【 Đoạn ngắn một 】 “Mịch Nhi, em- – sao em lại cắn mặt anh!” Tiểu Bạch tám tuổi lau đi dấu răng trên mặt, giận giữ tố cáo. “Anh còn dám nói em, không phải anh cũng cắn miệng của em sao…” Mịch Nhi bốn tuổi ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nói, đôi môi bé sưng đỏ, toàn là những dấu răng khiến cho người nào đó không thể chối cãi. Khuôn mặt nhỏ nhắn đẹp đẽ của Tiểu Bạch hơi đỏ lên, cậu sờ lên môi mình, tròng mắt đen đảo qua vài vòng, nhíu mày than thở nói: “Vừa nãy anh chỉ là… Ôi, không có biện pháp nào, nếu anh đã cắn miệng của em, thì không thể không phụ trách với em, cho nên anh sẽ bồi thường bản thân anh cho em…” 【 Đoạn ngắn hai 】 “Ngu ngốc, chân cũng đã ngã như vậy rồi, mà vẫn còn chạy xa như thế…” Nhìn Mịch Nhi đáng thương như vậy, Tiểu Bạch đành thở dài, xoay người đưa lưng về phía cô bé, “Đến đây đi, anh cõng em về nhà.” Mịch Nhi khó có khi ngoan ngoãn mà chèo lên lưng cậu, nhỏ giọng giải thích: ” Anh Tiểu Bạch, thật xin lỗi…” Tiểu Bạch đưa lưng về phía cô bé, nhíu mày mắng: “Ngu ngốc…
Chương 44: Dọa ngây người
Giao Dịch Triền Miên: Cô Vợ Nuôi Từ Bé Của Tổng Giám ĐốcTác giả: Tả Nhi ThiểnTruyện Ngôn Tình【 Đoạn ngắn một 】 “Mịch Nhi, em- – sao em lại cắn mặt anh!” Tiểu Bạch tám tuổi lau đi dấu răng trên mặt, giận giữ tố cáo. “Anh còn dám nói em, không phải anh cũng cắn miệng của em sao…” Mịch Nhi bốn tuổi ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nói, đôi môi bé sưng đỏ, toàn là những dấu răng khiến cho người nào đó không thể chối cãi. Khuôn mặt nhỏ nhắn đẹp đẽ của Tiểu Bạch hơi đỏ lên, cậu sờ lên môi mình, tròng mắt đen đảo qua vài vòng, nhíu mày than thở nói: “Vừa nãy anh chỉ là… Ôi, không có biện pháp nào, nếu anh đã cắn miệng của em, thì không thể không phụ trách với em, cho nên anh sẽ bồi thường bản thân anh cho em…” 【 Đoạn ngắn hai 】 “Ngu ngốc, chân cũng đã ngã như vậy rồi, mà vẫn còn chạy xa như thế…” Nhìn Mịch Nhi đáng thương như vậy, Tiểu Bạch đành thở dài, xoay người đưa lưng về phía cô bé, “Đến đây đi, anh cõng em về nhà.” Mịch Nhi khó có khi ngoan ngoãn mà chèo lên lưng cậu, nhỏ giọng giải thích: ” Anh Tiểu Bạch, thật xin lỗi…” Tiểu Bạch đưa lưng về phía cô bé, nhíu mày mắng: “Ngu ngốc… "Anh -- anh muốn mang Mịch Nhi sang Mỹ!" Vẻ mặt Tố Tâm thoáng chốc trở nên tái nhợt, "Tại sao, không phải lúc trước anh đã đồng ý để cho Mịch Nhi ở lại thành phố K sao, tại sao bây giờ lại nhắc tới việc về Mỹ!"Cô bị lời nói của Mục Thần dọa cho ngây người, không phải anh đang cùng cô tranh luận về chuyện có nên cấm Mịch Nhi tiếp tục học y và làm thí nghiệm hay không, tại sao chợt nói muốn đưa Mịch Nhi về Mỹ!