【 Đoạn ngắn một 】 “Mịch Nhi, em- – sao em lại cắn mặt anh!” Tiểu Bạch tám tuổi lau đi dấu răng trên mặt, giận giữ tố cáo. “Anh còn dám nói em, không phải anh cũng cắn miệng của em sao…” Mịch Nhi bốn tuổi ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nói, đôi môi bé sưng đỏ, toàn là những dấu răng khiến cho người nào đó không thể chối cãi. Khuôn mặt nhỏ nhắn đẹp đẽ của Tiểu Bạch hơi đỏ lên, cậu sờ lên môi mình, tròng mắt đen đảo qua vài vòng, nhíu mày than thở nói: “Vừa nãy anh chỉ là… Ôi, không có biện pháp nào, nếu anh đã cắn miệng của em, thì không thể không phụ trách với em, cho nên anh sẽ bồi thường bản thân anh cho em…” 【 Đoạn ngắn hai 】 “Ngu ngốc, chân cũng đã ngã như vậy rồi, mà vẫn còn chạy xa như thế…” Nhìn Mịch Nhi đáng thương như vậy, Tiểu Bạch đành thở dài, xoay người đưa lưng về phía cô bé, “Đến đây đi, anh cõng em về nhà.” Mịch Nhi khó có khi ngoan ngoãn mà chèo lên lưng cậu, nhỏ giọng giải thích: ” Anh Tiểu Bạch, thật xin lỗi…” Tiểu Bạch đưa lưng về phía cô bé, nhíu mày mắng: “Ngu ngốc…
Chương 82: Rửa nhục
Giao Dịch Triền Miên: Cô Vợ Nuôi Từ Bé Của Tổng Giám ĐốcTác giả: Tả Nhi ThiểnTruyện Ngôn Tình【 Đoạn ngắn một 】 “Mịch Nhi, em- – sao em lại cắn mặt anh!” Tiểu Bạch tám tuổi lau đi dấu răng trên mặt, giận giữ tố cáo. “Anh còn dám nói em, không phải anh cũng cắn miệng của em sao…” Mịch Nhi bốn tuổi ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nói, đôi môi bé sưng đỏ, toàn là những dấu răng khiến cho người nào đó không thể chối cãi. Khuôn mặt nhỏ nhắn đẹp đẽ của Tiểu Bạch hơi đỏ lên, cậu sờ lên môi mình, tròng mắt đen đảo qua vài vòng, nhíu mày than thở nói: “Vừa nãy anh chỉ là… Ôi, không có biện pháp nào, nếu anh đã cắn miệng của em, thì không thể không phụ trách với em, cho nên anh sẽ bồi thường bản thân anh cho em…” 【 Đoạn ngắn hai 】 “Ngu ngốc, chân cũng đã ngã như vậy rồi, mà vẫn còn chạy xa như thế…” Nhìn Mịch Nhi đáng thương như vậy, Tiểu Bạch đành thở dài, xoay người đưa lưng về phía cô bé, “Đến đây đi, anh cõng em về nhà.” Mịch Nhi khó có khi ngoan ngoãn mà chèo lên lưng cậu, nhỏ giọng giải thích: ” Anh Tiểu Bạch, thật xin lỗi…” Tiểu Bạch đưa lưng về phía cô bé, nhíu mày mắng: “Ngu ngốc… "Này, chuyện liên quan đến anh tính phúc, em cũng thật sự xuống tay được? !"Liên Tĩnh Bạch nắm tay Mịch Nhi, lông mi rũ xuống, chống đỡ ở trán củacô, anh nhẹ nhàng thì thầm, "Tiểu bại hoại, mới vừa trừng phạt còn chưađủ sao. . . . . ."Môi của anh càng cúi càng thấp, mà tay nângcằm Mịch Nhi, bốn mắt nhìn nhau, môi hai người hoàn mỹ giống nhau đếngần một chút, tiếp theo trong nháy mắt, sẽ triền miên kề sát biến haithành một."Rầm rầm rầm!"Một tràng gõ kịch liệt thoángchốc cắt ngang bầu không khí kiều diễm bên trong xe, ngoài cửa xe, mộtánh mắt tò mò xuyên qua kính hơi trong suốt nhìn vào."Chị gái,anh Tĩnh Bạch?" Mục cẩn đáng yêu tộ cùng nháy đôi mắt lam ** di truyềntừ cha gian xảo linh động, gõ cửa sổ xe hỏi, "Hai người ở trong xe làmcái gì? Xe đã dừng trước cửa đã lâu, hai người rốt cuộc có muốn xuống xe hay