Tác giả:

【 Đoạn ngắn một 】 “Mịch Nhi, em- – sao em lại cắn mặt anh!” Tiểu Bạch tám tuổi lau đi dấu răng trên mặt, giận giữ tố cáo. “Anh còn dám nói em, không phải anh cũng cắn miệng của em sao…” Mịch Nhi bốn tuổi ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nói, đôi môi bé sưng đỏ, toàn là những dấu răng khiến cho người nào đó không thể chối cãi. Khuôn mặt nhỏ nhắn đẹp đẽ của Tiểu Bạch hơi đỏ lên, cậu sờ lên môi mình, tròng mắt đen đảo qua vài vòng, nhíu mày than thở nói: “Vừa nãy anh chỉ là… Ôi, không có biện pháp nào, nếu anh đã cắn miệng của em, thì không thể không phụ trách với em, cho nên anh sẽ bồi thường bản thân anh cho em…” 【 Đoạn ngắn hai 】 “Ngu ngốc, chân cũng đã ngã như vậy rồi, mà vẫn còn chạy xa như thế…” Nhìn Mịch Nhi đáng thương như vậy, Tiểu Bạch đành thở dài, xoay người đưa lưng về phía cô bé, “Đến đây đi, anh cõng em về nhà.” Mịch Nhi khó có khi ngoan ngoãn mà chèo lên lưng cậu, nhỏ giọng giải thích: ” Anh Tiểu Bạch, thật xin lỗi…” Tiểu Bạch đưa lưng về phía cô bé, nhíu mày mắng: “Ngu ngốc…

