【 Đoạn ngắn một 】 “Mịch Nhi, em- – sao em lại cắn mặt anh!” Tiểu Bạch tám tuổi lau đi dấu răng trên mặt, giận giữ tố cáo. “Anh còn dám nói em, không phải anh cũng cắn miệng của em sao…” Mịch Nhi bốn tuổi ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nói, đôi môi bé sưng đỏ, toàn là những dấu răng khiến cho người nào đó không thể chối cãi. Khuôn mặt nhỏ nhắn đẹp đẽ của Tiểu Bạch hơi đỏ lên, cậu sờ lên môi mình, tròng mắt đen đảo qua vài vòng, nhíu mày than thở nói: “Vừa nãy anh chỉ là… Ôi, không có biện pháp nào, nếu anh đã cắn miệng của em, thì không thể không phụ trách với em, cho nên anh sẽ bồi thường bản thân anh cho em…” 【 Đoạn ngắn hai 】 “Ngu ngốc, chân cũng đã ngã như vậy rồi, mà vẫn còn chạy xa như thế…” Nhìn Mịch Nhi đáng thương như vậy, Tiểu Bạch đành thở dài, xoay người đưa lưng về phía cô bé, “Đến đây đi, anh cõng em về nhà.” Mịch Nhi khó có khi ngoan ngoãn mà chèo lên lưng cậu, nhỏ giọng giải thích: ” Anh Tiểu Bạch, thật xin lỗi…” Tiểu Bạch đưa lưng về phía cô bé, nhíu mày mắng: “Ngu ngốc…
Chương 58: Làm vợ
Giao Dịch Triền Miên: Cô Vợ Nuôi Từ Bé Của Tổng Giám ĐốcTác giả: Tả Nhi ThiểnTruyện Ngôn Tình【 Đoạn ngắn một 】 “Mịch Nhi, em- – sao em lại cắn mặt anh!” Tiểu Bạch tám tuổi lau đi dấu răng trên mặt, giận giữ tố cáo. “Anh còn dám nói em, không phải anh cũng cắn miệng của em sao…” Mịch Nhi bốn tuổi ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nói, đôi môi bé sưng đỏ, toàn là những dấu răng khiến cho người nào đó không thể chối cãi. Khuôn mặt nhỏ nhắn đẹp đẽ của Tiểu Bạch hơi đỏ lên, cậu sờ lên môi mình, tròng mắt đen đảo qua vài vòng, nhíu mày than thở nói: “Vừa nãy anh chỉ là… Ôi, không có biện pháp nào, nếu anh đã cắn miệng của em, thì không thể không phụ trách với em, cho nên anh sẽ bồi thường bản thân anh cho em…” 【 Đoạn ngắn hai 】 “Ngu ngốc, chân cũng đã ngã như vậy rồi, mà vẫn còn chạy xa như thế…” Nhìn Mịch Nhi đáng thương như vậy, Tiểu Bạch đành thở dài, xoay người đưa lưng về phía cô bé, “Đến đây đi, anh cõng em về nhà.” Mịch Nhi khó có khi ngoan ngoãn mà chèo lên lưng cậu, nhỏ giọng giải thích: ” Anh Tiểu Bạch, thật xin lỗi…” Tiểu Bạch đưa lưng về phía cô bé, nhíu mày mắng: “Ngu ngốc… Nhưng trong nửa năm này, quan hệ của Tiểu Bạch và Mịch Nhi đã tốt lên gấp mấy lần. Cho dù Tiểu Bạch nhập học thì đã trực tiếp học tới lớp năm, nhưng mà Mịch Nhi cố chấp muốn cùng em gái học ở nhà trẻ, cho nên ở trường bốn đứa chia làm hai lớp, nhưng người anh Tiểu Bạch này lại hết sức thân thiết chăm sóc cho em trai và em gái, cùng Mịch Nhi học tập và về nhà, sống chung lâu ngày, cậu cũng đã nắm rõ trong tay sở thích của Mịch Nhi.Cậu ở cùng Mịch Nhi cũng thường nghe được cô bé kể lại tình trạng gần đây của cha mẹ, bức ảnh đầu tiên mà dì Tố và chú Mục Thần chụp đều thấy lúng túng, càng về sau sông băng tan rã thì đã có được một chút ánh mắt trao đổi, có thể rõ ràng nhận thấy tình cảm của họ cũng đang phát triển. Mặc dù, cách xa hy vọng Mịch Nhi mong muốn vô cùng.Chỉ là, nếu như dì Tố cũng đã đồng ý mang theo chú Mục đi tới căn bản bí mật không cho bất kỳ người ngoài