Tác giả:

【 Đoạn ngắn một 】 “Mịch Nhi, em- – sao em lại cắn mặt anh!” Tiểu Bạch tám tuổi lau đi dấu răng trên mặt, giận giữ tố cáo. “Anh còn dám nói em, không phải anh cũng cắn miệng của em sao…” Mịch Nhi bốn tuổi ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nói, đôi môi bé sưng đỏ, toàn là những dấu răng khiến cho người nào đó không thể chối cãi. Khuôn mặt nhỏ nhắn đẹp đẽ của Tiểu Bạch hơi đỏ lên, cậu sờ lên môi mình, tròng mắt đen đảo qua vài vòng, nhíu mày than thở nói: “Vừa nãy anh chỉ là… Ôi, không có biện pháp nào, nếu anh đã cắn miệng của em, thì không thể không phụ trách với em, cho nên anh sẽ bồi thường bản thân anh cho em…” 【 Đoạn ngắn hai 】 “Ngu ngốc, chân cũng đã ngã như vậy rồi, mà vẫn còn chạy xa như thế…” Nhìn Mịch Nhi đáng thương như vậy, Tiểu Bạch đành thở dài, xoay người đưa lưng về phía cô bé, “Đến đây đi, anh cõng em về nhà.” Mịch Nhi khó có khi ngoan ngoãn mà chèo lên lưng cậu, nhỏ giọng giải thích: ” Anh Tiểu Bạch, thật xin lỗi…” Tiểu Bạch đưa lưng về phía cô bé, nhíu mày mắng: “Ngu ngốc…