không? Cha và mẹ chờ hai người đã lâu, mới để cho em và anh Dĩ Mặc, chị Lliên Tranh ra đón tiếp hai người!""A!" Mịch Nhi đỏ mặt một cái đẩy Liên Tĩnh Bạch ra, bị em trai ruột mười hai tuổi bắt được quảtang hai người thân mật, cái này không chỉ là nhiễm bẩn vấn đề tâm lý ** lòng người, quan trọng hơn là mặt mũi cô để ở đâu, về sau cô làm sao ởtrước mặt em trai uy nghiêm giáo huấn, đây là một chuyện mất mặt cỡ nào. . . . . ."A Cẩn, Dĩ Mặc ở đâu?" Liên Tĩnh Bạch đẩy cửa xe rabước xuống, ỷ vào ưu thế về chiều cao gõ trán Mục Cẩn một cái , xoa tóccủa cậu nói, "Nhất định là em ấy bảo em tới đây? Dĩ Mặc luôn xem em tuổi còn nhỏ lừa gạt là tốt nhất, lần này em lại bị em ấy cài bẫy rồi! Tiểu A Cẩn, em ở trước mặt Dĩ Mặc, cần phải luôn luôn cảnh giác, đề phòng manhỏ này!""Là sao?" Mục Cẩn mê mẩn gãi gãi tóc, cậu thật sự lànhỏ hơn mấy vị anh chị vài tuổi, mặc dù tuyệt đối là thiên tài thôngminh, nhưng bây giờ vẫn còn chưa đuổi kịp do nhược điểm về tuổi tác, cậu thật sự là bị anh Dĩ Mặc đẩy ra làm vũ khí để sai khiến sao? D.D.LQ.D"Em trai ngu ngốc, sau này không cần nói với người ngoài em là em trai ruột của chị, đã lớn như vậy, còn có thể bị người khác cài bẫy!" Mặc dùtrong miệng Mịch Nhi oán trách Mục Cẩn, nhưng tay lại tự nhiên giúp cậuchỉnh sửa lại tóc, "Lại là Dĩ Mặc! Hừ, em ấy cho là lần này chị sẽ tứcgiận với A Cẩn, liền bày trò đùa giỡn em trai ruột của chị sao? Lần này, chị muốn cho em ấy biết kết quả của khi dễ em trai chị!"Giúp em trai chỉnh sửa tóc rối xong, Mịch Nhi giận đùng đùng liền lôi Mục Cẩntiến vào cửa phòng: "Dĩ Mặc nhất định là lại lôi kéo Liên Tranh đi về,chị dẫn em đi rửa nhục!""Mịch Nhi, chờ anh một chút!" Liên TĩnhBạch kéo cũng kéo không được hai chị em này, cuối cùng chỉ có thể bấtđắc dĩ đuổi theo, "Anh và các em cùng đi. . . . . ."Các cha mẹcủa nhà họ Triển và nhà họ Mục cũng sẽ không trông nom mấy đứa quỷ nàylàm ầm ĩ như thế nào, cho nên anh nhất định phải có mặt, ít nhất, tất cả các em trai, em gái lớn nhỏ này sẽ không ầm ĩ không thể giải quyếtđược, sẽ không gây thành tai họa.Anh trai trưởng như cha a!
"Này, chuyện liên quan đến anh tính phúc, em cũng thật sự xuống tay được? !"Liên Tĩnh Bạch nắm tay Mịch Nhi, lông mi rũ xuống, chống đỡ ở trán củacô, anh nhẹ nhàng thì thầm, "Tiểu bại hoại, mới vừa trừng phạt còn chưađủ sao. . . . . ."
Môi của anh càng cúi càng thấp, mà tay nângcằm Mịch Nhi, bốn mắt nhìn nhau, môi hai người hoàn mỹ giống nhau đếngần một chút, tiếp theo trong nháy mắt, sẽ triền miên kề sát biến haithành một.
"Rầm rầm rầm!"
Một tràng gõ kịch liệt thoángchốc cắt ngang bầu không khí kiều diễm bên trong xe, ngoài cửa xe, mộtánh mắt tò mò xuyên qua kính hơi trong suốt nhìn vào.
"Chị gái,anh Tĩnh Bạch?" Mục cẩn đáng yêu tộ cùng nháy đôi mắt lam ** di truyềntừ cha gian xảo linh động, gõ cửa sổ xe hỏi, "Hai người ở trong xe làmcái gì? Xe đã dừng trước cửa đã lâu, hai người rốt cuộc có muốn xuống xe hay không? Cha và mẹ chờ hai người đã lâu, mới để cho em và anh Dĩ Mặc, chị Lliên Tranh ra đón tiếp hai người!"