đi vào, thì hai người cũng đã có thể mang theo Mịch Nhi"Vợ chồng cùng nhau trông nom việc nhà", hình như hơn nửa năm qua, tình cảm bồi dưỡng cực kỳ hiệu quả. . . . . .Nhưng mà, tại sao Mich Nhi lại muốn bỏ cậu ở lại để còn trở về, chẳng lẽ em ấy cũng không muốn dẫn cậu tới xem nơi em ấy sinh ra hay sao!"Mịch Nhi, tất cả gia đình em phải về căn cứ sao?" Tròng mắt màu đen của Tiểu Bạch chợt lóe, lặng lẽ bày bày ra cạm bẫy, "Vậy anh có thể đi cùng hay không?""Hả?" Mịch Nhi kinh ngạc ngẩng đầu, " Anh Tiểu Bạch, anh cũng muốn đi sao? Nhưng. . . . . . Nhưng mẹ nói rằng, vị trí căn cứ là cơ mật, tuyệt đối không thể tiết lộ cho người ngoài nào. . . . . .""Anh là người ngoài sao?!" Tiểu Bạch vừa nghe thấy vậy liền tối sầm mặt, quả thật vẫn phải mạnh mẽ tẩy não Mịch Nhi một chút. Mấy tháng này cậu vẫn không ngừng liên tục truyền thụ "Mịch Nhi chính là cô vợ nuôi từ bé của Liên Tĩnh Bạch này" cái việc quan trọng này, em lại có thể dám quên!Tiểu Bạch chậm rãi nâng khóe môi lên, gõ lên trán Mịch Nhi, giọng nói bao hàm uy h**p: "Mịch Nhi, tại sao anh là người ngoài được chứ? Em là vợ tương lai của anh, chẳng lẽ không nên mang theo người nhà là anh đi theo, cùng nhau trở về căn cứ hay sao?""À, đúng vậy, em quên rằng mình đã đồng ý làm vợ của anh rồi. . . . . ." Mịch Nhi bừng tỉnh hiểu ra, tay trái vỗ tay phải nói, "Nếu như vậy, anh Tiểu Bạch có thể đi cùng! Dù sao mẹ cũng tin anh...anh hẳn sẽ không để lộ bí mật chuyện này. . . . . .""Như vậy thì còn được!" Tiểu Bạch giống như an ủi động vật, xoa xoa lên đầu Mịch Nhi, "Mới vừa rồi không phải em nói là ngày mai dì Tố sẽ tới thành phố K đón em ư, cái này phải đi nói cho mẹ biết, chúng ta sẽ cùng rời đi!"Nói xong, Tiểu Bạch mạnh mẽ lôi kéo Mịch Nhi đi tìm Liên Hoa: "Mẹ, chúng con muốn xin nghỉ! Năm nay sẽ không ở nhà để đón năm mới nữa, con muốn cùng Mịch Nhi đi tới căn cứ chơi!"Liên Hoa còn chưa kịp phản ứng, thì Tiểu Hắc đang ở một bên liền vượt lên trước giơ tay kêu la: "Đại ca, anh muốn đi đâu vậy? Em cũng muốn đi!"
Nhưng trong nửa năm này, quan hệ của Tiểu Bạch và Mịch Nhi đã tốt lên gấp mấy lần. Cho dù Tiểu Bạch nhập học thì đã trực tiếp học tới lớp năm, nhưng mà Mịch Nhi cố chấp muốn cùng em gái học ở nhà trẻ, cho nên ở trường bốn đứa chia làm hai lớp, nhưng người anh Tiểu Bạch này lại hết sức thân thiết chăm sóc cho em trai và em gái, cùng Mịch Nhi học tập và về nhà, sống chung lâu ngày, cậu cũng đã nắm rõ trong tay sở thích của Mịch Nhi.
Cậu ở cùng Mịch Nhi cũng thường nghe được cô bé kể lại tình trạng gần đây của cha mẹ, bức ảnh đầu tiên mà dì Tố và chú Mục Thần chụp đều thấy lúng túng, càng về sau sông băng tan rã thì đã có được một chút ánh mắt trao đổi, có thể rõ ràng nhận thấy tình cảm của họ cũng đang phát triển. Mặc dù, cách xa hy vọng Mịch Nhi mong muốn vô cùng.
Chỉ là, nếu như dì Tố cũng đã đồng ý mang theo chú Mục đi tới căn bản bí mật không cho bất kỳ người ngoài đi vào, thì hai người cũng đã có thể mang theo Mịch Nhi"Vợ chồng cùng nhau trông nom việc nhà", hình như hơn nửa năm qua, tình cảm bồi dưỡng cực kỳ hiệu quả. . . . . .