Đã qua một năm, Mịch Nhi và Mục Thần đã chung sống hết sức hòa hợp, có lẽ Mịch Nhi cũng sẽ không bài xích việc ở với Mục Thần, không phải anh đã sớm có tính toán, thừa dịp Mịch Nhi ngã bệnh mà mượn đề tài này để nói chuyện của mình đấy chứ, quyết định cướp đi con gái của cô!Nếu vậy, cô nên làm gì đây. . . . . ."Cô cũng thấy đấy, Mịch Nhi xảy ra việc này, cuối cùng có hai nguyên nhân, một là con bé đã làm thí nghiệm vượt quá năng lực của mình, hai là không có ai theo dõi và chăm sóc con bé." Mục Thần nhẹ nhàng nói, "Nên muốn giải quyết cũng rất đơn giản, trước khi Mịch Nhi lớn lên không thể tự mình đi làm thí nghiệm, mà tôi sẽ luôn mang con bé theo bên người, luôn luôn cưng chiều và yêu thương nó! Mịch Nhi sẽ đáp ứng về Mỹ cùng tôi, và nhất định sẽ thích ở Mỹ --""Không được, tôi không đồng ý!" Suýt nữa Tố Tâm đã nghẹn gào lên, "Mịch Nhi là con gái tôi, tại sao anh nói muốn mang nó đi là đi! Tôi vẫn sẽ tuân thủ thỏa thuận, cũng không có mang Mịch Nhi trở về căn cứ, vậy vì sao anh lại có thể hủy bỏ thỏa thuận lúc đó, để Mịch Nhi tiếp tịc ở lại thành phố K cũng không được sao!""Cô có đồng ý hay không thì cũng như vậy, tôi chỉ đang chính thức thông báo cho cô, chứ không phải đang cùng cô thương lượng!" Mục Thần mang trên mặt thần thái không lay chuyển được, kiên quyết nói.Anh đứng lên, như đinh chặt sắt kiên quyết nói: "Không phải là tôi muốn phê bình cô, Tố Tâm, đối với việc làm mẹ, thì cô thích hợp với một nhân viên nghiên cứu khoa học hơn, là người say đắm y học mất ăn mất ngủ. Mịch Nhi không thể lúc nào cũng giao cho Liên Hoa chăm sóc, tuyệt đối không thể đi theo cô làm những thí nghiệm nguy hiểm kia! Cô xem mình đã dạy con bé những gì, con bé làm những việc đó nguy hiểm cỡ nào! Cũng may lần này là vi khuẩn phát sốt mà thôi, thế nhưng lần sau thì sao, chờ cô dạy con bé thêm kiến thức, chờ cô lại đóng cửa nghiên cứu, nhỡ con bé thí nghiệm lại xảy ra chuyện thì sao, ai có thể bảo đảm con bé có thể chuyển nguy thành an!""Tôi sẽ không để cho Mịch Nhi gặp chuyện gì nữa!" Đôi mắt màu tím của Tố Tâm hiện lên ngọn lửa tức giận, cũng đứng lên, ngẩng đầu phản bác, "Ai cũng không thể phê bình quyền lợi làm mẹ của tôi, tôi yêu Mịch Nhi hơn cả sinh mạng, ai cũng không thể cướp nó đi! Tôi sẽ lập tức mang Mịch Nhi trở về căn cứ, nơi đó mới là chỗ an toàn nhất!""Là tôi cướp con bé đi ư, tôi chỉ muốn tốt cho Mịch Nhi. . . . . ."Hai người còn đang tranh chấp cũng không có phát hiện, ở một góc vườn hoa rậm rạp, có một bóng dáng nho nhỏ đã nghe đến ngây người.
"Anh -- anh muốn mang Mịch Nhi sang Mỹ!" Vẻ mặt Tố Tâm thoáng chốc trở nên tái nhợt, "Tại sao, không phải lúc trước anh đã đồng ý để cho Mịch Nhi ở lại thành phố K sao, tại sao bây giờ lại nhắc tới việc về Mỹ!"
Cô bị lời nói của Mục Thần dọa cho ngây người, không phải anh đang cùng cô tranh luận về chuyện có nên cấm Mịch Nhi tiếp tục học y và làm thí nghiệm hay không, tại sao chợt nói muốn đưa Mịch Nhi về Mỹ!
Đã qua một năm, Mịch Nhi và Mục Thần đã chung sống hết sức hòa hợp, có lẽ Mịch Nhi cũng sẽ không bài xích việc ở với Mục Thần, không phải anh đã sớm có tính toán, thừa dịp Mịch Nhi ngã bệnh mà mượn đề tài này để nói chuyện của mình đấy chứ, quyết định cướp đi con gái của cô!
Nếu vậy, cô nên làm gì đây. . . . . .