Chương 37: Biết nguyên nhân

Giao Dịch Triền Miên: Cô Vợ Nuôi Từ Bé Của Tổng Giám ĐốcTác giả: Tả Nhi ThiểnTruyện Ngôn Tình【 Đoạn ngắn một 】 “Mịch Nhi, em- – sao em lại cắn mặt anh!” Tiểu Bạch tám tuổi lau đi dấu răng trên mặt, giận giữ tố cáo. “Anh còn dám nói em, không phải anh cũng cắn miệng của em sao…” Mịch Nhi bốn tuổi ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nói, đôi môi bé sưng đỏ, toàn là những dấu răng khiến cho người nào đó không thể chối cãi. Khuôn mặt nhỏ nhắn đẹp đẽ của Tiểu Bạch hơi đỏ lên, cậu sờ lên môi mình, tròng mắt đen đảo qua vài vòng, nhíu mày than thở nói: “Vừa nãy anh chỉ là… Ôi, không có biện pháp nào, nếu anh đã cắn miệng của em, thì không thể không phụ trách với em, cho nên anh sẽ bồi thường bản thân anh cho em…” 【 Đoạn ngắn hai 】 “Ngu ngốc, chân cũng đã ngã như vậy rồi, mà vẫn còn chạy xa như thế…” Nhìn Mịch Nhi đáng thương như vậy, Tiểu Bạch đành thở dài, xoay người đưa lưng về phía cô bé, “Đến đây đi, anh cõng em về nhà.” Mịch Nhi khó có khi ngoan ngoãn mà chèo lên lưng cậu, nhỏ giọng giải thích: ” Anh Tiểu Bạch, thật xin lỗi…” Tiểu Bạch đưa lưng về phía cô bé, nhíu mày mắng: “Ngu ngốc… "Tố Tâm, cô đã tới nhanh như vậy rồi sao!" Liên Hoa giật mình với tốc độ chạy tới của Tố Tâm, vội vàng nói với bác sĩ, "Có Tố Tâm ở đây, mọi người cứ ở bên cạnh trợ giúp là được, tình hình của Mịch Nhi vẫn do mẹ con bé hiểu rõ nhất!"Liên Hoa thở phào nhẹ nhõm, cô cũng biết nói với Tố Tâm chuyện của Mịch Nhi là đúng! Không nói về y thuật, cô ấy còn nắm rõ mọi thứ trong phòng thí nghiệm, lại quen thuộc thân thể Mịch Nhi, cho nên để Tố Tâm tới khám cho con bé, đây chính là điều thích hợp nhất!Quả nhiên Tố Tâm như cô dự đoán, bây giờ đã giống như một người mẹ, đặt con gái lên vị trí hàng đầu. Khi nghe tin Mịch Nhi hôn mê, cho dù đang tiến hành hạng mục thí nghiệm quan trọng cỡ nào, cô cũng có thể bỏ qua tất cả mọi chuyện, lập tức chạy tới!"Tiểu Bạch, là cháu phát hiện ra Mịch Nhi đầu tiên sao?" Tố Tâm vừa nhanh chóng đón lấy dụng cụ do các bác sĩ khác đưa, vừa kiểm tra cho con gái, lại vừa nói, "Khi đó Mịch Nhi có triệu chứng gì, trong phòng thí nghiệm có gì đặc biệt không? Cháu đã làm cấp cứu thế nào, không có cho Mịch Nhi ăn gì lung tung chứ?"Tiểu Bạch nhanh chóng thuật lại tất cả những gì mình đã làm, chú trọng nhấn mạnh tình huống kì lạ vừa rồi, cũng nói ra các biện pháp cấp cứu mà mình đã làm, sau đó kêu Tố Tâm nhanh chóng chuẩn đoán bệnh tình."Nhịp tim 98, có chút nhanh, nhiệt độ 39. 6°, thân thể không có vết thương, nhưng trong người lại có triệu chứng viêm nhiễm. . . . . ." Nên Tố Tâm lại kiểm tra thân thể cô bé lần nữa, rồi bắt đầu âm thầm nghi ngờ.Cô không thể chuẩn đoán sai, triệu chứng này chỉ khiến Mịch Nhi phát sốt mà thôi, nhưng thân thể con bé được cô chăm sóc hết sức khỏe mạnh, hầu như không có khả năng bị lây bệnh mà cảm mạo nóng sốt mới đúng --Tố Tâm chợt đứng dậy, nhìn quanh một vòng trong phòng thí nghiệm, rồi đứng trước một cái bàn.Cô cầm lên một cái ống nuôi cấy chất lỏng màu xanh, đặt ở lên kính hiển vi quan sát một chút, liền nhíu mày: "Bệnh khuẩn T-87D? Tại sao Mịch Nhi lại có thứ này ở đây, con bé nuôi nó làm gì, số vi khuẩn đó đã đi đâu?"Tố Tâm vội vàng nhìn sang đám chuột bạch trong lồng, quả nhiên triệu chứng của chúng giống như Mịch Nhi, theo như cô đoán, Mịch Nhi và đám động vật này đều bị lây phải bệnh khuẩn!"Dì Tố, dì biết chuyện gì sao? Mịch Nhi không có sao chứ!" Nhìn vẻ mặt Tố Tâm có chút buông lỏng, Tiểu Bạch không thể nhịn được nóng lòng mà hỏi."Cũng may, dì đã biết nguyên nhân, Mịch Nhi bị khuẩn bệnh mà mình nuôi cấy lây phải, không có gì đáng lo. . . . . ." Tố Tâm gật đầu một cái, nói với mấy vị bác sĩ, "Hãy giúp tôi đưa con bé về phòng, nó chỉ bị lây bệnh mà phát sốt thôi, tôi sẽ đi điều chế thuốc, mấy người. . . . . ."Mọi người nghe thấy Tố Tâm chuẩn bệnh, lúc này mới kịp yên tâm. Ngay lúc mọi người nhẹ nhàng di chuyển Mịch Nhi, thì bỗng nhiên điện thoại của Liên Hoa vang lên.

"Tố Tâm, cô đã tới nhanh như vậy rồi sao!" Liên Hoa giật mình với tốc độ chạy tới của Tố Tâm, vội vàng nói với bác sĩ, "Có Tố Tâm ở đây, mọi người cứ ở bên cạnh trợ giúp là được, tình hình của Mịch Nhi vẫn do mẹ con bé hiểu rõ nhất!"

Liên Hoa thở phào nhẹ nhõm, cô cũng biết nói với Tố Tâm chuyện của Mịch Nhi là đúng! Không nói về y thuật, cô ấy còn nắm rõ mọi thứ trong phòng thí nghiệm, lại quen thuộc thân thể Mịch Nhi, cho nên để Tố Tâm tới khám cho con bé, đây chính là điều thích hợp nhất!

Quả nhiên Tố Tâm như cô dự đoán, bây giờ đã giống như một người mẹ, đặt con gái lên vị trí hàng đầu. Khi nghe tin Mịch Nhi hôn mê, cho dù đang tiến hành hạng mục thí nghiệm quan trọng cỡ nào, cô cũng có thể bỏ qua tất cả mọi chuyện, lập tức chạy tới!