Chương 64: Dịch nhi

Giao Dịch Triền Miên: Cô Vợ Nuôi Từ Bé Của Tổng Giám ĐốcTác giả: Tả Nhi ThiểnTruyện Ngôn Tình【 Đoạn ngắn một 】 “Mịch Nhi, em- – sao em lại cắn mặt anh!” Tiểu Bạch tám tuổi lau đi dấu răng trên mặt, giận giữ tố cáo. “Anh còn dám nói em, không phải anh cũng cắn miệng của em sao…” Mịch Nhi bốn tuổi ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nói, đôi môi bé sưng đỏ, toàn là những dấu răng khiến cho người nào đó không thể chối cãi. Khuôn mặt nhỏ nhắn đẹp đẽ của Tiểu Bạch hơi đỏ lên, cậu sờ lên môi mình, tròng mắt đen đảo qua vài vòng, nhíu mày than thở nói: “Vừa nãy anh chỉ là… Ôi, không có biện pháp nào, nếu anh đã cắn miệng của em, thì không thể không phụ trách với em, cho nên anh sẽ bồi thường bản thân anh cho em…” 【 Đoạn ngắn hai 】 “Ngu ngốc, chân cũng đã ngã như vậy rồi, mà vẫn còn chạy xa như thế…” Nhìn Mịch Nhi đáng thương như vậy, Tiểu Bạch đành thở dài, xoay người đưa lưng về phía cô bé, “Đến đây đi, anh cõng em về nhà.” Mịch Nhi khó có khi ngoan ngoãn mà chèo lên lưng cậu, nhỏ giọng giải thích: ” Anh Tiểu Bạch, thật xin lỗi…” Tiểu Bạch đưa lưng về phía cô bé, nhíu mày mắng: “Ngu ngốc… "Hả -- thật sao!" Joe kích động không có lời nào có thể miêu tả được, "Mẹ con bình an sao! vậy anh có thể đi vào chưa, anh muốn nhìn mẹ con họ một chút!""Có thể."Tố Tâm mỉm cười, cũng gật đầu nói với Mịch Nhi đang chăm chú lắng nghe bên cạnh, "Con cũng có thể đi xem bảo bảo một chút, chỉ cần im lặng không được ầm ĩ đến dì Joe vừa làm phẫu thuật xong.""Được ạ!" Mịch Nhi vui vẻ gật đầu, lôi kéo Tiểu Bạch và Tiểu Hắc chạy vào bên trong, "Bảo bảo là em gái, hì hì, em cũng có em gái! Chúng ta đi xem em ấy và người nhà có gì khác nhau--"Joe ôm con mái mềm mại trắng nộn, nhìn cô bé híp mắt ngủ, lại nhìn sang người vợ đang nằm trên giường, nụ cười trên mặt quả thật rất ngốc, hạnh phúc không thể diễn tả."Cám ơn em, Tố Tâm! Nhờ có em kịp thời chạy tới, nếu không thì quả thật không biết thế nào. . . . . ." Joe cảm kích nói, "Căn cứ vẫn là không thể thiếu được bác sĩ giỏi nhất như em, em vất vả rồi --""Còn nói những lời này làm gì, bây giờ anh nên đặt tên cho bảo bảo trước." Tố Tâm cười nhẹ một tiếng, "Chúng ta thân như anh em, nói lời cám ơn thì để làm gì.""Tên, đúng rồi, đặt tên!" Joe chợt tỉnh ra khi được nhắc nhở, cau mày suy nghĩ một hồi, nắm lấy tay vợ mình nói, "Con gái của chúng ta gọi là Dịch Nhi, tinh thần sáng láng, có được không?""Uhm." Cô vợ dịu dàng gật đầu, "Anh gọi gì thì gọi thế, gọi Dịch Nhi đi. . . . . .""Dịch Nhi, tên thật đáng yêu!" Mịch Nhi cười cong mặt mũi, vung vẩy đôi tay nhỏ bé không ngừng kêu la, "Cho con nhìn Tiểu Dịch Nhi một chút! Chú, để con ôm Mịch Nhi đi!"Joe cẩn thận để con gãi xuống giường trẻ con đã sớm chuẩn bị từ trước, vuốt mái tóc dài của Mịch Nhi nói: "Con cứ nhìn em như vậy thôi, im lặng một chút không được quấy rầy nhé.""Mịch Nhi, Dịch nhi còn nhỏ, con không được bắt nạt em đâu. Mục Thần, anh ở đây trông mấy đứa nhé, bây giờ tôi và Joe muốn đưa mẹ Dịch Nhi sang phòng chăm sóc." Tố Tâm dặn dò, "Có một ít chuyện phải đi chuẩn bị, lát nữa chúng tôi sẽ tới."Tố Tâm và Joe vừa rời đi, Mịch Nhi và Tiểu Bạch Tiểu Hắc vây quanh bên cạnh Dịch Nhi, anh một câu em một câu nhỏ giọng thảo luận.Mịch Nhi nghiêng đầu hỏi: "Sao bộ dạng Dịch Nhi và Tiểu Muội không giống nhau chứ, thật kỳ lạ!""Hừ, cái con khỉ nhỏ này làm sao có thể so sánh với em gái em!" Tiểu Hắc hừ một tiếng, "Em gái nhà em chính là bạch ngọc đáng yêu vạn người mê, còn con khỉ nhỏ này nhiều nếp nhăn hồng hồng, không có xinh đẹp chút nào!""Tiểu Hắc, nói gì vậy!" Tiểu Bạch gõ đầu em trai, "Em và Tiểu Muội là sinh đôi, chẳng lẽ em lại còn nhớ bộ dạng em mình khi còn bé sao? Anh nói em biết...khi em mới vừa sinh ra cũng có rất nhiều nếp nhăn hồng hồng như vậy!"

"Hả -- thật sao!" Joe kích động không có lời nào có thể miêu tả được, "Mẹ con bình an sao! vậy anh có thể đi vào chưa, anh muốn nhìn mẹ con họ một chút!"

"Có thể."Tố Tâm mỉm cười, cũng gật đầu nói với Mịch Nhi đang chăm chú lắng nghe bên cạnh, "Con cũng có thể đi xem bảo bảo một chút, chỉ cần im lặng không được ầm ĩ đến dì Joe vừa làm phẫu thuật xong."

"Được ạ!" Mịch Nhi vui vẻ gật đầu, lôi kéo Tiểu Bạch và Tiểu Hắc chạy vào bên trong, "Bảo bảo là em gái, hì hì, em cũng có em gái! Chúng ta đi xem em ấy và người nhà có gì khác nhau--"

Joe ôm con mái mềm mại trắng nộn, nhìn cô bé híp mắt ngủ, lại nhìn sang người vợ đang nằm trên giường, nụ cười trên mặt quả thật rất ngốc, hạnh phúc không thể diễn tả.