"A!" Mịch Nhi đỏ mặt một cái đẩy Liên Tĩnh Bạch ra, bị em trai ruột mười hai tuổi bắt được quảtang hai người thân mật, cái này không chỉ là nhiễm bẩn vấn đề tâm lý ** lòng người, quan trọng hơn là mặt mũi cô để ở đâu, về sau cô làm sao ởtrước mặt em trai uy nghiêm giáo huấn, đây là một chuyện mất mặt cỡ nào. . . . . .
"A Cẩn, Dĩ Mặc ở đâu?" Liên Tĩnh Bạch đẩy cửa xe rabước xuống, ỷ vào ưu thế về chiều cao gõ trán Mục Cẩn một cái , xoa tóccủa cậu nói, "Nhất định là em ấy bảo em tới đây? Dĩ Mặc luôn xem em tuổi còn nhỏ lừa gạt là tốt nhất, lần này em lại bị em ấy cài bẫy rồi! Tiểu A Cẩn, em ở trước mặt Dĩ Mặc, cần phải luôn luôn cảnh giác, đề phòng manhỏ này!"
"Là sao?" Mục Cẩn mê mẩn gãi gãi tóc, cậu thật sự lànhỏ hơn mấy vị anh chị vài tuổi, mặc dù tuyệt đối là thiên tài thôngminh, nhưng bây giờ vẫn còn chưa đuổi kịp do nhược điểm về tuổi tác, cậu thật sự là bị anh Dĩ Mặc đẩy ra làm vũ khí để sai khiến sao? D.D.LQ.D
"Em trai ngu ngốc, sau này không cần nói với người ngoài em là em trai ruột của chị, đã lớn như vậy, còn có thể bị người khác cài bẫy!" Mặc dùtrong miệng Mịch Nhi oán trách Mục Cẩn, nhưng tay lại tự nhiên giúp cậuchỉnh sửa lại tóc, "Lại là Dĩ Mặc! Hừ, em ấy cho là lần này chị sẽ tứcgiận với A Cẩn, liền bày trò đùa giỡn em trai ruột của chị sao? Lần này, chị muốn cho em ấy biết kết quả của khi dễ em trai chị!"
Giúp em trai chỉnh sửa tóc rối xong, Mịch Nhi giận đùng đùng liền lôi Mục Cẩntiến vào cửa phòng: "Dĩ Mặc nhất định là lại lôi kéo Liên Tranh đi về,chị dẫn em đi rửa nhục!"
"Mịch Nhi, chờ anh một chút!" Liên TĩnhBạch kéo cũng kéo không được hai chị em này, cuối cùng chỉ có thể bấtđắc dĩ đuổi theo, "Anh và các em cùng đi. . . . . ."
Các cha mẹcủa nhà họ Triển và nhà họ Mục cũng sẽ không trông nom mấy đứa quỷ nàylàm ầm ĩ như thế nào, cho nên anh nhất định phải có mặt, ít nhất, tất cả các em trai, em gái lớn nhỏ này sẽ không ầm ĩ không thể giải quyếtđược, sẽ không gây thành tai họa.
Anh trai trưởng như cha a!
Giao Dịch Triền Miên: Cô Vợ Nuôi Từ Bé Của Tổng Giám ĐốcTác giả: Tả Nhi ThiểnTruyện Ngôn Tình【 Đoạn ngắn một 】 “Mịch Nhi, em- – sao em lại cắn mặt anh!” Tiểu Bạch tám tuổi lau đi dấu răng trên mặt, giận giữ tố cáo. “Anh còn dám nói em, không phải anh cũng cắn miệng của em sao…” Mịch Nhi bốn tuổi ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nói, đôi môi bé sưng đỏ, toàn là những dấu răng khiến cho người nào đó không thể chối cãi. Khuôn mặt nhỏ nhắn đẹp đẽ của Tiểu Bạch hơi đỏ lên, cậu sờ lên môi mình, tròng mắt đen đảo qua vài vòng, nhíu mày than thở nói: “Vừa nãy anh chỉ là… Ôi, không có biện pháp nào, nếu anh đã cắn miệng của em, thì không thể không phụ trách với em, cho nên anh sẽ bồi thường bản thân anh cho em…” 【 Đoạn ngắn hai 】 “Ngu ngốc, chân cũng đã ngã như vậy rồi, mà vẫn còn chạy xa như thế…” Nhìn Mịch Nhi đáng thương như vậy, Tiểu Bạch đành thở dài, xoay người đưa lưng về phía cô bé, “Đến đây đi, anh cõng em về nhà.” Mịch Nhi khó có khi ngoan ngoãn mà chèo lên lưng cậu, nhỏ giọng giải