Nhưng mà, tại sao Mich Nhi lại muốn bỏ cậu ở lại để còn trở về, chẳng lẽ em ấy cũng không muốn dẫn cậu tới xem nơi em ấy sinh ra hay sao!
"Mịch Nhi, tất cả gia đình em phải về căn cứ sao?" Tròng mắt màu đen của Tiểu Bạch chợt lóe, lặng lẽ bày bày ra cạm bẫy, "Vậy anh có thể đi cùng hay không?"
"Hả?" Mịch Nhi kinh ngạc ngẩng đầu, " Anh Tiểu Bạch, anh cũng muốn đi sao? Nhưng. . . . . . Nhưng mẹ nói rằng, vị trí căn cứ là cơ mật, tuyệt đối không thể tiết lộ cho người ngoài nào. . . . . ."
"Anh là người ngoài sao?!" Tiểu Bạch vừa nghe thấy vậy liền tối sầm mặt, quả thật vẫn phải mạnh mẽ tẩy não Mịch Nhi một chút. Mấy tháng này cậu vẫn không ngừng liên tục truyền thụ "Mịch Nhi chính là cô vợ nuôi từ bé của Liên Tĩnh Bạch này" cái việc quan trọng này, em lại có thể dám quên!
Tiểu Bạch chậm rãi nâng khóe môi lên, gõ lên trán Mịch Nhi, giọng nói bao hàm uy h**p: "Mịch Nhi, tại sao anh là người ngoài được chứ? Em là vợ tương lai của anh, chẳng lẽ không nên mang theo người nhà là anh đi theo, cùng nhau trở về căn cứ hay sao?"
"À, đúng vậy, em quên rằng mình đã đồng ý làm vợ của anh rồi. . . . . ." Mịch Nhi bừng tỉnh hiểu ra, tay trái vỗ tay phải nói, "Nếu như vậy, anh Tiểu Bạch có thể đi cùng! Dù sao mẹ cũng tin anh...anh hẳn sẽ không để lộ bí mật chuyện này. . . . . ."
"Như vậy thì còn được!" Tiểu Bạch giống như an ủi động vật, xoa xoa lên đầu Mịch Nhi, "Mới vừa rồi không phải em nói là ngày mai dì Tố sẽ tới thành phố K đón em ư, cái này phải đi nói cho mẹ biết, chúng ta sẽ cùng rời đi!"
Nói xong, Tiểu Bạch mạnh mẽ lôi kéo Mịch Nhi đi tìm Liên Hoa: "Mẹ, chúng con muốn xin nghỉ! Năm nay sẽ không ở nhà để đón năm mới nữa, con muốn cùng Mịch Nhi đi tới căn cứ chơi!"
Liên Hoa còn chưa kịp phản ứng, thì Tiểu Hắc đang ở một bên liền vượt lên trước giơ tay kêu la: "Đại ca, anh muốn đi đâu vậy? Em cũng muốn đi!"
Giao Dịch Triền Miên: Cô Vợ Nuôi Từ Bé Của Tổng Giám ĐốcTác giả: Tả Nhi ThiểnTruyện Ngôn Tình【 Đoạn ngắn một 】 “Mịch Nhi, em- – sao em lại cắn mặt anh!” Tiểu Bạch tám tuổi lau đi dấu răng trên mặt, giận giữ tố cáo. “Anh còn dám nói em, không phải anh cũng cắn miệng của em sao…” Mịch Nhi bốn tuổi ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nói, đôi môi bé sưng đỏ, toàn là những dấu răng khiến cho người nào đó không thể chối cãi. Khuôn mặt nhỏ nhắn đẹp đẽ của Tiểu Bạch hơi đỏ lên, cậu sờ lên môi mình, tròng mắt đen đảo qua vài vòng, nhíu mày than thở nói: “Vừa nãy anh chỉ là… Ôi, không có biện pháp nào, nếu anh đã cắn miệng của em, thì không thể không phụ trách với em, cho nên anh sẽ bồi thường bản thân anh cho em…” 【 Đoạn ngắn hai 】 “Ngu ngốc, chân cũng đã ngã như vậy rồi, mà vẫn còn chạy xa như thế…” Nhìn Mịch Nhi đáng thương như vậy, Tiểu Bạch đành thở dài, xoay người đưa lưng về phía cô bé, “Đến đây đi, anh cõng em về nhà.” Mịch Nhi khó có khi ngoan ngoãn mà chèo lên lưng cậu, nhỏ giọng giải thích: ” Anh Tiểu Bạch, thật xin lỗi…” Tiểu Bạch đưa lưng