"Tiểu Bạch, là cháu phát hiện ra Mịch Nhi đầu tiên sao?" Tố Tâm vừa nhanh chóng đón lấy dụng cụ do các bác sĩ khác đưa, vừa kiểm tra cho con gái, lại vừa nói, "Khi đó Mịch Nhi có triệu chứng gì, trong phòng thí nghiệm có gì đặc biệt không? Cháu đã làm cấp cứu thế nào, không có cho Mịch Nhi ăn gì lung tung chứ?"

Tiểu Bạch nhanh chóng thuật lại tất cả những gì mình đã làm, chú trọng nhấn mạnh tình huống kì lạ vừa rồi, cũng nói ra các biện pháp cấp cứu mà mình đã làm, sau đó kêu Tố Tâm nhanh chóng chuẩn đoán bệnh tình.

"Nhịp tim 98, có chút nhanh, nhiệt độ 39. 6°, thân thể không có vết thương, nhưng trong người lại có triệu chứng viêm nhiễm. . . . . ." Nên Tố Tâm lại kiểm tra thân thể cô bé lần nữa, rồi bắt đầu âm thầm nghi ngờ.

Cô không thể chuẩn đoán sai, triệu chứng này chỉ khiến Mịch Nhi phát sốt mà thôi, nhưng thân thể con bé được cô chăm sóc hết sức khỏe mạnh, hầu như không có khả năng bị lây bệnh mà cảm mạo nóng sốt mới đúng --

Tố Tâm chợt đứng dậy, nhìn quanh một vòng trong phòng thí nghiệm, rồi đứng trước một cái bàn.

Cô cầm lên một cái ống nuôi cấy chất lỏng màu xanh, đặt ở lên kính hiển vi quan sát một chút, liền nhíu mày: "Bệnh khuẩn T-87D? Tại sao Mịch Nhi lại có thứ này ở đây, con bé nuôi nó làm gì, số vi khuẩn đó đã đi đâu?"

Tố Tâm vội vàng nhìn sang đám chuột bạch trong lồng, quả nhiên triệu chứng của chúng giống như Mịch Nhi, theo như cô đoán, Mịch Nhi và đám động vật này đều bị lây phải bệnh khuẩn!

"Dì Tố, dì biết chuyện gì sao? Mịch Nhi không có sao chứ!" Nhìn vẻ mặt Tố Tâm có chút buông lỏng, Tiểu Bạch không thể nhịn được nóng lòng mà hỏi.

"Cũng may, dì đã biết nguyên nhân, Mịch Nhi bị khuẩn bệnh mà mình nuôi cấy lây phải, không có gì đáng lo. . . . . ." Tố Tâm gật đầu một cái, nói với mấy vị bác sĩ, "Hãy giúp tôi đưa con bé về phòng, nó chỉ bị lây bệnh mà phát sốt thôi, tôi sẽ đi điều chế thuốc, mấy người. . . . . ."

Mọi người nghe thấy Tố Tâm chuẩn bệnh, lúc này mới kịp yên tâm. Ngay lúc mọi người nhẹ nhàng di chuyển Mịch Nhi, thì bỗng nhiên điện thoại của Liên Hoa vang lên.