"Cám ơn em, Tố Tâm! Nhờ có em kịp thời chạy tới, nếu không thì quả thật không biết thế nào. . . . . ." Joe cảm kích nói, "Căn cứ vẫn là không thể thiếu được bác sĩ giỏi nhất như em, em vất vả rồi --"

"Còn nói những lời này làm gì, bây giờ anh nên đặt tên cho bảo bảo trước." Tố Tâm cười nhẹ một tiếng, "Chúng ta thân như anh em, nói lời cám ơn thì để làm gì."

"Tên, đúng rồi, đặt tên!" Joe chợt tỉnh ra khi được nhắc nhở, cau mày suy nghĩ một hồi, nắm lấy tay vợ mình nói, "Con gái của chúng ta gọi là Dịch Nhi, tinh thần sáng láng, có được không?"

"Uhm." Cô vợ dịu dàng gật đầu, "Anh gọi gì thì gọi thế, gọi Dịch Nhi đi. . . . . ."

"Dịch Nhi, tên thật đáng yêu!" Mịch Nhi cười cong mặt mũi, vung vẩy đôi tay nhỏ bé không ngừng kêu la, "Cho con nhìn Tiểu Dịch Nhi một chút! Chú, để con ôm Mịch Nhi đi!"

Joe cẩn thận để con gãi xuống giường trẻ con đã sớm chuẩn bị từ trước, vuốt mái tóc dài của Mịch Nhi nói: "Con cứ nhìn em như vậy thôi, im lặng một chút không được quấy rầy nhé."

"Mịch Nhi, Dịch nhi còn nhỏ, con không được bắt nạt em đâu. Mục Thần, anh ở đây trông mấy đứa nhé, bây giờ tôi và Joe muốn đưa mẹ Dịch Nhi sang phòng chăm sóc." Tố Tâm dặn dò, "Có một ít chuyện phải đi chuẩn bị, lát nữa chúng tôi sẽ tới."

Tố Tâm và Joe vừa rời đi, Mịch Nhi và Tiểu Bạch Tiểu Hắc vây quanh bên cạnh Dịch Nhi, anh một câu em một câu nhỏ giọng thảo luận.

Mịch Nhi nghiêng đầu hỏi: "Sao bộ dạng Dịch Nhi và Tiểu Muội không giống nhau chứ, thật kỳ lạ!"

"Hừ, cái con khỉ nhỏ này làm sao có thể so sánh với em gái em!" Tiểu Hắc hừ một tiếng, "Em gái nhà em chính là bạch ngọc đáng yêu vạn người mê, còn con khỉ nhỏ này nhiều nếp nhăn hồng hồng, không có xinh đẹp chút nào!"

"Tiểu Hắc, nói gì vậy!" Tiểu Bạch gõ đầu em trai, "Em và Tiểu Muội là sinh đôi, chẳng lẽ em lại còn nhớ bộ dạng em mình khi còn bé sao? Anh nói em biết...khi em mới vừa sinh ra cũng có rất nhiều nếp nhăn hồng hồng như vậy!"