"Cô cũng thấy đấy, Mịch Nhi xảy ra việc này, cuối cùng có hai nguyên nhân, một là con bé đã làm thí nghiệm vượt quá năng lực của mình, hai là không có ai theo dõi và chăm sóc con bé." Mục Thần nhẹ nhàng nói, "Nên muốn giải quyết cũng rất đơn giản, trước khi Mịch Nhi lớn lên không thể tự mình đi làm thí nghiệm, mà tôi sẽ luôn mang con bé theo bên người, luôn luôn cưng chiều và yêu thương nó! Mịch Nhi sẽ đáp ứng về Mỹ cùng tôi, và nhất định sẽ thích ở Mỹ --"
"Không được, tôi không đồng ý!" Suýt nữa Tố Tâm đã nghẹn gào lên, "Mịch Nhi là con gái tôi, tại sao anh nói muốn mang nó đi là đi! Tôi vẫn sẽ tuân thủ thỏa thuận, cũng không có mang Mịch Nhi trở về căn cứ, vậy vì sao anh lại có thể hủy bỏ thỏa thuận lúc đó, để Mịch Nhi tiếp tịc ở lại thành phố K cũng không được sao!"
"Cô có đồng ý hay không thì cũng như vậy, tôi chỉ đang chính thức thông báo cho cô, chứ không phải đang cùng cô thương lượng!" Mục Thần mang trên mặt thần thái không lay chuyển được, kiên quyết nói.
Anh đứng lên, như đinh chặt sắt kiên quyết nói: "Không phải là tôi muốn phê bình cô, Tố Tâm, đối với việc làm mẹ, thì cô thích hợp với một nhân viên nghiên cứu khoa học hơn, là người say đắm y học mất ăn mất ngủ. Mịch Nhi không thể lúc nào cũng giao cho Liên Hoa chăm sóc, tuyệt đối không thể đi theo cô làm những thí nghiệm nguy hiểm kia! Cô xem mình đã dạy con bé những gì, con bé làm những việc đó nguy hiểm cỡ nào! Cũng may lần này là vi khuẩn phát sốt mà thôi, thế nhưng lần sau thì sao, chờ cô dạy con bé thêm kiến thức, chờ cô lại đóng cửa nghiên cứu, nhỡ con bé thí nghiệm lại xảy ra chuyện thì sao, ai có thể bảo đảm con bé có thể chuyển nguy thành an!"
"Tôi sẽ không để cho Mịch Nhi gặp chuyện gì nữa!" Đôi mắt màu tím của Tố Tâm hiện lên ngọn lửa tức giận, cũng đứng lên, ngẩng đầu phản bác, "Ai cũng không thể phê bình quyền lợi làm mẹ của tôi, tôi yêu Mịch Nhi hơn cả sinh mạng, ai cũng không thể cướp nó đi! Tôi sẽ lập tức mang Mịch Nhi trở về căn cứ, nơi đó mới là chỗ an toàn nhất!"
"Là tôi cướp con bé đi ư, tôi chỉ muốn tốt cho Mịch Nhi. . . . . ."
Hai người còn đang tranh chấp cũng không có phát hiện, ở một góc vườn hoa rậm rạp, có một bóng dáng nho nhỏ đã nghe đến ngây người.
Giao Dịch Triền Miên: Cô Vợ Nuôi Từ Bé Của Tổng Giám ĐốcTác giả: Tả Nhi ThiểnTruyện Ngôn Tình【 Đoạn ngắn một 】 “Mịch Nhi, em- – sao em lại cắn mặt anh!” Tiểu Bạch tám tuổi lau đi dấu răng trên mặt, giận giữ tố cáo. “Anh còn dám nói em, không phải anh cũng cắn miệng của em sao…” Mịch Nhi bốn tuổi ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nói, đôi môi bé sưng đỏ, toàn là những dấu răng khiến cho người nào đó không thể chối cãi. Khuôn mặt nhỏ nhắn đẹp đẽ của Tiểu Bạch hơi đỏ lên, cậu sờ lên môi mình, tròng mắt đen đảo qua vài vòng, nhíu mày than thở nói: “Vừa nãy anh chỉ là… Ôi, không có biện pháp nào, nếu anh đã cắn miệng của em, thì không thể không phụ trách với em, cho nên anh sẽ bồi thường bản thân anh cho em…” 【 Đoạn ngắn hai 】 “Ngu ngốc, chân cũng đã ngã như vậy rồi, mà vẫn còn chạy xa như thế…” Nhìn Mịch Nhi đáng thương như vậy, Tiểu Bạch đành thở dài, xoay người đưa lưng về phía cô bé, “Đến