về phía cô bé, nhíu mày mắng: “Ngu ngốc… Nhưng trong nửa năm này, quan hệ của Tiểu Bạch và Mịch Nhi đã tốt lên gấp mấy lần. Cho dù Tiểu Bạch nhập học thì đã trực tiếp học tới lớp năm, nhưng mà Mịch Nhi cố chấp muốn cùng em gái học ở nhà trẻ, cho nên ở trường bốn đứa chia làm hai lớp, nhưng người anh Tiểu Bạch này lại hết sức thân thiết chăm sóc cho em trai và em gái, cùng Mịch Nhi học tập và về nhà, sống chung lâu ngày, cậu cũng đã nắm rõ trong tay sở thích của Mịch Nhi.Cậu ở cùng Mịch Nhi cũng thường nghe được cô bé kể lại tình trạng gần đây của cha mẹ, bức ảnh đầu tiên mà dì Tố và chú Mục Thần chụp đều thấy lúng túng, càng về sau sông băng tan rã thì đã có được một chút ánh mắt trao đổi, có thể rõ ràng nhận thấy tình cảm của họ cũng đang phát triển. Mặc dù, cách xa hy vọng Mịch Nhi mong muốn vô cùng.Chỉ là, nếu như dì Tố cũng đã đồng ý mang theo chú Mục đi tới căn bản bí mật không cho bất kỳ người ngoài đi vào, thì hai người cũng đã có thể mang theo Mịch Nhi"Vợ chồng cùng nhau trông nom việc nhà", hình như hơn nửa năm qua, tình cảm bồi dưỡng cực kỳ hiệu quả. . . . . .Nhưng mà, tại sao Mich Nhi lại muốn bỏ cậu ở lại để còn trở về, chẳng lẽ em ấy cũng không muốn dẫn cậu tới xem nơi em ấy sinh ra hay sao!"Mịch Nhi, tất cả gia đình em phải về căn cứ sao?" Tròng mắt màu đen của Tiểu Bạch chợt lóe, lặng lẽ bày bày ra cạm bẫy, "Vậy anh có thể đi cùng hay không?""Hả?" Mịch Nhi kinh ngạc ngẩng đầu, " Anh Tiểu Bạch, anh cũng muốn đi sao? Nhưng. . . . . . Nhưng mẹ nói rằng, vị trí căn cứ là cơ mật, tuyệt đối không thể tiết lộ cho người ngoài nào. . . . . .""Anh là người ngoài sao?!" Tiểu Bạch vừa nghe thấy vậy liền tối sầm mặt, quả thật vẫn phải mạnh mẽ tẩy não Mịch Nhi một chút. Mấy tháng này cậu vẫn không ngừng liên tục truyền thụ "Mịch Nhi chính là cô vợ nuôi từ bé của Liên Tĩnh Bạch này" cái việc quan trọng này, em lại có thể dám quên!Tiểu Bạch chậm rãi nâng khóe môi lên, gõ lên trán Mịch Nhi, giọng nói bao hàm uy h**p: "Mịch Nhi, tại sao anh là người ngoài được chứ? Em là vợ tương lai của anh, chẳng lẽ không nên mang theo người nhà là anh đi theo, cùng nhau trở về căn cứ hay sao?""À, đúng vậy, em quên rằng mình đã đồng ý làm vợ của anh rồi. . . . . ." Mịch Nhi bừng tỉnh hiểu ra, tay trái vỗ tay phải nói, "Nếu như vậy, anh Tiểu Bạch có thể đi cùng! Dù sao mẹ cũng tin anh...anh hẳn sẽ không để lộ bí mật chuyện này. . . . . .""Như vậy thì còn được!" Tiểu Bạch giống như an ủi động vật, xoa xoa lên đầu Mịch Nhi, "Mới vừa rồi không phải em nói là ngày mai dì Tố sẽ tới thành phố K đón em ư, cái này phải đi nói cho mẹ biết, chúng ta sẽ cùng rời đi!"Nói xong, Tiểu Bạch mạnh mẽ lôi kéo Mịch Nhi đi tìm Liên Hoa: "Mẹ, chúng con muốn xin nghỉ! Năm nay sẽ không ở nhà để đón năm mới nữa, con muốn cùng Mịch Nhi đi tới căn cứ chơi!"Liên Hoa còn chưa kịp phản ứng, thì Tiểu Hắc đang ở một bên liền vượt lên trước giơ tay kêu la: "Đại ca, anh muốn đi đâu vậy? Em cũng muốn đi!"