thích: ” Anh Tiểu Bạch, thật xin lỗi…” Tiểu Bạch đưa lưng về phía cô bé, nhíu mày mắng: “Ngu ngốc… "Này, chuyện liên quan đến anh tính phúc, em cũng thật sự xuống tay được? !"Liên Tĩnh Bạch nắm tay Mịch Nhi, lông mi rũ xuống, chống đỡ ở trán củacô, anh nhẹ nhàng thì thầm, "Tiểu bại hoại, mới vừa trừng phạt còn chưađủ sao. . . . . ."Môi của anh càng cúi càng thấp, mà tay nângcằm Mịch Nhi, bốn mắt nhìn nhau, môi hai người hoàn mỹ giống nhau đếngần một chút, tiếp theo trong nháy mắt, sẽ triền miên kề sát biến haithành một."Rầm rầm rầm!"Một tràng gõ kịch liệt thoángchốc cắt ngang bầu không khí kiều diễm bên trong xe, ngoài cửa xe, mộtánh mắt tò mò xuyên qua kính hơi trong suốt nhìn vào."Chị gái,anh Tĩnh Bạch?" Mục cẩn đáng yêu tộ cùng nháy đôi mắt lam ** di truyềntừ cha gian xảo linh động, gõ cửa sổ xe hỏi, "Hai người ở trong xe làmcái gì? Xe đã dừng trước cửa đã lâu, hai người rốt cuộc có muốn xuống xe hay không? Cha và mẹ chờ hai người đã lâu, mới để cho em và anh Dĩ Mặc, chị Lliên Tranh ra đón tiếp hai người!""A!" Mịch Nhi đỏ mặt một cái đẩy Liên Tĩnh Bạch ra, bị em trai ruột mười hai tuổi bắt được quảtang hai người thân mật, cái này không chỉ là nhiễm bẩn vấn đề tâm lý ** lòng người, quan trọng hơn là mặt mũi cô để ở đâu, về sau cô làm sao ởtrước mặt em trai uy nghiêm giáo huấn, đây là một chuyện mất mặt cỡ nào. . . . . ."A Cẩn, Dĩ Mặc ở đâu?" Liên Tĩnh Bạch đẩy cửa xe rabước xuống, ỷ vào ưu thế về chiều cao gõ trán Mục Cẩn một cái , xoa tóccủa cậu nói, "Nhất định là em ấy bảo em tới đây? Dĩ Mặc luôn xem em tuổi còn nhỏ lừa gạt là tốt nhất, lần này em lại bị em ấy cài bẫy rồi! Tiểu A Cẩn, em ở trước mặt Dĩ Mặc, cần phải luôn luôn cảnh giác, đề phòng manhỏ này!""Là sao?" Mục Cẩn mê mẩn gãi gãi tóc, cậu thật sự lànhỏ hơn mấy vị anh chị vài tuổi, mặc dù tuyệt đối là thiên tài thôngminh, nhưng bây giờ vẫn còn chưa đuổi kịp do nhược điểm về tuổi tác, cậu thật sự là bị anh Dĩ Mặc đẩy ra làm vũ khí để sai khiến sao? D.D.LQ.D"Em trai ngu ngốc, sau này không cần nói với người ngoài em là em trai ruột của chị, đã lớn như vậy, còn có thể bị người khác cài bẫy!" Mặc dùtrong miệng Mịch Nhi oán trách Mục Cẩn, nhưng tay lại tự nhiên giúp cậuchỉnh sửa lại tóc, "Lại là Dĩ Mặc! Hừ, em ấy cho là lần này chị sẽ tứcgiận với A Cẩn, liền bày trò đùa giỡn em trai ruột của chị sao? Lần này, chị muốn cho em ấy biết kết quả của khi dễ em trai chị!"Giúp em trai chỉnh sửa tóc rối xong, Mịch Nhi giận đùng đùng liền lôi Mục Cẩntiến vào cửa phòng: "Dĩ Mặc nhất định là lại lôi kéo Liên Tranh đi về,chị dẫn em đi rửa nhục!""Mịch Nhi, chờ anh một chút!" Liên TĩnhBạch kéo cũng kéo không được hai chị em này, cuối cùng chỉ có thể bấtđắc dĩ đuổi theo, "Anh và các em cùng đi. . . . . ."Các cha mẹcủa nhà họ Triển và nhà họ Mục cũng sẽ không trông nom mấy đứa quỷ nàylàm ầm ĩ như thế nào, cho nên anh nhất định phải có mặt, ít nhất, tất cả các em trai, em gái lớn nhỏ này sẽ không ầm ĩ không thể giải quyếtđược, sẽ không gây thành tai họa.Anh trai trưởng như cha a!