đây đi, anh cõng em về nhà.” Mịch Nhi khó có khi ngoan ngoãn mà chèo lên lưng cậu, nhỏ giọng giải thích: ” Anh Tiểu Bạch, thật xin lỗi…” Tiểu Bạch đưa lưng về phía cô bé, nhíu mày mắng: “Ngu ngốc… "Anh -- anh muốn mang Mịch Nhi sang Mỹ!" Vẻ mặt Tố Tâm thoáng chốc trở nên tái nhợt, "Tại sao, không phải lúc trước anh đã đồng ý để cho Mịch Nhi ở lại thành phố K sao, tại sao bây giờ lại nhắc tới việc về Mỹ!"Cô bị lời nói của Mục Thần dọa cho ngây người, không phải anh đang cùng cô tranh luận về chuyện có nên cấm Mịch Nhi tiếp tục học y và làm thí nghiệm hay không, tại sao chợt nói muốn đưa Mịch Nhi về Mỹ!Đã qua một năm, Mịch Nhi và Mục Thần đã chung sống hết sức hòa hợp, có lẽ Mịch Nhi cũng sẽ không bài xích việc ở với Mục Thần, không phải anh đã sớm có tính toán, thừa dịp Mịch Nhi ngã bệnh mà mượn đề tài này để nói chuyện của mình đấy chứ, quyết định cướp đi con gái của cô!Nếu vậy, cô nên làm gì đây. . . . . ."Cô cũng thấy đấy, Mịch Nhi xảy ra việc này, cuối cùng có hai nguyên nhân, một là con bé đã làm thí nghiệm vượt quá năng lực của mình, hai là không có ai theo dõi và chăm sóc con bé." Mục Thần nhẹ nhàng nói, "Nên muốn giải quyết cũng rất đơn giản, trước khi Mịch Nhi lớn lên không thể tự mình đi làm thí nghiệm, mà tôi sẽ luôn mang con bé theo bên người, luôn luôn cưng chiều và yêu thương nó! Mịch Nhi sẽ đáp ứng về Mỹ cùng tôi, và nhất định sẽ thích ở Mỹ --""Không được, tôi không đồng ý!" Suýt nữa Tố Tâm đã nghẹn gào lên, "Mịch Nhi là con gái tôi, tại sao anh nói muốn mang nó đi là đi! Tôi vẫn sẽ tuân thủ thỏa thuận, cũng không có mang Mịch Nhi trở về căn cứ, vậy vì sao anh lại có thể hủy bỏ thỏa thuận lúc đó, để Mịch Nhi tiếp tịc ở lại thành phố K cũng không được sao!""Cô có đồng ý hay không thì cũng như vậy, tôi chỉ đang chính thức thông báo cho cô, chứ không phải đang cùng cô thương lượng!" Mục Thần mang trên mặt thần thái không lay chuyển được, kiên quyết nói.Anh đứng lên, như đinh chặt sắt kiên quyết nói: "Không phải là tôi muốn phê bình cô, Tố Tâm, đối với việc làm mẹ, thì cô thích hợp với một nhân viên nghiên cứu khoa học hơn, là người say đắm y học mất ăn mất ngủ. Mịch Nhi không thể lúc nào cũng giao cho Liên Hoa chăm sóc, tuyệt đối không thể đi theo cô làm những thí nghiệm nguy hiểm kia! Cô xem mình đã dạy con bé những gì, con bé làm những việc đó nguy hiểm cỡ nào! Cũng may lần này là vi khuẩn phát sốt mà thôi, thế nhưng lần sau thì sao, chờ cô dạy con bé thêm kiến thức, chờ cô lại đóng cửa nghiên cứu, nhỡ con bé thí nghiệm lại xảy ra chuyện thì sao, ai có thể bảo đảm con bé có thể chuyển nguy thành an!""Tôi sẽ không để cho Mịch Nhi gặp chuyện gì nữa!" Đôi mắt màu tím của Tố Tâm hiện lên ngọn lửa tức giận, cũng đứng lên, ngẩng đầu phản bác, "Ai cũng không thể phê bình quyền lợi làm mẹ của tôi, tôi yêu Mịch Nhi hơn cả sinh mạng, ai cũng không thể cướp nó đi! Tôi sẽ lập tức mang Mịch Nhi trở về căn cứ, nơi đó mới là chỗ an toàn nhất!""Là tôi cướp con bé đi ư, tôi chỉ muốn tốt cho Mịch Nhi. . . . . ."Hai người còn đang tranh chấp cũng không có phát hiện, ở một góc vườn hoa rậm rạp, có một bóng dáng nho nhỏ đã nghe đến ngây người.