Giao Dịch Triền Miên: Cô Vợ Nuôi Từ Bé Của Tổng Giám ĐốcTác giả: Tả Nhi ThiểnTruyện Ngôn Tình【 Đoạn ngắn một 】 “Mịch Nhi, em- – sao em lại cắn mặt anh!” Tiểu Bạch tám tuổi lau đi dấu răng trên mặt, giận giữ tố cáo. “Anh còn dám nói em, không phải anh cũng cắn miệng của em sao…” Mịch Nhi bốn tuổi ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nói, đôi môi bé sưng đỏ, toàn là những dấu răng khiến cho người nào đó không thể chối cãi. Khuôn mặt nhỏ nhắn đẹp đẽ của Tiểu Bạch hơi đỏ lên, cậu sờ lên môi mình, tròng mắt đen đảo qua vài vòng, nhíu mày than thở nói: “Vừa nãy anh chỉ là… Ôi, không có biện pháp nào, nếu anh đã cắn miệng của em, thì không thể không phụ trách với em, cho nên anh sẽ bồi thường bản thân anh cho em…” 【 Đoạn ngắn hai 】 “Ngu ngốc, chân cũng đã ngã như vậy rồi, mà vẫn còn chạy xa như thế…” Nhìn Mịch Nhi đáng thương như vậy, Tiểu Bạch đành thở dài, xoay người đưa lưng về phía cô bé, “Đến đây đi, anh cõng em về nhà.” Mịch Nhi khó có khi ngoan ngoãn mà chèo lên lưng cậu, nhỏ giọng giải thích: ” Anh Tiểu Bạch, thật xin lỗi…” Tiểu Bạch đưa lưng về phía cô bé, nhíu mày mắng: “Ngu ngốc… "Tố Tâm, cô đã tới nhanh như vậy rồi sao!" Liên Hoa giật mình với tốc độ chạy tới của Tố Tâm, vội vàng nói với bác sĩ, "Có Tố Tâm ở đây, mọi người cứ ở bên cạnh trợ giúp là được, tình hình của Mịch Nhi vẫn do mẹ con bé hiểu rõ nhất!"Liên Hoa thở phào nhẹ nhõm, cô cũng biết nói với Tố Tâm chuyện của Mịch Nhi là đúng! Không nói về y thuật, cô ấy còn nắm rõ mọi thứ trong phòng thí nghiệm, lại quen thuộc thân thể Mịch Nhi, cho nên để Tố Tâm tới khám cho con bé, đây chính là điều thích hợp nhất!Quả nhiên Tố Tâm như cô dự đoán, bây giờ đã giống như một người mẹ, đặt con gái lên vị trí hàng đầu. Khi nghe tin Mịch Nhi hôn mê, cho dù đang tiến hành hạng mục thí nghiệm quan trọng cỡ nào, cô cũng có thể bỏ qua tất cả mọi chuyện, lập tức chạy tới!"Tiểu Bạch, là cháu phát hiện ra Mịch Nhi đầu tiên sao?" Tố Tâm vừa nhanh chóng đón lấy dụng cụ do các bác sĩ khác đưa, vừa kiểm tra cho con gái, lại vừa nói, "Khi đó Mịch Nhi có triệu chứng gì, trong phòng thí nghiệm có gì đặc biệt không? Cháu đã làm cấp cứu thế nào, không có cho Mịch Nhi ăn gì lung tung chứ?"Tiểu Bạch nhanh chóng thuật lại tất cả những gì mình đã làm, chú trọng nhấn mạnh tình huống kì lạ vừa rồi, cũng nói ra các biện pháp cấp cứu mà mình đã làm, sau đó kêu Tố Tâm nhanh chóng chuẩn đoán bệnh tình."Nhịp tim 98, có chút nhanh, nhiệt độ 39. 6°, thân thể không có vết thương, nhưng trong người lại có triệu chứng viêm nhiễm. . . . . ." Nên Tố Tâm lại kiểm tra thân thể cô bé lần nữa, rồi bắt đầu âm thầm nghi ngờ.Cô không thể chuẩn đoán sai, triệu chứng này chỉ khiến Mịch Nhi phát sốt mà thôi, nhưng thân thể con bé được cô chăm sóc hết sức khỏe mạnh, hầu như không có khả năng bị lây bệnh mà cảm mạo nóng sốt mới đúng --Tố Tâm chợt đứng dậy, nhìn quanh một vòng trong phòng thí nghiệm, rồi đứng trước một cái bàn.Cô cầm lên một cái ống nuôi cấy chất lỏng màu xanh, đặt ở lên kính hiển vi quan sát một chút, liền nhíu mày: "Bệnh khuẩn T-87D? Tại sao Mịch Nhi lại có thứ này ở đây, con bé nuôi nó làm gì, số vi khuẩn đó đã đi đâu?"Tố Tâm vội vàng nhìn sang đám chuột bạch trong lồng, quả nhiên triệu chứng của chúng giống như Mịch Nhi, theo như cô đoán, Mịch Nhi và đám động vật này đều bị lây phải bệnh khuẩn!"Dì Tố, dì biết chuyện gì sao? Mịch Nhi không có sao chứ!" Nhìn vẻ mặt Tố Tâm có chút buông lỏng, Tiểu Bạch không thể nhịn được nóng lòng mà hỏi."Cũng may, dì đã biết nguyên nhân, Mịch Nhi bị khuẩn bệnh mà mình nuôi cấy lây phải, không có gì đáng lo. . . . . ." Tố Tâm gật đầu một cái, nói với mấy vị bác sĩ, "Hãy giúp tôi đưa con bé về phòng, nó chỉ bị lây bệnh mà phát sốt thôi, tôi sẽ đi điều chế thuốc, mấy người. . . . . ."Mọi người nghe thấy Tố Tâm chuẩn bệnh, lúc này mới kịp yên tâm. Ngay lúc mọi người nhẹ nhàng di chuyển Mịch Nhi, thì bỗng nhiên điện thoại của Liên Hoa vang lên.

Chương 37: Biết nguyên nhân