lòng ôm lấy Mịch Nhi, xoa xoa đầu bé an ủi: “Ngoan, mẹ ở đây. . . . . .”“Hu hu. . . . . . Mẹ, mẹ đã đi đâu, tại sao lại để con ở lại chỗ dì những ba tháng! Hu — con rất nhớ mẹ đó. . . . . .” Mịch Nhi vùi mặt trong ngực mẹ, đem tất cả uất ức và tức giận khóc lên.“Mịch Nhi!” Tố Tâm đã lâu không gặp con gái, vừa cẩn thận xem xét thân thể con gái có bị vết thương nào khi đánh nhau không, vừa vặn hỏi Mịch Nhi bướng bỉnh, “Khóc nhiều như vậy, có phải con bị thương rất đau hay không? Mịch Nhi, tại sao con lại đánh nhau cùng anh Tiểu Bạch vậy, nhất định lại là con gây chuyện, vì sao lại không ngoan như thế. . . . . .”“Hu hu. . . . . Mẹ. . . . . .” Mịch Nhi vừa bị mẹ hỏi càng thêm uất ức, một câu cũng không nói đủ, chỉ là không ngừng kêu khóc.Nhìn Mịch Nhi khóc đến như vậy, Liền Hoa vừa kêu bảo mẫu ôm lấy đứa em nhỏ rời đi, một bên tóm lấy con trai nhà mình, nghiêm túc hỏi: “Liên Tĩnh Bạch, con mau nói rõ ràng cho mẹ, rốt cuộc chuyện này là sao? Tại sao con lại bắt nạt Mịch Nhi, con là anh trai lớn, không biết đánh nhau là không đúng sao! Nói đi, rốt cuộc xảy ra chuyện gì!”Tiểu Bạch đang dùng sức lau đi nước miếng mà Mịch Nhi cắn, nghe thấy Liên Hoa lớn tiếng truy hỏi, cậu cũng giận dữ kêu lên: “Mẹ, con đánh nhau không đúng, nhưng cũng không phải là con chủ động khơi mào. . . . . . Mịch Nhi nói muốn được tham gia Bách Bảo, con đã đồng ý với em ấy, nhưng em ấy còn muốn trở thành người một nhà với Bạch Tiểu Muội, muốn ngày ngày được thấy em ấy, cho nên muốn gả cho Bách Bảo! Làm con tức chết! Con nói không được, em ấy liền trực tiếp nhào tới cắn con–““Mịch Nhi, em nói đi, có phải là em cắn anh trước hay không? Mà sao em lại có thể cắn lên mặt anh như thế!” Tiểu Bạch tức giận vuốt đi dấu răng, nổi giân tố cáo nói.“Rõ ràng là anh bắt nạt em, em đã cầu xin anh lâu như vậy, anh lại vẫn chịu đồng ý!” Mịch Nhi nghe thấy Tiểu Bạch tố cáo, cảm thấy không phục, cũng nói theo, chẳng lẽ tất cả đều là lỗi của cô bé sao!

Chương 8: Em cắn anh trước