Giao Dịch Triền Miên: Cô Vợ Nuôi Từ Bé Của Tổng Giám ĐốcTác giả: Tả Nhi ThiểnTruyện Ngôn Tình【 Đoạn ngắn một 】 “Mịch Nhi, em- – sao em lại cắn mặt anh!” Tiểu Bạch tám tuổi lau đi dấu răng trên mặt, giận giữ tố cáo. “Anh còn dám nói em, không phải anh cũng cắn miệng của em sao…” Mịch Nhi bốn tuổi ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nói, đôi môi bé sưng đỏ, toàn là những dấu răng khiến cho người nào đó không thể chối cãi. Khuôn mặt nhỏ nhắn đẹp đẽ của Tiểu Bạch hơi đỏ lên, cậu sờ lên môi mình, tròng mắt đen đảo qua vài vòng, nhíu mày than thở nói: “Vừa nãy anh chỉ là… Ôi, không có biện pháp nào, nếu anh đã cắn miệng của em, thì không thể không phụ trách với em, cho nên anh sẽ bồi thường bản thân anh cho em…” 【 Đoạn ngắn hai 】 “Ngu ngốc, chân cũng đã ngã như vậy rồi, mà vẫn còn chạy xa như thế…” Nhìn Mịch Nhi đáng thương như vậy, Tiểu Bạch đành thở dài, xoay người đưa lưng về phía cô bé, “Đến đây đi, anh cõng em về nhà.” Mịch Nhi khó có khi ngoan ngoãn mà chèo lên lưng cậu, nhỏ giọng giải thích: ” Anh Tiểu Bạch, thật xin lỗi…” Tiểu Bạch đưa lưng về phía cô bé, nhíu mày mắng: “Ngu ngốc… "Hả -- thật sao!" Joe kích động không có lời nào có thể miêu tả được, "Mẹ con bình an sao! vậy anh có thể đi vào chưa, anh muốn nhìn mẹ con họ một chút!""Có thể."Tố Tâm mỉm cười, cũng gật đầu nói với Mịch Nhi đang chăm chú lắng nghe bên cạnh, "Con cũng có thể đi xem bảo bảo một chút, chỉ cần im lặng không được ầm ĩ đến dì Joe vừa làm phẫu thuật xong.""Được ạ!" Mịch Nhi vui vẻ gật đầu, lôi kéo Tiểu Bạch và Tiểu Hắc chạy vào bên trong, "Bảo bảo là em gái, hì hì, em cũng có em gái! Chúng ta đi xem em ấy và người nhà có gì khác nhau--"Joe ôm con mái mềm mại trắng nộn, nhìn cô bé híp mắt ngủ, lại nhìn sang người vợ đang nằm trên giường, nụ cười trên mặt quả thật rất ngốc, hạnh phúc không thể diễn tả."Cám ơn em, Tố Tâm! Nhờ có em kịp thời chạy tới, nếu không thì quả thật không biết thế nào. . . . . ." Joe cảm kích nói, "Căn cứ vẫn là không thể thiếu được bác sĩ giỏi nhất như em, em vất vả rồi --""Còn nói những lời này làm gì, bây giờ anh nên đặt tên cho bảo bảo trước." Tố Tâm cười nhẹ một tiếng, "Chúng ta thân như anh em, nói lời cám ơn thì để làm gì.""Tên, đúng rồi, đặt tên!" Joe chợt tỉnh ra khi được nhắc nhở, cau mày suy nghĩ một hồi, nắm lấy tay vợ mình nói, "Con gái của chúng ta gọi là Dịch Nhi, tinh thần sáng láng, có được không?""Uhm." Cô vợ dịu dàng gật đầu, "Anh gọi gì thì gọi thế, gọi Dịch Nhi đi. . . . . .""Dịch Nhi, tên thật đáng yêu!" Mịch Nhi cười cong mặt mũi, vung vẩy đôi tay nhỏ bé không ngừng kêu la, "Cho con nhìn Tiểu Dịch Nhi một chút! Chú, để con ôm Mịch Nhi đi!"Joe cẩn thận để con gãi xuống giường trẻ con đã sớm chuẩn bị từ trước, vuốt mái tóc dài của Mịch Nhi nói: "Con cứ nhìn em như vậy thôi, im lặng một chút không được quấy rầy nhé.""Mịch Nhi, Dịch nhi còn nhỏ, con không được bắt nạt em đâu. Mục Thần, anh ở đây trông mấy đứa nhé, bây giờ tôi và Joe muốn đưa mẹ Dịch Nhi sang phòng chăm sóc." Tố Tâm dặn dò, "Có một ít chuyện phải đi chuẩn bị, lát nữa chúng tôi sẽ tới."Tố Tâm và Joe vừa rời đi, Mịch Nhi và Tiểu Bạch Tiểu Hắc vây quanh bên cạnh Dịch Nhi, anh một câu em một câu nhỏ giọng thảo luận.Mịch Nhi nghiêng đầu hỏi: "Sao bộ dạng Dịch Nhi và Tiểu Muội không giống nhau chứ, thật kỳ lạ!""Hừ, cái con khỉ nhỏ này làm sao có thể so sánh với em gái em!" Tiểu Hắc hừ một tiếng, "Em gái nhà em chính là bạch ngọc đáng yêu vạn người mê, còn con khỉ nhỏ này nhiều nếp nhăn hồng hồng, không có xinh đẹp chút nào!""Tiểu Hắc, nói gì vậy!" Tiểu Bạch gõ đầu em trai, "Em và Tiểu Muội là sinh đôi, chẳng lẽ em lại còn nhớ bộ dạng em mình khi còn bé sao? Anh nói em biết...khi em mới vừa sinh ra cũng có rất nhiều nếp nhăn hồng hồng như vậy!"

Chương 64: Dịch nhi